Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 356: Tông Chủ Quyết Đoán: Liên Minh Khởi Đầu

Ánh sáng của pháp trận trong thư phòng Thái Huyền Tông càng thêm phần rực rỡ, tựa như thắp lên ngọn lửa hy vọng giữa màn đêm u tối. Vạn Pháp Tông Chủ, dáng người uy nghiêm và cao lớn, đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định quét qua Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương. Lời ông vừa dứt, một quyết tâm vững như bàn thạch đã được hình thành, một liên minh chính đạo đang nhen nhóm. Ba người họ cùng nhau quay lại tấm bản đồ lớn trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim cổ kính, bắt đầu phác thảo danh sách các tông môn cần liên hệ, những chiến lược ban đầu, và chuẩn bị tinh thần cho những thách thức cam go phía trước. Cuộc chiến này sẽ không hề dễ dàng, Ma Tông với Ma Quân Huyết Ảnh đứng sau, sẽ không ngừng leo thang các thủ đoạn, thậm chí còn tinh vi và tàn độc hơn những gì đã thể hiện ở Phong Lâm Trấn. Nhưng giữa không gian trang nghiêm của thư phòng, một điều đã được xác lập: dù Lục Trường Sinh có chọn con đường riêng, sớm muộn gì thì con đường của hắn cũng sẽ giao thoa với vận mệnh của liên minh này, và đạo của hắn, cũng sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc chiến giữ vững chính đạo.

Tiếng chuông chùa ngân vang từ đỉnh núi xa xăm, báo hiệu một ngày mới đã đến, nhưng bầu không khí trong thư phòng Thái Huyền Tông vẫn nặng trĩu. Mây mù giăng lối khắp các đỉnh núi trùng điệp, khiến cảnh sắc bên ngoài càng thêm phần u tịch. Mùi hương trầm thoảng nhẹ, hòa cùng mùi mực và mùi giấy cũ kỹ từ vô số điển tịch, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa mang vẻ cổ kính, sâu lắng. Linh khí dồi dào và tinh khiết, nhưng lại không thể xua tan đi sự lo lắng đang hiện rõ trên gương mặt của những người có mặt.

Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát khoác bộ đạo bào xanh ngọc, đứng thẳng tắp, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Nàng chỉ vào một khu vực đang bị tô đỏ thẫm. “Tông Chủ, Trưởng Lão, tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của các tông môn nhỏ. Các cuộc tấn công của Ma Tông đã trở nên tinh vi và quy mô hơn, không còn là quấy phá đơn thuần ở những thôn làng hẻo lánh nữa.” Giọng nàng sắc sảo, dứt khoát, không giấu nổi vẻ khẩn trương. “Chúng không chỉ nhắm vào linh mạch đất, mà còn trực tiếp tấn công các phân đà nhỏ của một số tông môn hạng hai, hạng ba, cướp đoạt tài nguyên, bắt cóc đệ tử và thậm chí là… thí nghiệm tà thuật trên sinh linh.” Nàng hạ thấp giọng ở câu cuối, ánh mắt ánh lên sự căm phẫn.

Bạch Ngưng Sương đứng bên cạnh, bộ bạch y tinh khiết khẽ lay động. Nàng bổ sung, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. “Chúng không chỉ gây thương vong mà còn gieo rắc sự hoang mang, lợi dụng sự suy yếu của linh mạch để làm biến chất lòng người. Tà khí không chỉ ô nhiễm môi trường mà còn ăn mòn đạo tâm. Nhiều người dân, vì sợ hãi hoặc vì tham lam nhất thời, đã bị chúng lôi kéo, trở thành tay sai cho Ma Tông. Ngay cả những tu sĩ có tu vi không cao cũng khó lòng giữ vững được bản tâm khi đối mặt với sự cám dỗ và uy hiếp liên tục.” Nàng đưa tay miết nhẹ lên một khu vực nhỏ trên bản đồ, nơi từng là một trấn nhỏ yên bình, giờ đã bị đánh dấu bằng một màu đen u ám.

Trưởng Lão Thanh Vân, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng. Ông vuốt chòm râu, ánh mắt đầy hoài nghi nhìn về một góc khác của bản đồ, nơi có một vùng nhỏ được đánh dấu bằng một vòng tròn xanh nhạt. “Chuyện Lục Trường Sinh dùng Tàn Pháp Cổ Đạo củng cố linh mạch đất và thanh tẩy tà khí cho dân thường ở Phong Lâm Trấn… liệu có đáng tin? Phương pháp này quá dị thường, chưa từng có tiền lệ. Tà khí Ma Tông là thứ cực kỳ khó đối phó, lại còn có thể dùng linh thảo cơ bản để thanh tẩy, dùng công pháp cổ xưa để củng cố linh mạch suy yếu? Liệu có phải là cái bẫy của Ma Tông để lừa gạt lòng người?” Giọng ông mang đầy sự thận trọng, pha lẫn chút bảo thủ cố hữu.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, trầm ngâm lắng nghe. Ông không lập tức đáp lời Trưởng Lão Thanh Vân mà quay sang một đệ tử nội môn đang đứng chờ. Đệ tử này, khoác đạo bào tinh xảo hơn, với khí chất tự tin thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, bước lên cung kính dâng lên một chồng thư cầu cứu mới nhất. “Bẩm Tông Chủ, đây là những thư tín khẩn cấp từ các tông môn nhỏ ở Lục Vực phía Tây, vùng giáp ranh với Ma Uyên. Tình hình… vô cùng nguy cấp. Một số thôn trấn đã bị Ma Tông san phẳng, thậm chí còn có tin đồn về việc một phái nhỏ đã bị Ma Tông biến thành cứ điểm, dùng toàn bộ đệ tử để luyện chế Ma Binh…” Giọng đệ tử run rẩy, không dám nói hết câu.

Vạn Pháp Tông Chủ từ từ mở một phong thư, đọc lướt qua. Nét mặt ông càng lúc càng trở nên nghiêm trọng. Ông thở dài một tiếng, đặt lá thư xuống bàn, ánh mắt hướng về Trưởng Lão Thanh Vân. “Kỳ lạ thì có, nhưng hiệu quả lại là điều không thể phủ nhận. Các báo cáo từ Phong Lâm Trấn, dù không chính thức, nhưng đều khẳng định rằng sau sự can thiệp của Lục Trường Sinh, tà khí đã suy giảm đáng kể, linh mạch đất được củng cố. Dù con đường của hắn khác thường, nhưng ít nhất, nó đã mang lại hy vọng cho những người dân khốn khổ. Tuy nhiên…” Ông dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. “...một cá nhân, dù có tài năng đến mấy, cũng không thể chống lại đại thế. Ma Tông không chỉ là một kẻ thù, mà là một tai ương đang lan rộng khắp Cửu Thiên Linh Giới. Sức mạnh của một người, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng như một giọt nước giữa đại dương. Chúng ta cần một sức mạnh tổng hợp, một liên minh thực sự.”

Mộc Thanh Y gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định. “Chính xác là như vậy, Tông Chủ. Chúng ta đã thấy sức hủy diệt của Ma Tông. Chúng không chỉ tấn công bằng sức mạnh, mà còn bằng sự xảo quyệt, bằng cách gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ. Nếu chúng ta cứ mãi hoài nghi những phương pháp mới mẻ, hay những cá nhân có tư duy khác biệt, thì chính đạo sẽ mãi mãi bị động.” Nàng nhìn về phía Trưởng Lão Thanh Vân, ý muốn nhấn mạnh rằng không phải lúc nào truyền thống cũng là con đường duy nhất.

Bạch Ngưng Sương cũng nhẹ nhàng lên tiếng: “Giống như một dòng sông, khi bị chặn đứng, nó sẽ tìm một con đường mới để chảy. Linh khí cũng vậy, và con người cũng thế. Trong đại thế biến thiên, việc tìm kiếm những phương pháp mới, những con đường khác biệt, không phải là dị đoan, mà là sự thích nghi để sinh tồn. Điều cốt yếu là đạo tâm có còn giữ vững chính nghĩa hay không.” Lời nàng như một dòng suối mát, xoa dịu phần nào sự căng thẳng, nhưng cũng ẩn chứa một triết lý sâu sắc.

Trưởng Lão Thanh Vân không nói gì, nhưng ánh mắt ông đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự trầm tư. Ông hiểu rằng, trong thời loạn lạc, việc bám chấp vào những quy tắc cũ có thể dẫn đến diệt vong. Tuy nhiên, sự thận trọng đã ăn sâu vào tâm trí ông qua hàng trăm năm tu hành, khiến ông khó lòng chấp nhận những điều quá khác biệt. Ông chỉ thở dài, rồi cúi đầu trước Vạn Pháp Tông Chủ, ý đã chấp nhận sự thay đổi đang đến.

Vạn Pháp Tông Chủ nhìn quanh một lượt, tâm trí ông đang vận hành nhanh chóng, cân nhắc mọi khả năng. Ông biết rằng, mỗi lời nói, mỗi quyết định của ông lúc này sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ chính đạo. Ông vẫy tay cho đệ tử lui xuống, rồi quay trở lại với bản đồ và những báo cáo chất chồng. Ông cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên vai, một gánh nặng của trách nhiệm và sự lựa chọn giữa những con đường chông gai.

***

Khi ánh hoàng hôn yếu ớt bắt đầu xuyên qua những khe mây, nhuộm vàng cả không gian thư phòng Tông Chủ Thái Huyền Tông, Vạn Pháp Tông Chủ vẫn ngồi một mình, bàn trà chất đầy các cuộn thư, bản đồ và báo cáo. Mùi hương trầm đã tàn, thay vào đó là một mùi ẩm mốc nhẹ từ những trang giấy cũ, cùng với mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh được đặt gần cửa sổ. Cả căn phòng chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió thổi vi vu qua các hành lang cổ kính, đôi khi tạo nên những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian.

Ông trải một bản đồ lớn ra bàn, trên đó đánh dấu các điểm nóng của Ma Tông bằng những nét bút đỏ thẫm, như những vết thương đang rỉ máu trên thân thể Cửu Thiên Linh Giới. Mỗi dấu vết là một câu chuyện về sự tàn phá, về sinh linh bị đồ sát, về đạo thống bị hủy hoại. Ông dùng tay vuốt nhẹ qua một khu vực nhỏ, nơi được báo cáo là Lục Trường Sinh đã hành động – Phong Lâm Trấn, một chấm xanh nhỏ bé giữa biển đỏ rực của sự hỗn loạn.

Ông nhắm mắt lại, ký ức về những lời nói của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương vọng lại trong tâm trí. “...tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát… Ma Tông sẽ dễ dàng nuốt chửng từng tông môn một… không thể chờ đợi thêm nữa… không còn là lúc để tính toán lợi hại riêng tư hay những hiềm khích cũ kỹ.” Và rồi, lời của Bạch Ngưng Sương: “Liên minh này không chỉ cần tập hợp sức mạnh của các tông môn lớn, mà còn phải bao hàm cả những lực lượng nhỏ bé, thậm chí là những tu sĩ đơn độc đang cố gắng chữa lành thế giới này.” Những lời đó như gieo một hạt giống vào lòng ông, hạt giống của một ý niệm mới, một con đường chưa từng được khai phá.

Vạn Pháp Tông Chủ tự hỏi, liệu mình đã quá cố chấp vào những truyền thống, vào những quy tắc đã tồn tại hàng vạn năm? Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Nhưng phù hợp với ai, với thời thế nào? Trong đại thế biến thiên này, liệu những gì đã từng là đúng đắn có còn đúng đắn nữa không?

Ông độc thoại nội tâm, giọng nói trầm khàn như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình. “Đại thế loạn lạc… không thể trông chờ vào một cá nhân. Đúng vậy, một Lục Trường Sinh không thể cứu vãn toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng con đường của Trường Sinh, dù nhỏ bé, lại chạm đến căn nguyên. Hắn không chỉ đối phó với tà khí bề mặt, mà còn củng cố linh mạch, an ủi lòng người, chữa lành những vết thương từ sâu thẳm. Hắn không chạy theo sức mạnh nhất thời, mà gieo trồng sự bền vững. Liệu đó có phải là hướng đi mới mà chính đạo đã bỏ quên?”

Sự giằng xé nội tâm của ông ngày càng mạnh mẽ. Một bên là sự bảo thủ của hàng trăm năm lịch sử tông môn, của những mối hiềm khích sâu xa giữa các thế lực lớn, của những quy tắc đã trở thành kim chỉ nam. Một bên là th��c tại tàn khốc, là tiếng kêu cứu từ vô số sinh linh, là mối đe dọa diệt vong đang lơ lửng trên đầu. Liên minh… chỉ là một lời nói suông nếu không thể vượt qua những hiềm khích trăm năm. Các tông môn, dù cùng là chính đạo, nhưng đã bao đời tranh giành tài nguyên, địa bàn, thậm chí là danh tiếng. Để họ cùng nhau hợp tác, để họ tin tưởng lẫn nhau, đó là một nhiệm vụ bất khả thi, hay chăng, chỉ có thể thực hiện trong những giấc mộng viển vông?

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ. Nhưng không liên minh, tất cả sẽ bị hủy diệt. Đó là một sự thật không thể chối cãi. Ma Tông không chỉ tấn công bằng bạo lực, chúng còn dùng sự chia rẽ, gieo rắc nỗi sợ hãi để phá hủy từ bên trong. Nếu chính đạo không thể đoàn kết, thì ai sẽ đứng ra bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới này? Ai sẽ giữ vững ánh sáng công lý khi màn đêm tà ác bao trùm?

Ông thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài nặng nề như thể đang trút bỏ hàng ngàn gánh nặng vô hình. Khuôn mặt ông, ẩn hiện trong ánh sáng yếu ớt, lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng ánh lên một sự kiên định lạ thường. Đạo tâm của ông, vốn vững như bàn thạch, giờ đây đã trải qua một trận thử thách dữ dội. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường này, giờ đây, không còn là con đường riêng của Thái Huyền Tông, hay của Vạn Pháp Tông, mà là con đường chung của toàn bộ chính đạo. Ông biết rằng, một quyết định lớn lao cần phải được đưa ra, một quyết định sẽ thay đổi vận mệnh của hàng tỷ sinh linh.

Ông chậm rãi đứng dậy, bước đến bên bàn, tay vuốt nhẹ lên tấm bản đồ. Ánh mắt ông dừng lại ở chấm xanh nhỏ bé mang tên Phong Lâm Trấn. Dù chỉ là một đốm sáng yếu ớt, nhưng nó lại là minh chứng cho một con đường khác, một con đường của sự bền vững và chữa lành. Có lẽ, liên minh không chỉ cần sức mạnh của những cường giả, mà còn cần sự kiên trì, lòng trắc ẩn của những người như Lục Trường Sinh. Có lẽ, đó mới là chìa khóa để chống lại sự mục ruỗng từ tà khí.

Ông đứng đó một lúc lâu, cho đến khi bầu trời hoàn toàn chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh và vầng trăng non mờ ảo. Khi đã đạt đến một quyết định cuối cùng, một sự thanh thản lạ lùng bao trùm lấy ông. Ông hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát ấn một tấm lệnh bài truyền tin lên một phù văn trên bàn.

“Triệu Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đến đây ngay!” Giọng ông vang vọng trong thư phòng, không còn chút do dự hay mệt mỏi nào, chỉ còn lại sự kiên quyết mạnh mẽ.

***

Trăng non hiện rõ trên bầu trời, treo lơ lửng giữa những vì sao lấp lánh, soi sáng một phần Thái Huyền Tông trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn lồng lung linh dẫn lối Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương trở lại thư phòng của Vạn Pháp Tông Chủ. Tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá cẩm thạch vọng lại trong không gian vắng lặng. Khi hai nàng bước vào, mùi hương trầm thanh tịnh đã được đốt lại, xua tan đi sự ẩm mốc và mang lại cảm giác thư thái, trang nghiêm.

Vạn Pháp Tông Chủ đứng giữa thư phòng, dáng người uy nghiêm và cao lớn. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn nến và đèn lồng chiếu rọi khuôn mặt ông, khiến những đường nét trở nên sắc sảo và kiên nghị hơn. Trưởng Lão Thanh Vân đứng bên cạnh, vẻ mặt bớt căng thẳng hơn trước, như đã chấp nhận sự thay đổi đang đến. Ông nhìn hai nàng, ánh mắt không còn sự do dự hay lo lắng, mà tràn đầy quyết tâm vững như bàn thạch.

“Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, hai vị đã đến.” Giọng Vạn Pháp Tông Chủ trầm bổng, mang theo một sức nặng khó tả. “Ta đã quyết. Không thể ngồi yên chờ chết. Liên minh chính đạo, phải được hình thành. Dù chông gai đến đâu, cũng phải làm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nếu chúng ta không thể giữ vững đạo tâm của mình và đoàn kết, thì Cửu Thiên Linh Giới này sẽ chìm vào hỗn loạn vĩnh viễn.”

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đồng loạt cúi đầu hành lễ, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng. Nàng Mộc Thanh Y, với khí chất sắc sảo, dứt khoát đáp lời: “Vâng, Tông Chủ! Thanh Y nguyện toàn lực phụng sự liên minh, dốc hết sức mình để đối phó với Ma Tông.”

Bạch Ngưng Sương cũng nhẹ nhàng nói, nhưng lời nói của nàng lại mang một sức nặng của niềm tin: “Ngưng Sương cũng nguyện đi theo sự chỉ dẫn của Tông Chủ, dùng hết khả năng của mình để giúp đỡ các sinh linh.”

Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu hài lòng. Ông nhìn hai nữ tử trẻ tuổi đầy nhiệt huyết này, trong lòng dâng lên một chút hy vọng. Ông biết rằng, con đường sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với những người như Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, ngọn lửa chính nghĩa sẽ không bao giờ tắt.

“Thanh Y, Ngưng Sương,” ông tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. “Các ngươi sẽ là người đi đầu. Nhiệm vụ đầu tiên, hãy tập hợp những tông môn nhỏ đã chịu thiệt hại, những người còn giữ được chính nghĩa. Ta sẽ dùng danh nghĩa Thái Huyền Tông và Vạn Pháp Tông để bảo trợ. Hãy cho họ thấy rằng chính đạo không bỏ rơi họ, rằng có một tia hy vọng để chống lại Ma Tông. Liên minh này không chỉ là tập hợp sức mạnh, mà còn là tập hợp lòng người.”

Ông chậm rãi bước đến chiếc bàn lớn, nơi tấm bản đồ vẫn còn trải rộng. Ông chỉ vào những khu vực bị đánh dấu đỏ. “Hãy bắt đầu từ những nơi Ma Tông đã gieo rắc tai ương. Cho họ thấy hy vọng. Nhưng đừng chỉ dừng lại ở việc tập hợp. Hãy điều tra kỹ lưỡng hơn về các phương thức hoạt động mới của Ma Tông, về Ma Quân Huyết Ảnh và các tướng lĩnh của hắn. Chúng ta không thể đánh giá thấp kẻ thù.”

Ông dừng lại, ánh mắt hướng về Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, rồi lại đảo qua Trưởng Lão Thanh Vân, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. “Và… hãy tìm cách liên hệ với Lục Trường Sinh. Con đường của hắn, dù khác biệt, nhưng lại có hiệu quả kỳ lạ trong việc củng cố linh mạch đất và thanh tẩy tà khí. Ta từng hoài nghi, nhưng những báo cáo gần đây cho thấy hắn không chỉ đơn thuần là một tu sĩ ẩn dật. Hắn có thể là một phần quan trọng của liên minh này, một khía cạnh mà chúng ta chưa từng nghĩ tới. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp.”

Trưởng Lão Thanh Vân gật đầu, ánh mắt ông giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng. “Lục Trường Sinh là một ẩn số, nhưng trong thời đại này, những ẩn số đôi khi lại là chìa khóa. Việc tìm hiểu và tận dụng những con đường khác biệt có thể mang lại một cục diện mới.”

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đều ngạc nhiên trước lời nói cuối cùng của Vạn Pháp Tông Chủ. Họ không ngờ ông lại có thể mở lòng đến vậy, chấp nhận một tu sĩ có con đường hoàn toàn khác biệt. Điều này chứng tỏ sự biến chuyển trong tư duy của người lãnh đạo tối cao của Thái Huyền Tông.

“Vâng, Tông Chủ!” Mộc Thanh Y đáp lời, trong lòng nàng đã hình dung ra vô số khó khăn, nhưng cũng tràn đầy nhiệt huyết. “Thanh Y sẽ đích thân phái người đi thăm dò, tìm hiểu rõ hơn về Lục Trường Sinh và con đường của hắn.”

Bạch Ngưng Sương khẽ thở dài, trong lòng nàng vẫn còn vương vấn về những tin đồn và hình ảnh về vị tu sĩ bí ẩn ở Phong Lâm Trấn. “Ngưng Sương cũng sẽ cố gắng hết sức để liên hệ, nếu có thể, sẽ đích thân gặp mặt hắn để hiểu rõ hơn về Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện.”

Vạn Pháp Tông Chủ mỉm cười nhẹ. Ông bước đến, từ trong tay áo lấy ra hai tấm lệnh bài đặc biệt, được chạm khắc tinh xảo bằng ngọc bích và vàng ròng, trên đó khắc hình vân mây của Thái Huyền Tông và biểu tượng của Vạn Pháp Tông. “Đây là lệnh bài của Thái Huyền Tông và Vạn Pháp Tông, biểu tượng cho quyền lực và sự ủy thác của ta. Với nó, các ngươi có thể triệu tập các trưởng lão, tông chủ của các tông môn nhỏ và vừa, cũng như nhận được sự hỗ trợ cần thiết từ các phân đà của Thái Huyền Tông. Hãy nhớ, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến thử thách đạo tâm của mỗi người. Nhưng chúng ta không thể lùi bước, không thể khoanh tay đứng nhìn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương cúi đầu thật sâu, cung kính nhận lấy lệnh bài. Ánh sáng từ lệnh bài phản chiếu lên khuôn mặt hai nàng, rạng rỡ như ngọn lửa hy vọng. Họ biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, một hành trình mới đã bắt đầu, một hành trình đầy cam go nhưng cũng chứa đựng ý nghĩa vô cùng to lớn.

Hai nàng quay người, bước ra khỏi thư phòng, mang theo trọng trách lớn lao. Tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào màn đêm tĩnh mịch của Thái Huyền Tông. Vạn Pháp Tông Chủ đứng đó, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng non chiếu sáng một phần bầu trời. Ông biết rằng, sự ra đời của liên minh chính đạo này sẽ dẫn đến các cuộc đối đầu quy mô lớn hơn và phức tạp hơn với Ma Tông, không chỉ là các trận chiến mà còn là cuộc chiến về lòng người và chiến lược. Những chông gai khi hình thành liên minh, những hiềm khích cũ, sự thiếu tin tưởng, tất cả sẽ là những thử thách mà Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương phải đối mặt. Nhưng ông tin tưởng vào họ, vào ý chí kiên cường và đạo tâm vững chắc của họ.

Ma Quân Huyết Ảnh và các tướng lĩnh của hắn sẽ sớm lộ diện rõ ràng hơn khi liên minh chính đạo bắt đầu có động thái. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đã sắp bùng nổ, và giữa dòng xoáy đại thế ấy, con đường của Lục Trường Sinh, dù độc hành, cũng sẽ sớm giao thoa với vận mệnh chung của Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free