Cửu thiên linh giới - Chương 335: Minh Ước Chính Đạo: Lời Hiệu Triệu Giữa Loạn Thế
Sáng sớm hôm sau, một màn sương mù nhẹ bao phủ Thái Huyền Tông, khiến những kiến trúc hùng vĩ trở nên huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hương của trúc và hơi nước từ hồ, thấm đẫm linh khí trong lành. Trên một tiểu đình được xây dựng giữa hồ nhỏ, bao quanh bởi rừng trúc xanh mướt, Vạn Pháp Tông Chủ cùng Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và ba vị trưởng lão từ các tông môn trung lập đang ngồi. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc như những lời thì thầm của thiên nhiên, tiếng cá quẫy nhẹ dưới hồ tạo nên những gợn sóng lăn tăn, phá vỡ sự tĩnh lặng. Sau một đêm dài suy nghĩ, cân nhắc và những cuộc trao đổi riêng tư đã được sắp xếp từ trước, vẻ mặt của ba vị trưởng lão đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Thay vì sự nghi kỵ và đề phòng, giờ đây hiện rõ sự cân nhắc kỹ lưỡng và một tia quyết đoán.
Trưởng lão tông môn B, một vị lão giả với gương mặt hiền hậu, khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi lên tiếng: "Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, và sau khi được nghe những lời cam kết từ Vạn Pháp Tông Chủ, chúng ta đồng ý với nguyên tắc thành lập liên minh. Tuy nhiên, như đã nói, cần một bản cam kết rõ ràng về quyền hạn và nghĩa vụ của mỗi bên, để tránh những tranh chấp không đáng có về sau."
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. "Điều đó là tất yếu. Chúng ta sẽ cùng nhau soạn thảo một bản minh ước thật chi tiết, rõ ràng, đảm bảo công bằng cho tất cả các bên tham gia. Quan trọng là, chúng ta đã có được sự đồng thuận này. Đây là bước đầu tiên và quan trọng nhất để chống lại Ma Tông."
Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng rạng rỡ hẳn lên, ánh lên niềm hy vọng. Nàng không giấu được sự phấn khởi: "Vậy là, chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị cho lời hiệu triệu chính thức? Bao gồm cả việc gửi thư mời đến những tông môn còn do dự, và cả những tông môn nhỏ hơn trong Cửu Châu?"
"Phải, cần lên kế hoạch chi tiết cho việc tập hợp lực lượng và thông báo rộng rãi." Bạch Ngưng Sương tiếp lời, giọng nói nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định. "Ma Tông sẽ không ngồi yên chờ đợi. Việc chúng ta bắt đầu liên minh chắc chắn sẽ kích động chúng phản ứng dữ dội. Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống, không chỉ là phòng thủ mà còn là phản công." Nàng nhấn mạnh, ngụ ý rằng sự đồng thuận này chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn rất nhiều gian nan. Sự xuất hiện của Ma Quân Huyết Ảnh ngày càng rõ ràng, các thế lực chính đạo bắt đầu nhận ra mối nguy hiểm thực sự và cần một liên minh lớn.
Ba vị trưởng lão cùng nhau đứng dậy, chắp tay hành lễ với Vạn Pháp Tông Chủ, biểu thị sự đồng thuận và lòng tôn kính. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương trao đổi ánh mắt, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mới, nhưng cũng ý thức được con đường phía trước còn rất dài và gian nan. Bản minh ước và các điều khoản cụ thể sẽ là nguồn gốc của những tranh cãi hoặc xung đột mới trong tương lai, nhưng cũng là nền tảng cho sự hợp tác.
Vạn Pháp Tông Chủ mỉm cười nhẹ, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương sớm. Ngài biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn lắm chông gai, Ma Tông sẽ không ngồi yên, một phản ứng mạnh mẽ từ Ma Quân Huyết Ảnh đối với nỗ lực liên minh của chính đạo là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ít nhất, hạt giống của sự đoàn kết đã được gieo trồng, và ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên trong lòng chính đạo. Giữa loạn thế, Vạn Pháp Tông Chủ vẫn tin rằng, chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, con người vẫn có thể vượt qua mọi hiểm nguy. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Đại điện Thái Huyền Tông, một kiệt tác kiến trúc cổ kính với mái ngói lưu ly óng ánh phản chiếu ánh dương, ẩn hiện trong màn sương mỏng buổi sớm, giờ đây chật kín các đại diện tông môn. Từ phương bắc băng giá tới phương nam ấm áp, từ những tông phái danh tiếng như Thái Huyền, Thiên Kiếm, Vạn Pháp đến những môn phái nhỏ hơn ẩn mình nơi sơn cốc, tất thảy đều tề tựu. Hương trầm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian rộng lớn, hòa cùng mùi gỗ đàn hương cổ thụ, tạo nên một bầu không khí trang trọng, thiêng liêng nhưng cũng phảng phất sự chờ đợi và đôi chút căng thẳng. Những pháp trận cổ xưa được kích hoạt, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt huyền ảo, bao trùm lên các cột đá chạm khắc hình rồng phượng uy nghi, khiến toàn bộ đại điện tựa như một tiên cảnh. Tiếng chuông chùa ngân vang ba hồi dài, âm vang trầm hùng, vang vọng khắp các đỉnh núi Thái Huyền, báo hiệu sự khởi đầu của một sự kiện trọng đại, có thể thay đổi vận mệnh Cửu Thiên Linh Giới.
Trên bục cao nhất, Vạn Pháp Tông Chủ, thân khoác đạo bào màu xanh thẫm, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như tinh tú, đứng sừng sững như một ngọn núi. Bên cạnh ngài là Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng quét một lượt qua đám đông, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Kề đó là Bạch Ngưng Sương, dáng người uyển chuyển, thanh tao, trong bộ bạch y tinh khiết điểm xuyết những sợi tơ bạc lấp lánh, mái tóc trắng bạc tự nhiên dài óng ả, đôi mắt long lanh như sương mai, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy kiên cường. Ba người họ, ba trụ cột của chính đạo, giờ đây đại diện cho hy vọng cuối cùng của thiên hạ.
Ánh mắt của hàng trăm tu sĩ cấp cao đổ dồn về phía bục. Có người ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối, có người vẫn còn nghi ngại, đôi mày khẽ nhíu lại, trong khi số khác lại mang vẻ lo âu sâu sắc về tương lai mịt mờ. Tiếng rì rầm xì xào ban nãy đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo, hòa cùng nhịp thở dồn nén của những người có mặt.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ hắng giọng, tiếng nói của ngài không quá lớn nhưng mang theo một uy lực vô hình, xuyên thẳng vào tâm khảm mỗi người: "Chư vị đạo hữu, chư vị tiền bối, và toàn thể tu sĩ chính đạo đang tề tựu nơi đây. Thời buổi loạn lạc, tà ma hoành hành, Ma Tông ngày càng bành trướng, gieo rắc tai ương khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu. Linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy... Thiên hạ đang đứng trước bờ vực diệt vong."
Lời của ngài như những nhát búa giáng vào lòng người, khiến không ít tu sĩ phải cúi đầu, ánh mắt lộ vẻ u ám. Vạn Pháp Tông Chủ vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, tiếp tục: "Chúng ta đã quá lâu chia rẽ, quá lâu chìm đắm trong những tranh chấp nhỏ nhặt, để Ma Tông thừa cơ lớn mạnh. Nhưng giờ đây, không còn đường lui nữa rồi. Hôm nay, ta xin thay mặt chính đạo, với sự đồng thuận của chư vị tông môn, chính thức tuyên bố thành lập Liên Minh Chính Đạo!"
Một làn sóng xôn xao nhỏ lan truyền khắp đại điện, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt kiên định của Vạn Pháp Tông Chủ. Ngài giơ cao một cuộn minh ước vàng rực, tỏa ra linh quang: "Bản Minh Ước này, là lời thề của chúng ta trước thiên địa, trước chúng sinh, rằng chúng ta sẽ đoàn kết một lòng, chung tay chống lại tà ma, bảo vệ đạo thống, bảo vệ linh giới!" Ngài hạ cuộn minh ước xuống, đặt lên một chiếc bàn đá cổ. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Liên minh này, sẽ là nền tảng vững chắc cho con đường chúng ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận!"
Tiếp lời Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y bước lên phía trước một bước, dáng vẻ nàng tuy thanh mảnh nhưng khí chất lại vững vàng như núi. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp đại điện: "Chư vị, bản Minh Ước này không chỉ là lời thề chiến đấu, mà là kim chỉ nam cho hành động của chúng ta. Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu, mà còn bảo vệ, chữa lành và khôi phục. Kế hoạch hành động của Liên Minh sẽ bao gồm việc tập hợp lực lượng, thiết lập các tuyến phòng thủ trọng yếu, nhưng quan trọng hơn cả, là khôi phục niềm tin và sự sống cho bá tánh."
Nàng dừng lại một chút, để lời nói thấm sâu vào tâm trí mỗi người. "Chúng ta sẽ thành lập các đội ngũ y sư, chuyên tâm cứu chữa những người bị tà khí xâm nhiễm, những vùng đất bị Ma Tông hủy hoại. Chúng ta sẽ tái thiết linh mạch, gieo trồng lại linh dược, mang lại sự sống cho những nơi đã chết. Bởi lẽ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, con đường của chính nghĩa, của sự sống."
Bạch Ngưng Sương, đôi mắt long lanh nhìn xuống các vị tu sĩ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh lay động lòng người: "Sự bành trướng của Ma Tông không chỉ đe dọa sinh mạng, mà còn gặm nhấm niềm tin, bóp chết hy vọng. Chúng ta cần phải cho thấy, chính đạo không chỉ có sức mạnh để tiêu diệt tà ác, mà còn có trái tim để chữa lành vết thương, có ý chí để xây dựng lại một tương lai tươi sáng. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta phải đoàn kết tâm người."
Các đại diện tông môn lắng nghe, những lời nói của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đã chạm đến những phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ. Một số gật đầu tán thành, vẻ mặt lộ rõ sự xúc động và quyết tâm. Số khác tuy vẫn giữ vẻ trầm ngâm, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nghi ngại, thay vào đó là sự suy tư về ý nghĩa sâu xa của liên minh này. Họ biết rằng, đây là một khởi đầu, một tia sáng mỏng manh giữa đêm tối vô tận, nhưng ít ra, nó đã được thắp lên.
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn quanh một lượt, thấy được sự thay đổi trong ánh mắt của các tu sĩ. Ngài biết, đây là thời điểm thích hợp. "Vậy thì, chư vị, hãy cùng ta, cùng chính đạo, viết nên trang sử mới. Hãy để Liên Minh Chính Đạo trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho thiên hạ trong loạn thế này!"
Tiếng hô vang "Chính Đạo Vô Địch!" từ một số tông môn vang lên, sau đó lan rộng, hòa cùng tiếng chuông chùa lại ngân vang, tạo nên một khí thế hùng tráng, như một lời thề son sắt giữa đất trời.
***
Trong một căn phòng bí mật ẩn sâu dưới Tàng Thư Lâu Cổ của Thái Huyền Tông, nơi ánh sáng hiếm khi lọt vào, thay vào đó là những ngọn linh đăng cổ xưa tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Căn phòng được bao bọc bởi những vách đá vững chắc, bên trên là hàng vạn quyển sách cổ, pháp điển, và các ghi chép mật. Mùi giấy cũ, mùi thảo dược khô và một chút hương trầm lạnh lẽo quyện vào nhau, tạo nên một không gian u tịch, trang nghiêm. Trên một chiếc bàn đá lớn giữa phòng, bày la liệt những tấm bản đồ Cửu Thiên Linh Giới được vẽ cực kỳ chi tiết, đánh dấu các vị trí trọng yếu, các tuyến đường linh mạch, và cả những điểm nghi vấn có tà khí tích tụ. Xung quanh đó là những phù hiệu tông môn đủ loại, những báo cáo tình hình khẩn cấp được gửi về từ các thám tử, và những cuộn ngọc giản ghi chép về sức mạnh Ma Tông.
Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương cùng với ba vị trưởng lão kỳ cựu khác đang cúi mình trên bàn, ánh mắt nghiêm nghị, tập trung cao độ. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và áp lực. Thỉnh thoảng, tiếng gió nhẹ lướt qua khe cửa sổ thông gió bí mật, mang theo âm thanh xào xạc của lá cây bên ngoài, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến ngột ngạt bên trong.
Trưởng Lão A, một lão giả tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Ma Tông đang có dấu hiệu bành trướng mạnh mẽ: "Việc tập hợp lực lượng sẽ không dễ dàng. Ma Tông đã gieo rắc quá nhiều sợ hãi và chia rẽ trong lòng các tông môn nhỏ, thậm chí là một số tông môn trung lập. Nhiều người đã mất hết niềm tin, họ chỉ muốn tự bảo vệ bản thân và môn phái của mình." Giọng nói của ông đầy vẻ lo lắng.
Mộc Thanh Y khẽ cau mày, nhìn vào một báo cáo ghi chép về số lượng linh mạch bị hủy hoại và các làng mạc bị tà khí ăn mòn. "Đúng vậy. Sự sợ hãi là một loại tà khí còn đáng sợ hơn cả phép thuật của Ma Tông. Nó ăn mòn ý chí và khiến con người mất đi khả năng kháng cự." Nàng đưa tay miết nhẹ lên tấm bản đồ, nơi có những chấm đỏ đánh dấu các khu vực bị ảnh hưởng nặng nề. "Tuy nhiên, chúng ta cần một lý do đủ mạnh để họ tin tưởng, một ngọn lửa hy vọng để thắp lại ý chí chiến đấu đã nguội lạnh."
Đúng lúc đó, Bạch Ngưng Sương, với vẻ trầm tĩnh thường thấy, lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối nhưng lại mang sức nặng của sự chiêm nghiệm: "Ta chợt nghĩ đến những câu chuyện đang lan truyền gần đây. Về một 'Tiên Trưởng áo xám' ở Cổ Hoang Sơn Mạch, người không có tu vi kinh thiên động địa, nhưng lại có khả năng hồi phục linh mạch, chữa lành tà khí, và giúp dân chúng tự cường. Những câu chuyện đó, dù chỉ là lời đồn, nhưng lại gieo mầm hy vọng trong lòng những người phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, những người đã mất tất cả."
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhướng mày, ánh mắt ngài lóe lên một tia sáng. "Ngươi nói là 'Tiên Trưởng áo xám'? Ta cũng đã nghe loáng thoáng về những điều kỳ lạ xảy ra ở một số thôn làng hẻo lánh. Hắn không chiến đấu, không xưng bá, nhưng lại dùng những phương pháp khác thường để khôi phục sự sống. Hắn còn được gọi là Lục Trường Sinh phải không?"
Mộc Thanh Y gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên hào hứng hơn một chút. "Đúng vậy. Những thương nhân như Vương Đại Hán đã bắt đầu nhận ra giá trị của những phương pháp đó. Hắn không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn bồi đắp lại đạo tâm, giúp người dân tự đứng vững. Chúng ta có thể học hỏi từ cách hắn tập trung vào việc chữa lành và xây dựng lại. Có lẽ, đó là con đường mà Liên Minh cũng cần phải theo đuổi, không chỉ là chiến đấu và tiêu diệt." Nàng dừng lại, nhìn vào Vạn Pháp Tông Chủ: "Con đường này, có lẽ là cách để chúng ta không chỉ chống lại Ma Tông mà còn khôi phục lại tinh thần của chính đạo, tinh thần của sự sống, chứ không phải chỉ của sự hủy diệt."
Bạch Ngưng Sương tiếp lời: "Những hành động của hắn, dù nhỏ bé, nhưng lại tạo ra một làn sóng hy vọng thầm lặng. Nó chứng minh rằng, ngay cả trong loạn thế, con người vẫn có thể tìm thấy con đường của riêng mình, và rằng sự bền vững, sự hồi phục mới là cốt lõi của sinh mệnh. Nếu chúng ta có thể kết hợp sức mạnh quân sự với triết lý 'chữa lành' này, chúng ta sẽ có thể lay động được những tông môn đang do dự, những người đã mất niềm tin."
Vạn Pháp Tông Chủ vuốt râu, đôi mắt trầm tư. "Lời của nhị vị thật chí lý. Chúng ta đã quá chú trọng vào sức mạnh, vào sự đối đầu trực diện, mà quên mất rằng niềm tin và hy vọng của bá tánh mới là cội nguồn của chính đạo. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nếu Liên Minh chỉ là một cỗ máy chiến tranh, nó sẽ không thể đứng vững lâu dài. Chúng ta cần phải là người bảo vệ, là người kiến tạo, chứ không chỉ là kẻ tiêu diệt."
Ngài quay sang các trưởng lão: "Vậy thì, hãy lên danh sách các sứ giả tài năng nhất, những người không chỉ có tu vi cao cường mà còn có đạo tâm kiên cố, có khả năng thuyết phục. Hãy giao cho họ những bản Minh Ước đã được chi tiết hóa, cùng với những câu chuyện về sự hồi sinh, về hy vọng, về con đường của Lục Trường Sinh. Hãy để họ đi khắp nơi, không chỉ để hiệu triệu, mà còn để gieo mầm niềm tin."
Trưởng Lão B, một vị trung niên uy nghi, gật đầu: "Tôn lệnh Tông Chủ. Chúng ta sẽ phái những tinh anh nhất. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ tìm cách xác minh và tìm hiểu thêm về 'Tiên Trưởng áo xám' này. Nếu những câu chuyện là thật, hắn có thể là một nhân tố quan trọng, một biểu tượng của sự hồi sinh mà chính đạo đang cần."
Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu, ánh mắt ngài dừng lại trên tấm bản đồ, nơi những chấm đỏ bành trướng như vết loang lổ trên da thịt của linh giới. "Ma Tông sẽ không ngồi yên chờ đợi. Việc chúng ta bắt đầu liên minh chắc chắn sẽ kích động chúng phản ứng dữ dội. Những sứ giả của chúng ta sẽ đối mặt với nguy hiểm khôn lường. Hãy chuẩn bị cho mọi tình huống, không chỉ là phòng thủ mà còn là phản công. Hãy nhớ rằng, liên minh sẽ gặp khó khăn trong việc điều phối và duy trì sự đoàn kết do sự khác biệt về lợi ích và quan điểm giữa các tông môn thành viên. Nhưng chúng ta không được phép lùi bước."
Cả căn phòng chìm vào im lặng, nhưng đây không phải là sự im lặng của tuyệt vọng, mà là sự im lặng của ý chí. Những ngọn linh đăng vẫn tỏa sáng, soi rõ những gương mặt cương nghị, đầy quyết tâm. Kế hoạch đã được định, con đường đã được vạch ra, giờ chỉ còn là hành động.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những đỉnh núi Thái Huyền, phủ một sắc vàng cam lên cổng chính hùng vĩ của Thái Huyền Tông, một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy cảm xúc hiện ra. Cổng chính, được đẽo gọt từ những khối đá cẩm thạch khổng lồ, sừng sững như một cánh cửa nối liền hai thế giới: một bên là sự trang nghiêm, an bình của Thái Huyền Tông, và một bên là thế giới loạn lạc, đầy rẫy nguy hiểm đang chờ đợi. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi lạnh của núi rừng và mùi đá cổ kính.
Tại đây, các đoàn sứ giả đã tề tựu đông đủ. Mỗi đoàn mang theo phù hiệu riêng của tông môn mình, từ những biểu tượng kiếm sắc bén của Thiên Kiếm Tông đến hình ảnh cây bách cổ thụ của Bách Mộc Cung. Hơn hai trăm tu sĩ tinh anh, là những người có tu vi vững chắc và đạo tâm kiên cường, đứng thành hàng dài, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Mỗi người đều mang theo bên mình một bản 'Chiếu Thư Liên Minh' được khắc trên ngọc giản, tỏa ra linh quang nhàn nhạt, và một số ít còn mang theo những linh dược quý giá, biểu tượng cho lời hứa 'chữa lành' của liên minh. Tiếng linh thú gầm nhẹ từ phía xa, báo hiệu sự sẵn sàng khởi hành.
Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đứng trên bậc thềm cao nhất, ánh mắt tiễn biệt vừa tin tưởng vừa nặng trĩu âu lo. Vạn Pháp Tông Chủ bước lên một bước, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp không gian: "Chư vị, gánh nặng này không của riêng ai. Hãy mang theo niềm tin và hy vọng của chính đạo, mang theo lời hiệu triệu của Liên Minh Chính Đạo, đi khắp Cửu Châu! Hãy nhớ rằng, các ngươi không chỉ là sứ giả, mà còn là ngọn đuốc thắp sáng niềm hy vọng trong lòng bá tánh. Con đường phía trước gian nan, Ma Tông sẽ không ngồi yên. Các ngươi sẽ đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng hãy tin tưởng vào đạo tâm của mình, tin tưởng vào sự đoàn kết của chúng ta!"
Mộc Thanh Y, đứng bên cạnh Vạn Pháp Tông Chủ, đôi mắt phượng nhìn từng khuôn mặt trong đám đông, dường như muốn khắc ghi vào tâm trí mình. Nàng khẽ thì thầm với Bạch Ngưng Sương, giọng nói mang theo chút ưu tư: "Liệu chúng ta có thể tập hợp đủ lực lượng trước khi mọi thứ quá muộn? Liệu những lời hiệu triệu này có thể lay động được những tông môn đã chìm sâu trong nỗi sợ hãi và sự chia rẽ?" Nàng không giấu được sự lo toan, bởi lẽ nàng biết rõ sự tàn khốc của Ma Tông và sự phức tạp của lòng người.
Bạch Ngưng Sương khẽ thở dài, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. "Chúng ta phải tin tưởng, Thanh Y. Hơn nữa, chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sức mạnh. Niềm tin và hy vọng là những thứ Ma Tông không thể hủy diệt được. Và có lẽ, chúng ta cũng nên cử người tìm hiểu thêm về 'Tiên Trưởng áo xám' đó... Hắn, hoặc con đường của hắn, có thể là chìa khóa để khôi phục niềm tin cho những kẻ đã mất tất cả." Nàng đưa ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, như tìm kiếm một điều gì đó xa xăm.
Với lời hiệu triệu cuối cùng từ Vạn Pháp Tông Chủ, các sứ giả bắt đầu khởi hành. Từng tốp, từng tốp một, họ cất mình lên không trung, hóa thành những luồng sáng lướt đi với tốc độ kinh hồn, hoặc cưỡi trên lưng những linh thú khổng lồ, sải cánh bay vút về phía chân trời. Tiếng pháp khí xé gió, tiếng linh thú gầm rống hòa vào nhau, tạo nên một bản hùng ca của sự quyết tâm. Họ tỏa ra khắp các hướng của Hạ Giới, mang theo hy vọng và lời hiệu triệu của Liên Minh Chính Đạo, như những hạt mầm được gieo vào mảnh đất cằn cỗi của loạn thế.
Khi đoàn sứ giả cuối cùng đã khuất dạng, cổng chính của Thái Huyền Tông từ từ khép lại với tiếng kẽo kẹt nặng nề, như một lời kết cho một khởi đầu đầy cam go. Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương vẫn đứng lặng lẽ trên bậc thềm, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ một vệt dài phía tây, nhưng cũng mang theo một dự cảm về đêm tối sắp tới. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách đang chờ đợi Liên Minh Chính Đạo. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên, và một phản ứng mạnh mẽ từ Ma Tông là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ít nhất, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và những hạt mầm của sự đoàn kết đã được gieo trồng. Đại thế biến thiên, nhưng đạo tâm của những người đứng đây vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.