Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 8: Kẻ phiền phức

Diệp Phi ra ngoài, theo chỉ dẫn của Diệp Tư, tìm đến một tòa nhà văn phòng nằm ngay trung tâm thành phố. Từ bên ngoài, tòa nhà trông thật tráng lệ, cao không rõ bao nhiêu tầng, toàn bộ mặt ngoài đều ốp kính sáng bóng. Phía trước là đài phun nước cùng hàng cây xanh rợp mát, tổng thể từ kiến trúc đến cách bố trí phong thủy đều vô cùng hài hòa.

Bước vào đại sảnh, Di��p Phi nhanh chóng tìm đến quầy lễ tân để báo danh. Cô tiếp tân còn rất trẻ, chừng hơn hai mươi tuổi, tóc nâu, da trắng, nhan sắc cũng khá ưa nhìn. Dù đã sửa soạn lại đôi chút, cách ăn mặc và tướng mạo của Diệp Phi vẫn hết sức bình thường, nhưng từ người hắn lại toát ra một vẻ nam tính khó tả. Cô tiếp tân trông thấy hắn liền mê mẩn, không ngừng nháy mắt đưa tình, thậm chí còn khéo léo dúi vào tay hắn mảnh giấy ghi số điện thoại của mình. Có điều, Diệp Phi đâu phải kẻ dễ dãi như vậy, bên ngoài cũng không biểu lộ sự kích động, chỉ khẽ gật đầu cười đáp lại, rồi theo chỉ dẫn tìm đến phòng chờ.

Vừa đến gần cửa, hắn đã nghe thấy âm thanh huyên náo. Trong phòng có khoảng vài chục người, tất cả đều là những thanh niên rất trẻ, đang chờ đợi để được phỏng vấn.

Trước khi vào đây, Diệp Phi cũng đã nghe nói qua, đây là một tập đoàn thiết kế thời trang rất có tiếng tăm. Hiện họ đang có chương trình tuyển thêm nhân sự, thông báo vừa được đưa ra đã lập tức thu hút đông đảo người đến thử sức.

Trong phòng bố trí nhiều bàn ghế, Diệp Phi tùy tiện tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống. Chưa kịp ngồi ấm chỗ, hắn đã cảm giác có ai đó chạm vào vai mình.

– Này cậu em, làm ơn dịch ra một chút được không? Cậu ngồi đó che mất ánh sáng của tôi rồi.

Diệp Phi quay lại. Người vừa nói với hắn là một thanh niên khoảng hai mốt, hai hai tuổi, mái tóc xoăn bóng bẩy chải chuốt, đeo kính cận, đặc biệt cái mũi tẹt dí, trông như thể có ai đó ấn thẳng vào mặt, thân hình khá ngoại cỡ.

Nghe đối phương nói vậy, Diệp Phi lúc này mới để ý, đúng là vị trí của hắn chắn ngang cửa chính. Có điều, nói hắn chắn mất ánh sáng thì quả thực hơi phóng đại, hơn nữa, trần nhà bật đèn sáng choang, căn bản không đến mức thiếu ánh sáng mà phải trông chờ vào ánh sáng tự nhiên bên ngoài.

Tuy vậy, Diệp Phi cũng không nói nhiều, liền tùy ý xê dịch sang một bên. Tên mập mạp thấy thế, thần sắc liền tỏ ra thỏa mãn, còn giơ ngón tay cái lên.

Bỗng lúc này, hắn nghe loáng thoáng hai thanh niên ở bàn bên cạnh đang thảo luận. Một người có thân hình gầy gò hỏi:

– Ê, Tiểu Minh, cậu c�� mang tài liệu tiếng Pháp theo không? Cho tôi mượn tham khảo một chút.

Người thanh niên tên Tiểu Minh gật đầu đáp:

– Ừm, tôi có mang theo một cuốn đây. Nhưng mà tôi nói thật với cậu, mấy câu cậu hỏi căn bản không có trong tài liệu này đâu.

Người thanh niên gầy gò nghe xong thì ỉu xìu:

– Thật vậy sao? Xui thật, hôm nay tôi quên mang theo tài li���u đáp án. Vậy Tiểu Minh, cậu có biết mấy câu này không, chỉ giúp tôi với!

Tiểu Minh lại đáp:

– Thật ra mấy câu đầu tôi chỉ nhớ mang máng thôi, có điều, mấy câu sau hình như tôi cũng nắm chắc được vài phần.

Người thanh niên gầy gò lập tức reo lên kinh hỉ:

– Thật ư? Cậu mau mau giảng giúp tôi, xong xuôi, tôi mời cậu đi ăn.

– Hứa danh dự đó nhé!

Nghe hai người này thảo luận, Diệp Phi lúc này mới chợt nhớ ra, muốn làm việc trong bất kỳ công ty hay tập đoàn nào, nhân viên không những phải am hiểu kỹ năng chuyên môn, mà còn cần phải biết chút ít ngoại ngữ. Bảo sao, trong phòng, mỗi người một việc, vừa chuẩn bị tốt cho màn phỏng vấn, vừa ôn luyện kỹ kiến thức thời trang, ngoại ngữ.

Bỗng nhiên, tên mập mạp tự ý xen ngang:

– Này, hai cậu kia! Các cậu định làm gì vậy? Có biết làm vậy sẽ gây ảnh hưởng đến người khác không? Nhìn gì? Là tôi đang nói cậu đó! Đi ứng tuyển mà không chịu chuẩn bị trước, nước đến chân mới lo nhảy, đến mấy câu ngoại ngữ đơn giản cũng phải đi hỏi người khác. Cậu có biết làm vậy là thờ ơ với chính tương lai của mình không? Còn cậu nữa, cậu tên là Tiểu Minh đúng không? Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu nhắc bài cho cậu ta cũng tức là đang làm hại chính cậu ta, thậm chí còn làm hại cả tập thể này, khiến người ta đánh giá sai về thực lực. Giả sử cậu ta qua cửa, lúc đó làm việc không hiệu quả, có phải sẽ trở thành gánh nặng của cả công ty, kéo cả tập đoàn vững mạnh này đi xuống hay không?... Nói đi! Rốt cuộc cậu là gián điệp do công ty nào phái đến?

Tên mập mạp vừa nói một tràng dài, Diệp Phi không khỏi bật cười. Không ngờ gã mập lại là một kẻ dông dài, ôm một bụng đạo lý. Bảo sao lúc trước gã mập lại luôn miệng phàn nàn chuyện phòng thiếu ánh sáng.

Đang yên đang lành, tự nhiên lại bị mắng bằng những lời lẽ cay nghiệt, sắc mặt hai gã thanh niên lúc đỏ lúc xanh, khó coi cực độ. Gã thanh niên tên Tiểu Minh nhịn không được, trừng mắt quát:

– Anh là ai từ đâu chui ra vậy? Rốt cuộc có ý gì? Nếu hôm nay anh không giải thích rõ ràng thì đừng mong chúng tôi dễ dàng bỏ qua đâu.

Vừa nói, gã đồng thời xắn tay áo lên.

Gã mập mạp thấy thế lập tức nhảy dựng lên:

– A, cậu kia định làm gì đấy? Rốt cuộc cậu có còn là con người không? Cậu có nhận thức được mình làm như thế chính là vong ơn bội nghĩa với chính người đã có lòng tốt giúp cậu nhận ra cái sai của mình không? Với tư cách một công dân văn minh, tiến bộ, cậu sao có thể hành xử như vậy chứ,...

– Tên mập chết băm, ai cần mày giúp đỡ mà nói chuyện ân nghĩa gì ở đây.

Gã thanh niên gầy gò chỉ mặt mắng lại.

Ba người này lời qua tiếng lại, ồn ào đến điếc cả tai, nhất là tên mập cứ mở miệng là tuôn ra một tràng đạo lý, chắc hẳn ở lâu với hắn thì ai cũng phát điên mất. Nhiều người chịu không nổi, đồng loạt quay sang nhắc nhở ba gã. Diệp Phi vội vo cục giấy nhét vào tai, khỏi phải nghe cho phiền.

Đúng lúc này, Diệp Phi vô tình đánh rơi cây bút xuống sàn, vừa vặn rơi trúng chân một cô gái ngồi ngay gần đó. Cúi xuống nhặt thì có chút bất tiện, hắn bèn nhẹ nhàng nói với cô gái:

– Cô bé, cô có thể bớt chút thời gian quý giá cúi xuống nhặt giúp tôi cây bút đư���c không?

Nghe cách nói chuyện hóm hỉnh của hắn, cô gái vội che miệng cười, vui vẻ đáp ứng, cúi xuống nhặt cây bút lên.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng quát lớn làm cô giật mình:

– Này, cái cậu kia! Sao cậu có thể nhẫn tâm đối xử như vậy với một cô gái liễu yếu đào tơ! Rốt cuộc cậu có còn là đàn ông không? Không biết tự mình nhặt hả?

Lần này, vẫn là tên mập đeo kính.

Diệp Phi đột nhiên ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn đã kiềm chế hết mức có thể, nhưng không có nghĩa là hắn chấp nhận có kẻ khinh nhờn. Không đợi tên mập luyên thuyên dứt lời, chiếc bút bi tựa như hóa thành mũi tên vàng, trực tiếp phóng thẳng đến gã. Phập một tiếng, chỉ thấy nó cắm phập lên tường, ngập sâu quá nửa, vị trí nằm ngay sát cổ họng tên mập. Nhất thời khiến gã sống lưng lạnh buốt, toàn thân đổ mồ hôi hột, sợ đến mức không dám hé môi nửa lời.

Tình huống diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức gần như không ai kịp phát giác. Duy chỉ có cô gái nhặt bút hộ và hai gã thanh niên lúc trước lời qua tiếng lại với tên mập được tận mắt chứng ki��n. Ba người họ nhất thời há hốc mồm như có thể nhét vừa một quả trứng, trố mắt kinh hãi. Không sai được, đây nhất định là cao thủ! Ba người đều có chung nhận định. Trong khi đó, gã thanh niên gầy gò và đồng bạn hả hê hơn một chút, thầm mắng tên mập cái miệng hại cái thân.

"Sao cứ nhất thiết bắt mình làm người xấu thế nhỉ? Đúng là thân lừa ưa nặng thật."

Diệp Phi khẽ thở dài, "Bản tọa cũng không muốn trở thành người nổi tiếng đâu!"

Hắn nhìn sang cô gái rồi khẽ cười một cái. Chỉ có điều, nụ cười này khiến cô gái kia vô cùng sợ hãi, nhưng vì kiêng dè Diệp Phi cậy mạnh trở thành bá vương, cô đành phải miễn cưỡng cười đáp lễ. Lúc này tâm trạng hắn mới khá hơn đôi chút. "Xem ra ưu tú quá cũng không ổn. Lão tử sẽ bị người ta thầm thương trộm nhớ mất, không được! Để tránh phiền phức, nhất định vẫn phải thu liễm lại."

– Đến rồi, đến rồi...

Mọi người trong phòng bỗng nghiêm túc hẳn lên. Diệp Phi còn chưa kịp hiểu vấn đề thì một giọng nói êm như chim oanh vọng tới:

– Chào mọi người!

Mọi quy���n sở hữu với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free