(Đã dịch) Cự Tuyệt Làm Liếm Chó, Nữ Thần Giáo Hoa Gấp - Chương 506: Nghĩa phụ
Tiểu Ngư, Giang Triệt, sao hai đứa cũng đến đây thế này?
Lần trước, Cát Diễm không biết xưng hô Giang Triệt thế nào. Anh bảo cô cứ gọi thẳng tên mình là được, nên lần này cô ấy mới gọi thân mật như vậy.
"Tiểu Ngư muốn đến chúc Tết cô ạ, tối qua cháu tới Kim Lăng, vừa hay cũng đến cùng luôn." Giang Triệt nói thay Tiêu Tiểu Ngư, vì việc bày tỏ tình cảm thế này đến giờ Tiêu Tiểu Ngư vẫn chưa quen nói ra miệng: "Cô Cát thế nào rồi ạ, công việc mới ra sao?"
Cát Diễm nói: "Rất tốt, cô đã làm nghề giáo viên, công việc 'trồng người' cả đời, đây cũng là mục tiêu và lý tưởng của cô. Dạy cấp ba là vì nhìn thấy những đứa trẻ này 'cá chép vượt vũ môn', điều đó mang lại cho cô cảm giác thành tựu lớn. Còn bây giờ dạy tiểu học, dạy những em nhỏ còn gặp khó khăn trong học tập nhưng vẫn muốn dùng tri thức để thay đổi số phận của mình, cảm giác thành tựu này còn lớn hơn cả khi dạy cấp ba, lớn hơn cả khi nhìn từng đứa trẻ thi đậu vào những trường tốt. Cho nên, cô rất thích công việc này!"
"Vậy là tốt rồi!" Giang Triệt nhẹ gật đầu, chưa kịp nói gì thêm thì một tiếng hú lạ vang lên. Nhìn kỹ, đó là Mã Trần, con trai cô Cát, từ trong nhà lao ra: "Thi thần! Cuối cùng lại được gặp anh..."
"Mã Trần, đừng có làm trò cười!" Cát Diễm nhíu mày mắng một tiếng, Mã Trần lúc này mới thu lại vẻ lố lăng, trở lại bình thường, cười hì hì nói: "Thi thần, năm ngoái em thi cuối kỳ đứng nhất toàn trường! Em nhất định sẽ thi đỗ vào Đại học Chiết Giang, trở thành đàn em cùng trường của anh!"
"Cố lên!"
Giang Triệt cười khích lệ cậu bé, rồi hơi nhíu mày hỏi: "Cô Cát, lúc nãy cô nói 'sao chúng tôi cũng đến đây' là sao ạ?"
Cát Diễm gật đầu, đang định trả lời thì mấy người Vương Lệ từ trong phòng đi ra, bắt chuyện với Tiêu Tiểu Ngư...
Lưu Tử Đạt vốn đã chột dạ vì chuyện không hay vừa làm, thêm vào đó, địa vị của Giang Triệt quả thực quá lớn, khiến hắn kinh hồn bạt vía. Hắn vội vã nói có việc rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.
Nhìn bóng lưng hắn chạy trối chết, Giang Triệt kinh ngạc nhìn sang Cát Diễm.
Cát Diễm cười kể lại chuyện vừa rồi, bảo không cần để ý đến hắn, rồi mời mọi người vào nhà ngồi nói chuyện...
Ngồi ở trên ghế sa lông.
Mấy người Vương Lệ đang trò chuyện với Tiêu Tiểu Ngư.
Nhưng ánh mắt của họ từ đầu đến cuối đều dán chặt vào Giang Triệt. Nhìn Giang Triệt đang vui vẻ trò chuyện với Cát Diễm, rồi lại nhìn sang Tiêu Tiểu Ngư, trong mắt họ tràn đầy ngưỡng mộ.
Sau khi rời nhà Cát Diễm, Giang Triệt sai người đặt một bàn đầy món ngon mang về nhà. Ăn uống no nê, anh đắc ý ôm Tiêu Tiểu Ngư ngủ một giấc.
Sáng sớm hôm sau, Giang Triệt đưa Tiêu Tiểu Ngư khởi hành đến Ma Đô. Ở Ma Đô, anh nhận chiếc Huyễn Ảnh mới, tiện thể chơi luôn hai ngày. Giang Triệt đăng ảnh chụp chung của hai người dưới tháp Đông Phương Minh Châu lên vòng bạn bè, ngay lập tức bị Hàn Đằng cằn nhằn vì đến Ma Đô mà không ghé tìm cậu ấy. Giang Triệt và Tiêu Tiểu Ngư đang chơi vui vẻ như vậy, làm sao mà nhớ đến cậu ấy được. Nhưng quả thật cũng phải, đến Ma Đô mà không gặp một lần thì hơi không phải.
Vì Hàn Đằng muốn tận tình làm tròn tình bạn của chủ nhà, Giang Triệt liền để cậu ấy chọn chỗ ăn cơm. Hàn Đằng gửi cho Giang Triệt địa chỉ một nhà hàng món bản địa. Giang Triệt lại gửi địa chỉ cho tài xế. Đến tối, hai người ngồi ở hàng ghế sau, đi đến địa điểm đã hẹn.
Hàn Đằng không mặc quần giữ nhiệt.
Dù sao cũng là mùa đông, Ma Đô tuy nằm ở phía nam, nhưng do vị trí địa lý về phía đông, trời đã tối từ rất sớm. Lúc này nhiệt độ thực sự không cao, lại thêm gió bấc cứ thế ào ào thổi, khiến cho Hàn Đằng lạnh buốt từ thắt lưng trở xuống.
Hắn đã sắp chịu không nổi, nghĩ không biết Giang Triệt có bị kẹt xe không, định về nhà ăn trước cho ấm. Vừa muốn quay người thì bị ánh đèn chói mắt làm lóa mắt. Một chiếc xe sang trọng chạy tới, dừng lại trước mặt hắn, rõ ràng là một chiếc Rolls-Royce Phantom... Ờm, chắc là Phantom nhỉ? Cậu ta chỉ nhận biết mỗi dòng xe này thôi.
Hàn Đằng tưởng mình chặn đường, định nhường đường một chút, thì cửa ghế sau tự động mở ra. Giang Triệt và Tiêu Tiểu Ngư từ hai bên xe bước xuống.
"Lão Giang! Lần sau không được như thế này nữa!" Nhìn chằm chằm Giang Triệt một lúc, Hàn Đằng như thằng ngốc vuốt ve bức tượng nữ thần tự do trên mui xe: "Anh biết thừa tôi là người hay ghen tị mà, sự ngưỡng mộ sẽ khiến tôi phát điên lên. Vậy mà anh còn lái chiếc xe tốt thế này... Khổ thân tôi! Thứ này đối với anh chỉ là 'chín trâu mất sợi lông', chẳng đáng nhắc tới. Nhưng với tôi mà nói, đây là giấc mơ... giấc mơ mà tôi c��n không dám mơ tới ấy chứ!"
"Đừng có mà xàm xí! Ngày kia tao về Kim Lăng, ngày kìa đi Thâm Thành. Chiếc xe này cùng tài xế, tao để lại Ma Đô cho mày dùng đến tận khai giảng!" Giang Triệt thật muốn đá cho hắn một cước.
"?" Hàn Đằng tròn mắt há hốc mồm: "Thật hay giả?"
"Ta lừa gạt ngươi làm gì?" Giang Triệt chưa nói dứt lời đã bị Hàn Đằng túm lấy cánh tay.
"Nghĩa phụ!"
Cùng nằm trong khu vực Giang Nam, chỉ cách nhau không quá hai trăm cây số, món bản địa ở đây so với món Hàng Châu phải nói là ngon hơn nhiều. Nào là vịt bát bảo, tôm chiên giòn, sườn xào chua ngọt...
Rất ít món ăn ở đây khiến người ta không quen miệng.
Coi như thật sự có.
Thì cũng dễ chấp nhận hơn nhiều so với món cá diêu hồng sốt giấm Tây Hồ nổi tiếng kia.
Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free.