Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 279: Trách Nhiệm Trên Vai: Lời Gợi Mở Giữa Hỗn Loạn

Ánh tà dương, nếu có, hẳn đã bị nuốt chửng bởi màn đêm vĩnh cửu của ma khí đang cuộn trào, nhấn chìm Vạn Tượng Thành trong một bức tranh thủy mặc u ám, nơi sinh mệnh chỉ còn là những nét chấm phá yếu ớt, vật lộn giữa biển mực đen. Quảng trường rộng lớn, nơi từng vang vọng tiếng cười nói, tiếng pháp khí giao tranh vui vẻ của các thiên tài, giờ đây chỉ còn là một lò luyện của sự thống khổ. Ma khí đen đặc, nhớp nhúa, mang theo mùi tử khí thối rữa và vị tanh nồng của máu, bốc lên từ lòng đất, xoáy sâu vào từng ngóc ngách, từng linh hồn. Nó không chỉ là một dạng năng lượng tà ác, mà còn là hiện thân của sự hỗn loạn bản nguyên, bóp méo vạn vật, biến những cảnh tượng hùng vĩ thành ác mộng trần gian.

Các tu sĩ, dù đã dốc hết sức lực, dù pháp bảo lóe sáng, thần thông cuồn cuộn, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước cơn đại hồng thủy ma khí. Từng đạo linh quang bị nuốt chửng, từng pháp trận bị xé toạc, từng sinh linh bị biến chất. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng pháp khí vỡ vụn xen lẫn tiếng gầm gừ ghê rợn của những kẻ bị ma khí xâm thực tạo thành một bản giao hưởng của tận thế. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng và bất lực, đang cố gắng duy trì một đạo phòng ngự cuối cùng, nhưng ánh mắt ông đã nhuốm màu tuyệt vọng.

Giữa tâm bão tố ấy, một dáng người gầy gò, khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám, lại đứng sừng sững, không hề nhúc nhích. Đó là Lục Trường Sinh. Quanh hắn, một điều kỳ diệu đang diễn ra. Linh khí thuần khiết, cổ xưa, không màu sắc rực rỡ mà trong trẻo như suối nguồn ngàn năm, lặng lẽ lan tỏa. Nó không bạo liệt, không đối kháng, mà như một dòng chảy êm đềm giữa biển dầu loang, từ từ đẩy lùi ma khí, tạo nên một vùng an toàn nhỏ bé, nhưng vững chắc đến kinh ngạc. Không khí trong vùng ấy thanh tịnh, mát lành, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt, bức bối bên ngoài. Mùi tử khí bị xua tan, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây dại, của đất trời nguyên sơ.

Lục Trường Sinh khẽ nhấc tay. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn nhắm hờ, nhưng mỗi cử động của ngón tay, mỗi động tác của cánh tay đều chậm rãi, khó hiểu, như đang vẽ vời trong không khí một đồ hình vô hình, một đạo lý thâm sâu mà phàm trần khó bề lĩnh hội. Nó không phải là một công pháp tấn công mạnh mẽ, cũng không phải là một pháp trận phòng ngự phức tạp, mà là một sự điều hòa, một sự dẫn dắt tinh tế, như một người nghệ nhân đang tỉ mỉ chỉnh sửa một bản nhạc bị lạc nhịp. Linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, không ngừng tuôn trào, hòa vào ma khí, không để chúng tiêu tan, mà như đang "gột rửa", "thuần hóa" chúng, hướng chúng trở về trạng thái nguyên thủy nhất của linh khí thiên địa. Đó là một quá trình chậm chạp, nhưng chắc chắn.

Vạn Pháp Tông Chủ, dù đang dốc sức chống đỡ, vẫn không khỏi kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng này. Ông thầm thì, giọng nói chứa đầy sự bất ngờ và hoài nghi: "Đây là... đạo gì? Không phải công pháp tấn công, cũng không phải phòng ngự... Nó không giống bất kỳ thứ gì ta từng thấy." Ông đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng có ai có thể đối phó với ma khí bằng phương thức này. Nó quá kỳ lạ, quá phi truyền thống, nhưng hiệu quả lại không thể phủ nhận. Dù chỉ là một vùng nhỏ, nhưng đó là vùng duy nhất đang thực sự thanh lọc ma khí, chứ không chỉ đơn thuần là đẩy lùi hay tiêu hao chúng. Ông nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên một tia suy tư sâu sắc. "Chẳng lẽ hắn muốn... thuần hóa ma khí?" câu hỏi ấy thoáng qua trong tâm trí ông, một ý tưởng điên rồ mà chưa từng có ai dám nghĩ đến.

Bên ngoài vùng an toàn, cảnh tượng kinh hoàng vẫn tiếp diễn. Lâm Phong, người từng là một thiên tài ngạo nghễ với thân hình cao ráo, tuấn tú và khí chất phóng khoáng, giờ đây là một minh chứng sống động cho sự tàn phá của ma khí. Hắn quằn quại trên mặt đất, toàn thân bị ma khí đen đặc bao phủ, biến thành một hình hài méo mó, những tiếng gầm gừ ghê rợn thoát ra từ cổ họng không còn giống tiếng người. Câu nói kiêu hãnh ngày nào: "Ta nhất định sẽ vượt qua ngươi, Lục Trường Sinh!" giờ đây như một lời nguyền rủa, vang vọng trong không trung, càng làm tăng thêm sự bi thương và tuyệt vọng. Mộc Thanh Y, với đôi mắt phượng sáng ngời nhưng chất chứa nỗi đau, siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, nhìn cảnh tượng đó mà trong lòng quặn thắt. Nàng đã chiến đấu hết sức, nhưng sức lực của nàng, của tất cả các tông môn, dường như chỉ là muối bỏ bể trước cơn thịnh nộ của ma khí. Nàng biết, nếu không có phép màu, Lâm Phong sẽ không thể giữ được m��ng sống, và Vạn Tượng Thành cũng vậy.

Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, trong vùng linh khí thanh tịnh, cảm nhận được sự bình yên hiếm có. Hắn không còn run rẩy dữ dội như trước, nhưng sự sợ hãi vẫn hiện rõ trong đôi mắt. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng thác lũ. Tiêu Hạo đã chứng kiến Lục Trường Sinh giải quyết bao nhiêu vấn đề tưởng chừng vô vọng, và giờ đây, hắn chỉ biết bấu víu vào niềm tin ấy, một niềm tin vô điều kiện. Hắn nhớ lại những lời Lục Trường Sinh từng nói, về con đường tu hành vững chắc, về đạo tâm bền bỉ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù không hiểu Lục Trường Sinh đang làm gì, nhưng hắn biết, hắn phải tin tưởng.

Mộc Thanh Y, trong một khoảnh khắc hiếm hoi, rời mắt khỏi hình hài đau đớn của Lâm Phong, hướng về phía Lục Trường Sinh. Nàng không hiểu vì sao, nhưng một lực hút vô hình, một tia hy vọng mong manh đã kéo nàng về phía hắn. Nàng nhìn thấy vùng linh khí trong trẻo ấy, như một ốc đảo giữa biển chết. Dáng người thanh thoát, cao ráo của nàng khẽ chuyển động, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, nàng nhẹ nhàng bước vào vùng linh khí thanh tịnh do Lục Trường Sinh tạo ra. Ngay lập tức, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm lấy nàng, xua tan đi sự mệt mỏi, căng thẳng và nỗi sợ hãi đang đè nặng. Không khí trong vùng ấy trong lành đến mức nàng cảm thấy như mọi tế bào trong cơ thể đều được gột rửa, tâm trí trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.

Nàng nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú quan sát từng động tác chậm rãi, khó hiểu của hắn. Đôi mắt hắn vẫn nhắm hờ, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không hề biểu lộ một chút cảm xúc lo lắng hay sợ hãi nào, chỉ có sự tập trung tuyệt đối. Mỗi cử động của hắn, dù không có sức mạnh bạo liệt, nhưng lại toát ra một sự kiên định, một đạo lý thâm sâu mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như thể cảm nhận được sự khác biệt trong luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết này.

Tiêu Hạo, đang đứng gần Lục Trường Sinh, thấy Mộc Thanh Y bước vào, hắn khẽ gật đầu chào nàng. Ánh mắt hắn vẫn đầy lo lắng cho tình hình chung, nhưng khi nhìn về phía Lục Trường Sinh, lại ánh lên một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút hoài nghi. Hắn biết, trong cơn hỗn loạn này, Lục Trường Sinh là hy vọng duy nhất.

Mộc Thanh Y khẽ cất tiếng, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, nhưng vẫn vang rõ ràng trong vùng không gian tĩnh lặng ấy, mang theo một chút run rẩy và đầy lo lắng: "Lục Trường Sinh... huynh đang làm gì vậy? Tình hình... không ổn chút nào. Ma khí này dường như không có điểm dừng, nó không ngừng bành trướng, nuốt chửng mọi thứ. Các tông môn đang cố gắng hết sức, dốc cạn lực lượng, nhưng ma khí này... nó cứ như một dòng lũ không thể ngăn cản. Mê Trận Cổ Linh đã bị biến dị hoàn toàn, không còn khả năng trấn áp. Lâm Phong... hắn..." Nàng không kìm được mà liếc nhìn về phía Lâm Phong đang quằn quại, lòng quặn thắt. Những thiên tài khác cũng đang chật vật, có người đã bắt đầu lộ dấu hiệu bị ma khí xâm thực. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí nàng, như một tấm màn đen định kéo nàng vào vực sâu.

Rồi, ánh mắt nàng lại quay về phía Lục Trường Sinh, nhìn vào dòng linh khí trong trẻo đang từ từ lan tỏa từ thân hắn. Nàng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nó không phải là linh khí cường đại, hùng hậu như của Vạn Pháp Tông Chủ, cũng không phải là linh khí sắc bén, công phạt như của nàng hay Lâm Phong. Nó là một loại linh khí khác, một loại linh khí mang theo sự ổn định, sự cân bằng. Nó không trực tiếp chống lại ma khí, mà như đang "hòa tan" chúng, "thanh tẩy" chúng, dẫn dắt chúng trở về bản nguyên. Một tia sáng bất chợt lóe lên trong tâm trí Mộc Thanh Y, một ý nghĩ táo bạo và có phần điên rồ, nhưng lại chứa đựng một hy vọng mong manh. Nàng vô thức thốt lên, giọng nói mang theo sự kinh ngạc xen lẫn một tia hy vọng: "Linh khí của huynh... nó thật sự khác biệt. Không tấn công, không chống lại... mà như đang 'hòa tan' vậy. Nó ổn định đến mức... liệu nó có thể ổn định cả cái hỗn loạn này không? Liệu nó có thể... đưa mọi thứ trở về trật tự ban đầu?"

Lời nói của Mộc Thanh Y như một tiếng chuông, vang vọng sâu trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn luôn trầm tư, giờ đây nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Ánh mắt đó không hề có sự ngạc nhiên, mà là một sự thấu hiểu, như thể nàng đã nói ra điều mà hắn đã luôn chiêm nghiệm. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng linh khí thuần khiết quanh hắn càng thêm nồng đậm. Giọng hắn trầm ấm, từ tốn và đầy uy lực, nhưng lại không hề khoa trương: "Đạo của ta, vốn dĩ là tìm về bản nguyên... trong hỗn loạn tìm cân bằng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma khí này, cũng là một phần của đại đạo, chỉ là nó đã lạc lối, đã biến dị, mất đi bản chất thuần khiết của mình."

Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một tuyên ngôn về đạo lý, về con đường tu hành độc đáo mà hắn đã lựa chọn. Mộc Thanh Y nghe vậy, cả người nàng chấn động. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng ma khí lại có thể được nhìn nhận theo cách này. Các tông môn chính đạo luôn dạy rằng ma khí là tà ác, cần phải tiêu diệt triệt để. Nhưng Lục Trường Sinh lại nói nó là một phần của đại đạo, chỉ là đã lạc lối. Ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn khiến nàng phải suy ngẫm. Nó mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới, một con đường chưa từng có ai dám đi. Trong ánh mắt của nàng, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin mạnh mẽ hơn, một tia hy vọng bùng cháy giữa màn đêm.

Lời nói vô tình của Mộc Thanh Y, cùng với sự chiêm nghiệm sâu sắc của Lục Trường Sinh, như một tia sáng, chiếu rọi vào những suy tư sâu kín nhất trong tâm hồn hắn. Hắn đã cảm nhận được điều đó từ lâu, từ khi Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt hắn đi theo con đường khác biệt. Nhưng khi được người khác cất lên, bằng một sự thấu hiểu dẫu chưa hoàn toàn, gánh nặng của 'trách nhiệm' bỗng trở nên hữu hình, đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Trách nhiệm không phải là một danh xưng, mà là một lời thề ngầm với thiên địa, với chúng sinh.

Hắn nhìn ra ngoài, nơi ma khí vẫn đang hoành hành dữ dội, như một con quái vật cổ xưa đang nuốt chửng thế giới. Hắn nhìn những gương mặt tuyệt vọng của các tu sĩ chính đạo, những người đang cố gắng chiến đấu bằng sức mạnh thuần túy, nhưng tất cả đều chỉ như những đốm lửa leo lét trước cơn bão táp. Hắn hiểu rằng, sức mạnh bạo liệt, thần thông hủy diệt không thể giải quyết vấn đề này. Nó chỉ có thể trấn áp tạm thời, hoặc thậm chí còn khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn, vì bản chất của ma khí là sự mất cân bằng, không phải là thứ có thể bị "tiêu diệt" một cách đơn giản.

Chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường tưởng chừng yếu kém và chậm chạp của hắn, con đường của sự điều hòa, của sự cân bằng, mới có thể đưa mọi thứ về lại bản nguyên. Con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, giờ đây lại chính là lời giải duy nhất cho cơn khủng hoảng này. Điều đó đồng nghĩa với việc hắn phải đối mặt với một mối hiểm họa lớn hơn, một mình gánh vác một phần gánh nặng của thiên hạ, của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ không thể trốn tránh, không thể giữ mình trong sự điềm tĩnh mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn sẽ phải bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, dấn thân vào vòng xoáy nhân quả mà hắn luôn cố gắng tránh né.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một trận chiến nội tâm khốc liệt đang diễn ra. Từ một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, hắn luôn chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không màng danh lợi, không tranh đoạt thế sự. Hắn tu hành vì bản thân, vì sự thấu triệt đạo lý, vì đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Nhưng giờ đây, đại thế biến thiên, bản tâm bất biến của hắn đang đứng trước một thử thách lớn lao. Liệu hắn có thể giữ vững đạo của mình khi phải gánh vác trách nhiệm của thiên hạ? Hay trách nhiệm ấy sẽ cuốn trôi hắn vào vòng xoáy của quyền lực, của sự đối kháng, làm phai nhạt đi bản chất con đường mà hắn đã lựa chọn?

"Ổn định... cân bằng... Đó là điều mà Tàn Pháp Cổ Đạo theo đuổi. Có lẽ, đây là lúc nó phải thể hiện giá trị chân chính của mình. Nhưng, cái giá phải trả..." Lục Trường Sinh tự nhủ nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn. Cái giá ấy không chỉ là sinh mạng, mà còn là sự bình yên, là đạo tâm của hắn. Hắn biết, một khi đã can thiệp sâu vào đại thế, hắn sẽ không thể thoát ra dễ dàng. Mối hiểm họa từ Ma Uyên, từ Ma Quân Huyết Ảnh, chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Sự kiện này chỉ là khởi đầu, là một lời cảnh tỉnh. Và hắn, Lục Trường Sinh, với con đường tu hành khác biệt của mình, đã vô tình trở thành một nhân tố then chốt, một điểm tựa cho hy vọng.

Một tia sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt đen láy của hắn, xua tan đi mọi do dự. Trách nhiệm đã đè nặng, nhưng cũng là động lực để hắn tiến lên. Hắn không còn là một phàm nhân vô danh của sơn thôn hẻo lánh, mà là một tu sĩ có đạo tâm kiên cố, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Hắn không tìm kiếm sự xưng bá hay thống trị, mà chỉ muốn giữ vững con đường của mình, con đường của sự cân bằng, của bản nguyên.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Luồng linh khí thuần khiết quanh hắn bỗng nhiên mạnh mẽ hơn, lan tỏa nhanh hơn, đẩy lùi ma khí một cách rõ rệt. Những tiếng gầm gừ, tiếng la hét bên ngoài dường như cũng nhỏ dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng cũng đầy hy vọng. Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y, và cả Tiêu Hạo đều cảm nhận được sự thay đổi này. Họ nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng trào một cảm xúc phức tạp: kinh ngạc, hy vọng, và cả một chút sợ hãi trước sức mạnh thâm sâu, kỳ lạ mà hắn đang thể hiện. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, Lục Trường Sinh đã đưa ra quyết định của mình, quyết định đi hết con đường ấy, dẫu cho nó có khó khăn, hiểm trở đến nhường nào.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free