Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu - Chương 66:
" 'Bố' và các bác các chú nói chuyện tiếp đi ạ, con lên trước." Cô cố ý nhấn mạnh từ đầu tiên. Mọi người sửng sốt. Bọn họ vẫn đang quay cuồng trong chuyện vừa rồi, không để ý tin tức trong điện thoại. Bọn họ đang nghĩ cách đè chuyện ngày hôm nay xuống, để nhà họ Hoắc không phải mất danh tiếng. Nhưng không ngờ cách xưng hô của Vân Tử Lăng khiến bọn họ choáng váng. "Hai đứa đi đăng ký rồi?" Hoắc Chấn Vũ phản ứng lại đầu tiên. "Vâng!" "Trời ạ, thằng nhóc Ảnh Quân nghĩ gì thế!" Mọi người lại rộ lên. "Sao thế, bác hai không hài lòng với vợ cháu sao?" Đột nhiên có một giọng nói từ tính quen thuộc vang lên. Vân Tử Lăng ngoái lại, Hoắc Ảnh Quân nhanh chân bước lại, tiện tay đưa áo khoác cho người hầu. Một giây sau, anh bước tới trước mặt cô, ôm lấy eo cô kéo vào ngực, liếc mắt nhìn mấy ông bác của mình: "Cô ấy là vợ cháu, các bác có ý kiến gì không?" Giọng nói ôn hòa pha lẫn chút khắc nghiệt. Lập tức mấy vị chú bác liền lật mặt, muốn nói nhưng lại không dám nói. Ai cũng biết nếu thằng nhóc này trở mặt, thì người thân cũng chẳng khác gì người lạ! Hiện giờ công ty của bọn họ đều móc nối với cậu ta, có những lời không thể nói lung tung. "Khụ khụ, Ảnh Quân à, bác hai không có ý kiến, chẳng qua hôm nay to chuyện như thế, con lại cùng em gái Tử Diễm đi đăng ký kết hôn, nhất định sẽ ảnh hưởng tới nhà họ Hoắc, thị trường chứng khoán ngày mai nhất định bị giảm rồi!" "A." Anh cong môi, trong ánh mắt là ý vị sâu xa: "Bác hai chỉ quan tâm tới thị trường chứng khoán sao?" "Đâu, không phải, bác suy nghĩ cho nhà họ Hoắc thôi!" "Vậy cảm ơn bác hai trước, mai dù thị trường chứng khoán sụt hay tăng, Hoắc Ảnh Quân tôi không thiếu chút tiền đấy!" Nói xong anh ôm cô lên tầng. "Chấn Vũ, thằng nhóc Ảnh Quân có ý gì, gì mà chút tiền, tiền tỷ bảo chơi được là chơi sao?" Bác hai tức giận. "Được rồi, được rồi, các ông chẳng phải biết tính của Ảnh Quân rồi hay sao, cứ vậy trước đã, chờ có dịp tôi nói chuyện với nó một chút." Hoắc Chấn Vũ sai người tiễn họ hàng của mình đi về. "Cậu nói thử sao Ảnh Quân lại muốn cưới con bé?" Khúc Tân cầm chén trà lên uống. Hoắc Chấn Vũ nhìn về phía hai bóng lưng đã đi mất, bất đắc dĩ nói: "Chỉ sợ thằng bé cũng không biết mình đang làm cái gì!" "À!" Khúc Tân cười một tiếng: "Tôi thì nghĩ ngược lại, thằng bé biết rõ mình làm gì, chẳng qua… Con đường này không dễ đi!" Hoắc Chấn Vũ nhìn Khúc Tân: "Anh cảm thấy Vân Tử Lăng thế nào?" "Trong lòng em rể có đáp án rồi nhỉ?" Hoắc Chấn Vũ cười một tiếng: "Táo bạo, dám liều! Chưa nói ai đúng ai sai, một phần can đảm này của con bé cũng khiến người ra phải to mắt mà nhìn, nhưng… chuyện ngày hôm nay đúng là không bình thường!" Khúc Tân cười một tiếng, không phủ nhận câu trả lời của ông: "Chuyện to cỡ nào Ảnh Quân cũng có thể dọn dẹp, cậu không phải lo chuyện đó, chẳng qua về phần Vân Tử Lăng… Ài, có chút thú vị!" Đối thoại của hai người truyền vào trong tai Khúc Tinh Quân. Ba với bác anh là người có kinh nghiệm lâu năm trên thương trường. Đánh giá của bọn họ với Vân Tử Lăng không phải tai họa… mà là thú vị. Vân Tử Lăng, cô là người như thế nào? ―――― Về đến phòng, Vân Tử Lăng kéo màn mở cửa sổ. Vừa làm xong, Hoắc Ảnh Quân đi tới, ôm cô từ phía sau, giọng nói khó chịu: "Chẳng phải tôi đã nói cô không được để người khác bắt nạt hay sao?" Vân Tử Lăng cau mày, cô không thích cử chỉ thân mật như vậy. "Nếu như thế khiến bọn họ thoải mái, thì cứ để bọn họ nói thêm vài câu, dù sao tôi cũng không mất lặng thịt nào, nhưng nếu tôi cãi lại, thì sẽ càng chứng minh tôi không coi ai ra gì, tự kiêu tự đại, đương nhiên, tôi cũng không quan tâm bọn họ nghĩ gì, chỉ là…" Cô không khách khí đẩy tay anh ra. Sau đó cô đi đến trước bàn, rót một cốc nước: "Bố của anh ở đây, làm một người 'con dâu', đương nhiên không thể để ông mất mặt!" Nghe thế, Hoắc Ảnh Quân nở nụ cười nhàn nhạt, đi tới chỗ cô, vây cô lại trên mặt bàn. Một giây sau, anh xích lại gần cô, hơi thở ấm áp phả xuống: "Nhanh như thế đã nhập vai con dâu rồi, vậy có nghĩa cô chuẩn bị làm vợ sao?" Vân Tử Lăng lạnh lùng nhìn anh, giễu cợt nói: "Không phải anh đi gặp Vân Tử Diễm sao?" Hoắc Ảnh Quân cong môi, cô gái này chuyển chủ đề nhanh thật. "Dù anh không quan tâm tới cô ấy, cũng phải để ý tới cảm nhận của cô ấy chứ?" Cô nhíu mày, trào phúng nhìn anh. Ngón tay thon dài của đối phương nâng cằm cô lên, khoảng cách hai người quá gần khiến hai hơi thở như quấn quýt vào nhau. "Nghe cô nói câu này khiến anh nghĩ cô đang ghen đó? Hử?" Người đàn ông bất giác cong môi. Vân Tử Lăng xì một tiếng, không khách khí đẩy đối phương ra. "Tính toán thời gian, chắc giờ cũng đến rồi." Nói xong Hoắc Ảnh Quân tới chỗ ban công. Vân Tử Lăng híp mắt, không hiểu nhưng vẫn đi theo. Đúng lúc này trước cổng có mấy chiếc xe sang trọng đang đỗ. Vài giây sau, trên một chiếc xe có hai người đi xuống. Một người trong đó… Là Vân Tử Diễm.