Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 294: Hậu Chiến: Chiêm Nghiệm Cổ Đạo và Huyết Ảnh

Dư âm của trận chiến vẫn còn vương vấn trong không khí Vạn Tượng Thành. Dù tà khí đã rút đi, nhưng một màn sương mỏng tang, nhuốm màu xám xịt của tàn dư 'nguyên tội' vẫn lảng vảng, ẩn hiện trong từng ngõ ngách, báo hiệu một đêm không yên giấc. Ánh sáng bình minh len lỏi qua tầng mây mù, chiếu rọi xuống những mái ngói vỡ vụn, những con phố lở loét, mang theo một vẻ đẹp tàn phai, hệt như vẻ kiệt sức của những người vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử.

Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trong một góc đổ nát của Vạn Tượng Thành, nơi mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã kịp thanh lọc một phần tà uế. Dù chiến trận đã lắng, nhưng linh lực trong cơ thể hắn như cạn kiệt, còn đạo tâm lại càng thêm kiên cố, như một khối sắt nung qua muôn vàn thử thách. Hắn thở ra một hơi dài, luồng khí trắng đục mang theo cả chút mệt mỏi thể xác và những tạp niệm cuối cùng tan biến vào không trung. Đôi mắt đen láy từ từ mở ra, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một ánh nhìn sâu thẳm, như ẩn chứa cả một biển hồ tri thức vừa được khai mở.

Tiêu Hạo ngồi cạnh hắn, vẻ mặt lo lắng không thôi. Y phục của hắn cũng rách rưới, dính đầy bụi đất, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Y định lên tiếng hỏi han, nhưng nhìn thấy vẻ trầm tĩnh, sâu lắng trên khuôn mặt Lục Trường Sinh, y lại nuốt lời vào trong, sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của bằng hữu. Y chỉ lặng lẽ đặt một viên đan dược hồi phục trân quý vào lòng bàn tay Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhận lấy đan dược, nhưng không vội vã nuốt vào. Hắn cảm nhận được linh lực đang từ từ hồi phục, nhưng thứ mà hắn đang chiêm nghiệm, lại là một loại mệt mỏi khác, sâu sắc hơn, liên quan đến bản chất của sự sống và cái chết, của chính và tà. Tàn dư tà khí, dù đã bị đẩy lùi, nhưng không hoàn toàn biến mất. Chúng như những bóng ma, ám ảnh tâm trí hắn, nhưng cũng đồng thời mở ra một cánh cửa mới để hắn nhìn nhận thế giới.

Hắn chiêm nghiệm về 'nguyên tội' của Ma Quân Huyết Ảnh. Đó không đơn thuần là một loại tà khí có thể dùng linh lực thuần túy để trấn áp. Nó là một sự ăn mòn từ bản chất, len lỏi vào tận sâu linh hồn, khơi gợi những dục vọng đen tối nhất, những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của sinh linh. Hắn đã dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để hóa giải, không phải để đối kháng, mà là để 'thanh lọc' và 'chuyển hóa'. Đó là một quá trình cực kỳ hao tổn tinh thần, như dùng một dòng suối trong veo để rửa sạch một vùng đầm lầy đen tối, không phải để làm cạn kiệt đầm lầy, mà là để biến đổi nó, từng chút một.

“Trường Sinh, huynh không sao chứ?” Tiêu Hạo cuối cùng cũng không nhịn được, khẽ hỏi, giọng nói mang theo sự quan tâm chân thành. Y biết Lục Trường Sinh không phải là loại người sẽ biểu lộ ra ngoài sự đau đớn hay mệt mỏi, nhưng sau trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi, ai cũng đều kiệt quệ đến tận cùng.

Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm. “Không sao, chỉ là suy nghĩ một chút.” Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây xám đang dần tan, nhường chỗ cho vầng dương yếu ớt. “Ma Quân Huyết Ảnh... hắn không đơn thuần là một kẻ cuồng vọng.”

Tiêu Hạo khẽ rùng mình. "Đúng vậy, ta cảm thấy hắn như một quỷ hồn từ thời viễn cổ, không có cảm xúc, chỉ có sự hủy diệt."

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí thanh lương đang dần tràn vào đan điền. "Không, hắn có cảm xúc. Sự phẫn nộ khi 'nguyên tội' bị phá vỡ, sự kinh hoàng khi hắn nhận ra ta không dùng sức mạnh để đối kháng mà là dùng đạo để hóa giải... Đó là những cảm xúc rất chân thực. Nhưng nó bị vặn vẹo, méo mó, biến thành sự hủy diệt. ‘Nguyên tội’ không phải là thứ hắn tạo ra, mà là thứ hắn khai thác, hoặc thậm chí là thứ đã khai sinh ra hắn."

Lời nói của Lục Trường Sinh khiến Tiêu Hạo giật mình. Y chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. Với y, tà đạo chỉ đơn giản là kẻ ác cần phải diệt trừ. Nhưng Lục Trường Sinh lại đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, sâu xa hơn nhiều.

Đúng lúc đó, từ phía xa, ba bóng người thanh thoát hiện ra, bước đi giữa đống đổ nát. Đó là Mộc Thanh Y, Lâm Phong và Bách Lý Trần. Y phục của họ cũng không còn nguyên vẹn, trên thân thể vẫn còn vương vãi những vết máu, nhưng khí chất vẫn bất phàm. Mộc Thanh Y vẫn thanh tao, nhưng ánh mắt phượng nay lại ẩn chứa một sự suy tư hiếm thấy. Lâm Phong không còn vẻ phóng khoáng thường ngày, thay vào đó là sự trầm mặc. Bách Lý Trần, kiếm khí quanh thân vẫn sắc bén, nhưng sự ngạo nghễ trong đôi mắt đã giảm đi nhiều, thay vào đó là một sự tôn trọng không lời.

Họ không tiến đến gần, chỉ lướt qua nơi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đang ngồi. Ánh mắt của ba thiên tài đồng loạt dừng lại trên Lục Trường Sinh, mỗi người một vẻ. Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, như một sự thừa nhận không cần lời. Lâm Phong thì phức tạp hơn, hắn khẽ thở dài, trong lòng như đang có một cuộc đấu tranh dữ dội về con đường tu luyện của chính mình. Bách Lý Trần chỉ liếc nhìn, nhưng ánh mắt đó không còn sự khinh thường hay thách thức như trước, mà là sự tĩnh lặng của một kẻ đã nhìn thấy một loại sức mạnh khác, một loại đạo lý khác không thể dùng kiếm để đo lường. Rồi họ tiếp tục bước đi, để lại Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trong sự yên tĩnh của buổi sớm.

Tiêu Hạo thì thầm: “Xem ra, huynh đã thật sự thay đổi cách nhìn của họ rồi. Ngay cả Bách Lý Trần cao ngạo cũng phải cúi đầu.”

Lục Trường Sinh chỉ khẽ cười, không đáp lời. Hắn không quan tâm đến việc người khác nhìn nhận hắn như thế nào. Điều hắn quan tâm là bản chất của vấn đề, là chân lý ẩn sâu trong mọi sự vật. Hắn nuốt viên đan dược. Một luồng linh khí ấm áp lan tỏa khắp châu thân, xoa dịu đi sự mệt mỏi. Nhưng trong tâm trí, những suy nghĩ về 'nguyên tội', về Ma Quân Huyết Ảnh, về Cửu Thiên Linh Giới đang đại thế biến động vẫn không ngừng cuộn trào.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Vạn Tượng Thành được cứu, nhưng mối nguy vẫn còn đó. Hắn đã chạm đến một điều gì đó rất cổ xưa, rất thâm sâu, một bí mật có lẽ đã bị chôn vùi từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, thứ mà Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng khai quật và lợi dụng. Và con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, dường như đang dần hé mở một lối đi độc đáo để đối phó với nó. Đó không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng và chuyển hóa. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, nhưng gánh nặng trên vai lại càng thêm nặng nề.

***

Buổi trưa cùng ngày, trong một đại điện đã được sửa sang tạm thời của Vạn Tượng Thành, một cuộc họp khẩn cấp của các lãnh đạo chính đạo và các thiên tài trẻ tuổi đang diễn ra. Không khí trong điện trang trọng và căng thẳng. Dù ánh nắng ban trưa đã chiếu rọi qua những ô cửa sổ lớn, nhưng ánh sáng từ những ngọn linh đăng được thắp sáng vẫn mang một vẻ u ám, phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của từng người. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện lẫn với mùi bụi đất, và chút ít tàn dư tà khí vẫn chưa hoàn toàn tan biến, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa mang nặng nỗi lo âu.

Vạn Pháp Tông Chủ ngồi ở vị trí cao nhất, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như sao sa. Ông khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm, toát ra khí chất của một người lãnh đạo, một trụ cột của chính đạo. Bên dưới, Lục Trường Sinh ngồi cạnh Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Đối diện hắn là Mộc Thanh Y, Lâm Phong và Bách Lý Trần. Các vị trưởng lão, tông chủ của các thế lực chính đạo khác cũng tề tựu đông đủ, vẻ mặt ai nấy đều mang nặng nỗi lo.

“Trận chiến đêm qua...” Vạn Pháp Tông Chủ mở lời, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, “...là một thắng lợi vang dội. Chúng ta đã đẩy lùi Hắc Ám Ma Tông, bảo vệ Vạn Tượng Thành. Nhưng tất cả chúng ta đều biết, đây chỉ là tạm thời.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua một lượt những khuôn mặt dưới khán đài, rồi dừng lại trên Lục Trường Sinh. “Nếu không có sự trợ giúp của Lục đạo hữu, Vạn Tượng Thành e rằng đã... trở thành một vùng đất chết.”

Lời của Vạn Pháp Tông Chủ khiến toàn bộ đại điện im lặng. Ai nấy đều quay sang nhìn Lục Trường Sinh. Vị trí của hắn không cao, nhưng giờ đây, tầm ảnh hưởng của hắn đã vượt xa bất kỳ thiên tài trẻ tuổi nào.

“Lục đạo hữu, ngươi đã nhìn thấy bản chất của ‘nguyên tội’ rõ ràng nhất. Ngươi có nhận định gì về nó không?” Vạn Pháp Tông Chủ hỏi, ánh mắt đầy sự kỳ vọng.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy. Dáng người hắn không cao lớn, nhưng khi hắn đứng lên, lại toát ra một khí chất vững chãi, kiên định như một ngọn núi. Hắn khẽ cúi đầu chào các tiền bối và đồng đạo.

“Bẩm Tông Chủ và chư vị tiền bối,” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi lời đều vang vọng rõ ràng trong đại điện, “Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui, nhưng mối nguy vẫn còn hiện hữu. ‘Nguyên tội’ mà hắn điều khiển không chỉ là tà khí thông thường. Nó là một sự ăn mòn từ bản chất, một loại lực lượng sinh ra từ sâu thẳm trong lòng đất, từ những dục vọng và nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của chúng sinh, thậm chí có thể là một phần tàn dư của thời đại Vạn Cổ Khai Thiên.”

Hắn giơ tay, linh lực khẽ vận chuyển. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, ngưng tụ thành một khối cầu nhỏ. Dần dần, khối cầu ấy biến đổi, phác họa thành một hình ảnh trừu tượng, giống như một sợi dây uốn lượn rối rắm, với một điểm thắt nút nằm ở trung tâm. Đó chính là hình ảnh 'nút thắt' mà hắn đã cảm nhận và hóa giải trong trận chiến.

“Trong trận chiến, ta cảm nhận được ‘nguyên tội’ của Ma Quân Huyết Ảnh không phải là vô phương ứng phó. Nó có một ‘nút thắt’, một điểm yếu cốt lõi mà hắn dựa vào để khuếch đại sức mạnh. Khi ta hóa giải và phá vỡ ‘nút thắt’ này, hắn đã chịu phản phệ lớn. Điều này cho thấy, ‘nguyên tội’ có cấu trúc, có nguồn gốc, và có thể bị nghiên cứu, thậm chí là hóa giải hoàn toàn.” Lục Trường Sinh giải thích cặn kẽ, ánh mắt quét qua từng người, như muốn truyền đạt không chỉ kiến thức mà còn cả sự thấu hiểu sâu sắc của hắn.

Mộc Thanh Y chăm chú lắng nghe, đôi mắt phượng sáng lên. Nàng đã từng nghĩ rằng tà đạo là một loại sức mạnh không có quy luật, chỉ thuần túy hủy diệt. Nhưng Lục Trường Sinh lại chỉ ra rằng ngay cả tà đạo cũng có đạo lý của nó, dù là đạo lý vặn vẹo. Nàng nhớ lại câu nói của Lục Trường Sinh: “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.” Giờ đây nàng hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của nó.

Lâm Phong gật gù, vẻ mặt trầm tư. Hắn đã nhận ra rằng con đường tu luyện của Lục Trường Sinh không chỉ là chậm rãi, vững chắc, mà còn là con đường của sự thấu hiểu. Nó không cố gắng dùng sức mạnh để trấn áp, mà dùng trí tuệ để hóa giải. Hắn bắt đầu nghi ngờ con đường chỉ chú trọng đến sức mạnh và tốc độ của mình.

Bách Lý Trần im lặng, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự kinh ngạc. Hắn là người theo đuổi kiếm đạo cực đoan, tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể trấn áp mọi thứ. Nhưng Lục Trường Sinh đã cho hắn thấy một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh từ đạo tâm và sự thấu triệt bản chất, thứ mà kiếm của hắn không thể chạm tới. Ngạo khí của hắn, vốn đã bị mài mòn sau trận chiến, giờ đây gần như tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự tôn trọng sâu sắc.

Vạn Pháp Tông Chủ trầm ngâm, vuốt chòm râu bạc. “Nếu ‘nguyên tội’ có nguồn gốc và cấu trúc, vậy thì chúng ta có thể tìm cách hóa giải tận gốc. Nhưng điều đó đòi hỏi phải hiểu rõ hơn về nó, về những bí mật từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, thứ mà chúng ta đã quên lãng.”

Lục Trường Sinh gật đầu. “Chính xác. Muốn triệt tiêu tận gốc, chúng ta không thể chỉ đối phó với ngọn. Chúng ta phải tìm hiểu cội nguồn. Có lẽ, câu trả lời nằm ở những cổ di tích, những điển tịch cổ xưa đã bị chôn vùi từ lâu.”

Không khí trong đại điện càng thêm nặng nề. Vạn Cổ Khai Thiên là một thời đại huyền thoại, với vô số bí mật và truyền thuyết. Việc khám phá nó là một hành trình đầy rẫy hiểm nguy và không chắc chắn. Nhưng giờ đây, có vẻ như đó là con đường duy nhất để đối phó với Hắc Ám Ma Tông.

“Ta tin rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đơn độc. Hắn có thể chỉ là một con cờ, hoặc một kẻ được khai thác bởi một thế lực nào đó sâu xa hơn. Việc hắn rút lui không phải là thất bại, mà có thể là một động thái chiến lược, để chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn, nguy hiểm hơn.” Lục Trường Sinh nói thêm, giọng hắn mang theo một sự cảnh báo nghiêm trọng. “Mối nguy hiểm này, không chỉ của riêng Vạn Tượng Thành, mà là của cả Cửu Thiên Linh Giới.”

Lời nói của Lục Trường Sinh khiến tất cả mọi người đều phải suy ngẫm. Sự hiểu biết của hắn không chỉ dừng lại ở tu vi hay sức mạnh, mà còn là sự thấu triệt thế cục, một trí tuệ vượt xa tuổi tác của hắn. Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt đầy phức tạp. Ông đã từng nhìn thấy rất nhiều thiên tài, nhưng chưa ai có thể nhìn nhận vấn đề ở một tầm vóc như Lục Trường Sinh. Con đường của hắn, tuy chậm rãi, nhưng lại dẫn đến những chân lý sâu sắc nhất.

***

Đêm khuya, gió lạnh se sắt thổi qua Vạn Tượng Thành. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua màn mây, rải rắc ánh sáng bạc lên những mái nhà đổ nát và những bức tường thành sừng sững. Tiếng côn trùng kêu rả rích, hòa lẫn với tiếng bước chân tuần tra của các tu sĩ, tạo nên một bản nhạc đêm trầm buồn nhưng đầy kiên cường.

Lục Trường Sinh đứng một mình trên tường thành, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi Ma Uyên u ám ẩn hiện trong bóng đêm. Gió đêm mơn man thổi qua tà áo đạo bào đơn giản của hắn, làm mái tóc đen dài khẽ bay. Toàn bộ Vạn Tượng Thành chìm trong sự yên tĩnh, chỉ còn lại hắn và những suy tư mênh mang. Hắn đã hồi phục phần nào linh lực, nhưng tâm trí vẫn không ngừng hoạt động, chiêm nghiệm về những gì đã xảy ra, và những gì sắp sửa đến.

Hắn nhớ lại lời của Vạn Pháp Tông Chủ, của Mộc Thanh Y, Lâm Phong, Bách Lý Trần. Tất cả họ đều đã thay đổi cách nhìn về hắn, về con đường của hắn. Điều đó chứng tỏ, sự kiên trì của hắn đã không uổng phí. Nhưng càng nhận được sự công nhận, gánh nặng trên vai hắn lại càng lớn. Hắn không phải là một anh hùng khao khát danh tiếng, hắn chỉ là một tu sĩ muốn đi hết con đường của chính mình, tìm kiếm đạo lý. Nhưng khi đại thế biến động, khi tai ương ập đến, hắn lại không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Tiêu Hạo đến bên cạnh hắn, trên tay là một bình trà ấm, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ giữa màn đêm lạnh giá. Y lặng lẽ đưa bình trà cho Lục Trường Sinh.

“Trường Sinh, huynh vẫn còn thức?” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Lục Trường Sinh nhận lấy bình trà, hớp một ngụm. Vị trà ấm áp xua đi cái lạnh, làm tâm trí hắn càng thêm thanh tỉnh. “Đúng vậy. Vừa suy nghĩ, vừa chờ đợi.”

“Chờ đợi điều gì?” Tiêu Hạo thắc mắc.

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu. “Chờ đợi câu trả lời. Trận chiến này, chúng ta chỉ đẩy lùi được một phần nhỏ. Muốn triệt tiêu tận gốc mối nguy từ Hắc Ám Ma Tông, phải tìm hiểu cội nguồn của ‘nguyên tội’, phải khám phá những bí mật đã bị chôn vùi từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Đó không chỉ là con đường của ta, mà có lẽ là con đường duy nhất để cứu vãn Cửu Thiên Linh Giới.”

Tiêu Hạo im lặng một lúc, rồi hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. “Vậy huynh muốn đi đâu? Những bí mật đó, e rằng ẩn chứa trong những nơi hiểm ác nhất, những cổ di tích bị phong ấn hàng vạn năm.”

Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt của tiền nhân. “Đến nơi mà ‘nguyên tội’ được khai sinh, có lẽ là những di tích cổ xưa, những bí mật từ Vạn Cổ Khai Thiên. Ta đã cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình giữa ‘nguyên tội’ và một loại năng lượng cổ xưa, thứ đã bị phong ấn hoặc lãng quên.” Hắn khẽ nắm chặt tay, quyết tâm đã rõ ràng, như ngọn núi vững chãi giữa cuồng phong. “Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.”

Tiêu Hạo không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai Lục Trường Sinh. Một cái chạm nhẹ, nhưng chứa đựng sự ủng hộ vô điều kiện, một lời hứa sẽ đồng hành cùng hắn trên mọi nẻo đường. Y biết, một khi Lục Trường Sinh đã quyết định, thì không có gì có thể lay chuyển được hắn. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Lục Trường Sinh, đó lại là một cơ hội để chiêm nghiệm, để tìm kiếm chân lý, để đi xa hơn trên đạo lộ của riêng mình.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Mối nguy hiểm từ Ma Quân Huyết Ảnh và Hắc Ám Ma Tông vẫn còn đó, chỉ là tạm thời bị đẩy lùi. Nhưng Lục Trường Sinh đã tìm thấy một hướng đi mới, một con đường không chỉ để đối phó với kẻ thù, mà còn để thấu hiểu sâu hơn về bản chất của vũ trụ và bản thân. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi bóng hai người trên tường thành, như hai điểm tựa vững chãi giữa dòng chảy vô tận của thời gian và số phận.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free