Cửu thiên linh giới - Chương 362: Khởi Đầu Liên Minh: Những Bóng Mây Nghi Ngại
Thiên Đô Thành, trong một Gia Tộc Biệt Viện yên tĩnh và trang nhã, ánh sáng ban mai dịu dàng xuyên qua những tán cây cổ thụ, rọi xuống sân đá lát gạch cổ kính. Hương hoa sớm mai còn vương vấn sương đêm, quyện cùng mùi trầm hương thoang thoảng từ những lư hương đặt trang trọng trong các hành lang. Tiếng gió nhẹ lùa qua những rèm lụa thêu, mang theo âm thanh chim hót líu lo từ vườn cây thanh tú, tạo nên một bản nhạc an bình, tưởng chừng như không hề vướng bận bụi trần. Nhưng sự an bình ấy chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh cho những lo toan sâu sắc đang bao trùm tâm trí của những người bên trong.
Trong một căn phòng lớn, được trang trí tinh xảo với những bức họa thủy mặc và đồ gốm sứ cổ, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Vạn Pháp Tông Chủ đang đứng quanh một bản đồ lớn của Cửu Thiên Linh Giới. Bản đồ được làm từ da thú quý hiếm, trải rộng trên một chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, trên đó những đường nét của Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu được khắc họa tỉ mỉ, đánh dấu bằng những biểu tượng của các tông môn và thế lực lớn nhỏ. Trên bàn còn rải rác những cuộn thư mời được niêm phong cẩn thận bằng dấu ấn của Vạn Pháp Tông, ánh lên vẻ trang trọng và khẩn thiết.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng lúc này nhuốm đầy vẻ trầm tư, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lướt qua những điểm đánh dấu trên bản đồ. Nàng khẽ đưa ngón tay thon dài, chỉ vào một vài vị trí trọng yếu, nơi Ma Tông đã gieo rắc tai ương. Thanh kiếm cổ bên hông nàng vẫn im lìm, nhưng ánh mắt nàng như đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Bạch Ngưng Sương đứng cạnh đó, bộ bạch y tinh khiết khẽ lay động trong làn gió nhẹ từ cửa sổ. Dáng người nàng uyển chuyển, thanh tao, nhưng đôi mắt long lanh như sương mai của nàng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, pha lẫn sự cảnh giác không ngừng. Mái tóc trắng bạc tự nhiên của nàng thả xõa mềm mại, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh nhìn của nàng cũng đầy rẫy sự lo lắng, bởi nàng hiểu rõ sự phức tạp của lòng người, đặc biệt là trong thời điểm loạn lạc này.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đứng ở vị trí trung tâm. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm mà đầy sự gánh nặng: “Tình hình cấp bách, hiểm họa Ma Tông đã cận kề, nhưng lòng người còn lắm nghi ngại. Những mâu thuẫn âm ỉ hàng trăm năm, những lợi ích cục bộ của mỗi tông môn, mỗi gia tộc, sẽ không dễ dàng được gác lại. Các ngươi, những sứ giả được ta lựa chọn, phải kiên nhẫn, lấy đại nghĩa làm trọng. Phải khéo léo phân tích tình thế, chỉ ra mối nguy chung, nhưng cũng phải hiểu rõ tâm tư, sự lo sợ và những toan tính của mỗi tông môn để tìm cách thuyết phục.” Ông nhìn về phía mấy đệ tử thân tín đang đứng chờ đợi, ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng và không kém phần lo lắng.
Mộc Thanh Y khẽ thở dài, giọng nói dứt khoát nhưng cũng thoáng chút u hoài: “Ma Tông không ngừng bành trướng, tàn sát sinh linh, cướp đoạt tài nguyên. Nếu chúng ta không đoàn kết, sớm muộn gì cũng sẽ bị tiêu diệt từng cái một. Các tông môn nhỏ bé sẽ là những miếng mồi đầu tiên, rồi sau đó, ngay cả các thế lực lớn cũng khó lòng đứng vững. Chẳng lẽ họ không nhìn thấy điều đó?” Nàng khẽ siết chặt tay, tưởng như đang nắm lấy chuôi kiếm, sẵn sàng chém tan mọi hoài nghi.
Bạch Ngưng Sương khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo như tiếng suối, nhưng lời nói lại mang đầy sự thực tế phũ phàng: “Đạo hữu Thanh Y, không phải họ không thấy, mà là họ không muốn thấy. Hoặc họ vẫn còn hoài nghi về mức độ nghiêm trọng thực sự của Ma Uyên, về uy lực của Ma Quân Huyết Ảnh, hoặc là e sợ đến mức không dám đối diện. Một số khác thì vẫn còn ôm hy vọng có người khác sẽ đứng ra gánh vác, hoặc chỉ muốn bảo toàn lực lượng, chờ đợi ‘ngư ông đắc lợi’. Vấn đề không chỉ là Ma Tông, mà là sự chia rẽ đã ăn sâu vào chính đạo.”
Vạn Pháp Tông Chủ gật gù đồng tình: “Bạch đạo hữu nói không sai. Bởi vậy, việc này không chỉ cần dũng khí, mà còn cần trí tuệ và sự kiên nhẫn. Các ngươi, hãy mang theo những cuộn thư này, đến từng tông môn, từng gia tộc mà ta đã chỉ định. Hãy trình bày rõ ràng về hiểm họa, về kế hoạch liên minh, và về lợi ích chung mà chúng ta có thể đạt được khi đồng lòng. Ta biết con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng đây là con đường duy nhất để Cửu Thiên Linh Giới thoát khỏi kiếp nạn.”
Một nhóm các sứ giả, những đệ tử thân tín của Vạn Pháp Tông, với trang phục chỉnh tề và ánh mắt kiên định, lần lượt tiến lên. Họ cung kính nhận lấy những cuộn thư, khắc ghi những lời dặn dò của Tông Chủ và hai vị nữ cường giả. Trong số họ có cả những tu sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, lẫn những trưởng lão có kinh nghiệm đối ngoại. Họ biết rằng sứ mệnh này nặng tựa ngàn cân, không chỉ là truyền lời mà còn là khơi dậy ý chí, hóa giải hoài nghi, kết nối những trái tim đang lạc lối. Từng người một chắp tay hành lễ, rồi lặng lẽ rời đi, bước ra khỏi căn phòng trang nhã, hòa vào ánh nắng ban mai rực rỡ. Mỗi bước chân của họ mang theo hy vọng mong manh của liên minh, hướng về những chân trời xa xôi, nơi những tông môn, gia tộc đang chờ đợi một lời kêu gọi đoàn kết, hoặc có lẽ, chỉ là một lời từ chối lạnh lùng.
Vài ngày sau, một trong những sứ giả của Vạn Pháp Tông, một đệ tử trẻ tuổi tên Lý Thanh, đang đứng tại Trưởng Lão Điện của Thanh Vân Môn. Thanh Vân Môn tọa lạc giữa một dãy núi non hùng vĩ, kiến trúc đơn giản nhưng trang nhã, chủ yếu bằng gỗ lim và đá xanh, hòa mình vào thiên nhiên một cách tuyệt diệu. Các điện thờ, nhà ở đệ tử, và sân luyện công được xây dựng trên các sườn núi và đỉnh núi nhỏ, ẩn hiện trong lớp mây mù bao phủ nhẹ nhàng. Cổng sơn môn là một vòm đá tự nhiên được chạm khắc tinh xảo, toát lên vẻ cổ kính và trang trọng.
Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, yên bình, linh khí vừa phải nhưng ổn định. Tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc, tiếng chim hót líu lo trong sương sớm, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, và cả tiếng tụng kinh hoặc luyện công đều đặn của các đệ tử, tạo nên một cảm giác thoát tục. Tuy nhiên, sự yên bình này cũng không thể xoa dịu được sự căng thẳng trong lòng Lý Thanh khi đối diện với Trưởng Lão Chấp Pháp của Thanh Vân Môn.
Trưởng Lão Chấp Pháp là một lão giả với khuôn mặt đầy nếp nhăn hằn sâu dấu vết của thời gian và năm tháng tu luyện. Đôi mắt lão sắc bén như chim ưng, ẩn dưới hàng lông mày bạc phơ, toát lên vẻ thận trọng đến cực điểm. Lão khoác trên mình bộ đạo bào đen tuyền, tay cầm một cây trượng cổ kính, thân hình gầy gò nhưng khí thế lại vô cùng ngưng trọng. Lão ngồi trên một chiếc bồ đoàn, nhấp một ngụm trà linh thảo, chậm rãi lắng nghe Lý Thanh trình bày về hiểm họa Ma Tông và lời kêu gọi liên minh từ Vạn Pháp Tông Chủ.
“Kính thưa Trưởng Lão, Ma Quân Huyết Ảnh đã đích thân ra tay ở nhiều nơi, tàn sát vô số sinh linh, cướp đoạt linh mạch, biến những vùng đất phì nhiêu thành tử địa. Tà khí ngày càng lan rộng, nếu chính đạo chúng ta không đoàn kết, không hợp sức chống lại, e rằng Cửu Thiên Linh Giới sẽ lâm vào cảnh diệt vong,” Lý Thanh nói, giọng nói đầy sự khẩn thiết, cố gắng truyền tải hết sự nghiêm trọng của tình hình. Hắn đã lặp đi lặp lại những lời này hàng chục lần trong mấy ngày qua, nhưng mỗi lần đều phải cố gắng giữ vững niềm tin và sự nhiệt huyết.
Trưởng Lão Chấp Pháp khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Lão nhìn Lý Thanh, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can hắn. “Lão phu biết rõ sự tàn bạo của tà đạo, không cần ngươi phải nhắc lại. Mấy trăm năm qua, Thanh Vân Môn ta cũng đã nhiều lần đối đầu với Ma Tông, cũng có không ít đệ tử hy sinh. Nhưng liên minh? Ngươi nói liên minh?” Giọng lão trầm thấp, mang theo một sự hoài nghi sâu sắc. “Liệu có đảm bảo quyền lợi cho Thanh Vân Môn ta? Liệu các tông môn lớn như Vạn Pháp Tông, Thanh Vân Đạo Cung, hay Băng Tuyết Thánh Điện có thực sự đồng lòng, hay chỉ muốn chúng ta, những tông môn nhỏ hơn, làm bia đỡ đạn, làm vật hy sinh trong cuộc chiến của họ?”
Lý Thanh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Hắn đã nghe những lời tương tự này ở vài tông môn khác, nhưng từ Trưởng Lão Chấp Pháp của Thanh Vân Môn, một vị cường giả có tiếng tăm, thì lại càng khiến hắn cảm thấy nặng nề. Hắn cố gắng giải thích: “Thưa Trưởng Lão, đây không phải là cuộc chiến riêng của bất kỳ tông môn nào, mà là cuộc chiến vì sự tồn vong của toàn bộ chính đạo, của tất cả sinh linh trên Cửu Thiên Linh Giới. Nếu Ma Tông thắng thế, thì không ai có thể bảo toàn được lợi ích của mình.”
Trưởng Lão Chấp Pháp khẽ cười nhạt, nụ cười đầy vẻ mỉa mai. “Lời lẽ hùng hồn. Nhưng tiểu tử, ngươi nghĩ lão phu sống ngần ấy năm trời mà không hiểu lòng người sao? Mỗi tông môn đều có bí pháp, có truyền thừa, có đệ tử cốt cán. Tham gia liên minh, nghĩa là phải phơi bày thực lực, phải chịu tổn thất. Ai sẽ là người gánh vác? Ai sẽ là người được lợi? Chẳng lẽ Vạn Pháp Tông Chủ lại không tính toán điều đó?” Lão dừng lại một chút, ánh mắt càng trở nên thâm sâu.
“Hơn nữa,” lão tiếp tục, giọng nói đột nhiên chuyển sang một tông điệu khác, “ta nghe nói có một tu sĩ tên Lục Trường Sinh, hắn không dùng bạo lực mà hóa giải tà khí của Hắc Vương Ma Tướng, thậm chí còn khiến Ma Tướng phải rút lui trong vô vàn nghi hoặc. Phương pháp của hắn nghe nói là hồi phục linh mạch, hóa giải sát khí, ổn định đạo tâm, một cách tu hành mà lão phu chưa từng nghe qua. Tại sao các ngươi, những người đang kêu gọi liên minh, những người đại diện cho chính đạo, lại không tìm đến hắn? Chẳng lẽ liên minh này có điều gì che giấu, không dám tin tưởng vào một con đường khác, một phương pháp có thể thực sự hóa giải Ma Tông từ gốc rễ?”
Lý Thanh sững sờ. Hắn không ngờ Trưởng Lão Chấp Pháp lại đề cập đến Lục Trường Sinh, một cái tên mà Vạn Pháp Tông Chủ đã dặn dò phải bí mật điều tra, không được công khai. Câu hỏi của lão già như một nhát dao đâm trúng vào điểm yếu, khiến hắn không biết phải trả lời thế nào. Sự im lặng của Lý Thanh càng khiến Trưởng Lão Chấp Pháp tin vào suy đoán của mình.
Lão khẽ nhắm mắt, phẩy tay. “Ngươi cứ về đi. Thanh Vân Môn ta sẽ không đưa ra cam kết ngay lập tức. Chúng ta cần thời gian suy xét, cần chờ đợi phản ứng từ các tông môn khác. Nếu đại đa số đều đồng thuận, và nếu quyền lợi của Thanh Vân Môn được đảm bảo, thì chúng ta sẽ xem xét. Còn về Lục Trường Sinh kia, có lẽ các ngươi nên tìm hiểu kỹ hơn về hắn, trước khi vội vàng triệu tập một liên minh mà ngay cả chính các ngươi cũng chưa hiểu hết.”
Lý Thanh cúi đầu, cảm thấy một sự thất vọng nặng nề đè nén lồng ngực. Hắn biết rằng mình đã thất bại trong việc thuyết phục Trưởng Lão Chấp Pháp. Lời nói của lão già như một bức tường vững chắc, không thể lay chuyển. Hắn chắp tay hành lễ lần cuối, rồi lặng lẽ rời khỏi Trưởng Lão Điện, tiếng bước chân vang vọng trong sự tĩnh mịch của Thanh Vân Môn, hòa cùng tiếng gió xào xạc và tiếng suối chảy, mang theo nỗi buồn của một sứ mệnh chưa thành.
Một tuần sau, đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi xuống Gia Tộc Biệt Viện, nơi không khí trở nên se lạnh. Trong căn phòng lớn lúc trước tràn ngập ánh sáng và hy vọng, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng nặng nề, cùng với ánh đèn lồng le lói, hắt lên những bóng đổ dài, u ám.
Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Vạn Pháp Tông Chủ ngồi im lặng quanh chiếc bàn gỗ lim. Trên bàn, thay vì những cuộn thư mời được niêm phong, giờ là một đống các cuộn báo cáo từ các sứ giả vừa trở về, rải rác một cách lộn xộn. Các phong ấn đã bị phá vỡ, và những dòng chữ bên trong chỉ mang lại tin tức không mấy khả quan. Khuôn mặt của ba người đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng, ánh mắt họ mất đi sự kiên định ban đầu, thay vào đó là sự u ám và trĩu nặng.
Một sứ giả vừa trở về, vẫn còn nguyên vẻ phong trần, đang quỳ gối bên cạnh bàn, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và sự thất vọng: “Kính thưa Tông Chủ, thưa hai vị tiền bối… Đa số các tông môn nhỏ đều e dè, không muốn làm chim đầu đàn. Họ lấy cớ lực lượng yếu kém, không đủ khả năng gánh vác trọng trách. Một số gia tộc lớn thì chỉ quan tâm đến lợi ích, yêu cầu phải có đảm bảo về tài nguyên, địa bàn sau khi chiến thắng, thậm chí có nơi còn muốn chúng ta phải cung cấp linh đan, công pháp để đổi lấy sự tham gia.” Giọng hắn nhỏ dần, gần như là một tiếng thở dài. “Họ vẫn còn ôm hy vọng Ma Tông sẽ không tìm đến họ, hoặc có ai đó sẽ đứng ra gánh vác tất cả… Và họ… họ cũng nhắc đến Lục Trường Sinh…”
Lời nói của sứ giả như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng cũng là một gáo nước lạnh dội vào niềm hy vọng cuối cùng. Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng cố gắng kìm nén sự tức giận và thất vọng đang dâng trào trong lòng. “Thật khó khăn… Lòng người khó đoán hơn cả ma quỷ. Đối diện với hiểm họa diệt vong, mà họ vẫn còn toan tính lợi ích cá nhân, vẫn còn hoài nghi lẫn nhau. Chẳng lẽ những bài học xương máu của lịch sử vẫn chưa đủ sao?” Giọng nàng khẽ run rẩy, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi.
Bạch Ngưng Sương khẽ thở dài, một âm thanh nhỏ nhưng nặng nề trong không gian yên tĩnh. Nàng nhìn những cuộn báo cáo rải rác trên bàn, cảm thấy sự nặng nề đè nén lên đôi vai. “Họ vẫn còn hoài nghi, vẫn còn ôm ảo tưởng rằng tai ương sẽ tránh xa mình. Họ chưa thực sự nhìn thấy sự tàn khốc của Ma Tông, chưa thực sự cảm nhận được hơi thở tử vong đang cận kề. Có lẽ, chúng ta cần một ‘lực đẩy’ mạnh hơn, một sự kiện nào đó đủ lớn để phá vỡ cục diện này, để buộc tất cả phải gác lại hiềm khích mà đối mặt với thực tại.” Ánh mắt nàng thoáng qua một tia lo lắng, không biết cái “lực đẩy” ấy sẽ là điều gì, và nó sẽ mang lại hậu quả như thế nào.
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả Thiên Đô Thành. Ánh trăng rằm vẫn huyền ảo, nhưng không thể xua đi bóng tối đang bủa vây, cũng không thể xua tan sự nặng nề trong lòng ông. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, như trút đi gánh nặng của cả một thời đại. “Những mâu thuẫn đã ăn sâu hàng trăm năm, không dễ gì hóa giải trong một sớm một chiều. Lão phu đã quá lạc quan khi nghĩ rằng chỉ cần một lời kêu gọi là đủ.” Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng lặng, nơi gió đêm thổi qua những tán cây, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng than khóc.
“Có lẽ, lão phu phải đích thân đi một chuyến…” Giọng ông trầm thấp, mang theo một sự quyết tâm mới. Ông nhận ra rằng lời kêu gọi suông, những bức thư mời trang trọng là không đủ. Cần phải có những hành động cụ thể hơn, cần phải có sự xuất hiện của một vị cường giả có đủ uy tín để đích thân trấn áp những hoài nghi, để khơi dậy ý chí chiến đấu đã ngủ quên.
Ông quay lại nhìn Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. “Liên minh này vẫn phải được thành lập, dù khó khăn đến đâu. Chúng ta không thể từ bỏ. Về Lục Trường Sinh… các ngươi cứ tiếp tục điều tra bí mật về hắn. Trong thời khắc loạn thế này, không điều gì là chắc chắn. Hắn có thể là một biến số khó lường, nhưng cũng có thể là một tia sáng hy vọng mà chúng ta đang tìm kiếm. Cứ để hắn tự do hành động, nhưng cũng không được buông lỏng cảnh giác. Hãy nhớ, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, nhưng để lay chuyển lòng người, đôi khi cần một sự kiện đủ lớn, một sự thúc đẩy không thể chối từ.”
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đều hiểu ý ông. Cuộc chiến không chỉ là chống lại Ma Tông, mà còn là cuộc chiến với chính sự chia rẽ, nghi kỵ trong nội bộ chính đạo. Họ biết rằng, hành trình này sẽ còn dài và đầy gian nan. Ánh trăng vẫn đổ xuống, soi sáng con đường mờ mịt phía trước, nơi liên minh chính đạo đang chật vật từng bước, và nơi một biến số mang tên Lục Trường Sinh đang âm thầm tạo nên những ảnh hưởng, dần dần thay đổi cục diện của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành, cũng như số phận của thế giới này, đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh, và không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.