Cửu thiên linh giới - Chương 333: Hạt Giống Hy Vọng: Làn Sóng Thầm Lặng Giữa Loạn Thế
Tiếng tranh cãi gay gắt trong đại điện của Thái Huyền Tông vẫn còn vương vấn trong không khí, dẫu cho các vị tông chủ đã tản đi, mỗi người mang theo những suy tư và toan tính riêng. Vạn Pháp Tông Chủ đứng lặng hồi lâu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang vần vũ như báo hiệu một cơn bão lớn. Ông biết, con đường đoàn kết chính đạo còn dài và đầy chông gai, nhưng ngọn lửa kiên định trong tâm ông chưa bao giờ tắt. Trong khi đó, ở một nơi khác, cách xa những ồn ào và toan tính của thế cuộc, một hạt giống hy vọng thầm lặng đang nảy mầm, được vun trồng bởi một đạo nhân áo xám mà ít ai ngờ tới.
***
Sáng sớm tại Bách Thảo Đường, không khí trong lành, mát mẻ bao trùm mọi ngóc ngách. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá xanh um, rọi xuống sân đá lát cổ kính, tạo nên những vệt sáng vàng óng ánh. Tiếng nghiền dược đều đặn vọng ra từ phòng bào chế, hòa cùng tiếng pha chế linh dược lách tách và những lời nói thì thầm của các thầy thuốc và bệnh nhân đang chờ đợi. Cả không gian tràn ngập hương thơm nồng của các loại thảo dược, linh chi và những vị thuốc đặc trưng, mang theo một cảm giác an bình hiếm có giữa thời loạn lạc.
Trong một căn phòng bài trí trang nhã, sạch sẽ, Thần Y Cổ Thiên đang ngồi đối diện Lục Trường Sinh. Trước mặt họ là một chậu linh thảo nhỏ, thân lá xanh biếc, tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt. Thần Y Cổ Thiên, với râu tóc bạc trắng như sương, khuôn mặt hiền từ, ánh mắt sáng rõ, tỉ mỉ giải thích về dược tính của loài linh thảo này. Ông mặc một chiếc áo bào vải thô màu xám, đeo một túi linh dược nhỏ bên hông, toát lên vẻ giản dị mà thâm sâu.
“Ngươi xem, Trường Sinh,” Thần Y Cổ Thiên trầm giọng, ngón tay ông lướt nhẹ trên phiến lá, “loài Bích Ngọc Thảo này tuy không phải linh dược quý hiếm bậc nhất, nhưng lại có công dụng thanh lọc linh mạch cực kỳ hiệu quả, đặc biệt là đối với những linh mạch bị tà khí xâm thực nhẹ. Điểm đặc biệt của nó không nằm ở sức mạnh bùng nổ, mà ở sự bền bỉ, từ từ loại bỏ tạp chất, phục hồi nguyên khí. Y thuật không chỉ là chữa bệnh, mà là dưỡng sinh, dưỡng khí, dưỡng đạo. Giống như đạo của ngươi, Trường Sinh, nó hướng về sự bền vững, từ gốc rễ mà sinh trưởng.”
Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy trầm tư, gật đầu chậm rãi. Hắn nhắm mắt lại, một luồng linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo chậm rãi truyền vào Bích Ngọc Thảo. Hắn không dùng sức mạnh để thúc ép, mà chỉ nhẹ nhàng cảm ứng, hòa nhập vào dòng chảy sinh mệnh của cây cỏ. Hắn cảm nhận được từng thớ thịt, từng gân lá, từng dòng nhựa sống đang luân chuyển, và cách nó tương tác với linh khí xung quanh.
“Tiền bối nói rất đúng,” Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, giọng hắn từ tốn, súc tích, mang theo chút suy tư. “Phàm nhân thường chỉ nhìn thấy vết thương bên ngoài, nhưng gốc rễ của bệnh tật, hay tai ương, thường nằm sâu bên trong, trong suy nghĩ, trong linh mạch, hay cả trong khí vận của mảnh đất. Những phương pháp chữa trị vội vã, chỉ chú trọng loại bỏ triệu chứng mà không xử lý tận gốc, cuối cùng vẫn sẽ để lại hậu họa. Đạo của ta, cũng như y thuật của tiền bối, đều hướng tới sự chỉnh thể, sự cân bằng từ bên trong.”
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, mái tóc đen cắt ngắn, đang ngồi bên cạnh tỉ mỉ ghi chép vào một cuốn sổ da. Đôi mắt láu lỉnh của hắn luôn ánh lên vẻ hiếu kỳ, và hắn thường xen vào những bình luận thực tế, đôi khi có chút dí dỏm.
“Nghe có vẻ cao siêu quá,” Tiêu Hạo đặt bút xuống, gãi đầu cười. “Nhưng đúng là những linh mạch nhỏ mà chúng ta phục hồi, tuy chậm nhưng lại thực sự giúp dân làng đứng vững trở lại, không bị tà khí xâm thực nữa. Nhớ hồi ở thôn Xích Lân, linh mạch bị Ma khí ăn mòn tưởng chừng không thể phục hồi, ấy vậy mà sau vài tháng, đất đai lại bắt đầu nảy mầm, người dân cũng khỏe mạnh hơn. Không cần linh dược đắt tiền, không cần cường giả ra tay trấn áp tà ma, chỉ cần phục hồi gốc rễ.”
Thần Y Cổ Thiên mỉm cười, ánh mắt đầy tán thưởng nhìn Lục Trường Sinh. “Đó chính là đạo lý mà y thuật chân chính hướng tới. Ngươi có thể cảm ứng được dòng chảy sinh mệnh của Bích Ngọc Thảo như vậy, cho thấy đạo tâm của ngươi đã đạt đến một cảnh giới mà ít tu sĩ nào có được. Ngươi không chỉ tu luyện, mà là đang chiêm nghiệm, đang hòa mình vào vạn vật. Đây là nền tảng vững chắc để ngươi có thể lĩnh hội y đạo sâu sắc.”
Lục Trường Sinh tiếp tục nhắm mắt, cẩn trọng thực hành. Hắn cảm nhận linh lực của mình như một dòng nước mát, từ từ thẩm thấu vào linh thảo, không chỉ để khám phá mà còn để nuôi dưỡng. Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện mà còn là một con đường để hắn kết nối với vạn vật, để thấu hiểu bản chất của sự sống và sự hồi sinh. Từ kinh nghiệm chữa lành những linh mạch bị tà khí ăn mòn, hắn đã dần hiểu rằng, không chỉ đất đai, mà cả con người, cả thế giới này, đều cần được “chữa lành” từ gốc rễ, một cách bền vững, chậm rãi, tránh xa sự vội vã và những giải pháp bề mặt. Hắn tự nhủ, con đường của hắn có thể khác biệt, có thể không mang lại sức mạnh xưng bá thiên hạ, nhưng nó lại mang đến một ý nghĩa sâu xa hơn, một sự thay đổi từ bên trong mà không phải ai cũng nhận ra.
***
Vạn Tượng Thành vào buổi trưa luôn nhộn nhịp và sôi động đến lạ thường. Ánh nắng rực rỡ chiếu xuống những con đường lát đá, phản chiếu lên những mái ngói đủ màu sắc, tạo nên một bức tranh đa sắc. Những tòa nhà ở đây mang kiến trúc hỗn tạp, từ những ngôi nhà gỗ cũ kỹ đến những kiến trúc đá kiên cố, phản ánh sự giao thoa của vô vàn nền văn hóa và tầng lớp. Chợ trời rộng lớn, lều quán san sát, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa lẫn tiếng pháp khí va chạm lách cách và tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn đa dạng, từ các món nướng thơm lừng, gia vị cay nồng, đến mùi thảo dược, kim loại và cả mùi bụi bặm, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Trong một quán trà ven đường, nơi những bàn ghế gỗ đơn sơ xếp kín, một lão nhân râu bạc phơ, lưng hơi còng, với khuôn mặt phúc hậu nhưng đầy khắc khổ, đang say sưa kể chuyện. Đó chính là Lão Trưởng Thôn của thôn Xích Lân, nơi mà Lục Trường Sinh đã từng dừng chân và giúp đỡ. Ông mặc một bộ áo vải đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ, tay nâng chén trà nóng hổi, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn.
“Các vị, ta nói thật, nếu không có vị tiên trưởng đó, thôn Xích Lân của chúng ta đã thành một vùng đất chết rồi,” Lão Trưởng Thôn bắt đầu câu chuyện, giọng ông run run vì xúc động. “Ma Quân Huyết Ảnh tàn phá, để lại tà khí ngút trời, cây cỏ héo úa, linh mạch khô cạn. Chúng ta cứ ngỡ đã tận số. Nhiều tu sĩ đi qua, họ chỉ vung tay giết vài con Ma vật, rồi lại bỏ đi, không ai màng đến gốc rễ của sự tàn phá.”
Một nhóm người dân và thương nhân đang ngồi quanh bàn, lắng nghe với vẻ chăm chú. Một vài người đã từng chịu cảnh tương tự, vẻ mặt họ đầy tuyệt vọng và mệt mỏi.
“Vị tiên trưởng đó không giống những người khác,” Lão Trưởng Thôn tiếp tục, lời nói ông càng lúc càng có sức nặng. “Ngài ấy không vung kiếm giết chóc, ngài ấy chỉ dạy chúng ta cách vun trồng lại sự sống, cách chữa lành đất đai bị tà khí ăn mòn. Ngài chỉ cho chúng ta cách tìm những loại thảo mộc bình thường nhưng có khả năng thanh tẩy, cách dẫn thủy từ mạch nước ngầm thanh khiết, cách dùng chính sức lao động của mình để dần dần phục hồi linh mạch của thôn. Ngài nói, ‘Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đất đai cũng như con người, cần sự kiên nhẫn và tình yêu thương để hồi sinh.’ Giờ đây, thôn của chúng tôi tuy chưa phồn thịnh như xưa, nhưng đã có hy vọng, có gốc rễ để bám víu. Chúng tôi đã tự tay mình dựng lại cuộc sống, và quan trọng hơn, chúng tôi học được cách tự đứng vững.”
Một Thôn Dân Bị Nạn khác, với vẻ mặt sợ hãi còn vương vấn, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, từ bàn bên cạnh cũng xen vào, giọng run rẩy nhưng đầy hy vọng: “Đúng vậy, ta nghe nói ở Lạc Hà Thành, có người bị tà khí xâm thực tưởng chừng chết, cũng được một vị ẩn sĩ áo xám chữa trị bằng phương pháp lạ, không dùng linh dược đắt tiền mà dùng thảo mộc bình thường kết hợp với một loại khí tức thanh tịnh. Giờ đã có thể tự lao động được, không còn là gánh nặng cho gia đình. Họ nói, vị tiên trưởng đó dạy họ cách tự cường thân kiện thể, cách sống hòa hợp với thiên địa, chứ không phải ban cho họ một viên đan dược thần kỳ để rồi lại phụ thuộc.”
Những câu chuyện cứ thế lan truyền, từ miệng người này sang tai người khác, tạo thành một làn sóng xôn xao trong quán trà. Tại một góc bàn, Vương Đại Hán, một thương nhân giàu có với thân hình to lớn, ăn mặc sang trọng, đang nhâm nhi chén trà Thượng phẩm. Nụ cười niềm nở thường trực trên môi hắn giờ đây có vẻ trầm tư hơn. Hắn lắng nghe từng lời, đôi mắt nhỏ lấp lánh vẻ tính toán và sự nhạy bén đặc trưng của người làm ăn.
“Chữa lành linh mạch... không dùng linh dược đắt tiền... phương pháp bền vững... tự đứng vững...” Vương Đại Hán lẩm bẩm trong lòng, ngón tay hắn vuốt nhẹ chòm râu. Hắn không quan tâm nhiều đến đạo lý hay chính nghĩa, nhưng hắn nhạy bén nhận ra giá trị. Trong thời loạn thế, linh dược đắt đỏ, pháp khí quý hiếm càng ngày càng khan hiếm. Phương pháp của vị “tiên trưởng áo xám” này, nếu thật sự hiệu quả mà lại đơn giản, ít tốn kém, thì đây chẳng phải là một cơ hội lớn sao? Một phương pháp có thể giúp dân chúng, đặc biệt là những người không có tài nguyên, tự phục hồi, tự sinh tồn, đó chính là một thị trường khổng lồ. Hắn nghĩ về những vùng đất bị tà khí tàn phá, những linh mạch đang chết dần, những con người tuyệt vọng. Nếu có thể phổ biến phương pháp này, dù là nhỏ nhoi, thì lợi nhuận và danh tiếng thu về sẽ không hề nhỏ. Hắn có thể thu thập thông tin, tìm kiếm phương pháp, thậm chí là “phân phối” tri thức này. Chuyện này có thể là một cơ hội lớn, hoặc một làn sóng mới trong loạn thế này, một làn sóng của hy vọng và sự phục hồi, khác xa với những cuộc chiến tranh giành quyền lực và tài nguyên đang diễn ra khắp nơi. Vương Đại Hán nhanh chóng đặt chén trà xuống, ánh mắt lấp lánh một tia quyết tâm. Hắn rời khỏi quán trà, mang theo những thông tin quý giá và một kế hoạch tiềm ẩn đang hình thành trong đầu.
***
Chiều tối buông xuống Bách Thảo Đường, mang theo một làn gió mát mẻ, làm dịu đi cái nóng ban ngày. Ánh trăng mờ ảo len lỏi qua cửa sổ, rải một vệt sáng bạc lên sàn nhà. Hương thảo dược vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó hòa quyện với sự tĩnh lặng của đêm tối, tạo nên một không gian thiền định.
Trong phòng riêng, Lục Trường Sinh đang tịnh tọa trên bồ đoàn, vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh lực trong cơ thể hắn luân chuyển chậm rãi, đều đặn, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại vô cùng vững chắc. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với thiên địa, với vạn vật xung quanh. Bỗng nhiên, một luồng khí vận nhỏ, ấm áp và lan tỏa, khẽ lướt qua tâm thức hắn. Đó không phải là linh khí tinh thuần mà hắn thường hấp thụ, cũng không phải ma khí hỗn tạp đang hoành hành bên ngoài. Đó là một loại “ý niệm” đặc biệt, của sự sống đang nảy nở, của hy vọng đang nhen nhóm trong thế gian. Nó giống như những hạt mầm vừa đâm chồi trên mảnh đất khô cằn, tuy yếu ớt nhưng lại tràn đầy sinh lực.
Lục Trường Sinh khẽ giật mình. Hắn đã tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo lâu năm, đạo tâm vững như bàn thạch, ít khi bị ngoại vật nhiễu loạn. Nhưng luồng khí vận này lại mang theo một cảm giác rất riêng, một cảm giác của sự hồi sinh, của niềm tin đang được gieo trồng. Hắn lờ mờ nhận ra, đây là phản hồi từ những hành động nhỏ nhoi của hắn, từ những nơi hắn đã từng giúp đỡ, từ những linh mạch mà hắn đã vun trồng lại sự sống.
“Đây là... khí vận của sự hồi sinh? Làn sóng này... đã lớn đến vậy sao?” Hắn khẽ thì thầm với chính mình, đôi mắt trầm tư hé mở, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng những hành động theo bản năng, theo đạo tâm của mình lại có thể tạo ra một làn sóng như vậy. Hắn chỉ muốn giữ vững đạo của mình, tránh xa vòng xoáy nhân quả của loạn thế. Nhưng giờ đây, vòng xoáy đó dường như đang chủ động tìm đến hắn, không phải bằng gươm đao mà bằng những hạt giống hy vọng.
Đúng lúc đó, Tiêu Hạo khẽ gõ cửa rồi bước vào. Hắn mang theo một ít thông tin mới thu thập được từ Vạn Tượng Thành, khuôn mặt tươi tắn nhưng cũng ẩn chứa sự ngạc nhiên. Hắn vẫn mặc bộ y phục năng động, nhưng giọng nói lại trầm hơn một chút, có vẻ như cũng đang suy nghĩ về những điều vừa nghe thấy.
“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo nói, giọng hắn đầy vẻ háo hức xen lẫn kinh ngạc, “ta nghe được vài chuyện lạ ở Vạn Tượng Thành. Có vẻ như những nơi chúng ta từng giúp đỡ, dân làng họ đang kể về huynh khắp nơi. Họ gọi huynh là ‘Tiên Trưởng tái sinh’ hay ‘người chữa lành linh mạch’ gì đó. Những câu chuyện về việc huynh giúp họ phục hồi đất đai, chữa lành cơ thể bằng thảo mộc bình thường, không cần linh dược đắt tiền, không cần sức mạnh cường đại, đang lan truyền nhanh chóng. Vương Đại Hán, cái gã thương nhân ta hay gặp, còn nói, có người muốn tìm hiểu về phương pháp của huynh, muốn hợp tác để phục hồi linh mạch ở những vùng bị tà khí ăn mòn. Hắn còn úp mở rằng, phương pháp này có thể trở thành một ‘đạo’ mới trong thời loạn, một con đường cứu thế không cần đổ máu.”
Lục Trường Sinh trầm tư lắng nghe Tiêu Hạo, ánh mắt hắn lại quay về phía bầu trời đêm. Hắn biết, Tiêu Hạo vẫn là một người thực tế, nhưng ngay cả hắn cũng đã nhận ra sự khác biệt trong làn sóng này.
“Ta chỉ làm những gì đạo ta cho phép,” Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một chút ưu tư. “Hy vọng nảy mầm từ chính họ, không phải từ ta. Ta chỉ là người gieo một hạt giống nhỏ, còn việc nó có thể bén rễ, nảy mầm hay không, là tùy thuộc vào ý chí của đất trời và lòng người.”
Tiêu Hạo lắc đầu, tiến đến gần hơn, ngồi xuống đối diện Lục Trường Sinh. “Huynh nói vậy thì cao siêu quá. Nhưng chính huynh đã gieo hạt giống đó. Trong loạn thế này, khi Ma Tông gieo rắc sự tuyệt vọng và hủy diệt, một chút hy vọng cũng quý giá hơn vàng bạc, linh thạch. Người ta đang tìm kiếm một con đường khác, Trường Sinh huynh. Một con đường mà không phải ai cũng có thể trở thành cường giả, nhưng ai cũng có thể tự mình xây dựng lại cuộc sống.”
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhàng như làn gió thoảng. Hắn không hề muốn trở thành trung tâm của bất kỳ làn sóng nào, hay một biểu tượng của hy vọng. Con đường của hắn là tu hành vì bản thân, vì sự vững chắc của đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng giờ đây, chính những hành động vô tình của hắn, những hạt giống hy vọng mà hắn gieo trồng, lại đang tạo ra một sức hút kỳ lạ, một làn sóng thầm lặng lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Sự tò mò của những thương nhân như Vương Đại Hán, sự biết ơn của những thôn dân, và cả những ánh mắt dò xét từ những kẻ khác, tất cả đều đang hội tụ về phía hắn. Hắn nhận ra, dù không chủ động, mình vẫn đang bị cuốn vào đại thế biến thiên, nhưng theo một cách hoàn toàn khác biệt. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, dường như đang dần trở thành một con đường của hy vọng, dù hắn có muốn hay không. Gánh nặng vô hình mà mỗi hành động của hắn mang lại, giờ đây, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, và hắn cần phải suy ngẫm kỹ lưỡng về ý nghĩa thực sự của nó.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.