(Đã dịch) Cùng Giáo Hoa Cùng Thuê Thời Gian - Chương 235: Chỉ có miệng là cứng rắn
Cửa phòng ngủ mở ra, Tần Mộ Tuyết bước ra, chạy vào phòng vệ sinh rửa tay.
Lâm Bắc Tu với vẻ mặt tinh thần sáng láng, vươn vai một cái, nụ cười trên mặt càng sâu.
Tần Mộ Tuyết rửa tay xong, trở về đá hắn một cái.
"Còn làm gì nữa, anh bóp nhăn hết cả rồi!"
Tần Mộ Tuyết hừ một tiếng, rồi chạy về ăn gì đó.
"Tự mình xử lý."
Lâm Bắc Tu nhìn chiếc qu���n của mình đang xộc xệch, cũng thấy rất bất đắc dĩ.
"Nhớ lấy quần áo giúp anh nhé."
Nói rồi anh chui vào phòng tắm. Sau đó là tiếng nước chảy và tiếng Lâm Bắc Tu kêu la quỷ quái.
Đúng là lắm trò.
Tần Mộ Tuyết bất đắc dĩ lắc đầu, chẳng lẽ hát nghiêm chỉnh một chút thì chết sao.
"Mộ Mộ."
Lâm Bắc Tu liên tiếp gọi mấy lần nhưng không thấy ai trả lời, bất đắc dĩ nói: "Lấy quần áo giúp anh đi, em có yêu cầu gì thì cứ nói ra thôi."
"Không có yêu cầu gì, tự mình ra mà lấy." Tần Mộ Tuyết hừ hừ, chẳng thèm để ý đến tên sắc lang này.
Lâm Bắc Tu: ........
"Sẽ cảm lạnh đó."
........
Cốc cốc.
"Cầm lấy đi." Tần Mộ Tuyết nói vọng từ bên ngoài.
Lâm Bắc Tu hé cửa ra một khe nhỏ, đưa tay lấy quần áo của mình.
"Cảm ơn."
Nhanh như vậy, vừa nhìn đã biết là cô ấy chuẩn bị sẵn cho anh rồi. Miệng nói thì chua ngoa nhưng lòng dạ như đậu hũ.
Lâm Bắc Tu bước ra, không nhịn được liền muốn chạy đến chỗ cô ấy để hôn một cái.
Tần Mộ Tuyết trừng mắt liếc hắn một cái, để đề phòng tên sắc lang này lại giở trò.
Lâm Bắc Tu sững người tại chỗ, lúng túng nói: "Anh muốn em giúp anh thổi tóc một chút."
"Tự mình thổi đi, đồ ăn còn chưa ăn xong đâu."
Lâm Bắc Tu nhìn chiếc túi nhựa sạch trơn trên mặt bàn, nhất thời im lặng.
Đã ăn sạch bách hết rồi mà còn mở mắt nói dối thế kia chứ.
Lâm Bắc Tu chỉ có thể tự mình thổi tóc, rồi về phòng.
Ban đêm.
"Thằng nhóc Bắc thối, qua đây giúp em thổi tóc đi."
Lâm Bắc Tu: ........
Nghiêm khắc với người khác, nhưng lại khoan dung với bản thân mình đúng không?
Anh rất muốn kiên cường từ chối, nhưng khi đón lấy ánh mắt của Tần Mộ Tuyết, anh lại không đành lòng.
Thua rồi, hoàn toàn bị nắm thóp, hay nói đúng hơn là vẫn luôn bị nắm thóp.
"Đến đây." Lâm Bắc Tu đứng dậy, ra hiệu cho cô ngồi xuống bên giường.
Tần Mộ Tuyết ngồi xuống, Lâm Bắc Tu cho nàng thổi tóc.
"Được rồi, đi đánh game của anh đi, em làm việc một chút rồi sẽ đi ngủ."
"Hơi."
Tần Mộ Tuyết nhéo nhéo mặt hắn, rồi chạy ra ngoài.
Lâm Bắc Tu bất đắc dĩ lắc đầu, một lần nữa ngồi trở lại trước máy vi tính.
Trên giường.
"Tránh xa em ra một chút đi, tay không được sờ bậy."
"Anh rảnh rỗi quá nhỉ."
"Ha ha. Chuyện rảnh rỗi đó qua lâu rồi còn gì, anh có muốn em thử xem sao không?"
Lời gì cũng dám nói, Lâm Bắc Tu bị sốc, "em ngậm miệng lại đi."
Lâm Bắc Tu nhắm mắt, không có ý định để ý đến nàng.
Thấy Tần Mộ Tuyết không yên phận cựa quậy, Lâm Bắc Tu tiến tới bá đạo ôm lấy cô và nói:
"Nhanh lên đi ngủ đi, ngày mai còn phải lên lớp đó."
"A, biết."
..........
Hai ngày sau, tại phòng học.
Lâm Bắc Tu cố ý đến tìm Hồ Phong. "Thế nào, mâu thuẫn giải quyết xong chưa?"
"Ai, chuyện nhỏ ấy mà, đã sớm giải quyết rồi." Hồ Phong với vẻ mặt đắc ý, khiến Lưu Cẩn và những người khác không khỏi trợn mắt.
"Cứ khoác lác đi."
Hồ Phong cũng không thèm để ý, tiếp tục khoác lác: "A, phụ nữ ấy mà, không nên nuông chiều thì đừng nuông chiều, phải kiên cường một chút chứ."
Lâm Bắc Tu với vẻ mặt cổ quái, nghĩ bụng: "Hai ngày trước mà cậu được đắc ý như thế này thì hay rồi."
"Hồ Phong."
Ngoài cửa, Trương Đình Đình đứng ở cửa ra vào, trong tay còn cầm một túi đồ.
"Thấy chưa, tình cảm tốt lên rồi, cứ dính lấy mình thế này, hết cách luôn." Hồ Phong đắc ý đi ra ngoài.
Mấy người tức giận bất bình xì xào bàn tán.
"Trời ơi, thằng cha này mà cũng tìm được bạn gái, đúng là nghiệt ngã!"
Mọi người vẫn tò mò nhìn ra cổng, liền thấy Trương Đình Đình từng món đồ nhét vào tay Hồ Phong, vẻ mặt cô ấy như đang trách mắng, còn Hồ Phong thì ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.
"Phụt."
"Ha ha. Trông không quen chút nào!"
"Đỉnh thật."
Lâm Bắc Tu cũng bật cười, "Đúng là, toàn thân mềm nhũn, chỉ có cái miệng là cứng rắn thôi."
Hồ Phong cầm bánh mì trở về, mọi người cũng không nhịn được nữa, thi nhau trêu chọc.
"Ai nha, các cậu biết gì đâu, anh đây là nhường cô ấy thôi! Nhìn xem, còn mang đồ ăn đến cho anh đây này."
"À, bọn tôi hiểu rồi."
Lâm Bắc Tu bất đắc dĩ, đứng dậy trở về chỗ của mình.
"Đình Đình lại đến rồi à."
"Cậu thấy à?"
Lâm Bắc Tu cười ngồi xuống, "Cái thằng Hồ Phong đó, lần nào cũng không ăn bữa sáng, có người quản lý nó cũng tốt lắm chứ."
Mấy người đang nói chuyện phiếm liền bị giáo viên vừa trở về cắt ngang, thế là họ lại tiếp tục vào lớp.
.......
Ban đêm.
Tại trung tâm thương mại.
"Tiểu Bắc của cậu đâu rồi?"
Tần Mộ Tuyết cầm lấy một chiếc kẹp tóc ngắm nghía.
"Cậu ấy không chịu đến."
Nàng cũng rất bất đắc dĩ, Lâm Bắc Tu vốn đã không thích đi dạo phố rồi, chưa kể có thêm một cô bạn thân nữa thì anh ấy càng không chịu đi.
"Nghe nói cậu với Hồ Phong cãi nhau à?"
"Cậu nghe từ đâu vậy?" Trương Đình Đình hỏi, đồng thời cũng có chút ngượng ngùng.
"Thằng Hồ Phong chạy đến mách lẻo với Tiểu Bắc đó."
"Thì ra là vậy à."
Trương Đình Đình khá im lặng, "thằng cha này, chẳng mấy khi làm mình yên tâm."
"Ngày nào cũng nhắc nhở nó chú ý sức khỏe, bữa sáng nhất định phải ăn, lần nào cũng thế."
Tần Mộ Tuyết dắt tay cô ấy tiếp tục đi dạo, "vì chuyện này mà cãi nhau à?"
"Không phải." Trương Đình Đình cũng chẳng có gì phải che giấu.
"Hôm đó chơi game, thằng cha này cứ thích trêu chọc, làm mình bực mình quá, thế là mình phản công lại, chẳng may lỡ tay dùng sức hơi mạnh chút, thế là hắn giận dỗi."
Tần Mộ Tuyết thành công hóng được chuyện hay, "có tí chuyện bé tí thế này thôi à."
"Đúng vậy, ngày hôm sau chúng mình liền xin lỗi nhau, cái đồ đầu gỗ đó coi như đã khai sáng ra chút, thế là chúng mình được ăn một bữa ngon lành."
"Tớ nói cho cậu nghe, thằng cha này ngốc lắm, đang ăn cơm mà còn nói mấy lời sến sẩm, làm tớ suýt không nuốt nổi cơm." Lời tuy nói vậy, nhưng Trương Đình Đình lại nở nụ cười.
Dù sao nói đến cũng buồn cười, cả hai bật cười khúc khích.
"Tỷ muội vẫn là cậu đỉnh nhất, yêu đương quả nhiên có chút hay ho."
"Đúng không."
"Cậu với Tiểu Bắc không cãi nhau à?"
"Không có, anh ấy toàn nghe lời mình, mọi chuyện đều do mình quyết, nên chẳng có mấy khi bất đồng cả."
"Ai, ao ước."
"Có gì mà ao ước chứ, chỉ là tính cách khác nhau thôi. Yêu đương chẳng phải là quá trình hai tính cách mài giũa lẫn nhau sao, quan trọng là sự phù hợp."
"Đúng là vậy." Trương Đình Đình thấm thía nói, "chắc cũng chỉ có cái thằng ngốc đó mới chịu được cái tính cách hỏng bét của mình."
"Ừm, thử nghĩ theo một khía cạnh khác xem sao." Tần Mộ Tuyết cười an ủi cô, "nói cách khác, cũng chỉ có cậu mới có thể kìm hãm cái tính cách tưng tửng của hắn ấy chứ."
"Thôi được rồi, chuyện ăn sáng này mình cũng chẳng biết nhắc nó bao nhiêu lần rồi."
............
Tần Mộ Tuyết mang một túi lớn đồ đạc về nhà, "Tiểu Bắc ca ca?"
"Trở về?"
Tuy nhiên, khi Lâm Bắc Tu nhìn thấy nhiều đồ như vậy thì hơi sững lại.
"Đi chơi có chút thôi mà mua nhiều đồ thế à?"
"Đúng vậy, hắc hắc, toàn là đồ em muốn ăn."
Lâm Bắc Tu bất đắc dĩ lắc đầu, giúp cô cầm lấy đống đồ, để cô rảnh tay thay giày.
Nội dung này được truyen.free bảo hộ bản quyền, vui lòng không tái bản dưới mọi hình thức.