Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 425: Bão Tố Lắng Dịu, Họa Sĩ Tự Do

Buổi phỏng vấn truyền hình nhỏ kết thúc, nhưng dư âm của những lời nói chân thành và sâu sắc từ Linh vẫn còn vang vọng, không chỉ trong không gian của phòng trưng bày mà còn trong tâm trí của những người đã lắng nghe. Cô đã không chỉ chia sẻ về nghệ thuật, mà còn chia sẻ về hành trình của một tâm hồn đã tìm thấy lối ra, đã tìm thấy ánh sáng sau những ngày giông bão. Sự tự tin và trưởng thành của cô là minh chứng sống động cho việc một người phụ nữ có thể mạnh mẽ như thế nào khi cô ấy quyết định yêu thương và tin tưởng vào bản thân. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bình thản trong tương lai, khi cả cô và Khánh đã là những phiên bản tốt nhất, tự do nhất của chính mình.

***

Đêm về khuya, không khí trong văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết, chỉ còn lại tiếng máy điều hòa đều đều và ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt ra từ những màn hình máy tính. Khánh vẫn ngồi đó, một mình giữa không gian rộng lớn, từng trang tài liệu ngổn ngang trên bàn như phản chiếu mớ hỗn độn trong tâm trí anh. Dáng người cao ráo của anh giờ đây trông càng thêm gầy gò, đôi vai gánh nặng dường như trĩu xuống dưới áp lực vô hình. Khuôn mặt góc cạnh, vốn dĩ đã ít biểu cảm, nay lại càng hằn rõ vẻ mệt mỏi, những đường nét nam tính chìm trong bóng tối của sự căng thẳng. Anh đã cố gắng tập trung, cố gắng tìm một lối thoát khỏi mớ bòng bong của dự án đang đứng trên bờ vực sụp đổ, nhưng đầu óc anh cứ quay cuồng, mỗi suy nghĩ lại dẫn đến một ngõ cụt khác. Mùi cà phê nguội ngắt trong chiếc cốc bên cạnh càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và bế tắc. Anh ôm mặt, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, tựa hồ muốn trút bỏ cả gánh nặng của thế giới này.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, đủ khẽ để không phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng đủ rõ để kéo Khánh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại dưới ánh đèn văn phòng. Thu bước vào, trên tay là một ly cà phê nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa xua đi phần nào mùi cà phê nguội đã ám trong không khí. Cô mặc một chiếc váy công sở màu xanh than, thanh lịch và gọn gàng, mái tóc búi cao càng làm tôn lên vẻ thông minh trên gương mặt. Đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên vẻ ấm áp khi nhìn thấy Khánh. Cô không hỏi han, không thăm dò, chỉ lặng lẽ bước đến chiếc ghế đối diện bàn làm việc của anh, đặt ly cà phê xuống và ngồi xuống một cách kiên nhẫn, để lại khoảng không cần thiết cho Khánh. Cô hiểu rằng đôi khi, sự hiện diện thầm lặng còn giá trị hơn ngàn lời nói.

Khánh nhìn Thu, ánh mắt anh lúc này không còn sự bất lực đơn thuần mà pha lẫn chút ngạc nhiên và cả một niềm biết ơn không nói thành lời. Anh vẫn im lặng, nhưng cái im lặng lần này không phải là sự cố chấp hay khép kín của Khánh trước đây, mà là một sự cho phép, một lời mời gọi không lời.

Thu khẽ lên tiếng, giọng nói cô dịu dàng nhưng đầy sự thấu hiểu, không chút dò xét: "Anh vẫn còn ở đây sao? Đã hơn mười một giờ đêm rồi. Có vẻ anh đang gặp chuyện lớn."

Khánh lại thở dài, nặng nề hơn lần trước. Anh nhìn chằm chằm vào ly cà phê nóng hổi Thu vừa mang đến, như thể muốn tìm thấy câu trả lời trong hơi ấm bốc lên. "Anh... anh không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ đang sụp đổ." Lần đầu tiên, anh bộc lộ sự yếu đuối của mình một cách chân thật đến vậy trước một người khác, không phải Linh. Anh cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng đã được tháo gỡ chỉ bằng những lời nói đó, dù chỉ là một phần rất nhỏ.

Thu không cắt ngang. Cô nhìn Khánh, ánh mắt kiên nhẫn và bình tĩnh, như một tảng đá vững chãi giữa dòng nước xoáy. Cô biết Khánh cần thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ, để tìm đúng từ ngữ. Sau một khoảng lặng đủ dài để Khánh cảm nhận được sự hiện diện và sự ủng hộ của cô, Thu nhẹ nhàng nói: "Cứ nói ra đi, đừng giữ một mình. Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời, nhưng không phải lúc nào cũng là câu trả lời tốt nhất cho bản thân." Lời nói của cô như một luồng gió mát lành, thổi tan đi những đám mây u ám trong tâm trí Khánh. Anh nhận ra mình đã ôm giữ quá nhiều, đã tự cho phép mình chìm đắm trong sự cô độc quá lâu.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự bất lực và mệt mỏi. Giọng anh khàn đặc, từng lời như được nén từ sâu trong lồng ngực: "Đối tác lớn nhất của dự án... họ phá sản rồi. Toàn bộ dự án quan trọng mà anh đang phụ trách chính... có nguy cơ đổ bể. Anh Hùng thì liên tục gây áp lực, còn Hoàng và Kiên thì dường như chỉ chờ đợi anh thất bại. Anh cảm thấy mình như đang đi trên dây, một bước sai lầm là mọi thứ sẽ tan biến. Anh... anh cảm thấy mình không đủ tốt, Thu ạ. Cảm giác này... nó quen thuộc một cách đáng sợ." Anh nhớ lại những lần trước đây, khi anh luôn cố gắng gồng mình chứng tỏ bản thân, để rồi kiệt sức và mất đi những điều quý giá. Nỗi ám ảnh "không đủ tốt" như một bóng ma đeo bám anh, dù anh đã cố gắng trưởng thành, nhưng trong khoảnh khắc yếu lòng này, nó lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết.

Thu lắng nghe Khánh một cách chăm chú, không một lời ngắt quãng. Cô nhìn thấy sự đau khổ, sự kiệt sức trong đôi mắt anh, và cô hiểu rằng những lời nói của anh không chỉ là về công việc, mà còn là về những tổn thương sâu xa hơn. Khi Khánh dừng lại, Thu nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh, một cử chỉ an ủi mà không vượt quá giới hạn. "Anh không cần phải gồng mình gánh vác mọi thứ một mình, Khánh à. Anh đã thử nói chuyện với Ông Phi chưa? Hay tìm kiếm sự hỗ trợ từ các phòng ban khác? Đôi khi, chúng ta quá tập trung vào việc tự giải quyết mà quên mất rằng mình có thể tìm thấy sức mạnh trong sự hợp tác, trong việc chia sẻ gánh nặng."

Lời nói của Thu không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời khuyên thiết thực, mở ra một lối suy nghĩ mới. Khánh ngước nhìn Thu, ánh mắt anh dần sáng lên một chút, như thể một tia hy vọng vừa lóe lên trong màn đêm. Anh chưa từng nghĩ đến việc đó một cách nghiêm túc. Luôn là anh phải tự giải quyết, tự gánh vác, vì anh tin rằng đó là cách duy nhất để chứng tỏ năng lực và giá trị của mình. Nhưng giờ đây, khi nghe lời Thu, anh nhận ra rằng sự sẻ chia không phải là dấu hiệu của yếu đuối, mà là một biểu hiện của sự trưởng thành, của khả năng nhận thức giới hạn của bản thân và tin tưởng vào người khác. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong mình, không phải là sự bùng nổ của ý chí, mà là một sự bình tâm, một sự nhẹ nhõm khi biết rằng mình không còn đơn độc. Ly cà phê Thu mang đến vẫn còn ấm, và hương thơm của nó giờ đây không chỉ là một mùi hương, mà còn là biểu tượng của sự quan tâm, của một bàn tay sẵn sàng nâng đỡ. Anh biết rằng, dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ tìm được cách vượt qua, không phải bằng cách chiến đấu một mình, mà bằng cách học cách tin tưởng và sẻ chia.

***

Sáng hôm sau, không khí tại Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' vẫn còn vương vấn mùi sơn dầu và gỗ mới, hòa quyện với mùi thơm nhẹ nhàng của không khí điều hòa. Ánh sáng tự nhiên từ giếng trời rọi xuống, làm nổi bật những gam màu trên các bức tranh của Linh. Cô đứng giữa không gian hiện đại, tường trắng tinh khôi, với một vẻ thanh mảnh và nhẹ nhàng. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư hay buồn bã mà tràn đầy sự mãn nguyện và bình yên. Cô đang nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi li ti trên khung tranh, sắp xếp lại một tác phẩm sau triển lãm đã thành công rực rỡ. Mỗi cử động của cô đều toát lên sự tỉ mỉ và tình yêu dành cho nghệ thuật. Cô cảm nhận được sự mềm mại của vải canvas dưới đầu ngón tay, lắng nghe tiếng nhạc cổ điển du dương phát ra từ hệ thống âm thanh ẩn, mọi thứ hòa quyện tạo nên một không gian tĩnh lặng và đầy cảm hứng.

"Này Linh, cậu nổi tiếng thật rồi đấy!"

Tiếng Duy vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Cậu bạn thân của Linh bước vào, dáng người cao ráo, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi, phong cách thời trang trẻ trung và đầy năng động. Duy luôn là người mang đến sự lạc quan và nguồn năng lượng tích cực cho Linh. Cậu vừa đi vừa vẫy vẫy chiếc điện thoại trên tay, vẻ mặt hớn hở. "Một nhãn hàng thời trang lớn muốn hợp tác với cậu, hứa hẹn một khoản kha khá đấy!"

Linh quay lại, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Thật sao? Nhưng họ muốn mình thay đổi phong cách thế nào?" Giọng cô vẫn dịu dàng, có ngữ điệu, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ được sự bình thản, không một chút dao động hay háo hức quá mức. Cô đã từng khao khát sự công nhận, khao khát những cơ hội như thế này, nhưng giờ đây, cảm giác đó đã nhường chỗ cho một sự điềm tĩnh lạ thường.

Duy lại gần hơn, đưa điện thoại cho Linh xem. "Họ nói muốn các tác phẩm của cậu phải 'thương mại' hơn, dễ hiểu hơn, bớt 'sâu sắc' đi một chút. Có vẻ như họ muốn những bức tranh có thể dễ dàng in lên áo, lên túi xách mà không cần người xem phải suy nghĩ nhiều. Cậu thấy sao?" Duy nhìn Linh, chờ đợi phản ứng của cô. Cậu biết Linh luôn đặt giá trị nghệ thuật lên hàng đầu, nhưng đây là một cơ hội lớn, một khoản tiền không nhỏ có thể giúp cô thoải mái hơn rất nhiều trong con đường nghệ thuật còn dài.

Linh cầm lấy chiếc điện thoại, đọc lướt qua email. Nội dung đúng như Duy đã nói, đầy hứa hẹn về mặt tài chính và độ phủ sóng thương hiệu, nhưng đi kèm với đó là những "gợi ý" rất rõ ràng về việc điều chỉnh phong cách. Cô suy nghĩ một lát, đôi mắt to tròn lướt qua những bức tranh của mình, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Cô nhớ lại những ngày tháng đã qua, những ngày cô miệt mài với cọ vẽ, biến những nỗi đau, những mất mát thành màu sắc, thành hình khối. Mỗi nét vẽ là một phần của tâm hồn cô, một câu chuyện riêng tư, một hành trình tự khám phá và chữa lành.

"Mình đã từng khao khát sự công nhận, Duy ạ," Linh khẽ nói, giọng cô trầm xuống một chút, như đang nói với chính mình hơn là với Duy. "Khao khát được người khác hiểu, được người khác chấp nhận. Nhưng giờ thì không còn nữa. Nghệ thuật của mình là cách mình thể hiện bản thân, là giá trị của mình. Đó là nơi mình tìm thấy sự bình yên nội tại, là nơi mình được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Nếu phải thay đổi để được công nhận, nếu phải làm cho nó bớt 'sâu sắc' đi để phù hợp với thị hiếu thương mại, vậy thì nó còn ý nghĩa gì nữa?" Ánh mắt cô giờ đây không chỉ bình thản, mà còn ánh lên sự kiên định và quyết đoán. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị lung lay bởi những lời khen chê hay những cám dỗ vật chất. Cô đã tìm thấy một chân giá trị vững ch���c bên trong mình.

Duy nhìn Linh, ban đầu có chút ngạc nhiên, nhưng rồi cậu gật gù tán thành. Cậu hiểu. Cậu đã ở bên cạnh Linh đủ lâu để chứng kiến hành trình cô gái nhạy cảm ấy đã biến hóa thành một nghệ sĩ độc lập và đầy nội lực như thế nào. Cậu nhớ lại những lời cô Hạnh từng nói với Linh, và giờ đây, chính Linh đang sống đúng với những lời ấy.

Linh đưa điện thoại lại cho Duy, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Cậu giúp mình từ chối khéo họ nhé. Cảm ơn họ đã quan tâm, nhưng mình nghĩ con đường của mình không nằm ở đó." Cô nói thêm, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung về tương lai của mình. "Cô Hạnh từng nói với mình rằng, giá trị của một người nghệ sĩ không nằm ở số tiền họ kiếm được hay lời khen ngợi họ nhận, mà ở sự chân thật và lòng dũng cảm theo đuổi điều mình tin tưởng. Mình tin vào điều đó."

Duy mỉm cười, vẻ mặt tự hào. "Mình biết mà. Dù sao thì, thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, và cũng còn nhiều con đường nghệ thuật hơn một hợp đồng thương mại." Cậu cất điện thoại vào túi, sau đó lấy ra một chiếc bánh ngọt nhỏ mà cậu biết Linh thích, đưa cho cô. "Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa. Ăn bánh đi, rồi tiếp tục tạo ra những 'dấu ấn đương đại' của riêng cậu."

Linh đón lấy chiếc bánh, ánh mắt ấm áp. Cô biết ơn Duy vì sự thấu hiểu và ủng hộ không điều kiện của cậu. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, cô đã tự chọn lấy chính mình, chọn lấy con đường nghệ thuật chân chính, không chút thỏa hiệp. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự tự do mà tiền bạc hay danh vọng không thể nào mua được. Cô đã thực sự tìm thấy giá trị của mình trong chính nghệ thuật, không còn khao khát sự công nhận từ bên ngoài. Thành công của triển lãm không phải là mục đích cuối cùng, mà là một bước đệm để cô khẳng định bản thân, để cô vững vàng hơn trên con đường mình đã chọn. Cô tin rằng, những cơ hội đích thực, những người thực sự hiểu và trân trọng nghệ thuật của cô sẽ tự tìm đến.

Ngay sau đó, Linh cầm điện thoại lên, gọi cho Cô Hạnh. Giọng cô tràn đầy sự tự tin và lòng biết ơn khi chia sẻ quyết định của mình. Cô Hạnh ở đầu dây bên kia, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, không ngớt lời khen ngợi sự trưởng thành và dũng cảm của Linh. "Con đã làm một điều đúng đắn, Linh ạ. Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và chỉ khi con chân thật với chính mình, con mới có thể tạo ra những tác phẩm chạm đến trái tim người khác." Lời nói của Cô Hạnh như một sự khẳng định, củng cố thêm niềm tin của Linh vào con đường mình đang đi. Cô đã không còn phụ thuộc vào sự chấp thuận của người khác, mà đã tự mình định hình giá trị của bản thân và nghệ thuật của mình.

***

Tối cùng ngày, không khí tại khu Phan Xích Long trở nên náo nhiệt và sôi động hơn bao giờ hết. Hàng quán vỉa hè sáng trưng đèn điện, tiếng xào nấu xì xèo từ những bếp lửa nhỏ, tiếng nói chuyện rôm rả của thực khách hòa cùng tiếng xe cộ qua lại, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của phố thị Sài Gòn. Mùi thơm lừng của các món ăn vặt như bánh tráng trộn, ốc xào me, bún đậu mắm tôm lan tỏa trong không khí, quyến rũ bất cứ ai đi ngang qua. Mặc dù thời tiết vẫn còn oi bức và đôi lúc có chút bụi bặm, nhưng không khí bình dân, thân thiện và vui vẻ nơi đây lại mang đến một cảm giác ấm cúng lạ thường.

Sau một ngày làm việc căng thẳng, Khánh và Thu tìm đến một quán ăn vặt quen thuộc. Họ ngồi xuống những chiếc ghế nhựa đơn giản, trước một chiếc bàn nhỏ phủ đầy những món ăn hấp dẫn. Dáng người cao ráo của Khánh, giờ đây không còn vẻ mệt mỏi và căng thẳng như đêm qua, thay vào đó là một sự thư thái hơn, dù vẫn còn chút đăm chiêu. Trang phục công sở của anh đã được thay bằng một chiếc áo thun đơn giản, thoải mái. Thu ngồi đối diện, vẫn giữ vẻ thanh lịch nhưng cũng không kém phần giản dị trong chiếc áo sơ mi linen.

Họ không nói quá nhiều về công việc. Thay vào đó, những câu chuyện đời thường, những lời bông đùa nhẹ nhàng lấp đầy khoảng không giữa hai người, tạo nên một không khí thư giãn và dễ chịu. Khánh ăn chậm rãi, thưởng thức từng món ăn, cảm giác ngon miệng hơn hẳn những bữa ăn vội vàng trong văn phòng. Anh cảm thấy gánh nặng trên vai đã vơi đi phần nào, không phải vì vấn đề đã được giải quyết hoàn toàn, mà vì anh biết mình không còn đơn độc đối mặt với nó.

"Thế nào, kế hoạch 'giải cứu dự án' của anh đã tiến triển đến đâu rồi?" Thu khẽ hỏi, giọng điệu cô pha chút hài hước, không hề gây áp lực. Cô gắp một miếng bánh tráng nướng cho vào đĩa của Khánh.

Khánh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. Ánh mắt anh nhìn Thu tràn đầy sự biết ơn. "Cũng ổn hơn rồi. Cảm ơn em. Nếu không có em, chắc anh đã tự nhốt mình trong mớ hỗn độn đó rồi và không biết phải làm gì." Lời nói của anh chân thành đến mức Thu có thể cảm nhận được. Anh đã thực sự mở lòng, và điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Thu lắc đầu nhẹ, nụ cười trên môi cô vẫn ấm áp và thấu hiểu. "Đừng ngại chia sẻ, Khánh à. Ai cũng có lúc yếu lòng, có lúc cảm thấy bế tắc. Quan trọng là mình biết tìm kiếm sự giúp đỡ đúng lúc, biết tin tưởng vào những người xung quanh." Cô ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho anh. "Đôi khi, sự im lặng không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề, mà là một bức tường tự xây để nhốt mình lại."

Khánh gật đầu, ánh mắt anh hơi cụp xuống, như đang suy ngẫm về những lời Thu nói. "Anh... anh đang học cách đó. Nó khó hơn anh nghĩ. Suốt bao năm qua, anh luôn tin rằng mình phải tự gánh vác mọi thứ. Anh sợ sự yếu đuối của mình sẽ khiến người khác thất vọng, sẽ khiến anh trở nên 'không đủ tốt'." Anh thừa nhận, giọng nói nhỏ dần. Những lời này, trước đây anh sẽ không bao giờ nói ra, đặc biệt là với một đồng nghiệp như Thu. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy một sự tin tưởng lạ lùng dành cho cô, một người phụ nữ không chỉ thông minh và giỏi giang mà còn rất tinh tế và thấu hiểu.

Thu khẽ nắm lấy bàn tay anh, chỉ trong tích tắc rồi buông ra, như một cách động viên thầm lặng. "Nhưng anh đang làm rất tốt, Khánh à. Ngay cả việc anh dám thừa nhận những cảm xúc đó, dám sẻ chia, đã là một bước tiến rất lớn rồi. Cứ từng bước một thôi, đừng ép mình phải hoàn hảo ngay lập tức. Mọi thứ cần thời gian để chữa lành và phát triển."

Khánh nhìn Thu, ánh mắt anh lúc này không chỉ chứa đựng sự biết ơn mà còn là một sự tin tưởng sâu sắc, pha lẫn chút cảm mến. Anh nhận ra rằng Thu không chỉ là một đồng nghiệp giỏi, mà còn là một người bạn tâm giao, một người có thể nhìn thấu những góc khuất trong tâm hồn anh. Sự hỗ trợ của cô không chỉ dừng lại ở những lời khuyên công việc, mà còn là sự động viên tinh thần, giúp anh thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự cô độc và áp lực.

Quán ăn vỉa hè vẫn ồn ào, náo nhiệt xung quanh, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như chậm lại. Khánh cảm thấy một sự bình yên dần lan tỏa trong lòng. Anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã học được cách không gồng mình gánh vác tất cả, học cách sẻ chia, và quan trọng hơn, học cách tin tưởng. Mối quan hệ với Thu đang dần hình thành trên nền tảng của sự thấu hiểu và tôn trọng, một tình cảm trưởng thành hơn, ít áp lực cảm xúc hơn so với những gì anh từng trải qua.

Anh biết, dù Linh và anh đã đi trên hai con đường khác nhau, đối mặt với những thử thách riêng biệt, nhưng cả hai đều đang tiến những bước vững chắc trên con đường trưởng thành, độc lập, và tự tin vào bản thân. Khánh đang học cách cân bằng công việc và cuộc sống, không còn để áp lực bào mòn mình. Linh thì kiên định với con đường nghệ thuật chân chính, không thỏa hiệp với những cám dỗ vật chất. Cả hai, dù không còn bên nhau, nhưng đều đang trở thành những phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bình thản trong tương lai, một cuộc gặp gỡ không còn vương vấn tiếc nuối hay đau khổ, mà chỉ còn sự thấu hiểu và trân trọng hành trình riêng của mỗi người. Anh biết rằng, anh sẽ vượt qua khủng hoảng này, không chỉ vì công việc, mà còn vì chính bản thân anh, vì một tương lai mà anh xứng đáng được bình yên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free