Cửu thiên linh giới - Chương 284: Hồi Ứng Cổ Đạo: Hy Vọng Nhen Nhóm
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một pho tượng cổ kính, đạo tâm hắn tĩnh lặng, ý chí kiên định. Hắn biết rằng, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Trụ sáng tà ác vẫn còn quá mạnh mẽ, và bản nguyên của nó vẫn chưa hoàn toàn được điều hòa. Nhưng hắn cũng biết rằng, hắn không còn đơn độc. Con đường của hắn, con đường của sự cân bằng, của sự kiến tạo, đang dần được chấp nhận, dù chỉ là miễn cưỡng, bởi những kẻ từng khinh thường nó. Một thời đại mới đang dần hé mở, nơi tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Từ tâm điểm của trận chiến, nơi trụ sáng tà ác từng cuồn cuộn ma khí, giờ đây một quầng sáng thanh tịnh, trắng dịu nhẹ đang không ngừng lan tỏa, đẩy lùi bức màn đen tối bao trùm Vạn Tượng Thành. Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế thủ ấn, đôi mắt khép hờ, tựa như nhập định giữa dòng xoáy của sinh tử. Quanh thân hắn, những sợi linh khí cổ xưa xoáy tròn một cách hài hòa, không hề dữ dội hay mang khí tức hủy diệt, mà lại ẩn chứa một sức mạnh xoa dịu, an hòa đến lạ lùng. Luồng khí thanh tịnh này, ban đầu chỉ là một vầng hào quang mỏng manh, nay đã mở rộng, bao trùm lấy phần lớn trụ sáng, biến nó từ màu đen kịt đáng sợ thành một khối xám tro mờ ảo, rồi dần dần chuyển sang sắc trắng đục, tựa hồ một khối ngọc chưa được mài giũa.
Không khí ngột ngạt, nặng nề của tà khí đang bị đẩy lùi một cách rõ rệt. Một làn gió mát lành, mang theo hương đất ẩm và chút vị thanh khiết của linh khí, thổi qua chiến trường, xua đi mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh tưởi vẫn còn vương vấn từ những trận giao tranh ác liệt. Làn gió ấy không chỉ mang đến sự dễ chịu cho các cường giả chính đạo, mà còn mang theo một tia hy vọng mỏng manh, len lỏi vào tâm trí những kẻ đã từng tuyệt vọng. Các vết nứt trên mặt đất, do ma khí và pháp lực cường đại xé toạc, dường như đã ngừng lan rộng, như có một lực lượng vô hình đang hàn gắn chúng. Kỳ lạ hơn, một vài cây cỏ héo úa gần đó, tưởng chừng đã chết khô dưới tác động của tà khí, giờ đây lại bắt đầu nhú lên những mầm xanh yếu ớt, báo hiệu sự hồi sinh.
Mộc Thanh Y đứng trong vòng bảo hộ của các cường giả, đôi mắt phượng sáng ngời không rời khỏi bóng dáng điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Nàng đã từng chứng kiến vô số thần thông diệu pháp, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp nào kỳ lạ và hiệu quả đến thế. Nàng lẩm bẩm, giọng nói thì thầm, vừa đủ cho những người bên cạnh nghe thấy: "Không phải đối kháng, mà là điều hòa... Thật không thể tin được." Trong thâm tâm, nàng vẫn đang không ngừng phân tích, cố gắng lý giải "đạo lý" đằng sau hành động của Lục Trường Sinh. Nàng từng nghĩ tu hành là con đường tranh đấu, là dùng sức mạnh để đoạt lấy, để trấn áp. Nhưng Lục Trường Sinh lại đi ngược lại, hắn dùng sự mềm mại để hóa giải sự cương mãnh, dùng sự tĩnh lặng để thấu hiểu sự hỗn loạn. Điều này khiến thế giới quan của nàng dao động, nhưng không phải là sự nghi ngờ, mà là sự mở rộng, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Đạo. Từ sâu thẳm tâm hồn, một tia ngưỡng mộ vô hạn trỗi dậy, thay thế cho sự tò mò ban đầu. Nàng nhận ra, Lục Trường Sinh không chỉ tu hành vì bản thân, hắn đang kiến tạo một con đường, một đạo lý mới cho cả thiên hạ.
Lâm Phong, với khuôn mặt tuấn tú, giờ đây hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Hắn khẽ nhíu mày, tự nói, giọng điệu đầy sự suy tư: "Hắn không dùng sức mạnh để trấn áp, mà là dùng đạo để cảm hóa? Đạo lý này... sâu sắc hơn ta tưởng." Hắn đã từng tin rằng thiên phú và cường đại là lẽ sống của tu sĩ. Hắn đã từng coi thường Lục Trường Sinh vì con đường "chậm chạp" của hắn. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự biến đổi kỳ diệu của trụ sáng tà ác, khi cảm nhận được sự dịu đi của ma khí, hắn mới hiểu rằng, có những sức mạnh không thể đo lường bằng linh lực hay pháp khí. Sự ganh tị mơ hồ đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự tôn trọng chân thành và một khao khát mãnh liệt muốn thấu hiểu. Hắn nhận ra sự nông cạn trong suy nghĩ của mình, sự cứng nhắc trong quan niệm về tu hành. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là yếu đuối, mà là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh của sự thấu hiểu và hòa hợp, vượt xa mọi phàm tục. Hắn siết chặt chiếc quạt xếp trong tay, ánh mắt rực lửa nhìn về phía Lục Trường Sinh, như muốn xuyên qua lớp thanh tịnh khí để nhìn rõ hơn bản chất của "đạo" mà hắn đang theo đuổi. Một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo vào tâm hồn Lâm Phong, và hắn biết, hắn sẽ không bao giờ nhìn nhận tu hành theo cách cũ nữa.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, là người đầu tiên thở phào nhẹ nhõm một cách công khai. Hắn đã luôn tin tưởng Lục Trường Sinh, tin tưởng vào con đường khác biệt của người bạn thân, dù đôi khi hắn cũng không thể hiểu hết những gì Lục Trường Sinh làm. Khi Lục Trường Sinh quyết định dấn thân vào tâm bão, Tiêu Hạo đã lo lắng đến thắt ruột, nhưng hắn vẫn không hề nao núng niềm tin. Giờ đây, khi thấy luồng khí thanh tịnh lan tỏa, khi cảm nhận được sự dịu đi của ma khí, một gánh nặng lớn trong lòng hắn được trút bỏ. "Ca ca!" Hắn kêu lên, giọng nói đầy vui mừng, nhưng cũng cố gắng kìm nén để không phá vỡ bầu không khí căng thẳng, mặc dù sự phấn khích của hắn vẫn không thể giấu giếm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hứa hẹn. Hắn nhìn những Ma Binh ở rìa vòng xoáy, chúng bắt đầu loạng choạng, một số ôm đầu rên rỉ khi ma khí trong cơ thể chúng bị thanh tẩy. Ánh mắt chúng đầy hoang mang và đau đớn, như thể linh hồn chúng đang bị xé toạc. Chứng kiến cảnh tượng này, Tiêu Hạo càng thêm tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Bạn hắn không chỉ đơn thuần là chiến đấu, hắn đang "thay đổi" bản chất của kẻ thù, một điều chưa từng có tiền lệ.
Các cường giả khác, những trưởng lão với tu vi thâm hậu, những đệ tử tinh anh của các tông môn lớn, ban đầu đều bàng hoàng. Họ đã quen với việc dùng pháp thuật mạnh mẽ để đối kháng, dùng thần thông để nghiền nát kẻ thù. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà họ chưa từng nghĩ tới, thậm chí là chưa từng nghe đến. Nhiều người vẫn còn hoài nghi, cho rằng đây chỉ là một sự trì hoãn vô nghĩa, hoặc một phương pháp yếu kém không thể giải quyết gốc rễ vấn đề. Thế nhưng, khi luồng khí thanh tịnh dần dần lan rộng, khi họ cảm nhận được sự mát lành, dễ chịu của nó, khi họ thấy những Ma Binh ở rìa vòng xoáy bắt đầu chao đảo, mất phương hướng, thậm chí một số kẻ yếu hơn còn tan biến thành từng làn khói đen mỏng, sự hoài nghi đó dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành một tia hy vọng. Họ dần hạ thấp cảnh giác, không còn căng thẳng đến mức sẵn sàng bùng nổ linh lực, mà thay vào đó là ánh mắt tập trung, đầy vẻ tò mò và kính nể. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong hàng ngũ chính đạo, như thể một tảng đá đè nặng trong lòng họ đã được gỡ bỏ. Những người có tu vi cao hơn bắt đầu nhận ra, luồng thanh tịnh khí này không chỉ đơn thuần là vô hại, nó còn đang "thanh tẩy" cả môi trường xung quanh, loại bỏ những tạp chất ma khí đã ăn mòn linh thổ. Điều này cho thấy khả năng ứng dụng rộng rãi và sâu sắc hơn của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc đối phó với tà đạo và các vấn đề về linh khí, một tiềm năng mà họ chưa từng hình dung.
Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế thủ ấn, quanh hắn là linh khí cổ xưa xoáy tròn một cách hài hòa, không dữ dội. Hắn không hề mảy may để tâm đến những ánh mắt kinh ngạc hay những lời bàn tán xung quanh. Trong tâm trí hắn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, sự thấu hiểu sâu sắc bản nguyên của tà khí và sự tập trung cao độ vào việc điều hòa nó. Hắn cảm nhận rõ từng sợi ma khí đang bị thanh tẩy, từng linh hồn Ma Binh đang được giải thoát khỏi sự khống chế tà ác. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn tin vào con đường mình đã chọn, con đường của sự cân bằng, của sự kiến tạo, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Quầng sáng thanh tịnh quanh hắn càng thêm rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những linh hồn lạc lối và mang đến hy vọng cho thế gian.
***
Cảm nhận được sự suy yếu của trụ sáng, một tiếng gầm rống giận dữ, trầm đục và đầy uy lực vang vọng khắp Vạn Tượng Thành, xé tan bầu không khí đang dần trở nên yên bình. Hắc Vương, với thân hình đồ sộ ẩn hiện trong lớp hắc khí dày đặc, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gầm lên một tiếng dữ tợn. Nỗi hoảng loạn và sự tức giận tột độ bóp nghẹt tâm trí hắn. Kế hoạch của Ma Quân, vốn được tính toán tỉ mỉ, đang bị một kẻ phàm nhân nhỏ bé, một con kiến hôi mà hắn từng khinh thường, phá hoại một cách không thể lý giải.
"Đồ sâu kiến! Ngươi dám phá hoại đại sự của Ma Quân? Chết! Tất cả các ngươi đều phải chết!"
Hắc Vương gào thét, giọng nói ẩn chứa sự cuồng nộ và tuyệt vọng. Hắn vung pháp khí ma đạo, một cây quyền trượng xương xẩu được tạo thành từ vô số linh hồn oan khuất, tạo ra hàng loạt luồng tà khí đen kịt, dữ tợn hơn, cố gắng phá vỡ quầng sáng thanh tịnh của Lục Trường Sinh. Những luồng tà khí này không còn là những sợi ma khí đơn thuần, mà là những đòn công kích mạnh mẽ, mang theo khí tức hủy diệt, gào thét như những con mãng xà khổng lồ, lao thẳng vào trung tâm trụ sáng. Năng lượng ma đạo bùng nổ, tạo ra những tiếng rít chói tai, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Mùi lưu huỳnh và máu tanh lại một lần nữa dấy lên, cố gắng lấn át hương thanh khiết đang lan tỏa.
Tuy nhiên, mỗi luồng tà khí khi tiếp cận quầng sáng trắng ngà của Lục Trường Sinh đều bị thanh tịnh khí làm chậm lại một cách kỳ lạ. Chúng không va chạm mạnh mẽ để tạo ra vụ nổ long trời lở đất, mà bị cuốn vào một vòng xoáy vô hình, năng lượng hung bạo của chúng dần bị triệt tiêu. Sau đó, một cách chậm rãi và dứt khoát, chúng bị hấp thu vào quầng sáng, không hề gây ra phản chấn hay nổ tung, mà tan biến như sương khói gặp nắng hè. Quầng sáng của Lục Trường Sinh không hề suy yếu, trái lại, nó càng thêm kiên cố, tỏa ra một vầng hào quang bình yên, đối lập hoàn toàn với sự cuồng bạo của Hắc Vương. Lục Trường Sinh vẫn bất động, như một tảng đá sừng sững giữa dòng nước xiết, không chút lay chuyển. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những đợt tấn công điên cuồng của Hắc Vương.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như sao, chăm chú quan sát cảnh tượng trước mắt. Một tia sáng lóe lên trong ánh mắt lão. Lão đã từng là người đầu tiên nhận ra sự khác biệt trong con đường của Lục Trường Sinh, nhưng lão cũng không khỏi kinh ngạc trước cảnh tượng này. "Hắn không chống trả, mà là... hóa giải? Một đạo lý chưa từng thấy..." Lão thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự chấn động sâu sắc. Lão đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến vô số kỳ tài và thần thông, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp tu hành nào có thể "hóa giải" tà khí một cách trực tiếp như vậy, không cần đến sức mạnh đối kháng. Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của lão về bản chất của tu hành và chiến tranh. Sự thấu hiểu sâu sắc về "đạo" của Lục Trường Sinh càng thêm khắc sâu trong tâm trí lão.
Hắc Vương liên tục tấn công, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng tất cả đều vô ích. Sự cuồng nộ của hắn tăng lên đến cực điểm, nhưng lại không thể chạm tới đối thủ. Hắn gầm lên những tiếng rống thất thanh, đấm mạnh vào không khí, tạo ra những cơn chấn động ma khí, nhưng chúng đều bị thanh tịnh khí vô hình cản lại, không thể xuyên qua. Các Ma Binh xung quanh, vốn đã suy yếu dưới tác động của thanh tịnh khí, giờ đây càng thêm hoang mang và sợ hãi. Một vài Ma Binh quá yếu đã ngã gục, toàn thân chúng run rẩy kịch liệt, lớp giáp sắt gỉ sét rơi ra, thân thể đen kịt của chúng tan biến thành tro bụi dưới tác động thanh tẩy của thanh tịnh khí. Những kẻ còn lại, mắt đỏ ngầu nhưng ẩn chứa sự hoang mang, bắt đầu lùi lại, không dám tiến tới gần quầng sáng trắng ngà kia. Chúng không hiểu điều gì đang xảy ra, chỉ biết rằng thứ năng lượng trắng dịu dàng kia đang làm suy yếu chúng, đang tước đoạt bản nguyên ma khí mà chúng phụ thuộc vào.
Các cường giả chính đạo chứng kiến cảnh tượng này đều cảm thấy rùng mình trước sự vững chắc của Lục Trường Sinh và sự bất lực tột độ của Hắc Vương. Họ đã từng đối mặt với Ma Tông vô số lần, và chưa bao giờ thấy một cường giả ma đạo lại bị "khóa chặt" và "hóa giải" một cách bất lực đến thế. Không khí căng thẳng của trận chiến vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự kinh ngạc sâu sắc và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ bắt đầu nhận ra rằng, con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là khác biệt, mà còn là một con đường có khả năng thay đổi cục diện, một con đường mà họ chưa từng dám mơ tới. Nó không chỉ đơn thuần là chiến thắng một trận chiến, mà là khả năng "thanh tẩy" cả một vùng đất bị ô nhiễm, "chuyển hóa" bản chất của tà ác. Sự kiện này là một cột mốc, một lời khẳng định rằng "đạo" của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, dù khác biệt, lại là một trong những đạo lý sâu sắc và mạnh mẽ nhất mà họ từng chứng kiến.
***
Dưới bầu trời Vạn Tượng Thành đang dần trong xanh trở lại, trụ sáng tà ác, vốn là nguồn gốc của mọi tai ương, giờ đây đã hoàn toàn biến thành một 'tinh thể' màu trắng ngà, rực rỡ và thanh khiết. Ánh sáng thanh tịnh lan tỏa từ nó không còn mang vẻ yếu ớt, mà mạnh mẽ và ổn định, như một ngọn đèn pha xua tan màn đêm. Mây đen đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho bầu trời xanh thẳm, trong vắt. Ánh sáng mặt trời rạng rỡ rọi xuống, xua tan mọi bóng tối còn sót lại, làm nổi bật lên hình ảnh Lục Trường Sinh đứng sừng sững tại tâm điểm của sự biến đổi. Không khí không chỉ mát lành mà còn trở nên trong trẻo lạ thường, như thể Vạn Tượng Thành vừa trải qua một cơn mưa rào gột rửa. Mùi thanh khiết của linh khí thuần túy đã hoàn toàn thay thế mùi lưu huỳnh và máu tanh, mang đến một cảm giác nhẹ nhõm và sảng khoái chưa từng có.
Các cường giả chính đạo nhìn nhau, trong mắt không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà là sự kính nể tột độ và một niềm hy vọng mãnh liệt. Họ đã chứng kiến một điều không tưởng, một phép màu mà khoa học tu luyện của họ chưa bao giờ lý giải được. Họ không còn chỉ là những người quan sát, mà đã trở thành những người chứng kiến sự ra đời của một đạo lý mới, một con đường tu hành khác biệt. Một số người thậm chí còn rưng rưng nước mắt, bởi họ biết, Vạn Tượng Thành đã được cứu, và một tia sáng đã được thắp lên cho Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong hỗn loạn.
Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu chậm rãi, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lục Trường Sinh. Lão thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đè nén bấy lâu. "Đạo lý này... quả nhiên không thể dùng lẽ thường mà suy đoán. Lục Trường Sinh, hắn đã mở ra một con đường mới." Giọng lão trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự chấn động sâu sắc. Lão hiểu rằng, những gì Lục Trường Sinh làm không chỉ là cứu một thành, mà là đặt một viên gạch đầu tiên cho một kỷ nguyên mới của tu hành, một kỷ nguyên không chỉ chạy theo sức mạnh tuyệt đối, mà còn hướng về sự cân bằng và hài hòa. Lão nhận ra, mình đã quá cố chấp vào những giáo điều cũ kỹ, và Lục Trường Sinh đã cho lão thấy một chân trời mới. Sự kiện này sẽ không chỉ thay đổi Vạn Tượng Thành, mà còn thay đổi cả quan niệm về tu hành của vô số người. Lão bắt đầu suy nghĩ về vai trò của Vạn Pháp Tông trong thời đại mới này, và liệu lão có nên hỗ trợ con đường của Lục Trường Sinh một cách mạnh mẽ hơn.
Lâm Phong siết chặt tay, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt rực lửa, không còn là sự ganh đua hay kiêu ngạo, mà là sự khát khao thấu hiểu con đường 'đạo' mà Lục Trường Sinh đang đi. "Hắn... đã dạy cho ta một bài học lớn." Hắn thì thầm, giọng nói đầy sự khiêm tốn. Sự kiêu ngạo của một thiên tài đã bị nghiền nát, thay vào đó là sự khao khát học hỏi và tiến bộ. Hắn nhận ra, có những đỉnh cao không thể đạt được bằng sức mạnh thuần túy, mà cần sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật, về Đạo. Con đường của Lục Trường Sinh, tuy chậm rãi, nhưng lại dẫn đến một cảnh giới mà hắn chưa từng hình dung. Hắn biết, từ nay về sau, hắn sẽ không còn nhìn nhận Lục Trường Sinh như một đối thủ để vượt qua, mà là một đạo hữu, một người dẫn đường để cùng khám phá những chân lý sâu xa của tu hành.
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lấp lánh như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. "Hắn không bao giờ thay đổi, nhưng lại thay đổi tất cả mọi thứ xung quanh hắn." Nàng nói, giọng điệu đầy sự chiêm nghiệm và cảm phục. Nàng hiểu rằng, bản chất của Lục Trường Sinh, sự điềm tĩnh, kiên định, và thấu hiểu của hắn, chính là nguồn gốc của sức mạnh này. Hắn không cần phải gào thét, không cần phải phô trương, chỉ cần giữ vững bản tâm, giữ vững đạo lý của mình, là đủ để xoay chuyển càn khôn. Điều này càng củng cố niềm tin của nàng vào con đường mà nàng đã chọn để đi cùng hắn, một con đường đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Các cường giả chính đạo bắt đầu tự động điều chỉnh trận pháp, không còn chỉ để phòng ngự mà là để hỗ trợ, dẫn dắt thanh tịnh khí lan tỏa hiệu quả hơn ra toàn bộ Vạn Tượng Thành. Họ không cần mệnh lệnh, mà tự động hiểu được ý nghĩa của việc này. Sự hợp tác giữa các tông môn, vốn chỉ là miễn cưỡng, giờ đây trở nên tự nguyện và hiệu quả hơn bao giờ hết. Đây là một sự thay đổi lớn, một dấu hiệu cho thấy Lục Trường Sinh đã không chỉ cứu Vạn Tượng Thành, mà còn gieo mầm hy vọng vào sự đoàn kết của chính đạo.
Hắc Vương, sau những đợt tấn công vô ích và cuồng nộ, cuối cùng cũng nhận ra sự bất lực tột cùng của mình. Kế hoạch của Ma Quân đã tan thành mây khói dưới tay một kẻ mà hắn khinh thường. Hắn gầm lên một tiếng tuyệt vọng, giọng nói tràn ngập sự căm hờn và thù hận, rồi thân ảnh đồ sộ của hắn tan biến vào bóng tối còn sót lại ở phía chân trời, để lại Ma Binh đang hoang mang tột độ. Sự thất bại của Hắc Vương báo hiệu rằng Ma Quân Huyết Ảnh sẽ sớm chú ý đến Lục Trường Sinh như một mối đe dọa lớn, một nhân tố bất ngờ có khả năng phá vỡ mọi kế hoạch của Ma Tông.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, quầng sáng quanh hắn không hề suy yếu, mà dường như đang chuẩn bị cho một bước đột phá cuối cùng. Tinh thể trắng ngà tại vị trí trụ sáng tà ác vẫn còn đó, chưa hoàn toàn bị hóa giải, chỉ được điều hòa và phong tỏa. Điều này cho thấy Lục Trường Sinh còn một hành động quyết định nữa để kết thúc khủng hoảng, để biến bản nguyên tà ác hoàn toàn thành thuần khiết. Hắn vẫn duy trì sự tập trung cao độ, đạo tâm vững như bàn thạch, chuẩn bị cho bước tiếp theo, một bước đi sẽ định hình lại Vạn Tượng Thành và có thể là cả Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.