Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 1: Thiếu Nữ Kì Quái

Gió thu khẽ thổi, từng chiếc lá vàng bay trong gió nhẹ nhàng đáp xuống mặt hồ tựa như một chiếc thuyền nhỏ phiêu phù theo dòng nước trôi về phía hạ nguồn.

Nếu có ai hỏi nơi nào trong đời là chốn an vui khoái hoạt nhất, có lẽ đó chính là trại tâm thần.

Một thanh niên thoạt nhìn chưa đầy đôi mươi, tướng mạo bình thường, quần áo nhăn nhúm bạc màu, gương mặt bơ phờ, đang đứng lẫn vào đám đông, ánh mắt hướng về một phía.

Cách đó không xa, một sân khấu được dựng lên, bài trí mô phỏng sàn diễn thời trang. Trên sân khấu, từng tốp các cô gái từ mười bảy, mười tám đến gần ba mươi, thân hình cao ráo, khoác trên mình đủ kiểu trang phục màu sắc lòe loẹt, phong cách kỳ dị, lần lượt bước ra từ phía sau cánh gà.

Chàng trai chăm chú quan sát, trong đầu không ngừng liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

Hắn là Diệp Phi, nhị thiếu gia của một gia tộc hào môn ở Liễu Giang. À mà, chính xác hơn thì hắn không hoàn toàn là người đó nữa.

Chính xác, hắn cũng gọi là Diệp Phi, nhưng là một Diệp Phi đến từ một thế giới khác.

Vốn dĩ, Diệp Phi từng là môn chủ của một môn phái, tông môn của hắn cũng thuộc hàng nhất lưu, xưng bá một phương. Vốn dĩ Diệp Phi có thể sống một cuộc đời an nhàn tới cuối đời, an phận làm một thổ hoàng đế, nhưng không ngờ số phận lại đưa hắn đến đây.

Mọi chuyện bắt đầu khi Diệp Phi bế quan thất bại, bị tẩu hỏa nhập ma. Trong lúc nguy cấp, hắn bất ngờ bị chính đại đệ tử Tiểu Cầm và thê tử của mình s·át h·ại, cuối cùng bị ả kết liễu bằng một nhát kiếm. Linh hồn Diệp Phi xuyên không, nhập vào thân xác một thiếu niên yếu đuối.

Thẳng thắn mà nói, thân phận mới này của hắn cũng chẳng khởi sắc hơn là bao, thậm chí, hai chữ Diệp Phi đã bị vấy bẩn.

Trong ký ức của Diệp Phi, chủ nhân cũ của thân xác này tuy là cậu ấm của một đại gia tộc, nhưng lại bị chính gia tộc mình tàn nhẫn vứt bỏ. Nửa năm trước, cậu ta đột nhiên phát điên, sau đó được người trong tộc đưa vào trại tâm thần, từ đó sống cuộc đời mông lung mơ hồ. Trước thời điểm Diệp Phi tá thi, nguyên thân này tiếp tục lên cơn, liên tục đập phá đồ đạc trong phòng, thậm chí tấn công các y tá điều dưỡng. Hậu quả, cậu ta bị người ta khống chế, tiêm một liều thuốc an thần cực mạnh khiến cơ thể bị sốc nặng, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ, lâm vào tình trạng nguy kịch và được chuyển đến khoa cấp cứu.

Sau cùng, Diệp Phi tỉnh lại trong thân xác này, nhân lúc đêm tối lén trốn ra ngoài.

Hoàn cảnh hiện tại của hắn có thể nói chẳng khác gì đám khất cái vạ vật trên đường phố ở kiếp trước.

Chen chúc trong đám đông, Diệp Phi cũng chẳng buồn thưởng thức đám "mỹ nữ" này lâu. Hắn chỉ đôi chút tò mò về mấy bộ trang phục khá "mát mẻ" mà họ đang mặc.

Bên cạnh, một vài nam thanh niên chăm chú theo dõi màn trình diễn, chợt ngửi thấy mùi lạ, không khỏi quay lại chú ý đến Diệp Phi, thấy hắn quần áo lôi thôi liền khinh thường ra mặt.

Một người đàn ông đứng cạnh tỏ vẻ khó chịu, bĩu môi: – Này, thằng ăn mày kia, làm ơn đứng xa tao ra một chút. Kh·iếp! Người gì mà hôi hám thế, đã bao lâu rồi mày không tắm rửa vậy hả! Nói đoạn, gã đưa tay lên bịt mũi.

Một người khác chú ý tới Diệp Phi, thấy hắn cứ liếc nhìn mấy cô người mẫu trên sàn diễn, liền buông lời trêu chọc: – Ê, thằng ăn mày, mày có thích không? Tao nói cho mà biết, nhìn cái bộ dạng mày như vậy thì không có cửa đâu, mơ kiếp sau đi! Đám đồng bạn đứng cạnh cười ha ha.

Một người khác cũng vội xen vào: – Đừng nói là mày, ngay cả bọn tao đây cũng chỉ có thể đứng từ xa mà ao ước thôi, xem kìa, nước dãi sắp chảy ra ngoài rồi đó… Nói rồi, mấy tên cùng ôm bụng cười.

Diệp Phi yên lặng không đáp trả, trong lòng thầm khinh bỉ: “Mẹ nó chứ! Đúng là một lũ ánh mắt thô thiển, hồi lão tử còn ở trong môn phái, hàng ngày tiếp xúc với biết bao giai nhân mỹ lệ. Đem so mấy con ả nữ nhân dung chi tục phấn trên sân khấu này với mấy đám nữ đệ tử, nha hoàn phục thị trong tiểu viện của lão tử, căn bản đến xách dép còn không xứng!”

Bỗng nghe một người nói: – Này, tôi nghe nói buổi trình diễn thời trang hôm nay có cả cô Crystal đến dự đấy. – Thật ư? Cả cô ấy cũng có mặt? Đám bạn bè của người nọ nghe vậy giật mình. Một người tỏ ra hớn hở nói: – Tuyệt quá! Các cậu biết không, chị Crystal chính là thần tượng của tôi đấy.

Người ban đầu lại tiếp lời: – Không chỉ cô Crystal đến dự đâu, tôi còn nghe một người anh trong ngành báo chí tiết lộ rằng, buổi trình diễn thời trang hôm nay còn có cả giám đốc Tần của tập đoàn Tần Thị cũng góp mặt nữa đấy!

Đám bạn bè của người nọ càng nghe càng sửng sốt, một người kinh ngạc hỏi: – Giám đốc Tần? Anh ta đến làm gì? Chẳng phải công ty anh ta chuyên về mảng bất động sản thôi sao, liên quan gì đến thời trang? Một người khác đột nhiên xen ngang: – Ây chà, Tiết Lương à, có phải cậu sống trên núi lâu quá nên mù tin tức luôn phải không? Tần Thị hơn một năm nay đã lấn sang lĩnh vực may mặc thời trang, ban đầu cũng có một chút thành tựu, dạo gần đây bọn họ liền bắt đầu hợp tác với tập đoàn Tuyết Liên của chị Crystal. Tôi còn nghe nói, quan hệ hai nhà càng lúc càng tốt, hình như còn có ý định nhân cơ hội này kết thành thông gia...

Nghe đám thanh niên này bàn tán, Diệp Phi cũng lờ mờ đoán ra. Cái cô Crystal trong miệng bọn họ chính là thiên kim quý tộc của Tuyết gia, gần như là người thừa kế của Tuyết thị. Dù năm nay mới chỉ hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, cô ta đã được giao trọng trách đảm nhiệm vị trí Tổng giám đốc tập đoàn Tuyết Liên.

Crystal, Crystal, Crystal... Hắn đọc muốn trẹo cả lưỡi, thầm than giới trẻ ngày nay tư tưởng quá mức sính ngoại, rõ ràng là một người Hạ quốc chính gốc lại đi lấy tên của người ngoại quốc tự đặt cho mình.

Còn gã họ Tần kia là thiếu gia của một gia tộc hào môn. Hắn ta và Diệp Phi của kiếp trước xem ra cũng có đôi nét tương đồng, miễn cưỡng có thể coi là đồng đạo.

Theo như đám thanh niên bàn tán, nghe đâu hai nhà Tuyết - Tần dự định tác hợp cho gã họ Tần và cô Crystal kia, với ý định thông qua cuộc hôn nhân để củng cố địa vị gia tộc.

Khách quan mà nói, hình thức dùng hôn nhân để đổi lấy sự phồn vinh cho gia tộc, ở kiếp trước Diệp Phi cũng thấy không ít. Nói trắng ra, đó là lẽ thường tình. Các môn phái mỗi khi con cái đến tuổi cập kê, vẫn thường tìm đến nhau dạm ngõ cưới hỏi. Bọn họ muốn dựa vào mối quan hệ thông gia nhằm liên hợp với nhau, củng cố căn cơ môn phái của mình, đồng thời phô trương thanh thế với các tông môn giáo phái cạnh tranh khác.

Mặc dù Diệp Phi chẳng có thê thiếp nào đến từ các môn phái lân cận, nhưng mấy nha hoàn thông phòng của hắn thì đúng là do người ta nhờ vả mà đưa đến.

Đám thanh niên say sưa bàn tán, ai nấy trên khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ. Diệp Phi càng nghe càng cảm thấy dưới mông tựa như có kiến đốt. Cái gì mà trời sinh một cặp, tuổi trẻ tài cao, một đôi tuyệt phối chứ! Đấy là bọn chúng còn chưa biết ngày xưa lão tử tài tuấn đến mức nào, mười bốn tuổi đã nhận trách nhiệm gánh vác cả một đại môn phái, liên tục đánh nam dẹp bắc, hùng cứ một phương. Đem so với mấy tên tiểu tử, tiểu thư "ngậm bình sữa" của gia tộc này, căn bản không thể nào sánh bằng. Nếu đám người đó tự một mình lập cơ nghiệp, không có gia tộc chống lưng cùng các mối quan hệ, e rằng hơn nửa sẽ thất bại.

Diệp Phi không muốn nghe mấy người này nói chuyện lảm nhảm, cũng chẳng có tâm tình đứng đến mỏi chân chỉ để trông thấy cái cô Crystal kia, liền chậm rãi lách qua đám đông rời đi.

Đúng lúc này, ánh mắt hắn vô tình quét qua thân ảnh một nữ tử.

Tất cả quyền lợi nội dung trong văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free