Cửu thiên linh giới - Chương 288: Đạo Tâm Biến Động: Cảm Nhận Nguyên Tội
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lục Trường Sinh đã bước ra khỏi Vạn Tượng Thành, hướng tới những vùng đất còn nhiều bí ẩn, nơi tà khí đang hoành hành, gieo rắc nỗi kinh hoàng từ bên trong. Con đường của hắn, con đường tìm kiếm chân lý, vẫn còn rất dài, và Đạo của hắn, cũng chưa hề kết thúc.
***
Linh quang mờ dần, cảm giác xoay chuyển kịch liệt trong khoảnh khắc chợt tan biến, thay vào đó là luồng khí tức thanh tân, pha lẫn chút bụi bặm của trần thế. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo xuất hiện trên quảng trường trung tâm của Phong Lâm Trấn, một thị trấn nhỏ nằm sâu trong vùng biên viễn của Cửu Châu, nơi những cánh rừng cổ thụ và đồi núi trập trùng ôm lấy những nếp nhà gỗ mái ngói xám xịt. Trận pháp truyền tống tại đây đơn sơ hơn nhiều so với tại Vạn Tượng Thành, chỉ là một thạch đài cũ kỹ, những phù văn khắc trên đá đã mòn vẹt theo năm tháng, nhưng vẫn đủ sức đưa họ đến nơi này.
Tiết trời ôn hòa, gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ quanh trấn, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và thoang thoảng hương gỗ mục. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những mái nhà, hắt bóng dài trên con đường đất nện lổn nhổn đá cuội. Phong Lâm Trấn, đúng như tên gọi của nó, được bao bọc bởi những cánh rừng phong lá đỏ, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình, nhưng cũng ẩn chứa sự hoang dã, cô tịch của một nơi xa xôi.
Những tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng ngựa hí vang vọng từ phía chợ, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt nhộn nhịp, bụi bặm nhưng ấm cúng. Những cửa hàng nhỏ với bảng hiệu gỗ cũ kỹ treo lủng lẳng trước hiên, bày bán đủ thứ vật phẩm từ linh dược sơ cấp cho tu sĩ tán tu, đến các loại nông cụ, vải vóc cho dân phàm tục. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng nặc từ các quán tửu lầu bay lãng đãng trong không khí, quyện vào nhau tạo nên một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt của người dân. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ điềm tĩnh, khiến hắn không quá nổi bật giữa dòng người qua lại. Dáng người hơi gầy, nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, và trên khuôn mặt thanh tú ấy, ánh lên vẻ trầm tư thường trực. Tiêu Hạo đi bên cạnh, vẫn với bộ y phục tươi sáng thường thấy, đôi mắt láu lỉnh không ngừng quan sát xung quanh, vẻ mặt mang chút hiếu kỳ.
"Trường Sinh, huynh có thấy không khí ở đây hơi lạ không?" Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói mang chút thận trọng, khác hẳn vẻ hoạt bát thường ngày. "Dường như mọi người đều đang căng thẳng một cách vô cớ."
Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được. Ngay từ khi đặt chân đến đây, một luồng năng lượng vi tế, không phải tà khí mạnh mẽ như hắn từng đối mặt, mà là sự xao động tinh thần khó tả, đã len lỏi vào tâm trí hắn. Nó không gây đau đớn, không làm mất đi lý trí, nhưng lại gieo rắc một thứ cảm giác bất an, ngờ vực mơ hồ vào từng tế bào.
Một tu sĩ trẻ tuổi, vận đạo bào màu xám tro, đang đứng ở ven đường, cau mày nhìn chằm chằm một thương nhân đang chào hàng những viên linh thạch cấp thấp. Ánh mắt hắn đầy vẻ nghi kỵ, như thể đang cố gắng tìm ra một mưu đồ nào đó ẩn giấu dưới sự nhiệt tình quá mức của người thương nhân. "Hắn ta... hắn ta đã nhìn ta một cách kỳ lạ. Chắc chắn là có ý đồ xấu!" Tu sĩ trẻ lẩm bẩm với người đồng hành bên cạnh, giọng nói căng thẳng và có chút hoảng loạn không rõ nguyên nhân. Ánh mắt của hắn quét qua đám đông, rồi lại quay về phía người thương nhân, như thể đã tìm thấy bằng chứng cho điều mình nghi ngờ.
Xa hơn một chút, một bà lão co rúm người lại khi một thiếu niên, dáng người khỏe mạnh, mặc áo vải thô, đi ngang qua. Bà lão vội vàng né tránh, đưa tay che miệng, thầm thì điều gì đó với người phụ nữ đứng cạnh. Ánh mắt bà đầy vẻ sợ hãi, như thể thiếu niên kia là một mối họa tiềm tàng, dù hắn chỉ đang cúi đầu đi nhanh qua mà không hề để ý đến ai.
"Thời buổi này, lòng người khó đoán. Cẩn thận vẫn hơn. Chẳng biết vì sao mà bỗng dưng ai cũng nghi ngờ nhau." Một Già Làng với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy vẻ lo lắng, nói với mấy người hàng xóm đang ngồi quanh quán trà. Giọng ông trầm buồn, ẩn chứa sự bất lực trước tình cảnh hiện tại. "Chuyện xưa kể rằng... những biến động lớn thường khởi đầu từ sự phân ly trong tâm trí. Giờ đây, dường như câu chuyện ấy lại tái diễn."
Tiêu Hạo cố gắng bắt chuyện với một vài người dân ven đường, muốn dò hỏi tình hình. Nhưng mỗi khi hắn mở lời, đều nhận lại những ánh mắt dè chừng, những cái lắc đầu vội vã, hoặc những câu trả lời cụt lủn, đầy vẻ cảnh giác. Họ không tỏ ra thù địch, nhưng lại như những con chim sợ cành cong, co mình lại trước mọi sự tiếp cận, mọi câu hỏi.
Lục Trường Sinh đứng lại, nhắm hờ đôi mắt. Hắn không cần dùng linh thức để dò xét, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tựa như một tấm gương phản chiếu, giúp hắn cảm nhận được những dao động tinh thần xung quanh. Đây không phải là sự tranh giành lợi ích thông thường, cũng không phải là nỗi sợ hãi trước một mối đe dọa hữu hình. Nó là một sự ngờ vực bám rễ sâu, một nỗi sợ hãi vô căn cứ, một sự đố kỵ và ganh ghét âm ỉ, không ngừng nhen nhóm và bùng phát thành những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Nó giống như một loại bệnh dịch vô hình, đang gặm nhấm đạo tâm của từng người dân, từng tu sĩ trong trấn, biến họ thành những kẻ nghi kỵ, xa lánh lẫn nhau.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy đã nhuốm màu nghiêm trọng. Hắn chợt hiểu ra chiến lược "gieo rắc hỗn loạn từ bên trong" của Hắc Ám Ma Tông không chỉ dừng lại ở việc kích động tâm ma, mà còn là một thủ đoạn tinh vi hơn, trực tiếp ăn mòn đạo tâm, khiến mọi người tự hủy hoại lẫn nhau mà không cần đến một trận chiến trực diện nào. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.
***
Đêm dần buông xuống, thay thế ánh hoàng hôn rực rỡ bằng màn đêm tĩnh mịch, được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng treo trước hiên nhà, hắt ra thứ ánh sáng mờ ảo màu vàng cam. Tiếng ồn ào ban ngày của Phong Lâm Trấn dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió đêm rì rào, tiếng côn trùng rả rích từ những cánh rừng bao quanh. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tìm được một gian phòng đơn sơ trong Tụ Linh Các, một quán trọ tương đối yên tĩnh ở rìa trấn. Kiến trúc của Tụ Linh Các cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một căn nhà gỗ hai tầng với vài gian phòng nhỏ, nhưng lại mang đến cảm giác ấm cúng giữa tiết trời se lạnh của đêm.
Sau khi đảm bảo không có ai quấy rầy, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ, nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Không gian gian phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến kỳ lạ, như thể mọi âm thanh bên ngoài đều bị một bức tường vô hình ngăn cách. Trong khoảnh khắc ấy, Tiêu Hạo cảm thấy một luồng khí tức thanh khiết, trầm tĩnh bao trùm lấy Lục Trường Sinh, như một mặt hồ phẳng lặng, không gợn chút sóng.
Đạo tâm của Lục Trường Sinh, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng trở nên thanh minh, thuần khiết. Từ đó, hắn bắt đầu cảm nhận những "con sóng" nhỏ, những "dòng chảy ngầm" trong tâm trí mọi người xung quanh, những người dân và tu sĩ đang ngủ say trong Phong Lâm Trấn. Đây không phải là tà khí bùng nổ, không phải là những ý niệm hỗn loạn, mà là một sự dao động tinh vi, một loại ám ảnh vô hình, đẩy sự ngờ vực, đố kỵ và sợ hãi lên cao trong tiềm thức của họ. Nó như một loại nọc độc chậm, từ từ ăn mòn sự tin tưởng, sự đoàn kết, và ý chí của con người.
Trong nhập định sâu, Lục Trường Sinh nhìn thấy một bản chất nguyên thủy của sự chia rẽ. Hắn cảm nhận được những vết rạn nứt đầu tiên khi thế giới mới hình thành, khi Cửu Thiên Linh Giới còn đang trong giai đoạn hỗn độn, linh khí và đạo thống chưa hoàn toàn ổn định. Những vết nứt ấy không phải là vật chất, mà là sự phân ly trong ý niệm, sự đối lập giữa những bản nguyên sơ khai. Nó giống như một "nguyên tội" cổ xưa, một hạt giống hỗn loạn đã tồn tại từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên, chờ đợi thời cơ để nảy mầm. Hắc Ám Ma Tông, thay vì tạo ra tà khí mới, lại đang khai thác và kích hoạt chính cái "nguyên tội" ấy, biến những dao động tinh vi trong đạo tâm thành vũ khí, khiến con người tự nghi ngờ lẫn nhau, tự suy yếu từ bên trong.
Nội tâm Lục Trường Sinh trầm tĩnh mà sâu sắc. "Đây không phải là tà khí thông thường... Nó là một sự vặn vẹo. Một sự vặn vẹo sâu xa tận gốc rễ của đạo tâm, gieo rắc sự ngờ vực vào chính bản thân và những người xung quanh. Giống như... những hạt giống hỗn loạn đầu tiên đã gieo mầm khi Cửu Thiên Linh Giới mới khai thiên. Một vết nứt nguyên thủy..." Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nhận thức được bản chất của mối đe dọa vô hình này. Nó không tấn công thể xác, nhưng lại nhắm thẳng vào đạo tâm, vào bản chất của sự tồn tại. Một khi đạo tâm bị lung lay, vạn pháp bất kham, linh khí hỗn loạn, thì mọi tu vi, mọi sức mạnh đều trở nên vô nghĩa. Kẻ thù này không chỉ muốn tiêu diệt, mà muốn làm tan rã, làm mục ruỗng cả một thế giới từ bên trong.
Tiêu Hạo ngồi đối diện, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng. Hắn không hiểu được những gì Lục Trường Sinh đang cảm nhận, nhưng nhìn sắc mặt trầm trọng của huynh trưởng, hắn biết có điều gì đó rất tồi tệ đang diễn ra. Hắn cố gắng không gây tiếng động, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi lúc lại thở dài thườn thượt. "Huynh thấy gì rồi, Trường Sinh? Sắc mặt huynh thật khó coi." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng chân thành.
Lục Trường Sinh không đáp lại ngay. Hắn vẫn chìm đắm trong trạng thái cảm nhận, để Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt tâm trí mình đi sâu hơn vào những tầng lớp ý niệm. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi, sự bất lực của những đạo tâm đang bị ô nhiễm. Những người dân kia, họ không hề hay biết rằng chính sự ngờ vực, nỗi sợ hãi vô cớ trong lòng họ đang là mầm mống cho sự suy tàn. Tà đạo đã tìm được một kẽ hở, một điểm yếu cốt tử trong bản chất con người, và đang ra sức khai thác nó một cách tàn nhẫn và tinh vi. Mùi không khí căng thẳng và ngột ngạt dường như len lỏi vào cả không gian tĩnh lặng của gian phòng, dù chỉ là cảm nhận từ tâm thức của Lục Trường Sinh.
Tàn Pháp Cổ Đạo. Đúng vậy, chính là Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn giữ vững đạo tâm, vạn pháp bất xâm, chống lại mọi phản phệ. Và giờ đây, nó cũng chính là chìa khóa để hắn cảm nhận, để thấu hiểu bản chất của cái gọi là "nguyên tội" này. Con đường tu hành của hắn, chậm rãi, vững chắc, không truy cầu tốc độ hay sức mạnh, mà tập trung vào sự ổn định của đạo tâm, giờ đây lại trở thành lợi thế lớn nhất khi đối mặt với một mối đe dọa nhắm thẳng vào cội rễ của tâm hồn.
***
Thời gian trôi qua trong im lặng. Khi Lục Trường Sinh mở mắt, đêm đã về khuya, không gian bên ngoài hoàn toàn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, như thể những gì hắn vừa cảm nhận không hề làm xáo động đạo tâm của hắn. Chỉ là, vẻ nghiêm trọng vẫn còn vương vấn trên gương mặt thanh tú.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh đã xuất định, vội vàng tiến lại gần hơn, vẻ mặt đầy sốt ruột. "Trường Sinh, huynh... huynh đã nhận ra điều gì?"
Lục Trường Sinh nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy suy tư. Hắn hít một hơi thật sâu, từ tốn nói, giọng trầm ấm, súc tích: "Đây không phải là tà khí ta từng gặp. Nó không phá hủy bên ngoài, mà ăn mòn từ bên trong... Gieo rắc sự nghi kỵ, sợ hãi, khiến con người tự chia rẽ, tự hủy hoại." Hắn dừng lại một chút, như để Tiêu Hạo có thời gian tiêu hóa những lời ấy. "Ta cảm nhận được, nó giống như một vết nứt nguyên thủy trong đạo tâm, một hạt giống hỗn loạn đã tồn tại từ khi Cửu Thiên Linh Giới mới khai thiên, giờ bị Hắc Ám Ma Tông kích hoạt."
Tiêu Hạo lắng nghe từng lời, vẻ mặt từ lo lắng chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là một nỗi sợ hãi sâu sắc. "Nguyên tội? Huynh nói đây là một thứ cổ xưa như vậy sao? Vậy chúng ta phải làm sao? Làm sao để chống lại thứ không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, lại còn cổ xưa đến vậy? Nó làm lung lay cả đạo tâm của tu sĩ sao?" Giọng hắn run rẩy, hình dung về một kẻ thù vô hình, có thể gặm nhấm tâm hồn từ bên trong, khiến hắn cảm thấy bất lực hơn bất kỳ Ma Quân hung tàn nào.
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tĩnh. "Đúng vậy. Đây không phải là một loại tà thuật mới, mà là sự tái hiện, sự khai thác một 'nguyên tội' đã ẩn sâu trong bản chất của vạn vật từ thuở sơ khai. Khi đạo tâm chưa vững, khi ý niệm còn non nớt, những hạt giống của sự phân ly, ngờ vực dễ dàng nảy mầm. Hắc Ám Ma Tông đã tìm ra cách khơi dậy chúng." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào ngực, nơi Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận hành âm thầm. "Tàn Pháp Cổ Đạo của ta... có thể cảm nhận được nó, và cũng là lá chắn tốt nhất. Nó giúp ta giữ vững bản tâm, không bị những dao động ấy làm lung lay."
"Vậy... vậy nó có thể giúp huynh hóa giải được không?" Tiêu Hạo vội vàng hỏi, trong lời nói ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
Lục Trường Sinh trầm ngâm. "Để hóa giải... cần phải tìm ra 'nguồn' của sự ô nhiễm này. Một nơi nào đó, một vật phẩm nào đó, hoặc thậm chí là một thực thể nào đó đang khuếch đại cái 'nguyên tội' này, truyền bá nó ra khắp nơi. Và sau đó, chúng ta phải củng cố đạo tâm của chính mình, và của người khác." Hắn đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn gỗ thô trong phòng, trải ra một tấm bản đồ cũ kỹ của vùng biên viễn. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu hắt lên tấm bản đồ, làm nổi bật những con đường, những dãy núi, và những thị trấn nhỏ li ti.
"Hành động này của Hắc Ám Ma Tông cho thấy chúng không chỉ muốn tranh giành tài nguyên hay lãnh địa, mà còn muốn phá hủy trật tự, gieo rắc hỗn loạn từ cội rễ. Đây là một mối đe dọa không chỉ với các tông môn, mà với toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, với bản chất của sự tu hành." Lục Trường Sinh dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, những nơi mà theo tin tức từ Vạn Tượng Thành, cũng đang xảy ra những vụ việc tương tự. "Sự kiện Ma Uyên bị suy yếu phong ấn, Ma Quân Huyết Ảnh lộ diện dần... có lẽ tất cả đều có liên quan. Những thứ cổ xưa đang thức tỉnh, và 'nguyên tội' này có thể là một phần trong kế hoạch lớn hơn của chúng."
Tiêu Hạo cúi xuống nhìn tấm bản đồ, vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn hiểu, đây không còn là những cuộc giao tranh sức mạnh thông thường. Đây là một cuộc chiến của ý niệm, của đạo tâm. Con đường của Lục Trường Sinh, con đường của sự kiên định đạo tâm, giờ đây lại càng trở nên trọng yếu hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy lạnh lẽo khi nghĩ đến việc nếu ngay cả tu sĩ cũng bị lung lay đạo tâm, thì liệu một ngày nào đó, chính hắn cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của sự ngờ vực và sợ hãi đó không? Sự chắc chắn của Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh là niềm an ủi duy nhất lúc này.
Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao trùm cả Phong Lâm Trấn. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng để đi hết con đường này, ta phải hiểu rõ đối thủ, phải tìm ra gốc rễ của mọi hỗn loạn." Hắn nắm chặt tay, một luồng ý chí kiên định tỏa ra từ cơ thể gầy gò. "Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào những vùng đất bị ảnh hưởng. Nếu Ma Tông đang khai thác một 'nguyên tội' từ Vạn Cổ Khai Thiên, thì 'nguồn' của nó cũng có thể nằm ở một di tích cổ xưa nào đó, hoặc một nơi mà năng lượng nguyên thủy vẫn còn lưu giữ."
Tiêu Hạo gật đầu, sự sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng quyết tâm. "Đệ tin huynh, Trường Sinh. Dù có là nơi nào, đệ cũng sẽ cùng huynh tìm ra 'nguồn' đó."
Hai người đứng đó, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, nhìn chăm chú vào tấm bản đồ, ánh mắt đầy vẻ kiên định, sẵn sàng đối mặt với một mối đe dọa vô hình, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trong sâu thẳm đạo tâm của chính mình và của cả thế giới. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều bí ẩn liên quan đến Vạn Cổ Khai Thiên và những âm mưu thâm sâu của Hắc Ám Ma Tông đang chờ đợi họ khám phá.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.