(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 6: Ở nhờ
Bước vào nhà, phòng khách được bài trí khá đơn giản, chỉ có vài vật dụng như chiếc tivi đời cũ và bộ bàn ghế phủ đệm kê giữa phòng. Điều khiến người ta chú ý nhất là mấy bức thư pháp treo trên tường, gồm "Thiên mã hành không", "Thiên lý giang sơn đồ", "Thanh minh thượng hà đồ". Tất nhiên, tất cả đều là bản phỏng chế. Nhìn lão Diệp thô kệch vậy mà ai ngờ lại có một tâm hồn nghệ sĩ đến thế. Tuy nội thất đơn giản nhưng bù lại, căn phòng được lau dọn hết sức sạch sẽ, tinh tươm.
Đến gần chiếc ghế phủ đệm, cảm thấy lưng hơi mỏi, Diệp Phi liền tùy tiện ngồi xuống, ngả lưng ra ghế. Thế nhưng, còn chưa kịp ngồi ấm chỗ thì Diệp Tư đã gọi hắn:
– A Ngốc, mau lên đây thử xem cái phòng trên này còn ở được không?
Diệp Phi lười biếng gật đầu, đi theo Diệp Tư lên lầu. Cầu thang hoàn toàn được làm từ gỗ, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng. Mỗi bước chân giáng xuống, toàn bộ thân cầu thang lại rung lắc dữ dội, phát ra tiếng cọt kẹt, cứ như sắp sập đến nơi.
Không lâu sau đó, hai người đứng trước một cánh cửa phòng bị khóa kín mít, phía trên phủ một lớp bụi dày, dường như đã lâu không ai mở. Trái ngược hoàn toàn với căn phòng của Diệp Tư ở ngay sát vách, nơi lúc nào cũng sạch sẽ, thơm tho.
Cánh cửa vừa được hé ra, bên trong lập tức bay ra vô số khói bụi, cặn bẩn, trực tiếp khiến cả Diệp Phi và Diệp Tư ho sặc sụa. Gọi là phòng ở, nhưng thực chất nó chẳng khác nào một nhà kho. Diệp Phi thấp thoáng nhìn thấy bên trong chất đầy đồ đạc, vật dụng ngổn ngang, mạng nhện giăng kín khắp nơi.
Diệp Tư một tay bịt mũi, tay kia vội vàng mở túi xách, lấy ra hai mảnh vải nhỏ trông rất giống khẩu trang. Cô khẩn trương đeo một cái vào, tiện tay đưa cái còn lại cho Diệp Phi:
– Anh cầm lấy!
– Cảm ơn!
Diệp Phi gật đầu, không do dự nhận lấy cái khẩu trang, nhưng chưa kịp đeo vào thì đã ngây người bởi hình thù của chiếc khẩu trang.
Kì quái, sao trên đời lại có mẫu khẩu trang kiểu dáng độc đáo như vậy!
Chiếc khẩu trang này chất liệu hoàn toàn bằng tơ lụa, chạm vào cảm giác vừa mịn vừa thanh mát, màu hồng nhạt, thêu nhiều họa tiết bắt mắt. Có điều hình thù của nó vô cùng kỳ lạ, hình tam giác với ba đỉnh riêng biệt, trông khá đẹp mắt. Điểm duy nhất khiến hắn không hài lòng có lẽ là phần dây quai khá lớn, gần như có tác dụng giữ ấm hai bên tai, khiến hắn cảm thấy nó giống một chiếc mũ mỏng trùm đầu hơn là khẩu trang.
Đưa lại gần, Diệp Phi cảm thấy một mùi hương thơm nồng, dễ chịu, khiến hắn tham lam hít sâu một hơi. Thôi thì có còn hơn không, dù hình thù chiếc khẩu trang tương đối kỳ lạ nhưng vẫn miễn cưỡng dùng đỡ được. Nhưng, ngay lúc Diệp Phi vừa chuẩn bị đeo nó lên miệng, ngay lúc Diệp Tư quay lưng lại, mắt cô vừa thoáng nhìn thấy vật màu hồng trên tay hắn, lập tức mặt cô ửng đỏ như say rượu.
– A không được, cái đó không phải...
Nhanh như chớp, cô vội giật lại thứ màu hồng, dường như không cho phép Diệp Phi có bất kỳ cơ hội nào để đeo nó lên.
– Cái khẩu trang đó có vấn đề gì à?
Phải mất đến ba giây, Diệp Phi mới kịp phản ứng. Lạ thật, chỉ là một chiếc khẩu trang thôi mà, việc gì phải kích động đến thế?
Diệp Tư ngượng đỏ mặt, cô vội quay mặt đi, thú thực lúc này cô chỉ muốn đào một cái hố rồi chui xuống cho đỡ xấu hổ. Trời ơi, sao mình có thể cẩu thả đến như thế! Cái khẩu trang đó chính là...
Cô gái nhỏ ấp úng đáp:
– Không có gì... Cái khẩu trang đó rất bẩn, lúc trước tôi quên giặt.
Rất bẩn ư? Nhưng rõ ràng hắn ngửi thấy nó thơm phức, hít lâu còn cảm thấy thoải mái nữa, sao có thể chưa giặt giũ được? Nhất thời, Diệp Phi thấy đầu mình to như cái đấu, nhưng nếu đối phương không định nói, hắn cũng chẳng muốn hỏi thêm. Trong lòng bỗng thấy thích thú xen lẫn tò mò.
Cái khẩu trang đó đẹp quá! Lát nữa phải hỏi xem cô bé này mua nó ở đâu mới được. Lão tử cũng muốn có vài cái! Haha...
Thấy Diệp Phi không hỏi nữa, cô gái nhỏ mới âm thầm thở ra một hơi, vừa rồi đúng là dọa chết cô. Nếu hôm nay người này thành công đeo chiếc khẩu trang đó vào thì có lẽ từ nay về sau, Diệp Tư sẽ không còn dám mặc đồ màu hồng nữa.
Đoạn, Diệp Tư tháo chiếc khẩu trang của mình, đưa cho hắn:
– Anh cầm lấy, để tôi xuống dưới tìm cái khác.
Cầm chiếc khẩu trang trắng muốt trên tay, trên đó vẫn còn mơ hồ lưu lại một dấu son môi nho nhỏ như cánh hoa anh đào. Diệp Phi nghĩ bụng: "Mình đeo khẩu trang của cô bé, vậy có tính là hôn nhau gián tiếp không nhỉ?" Lúc này, Diệp tông chủ thật thà đến kỳ lạ, chẳng nhiều lời, ngoan ngoãn đeo chiếc khẩu trang lên.
Thoáng chốc, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Tuy không gian bên trong không rộng lắm, ước chừng chỉ khoảng mười mét vuông trở lại, nhưng ở một mình thì quá đỗi thoải mái.
Cải tạo phòng ốc xong xuôi, Diệp Phi đi vào phòng tắm, gột rửa bụi đất trên người. Hơn một tháng nay gần như hắn rất ít khi đụng đến nước, thành ra cáu bẩn trên người tích tụ vô số. Tắm rửa xong, cả người liền thấy nhẹ nhõm hẳn đi.
Trên ghế, Diệp Tư đã chuẩn bị sẵn cho hắn một bộ y phục. Hắn khẽ giở ra, thấy bộ đồ còn khá mới. Ngoài hắn ra, nam giới trong nhà chỉ còn duy nhất lão Diệp, nên bộ đồ này hẳn là cô bé lấy từ chỗ cha mình.
Diệp Phi nhanh chóng mặc y phục vào. Bằng cảm quan, hắn nhận thấy kích cỡ cơ thể lão Diệp không sai lệch nhiều so với hắn. Diệp Phi mặc đồ của lão Diệp vào, miễn cưỡng thấy vừa vặn.
Bước xuống nhà, bữa tối đã sớm được chuẩn bị, đặt sẵn trên bàn. Liếc qua, hắn thấy mấy món ăn tương đối thanh đạm, chỉ có chút thịt cá và vài món rau. Tuy nhiên, mấy bữa nay dạ dày hắn cũng sớm thích nghi với đồ ăn dân dã, nên hắn không hề chê, vừa ngồi xuống đã ăn uống ngon lành.
Chỉ có điều, trong lúc ăn, lão Diệp thủy chung trừng mắt nhìn hắn chằm chằm, bộ dạng như hung thần ác sát, cứ như thể đang đề phòng kẻ gian trộm đi con gái mình vậy. Nhất thời, Diệp Phi thấy có chút không tự nhiên, chỉ ăn vội năm sáu chén cơm rồi chuồn tót lên lầu.
Con mẹ nó! Mọi khi, dùng bữa xong, lên giường chu��n bị ngủ đều có mỹ nữ nằm cạnh hầu hạ, xoa bóp lưng vai. Vậy mà giờ đây phải chịu cảnh giường đơn gối chiếc, thế gian này còn ai số khổ hơn Diệp mỗ ta nữa chứ!
Nằm trên giường, Diệp Phi hết lăn qua lăn lại, trằn trọc mãi mà vẫn chưa ngủ được. Đang lúc buồn chán chợt phát hiện phía đầu giường, bức tường bị thủng một lỗ nhỏ. Hắn nghĩ ngợi một hồi, trong chốc lát, tính trẻ con nổi lên, liền ghé mắt vào lỗ nhỏ đó nhòm thử.
Nhưng ngay lập tức Diệp Phi vội lùi lại lắc đầu:
– Không được, mình đường đường là nam tử hán đại trượng phu, là đàn ông gương mẫu, sao có thể làm ra hành vi không quang minh chính đại thế này! Vạn nhất để người ta phát giác, chẳng phải lúc đó mình sẽ bị thiên hạ nhổ nước bọt dìm chết sao? Đáng sợ hơn nữa, mỹ danh thiên hạ đệ nhất tiểu lang quân của ta coi như mất sạch. Không được, việc làm vô đạo đức này, có đánh chết lão tử cũng không làm!
Tự vấn xong, Diệp Phi dứt khoát nằm xuống giường, không thèm đoái hoài đến cảnh vật bên trong lỗ nhỏ trên tường nữa. Cứ thế, hắn làm một chính nhân quân tử, không thẹn với đời... nhưng chưa đến một phút sau, Diệp tông chủ lại bật dậy:
– Không đúng a! Cho dù mình nhìn cũng đâu có nghĩa đó là hành vi lén lút, không quang minh chính đại. Biết đâu trong phòng cô bé lúc này có một tên trộm ẩn nấp thì sao? Nếu mình bỏ qua, vạn nhất tên khốn đó giở trò với cô bé thì có phải lúc đó mình sẽ có lỗi với nàng rồi không? Chính vì thế, việc này hoàn toàn là hành động cao cả, mang theo sứ mệnh âm thầm bảo hộ cô bé!
Diệp Phi cười hắc hắc, tự viện cho mình một lý do thỏa đáng. Lại tiếp tục công cuộc "bảo hộ" vĩ đại.
Ngay khi vừa ghé mắt vào lỗ nhỏ, đồng tử hắn đột ngột mở to.
Truyen.free là nơi tạo ra bản chuyển ngữ này, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.