Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 365: Bạch Ngọc Kinh Thất Thủ: Lời Kêu Cứu Trong Huyết Hải

Màn đêm buông xuống Bạch Ngọc Kinh, trải một tấm lụa đen huyền ảo lên những mái ngói xanh ngọc bích, phản chiếu ánh trăng vằng vặc, khiến cả thành trì như một khối bảo ngọc khổng lồ ẩn mình giữa linh khí vờn quanh. Kiến trúc nơi đây phồn hoa bậc nhất, mỗi tòa nhà đều được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng muốt, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, mây trời. Những con đường lát đá phẳng lì, rộng rãi, lướt qua các khu vườn cảnh điểm xuyết linh hoa dị thảo, uốn lượn quanh những kênh đào nhỏ nước chảy róc rách, đưa linh khí từ sông lớn vào tận từng phủ đệ. Âm thanh thường ngày của một đô thị sầm uất – tiếng người qua lại tấp nập, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng nhạc từ các tửu lầu vọng ra du dương, tiếng rao hàng vang vọng của những thương nhân – giờ đây đã nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của đêm khuya, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và làn gió nhẹ mơn man qua những cành cổ thụ. Hương hoa thoang thoảng quyện cùng mùi đồ ăn ngon từ những quán ăn đêm, mùi hương liệu quý tỏa ra từ các cửa tiệm, và cả mùi linh dược từ các phòng luyện đan, tất cả tạo nên một bầu không khí phồn hoa, tráng lệ, một chốn nhân gian tiên cảnh hiếm có. Linh khí nơi đây cũng dồi dào hơn hẳn những nơi khác ở Hạ Giới, được các pháp trận cổ xưa tụ hội, nuôi dưỡng vạn vật.

Thế nhưng, sự yên bình ấy lại chỉ là một ảo ảnh mong manh. Khi vầng trăng đã lên đến đỉnh đầu, rọi sáng từng ngóc ngách của Bạch Ngọc Kinh, một bóng đen khổng lồ bất ngờ xé toang màn đêm. Đó là Ma Tướng Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ác quỷ giữa đêm tối. Hắn không đi một mình. Phía sau hắn, một đội quân Ma Binh đông đảo, hung hãn như bầy thú đói, mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ nhưng tỏa ra sát khí ngút trời, ồ ạt tràn vào thành. Chúng không đến từ cổng chính, mà như những con rắn độc, xuyên qua những khe hở trong pháp trận phòng ngự, hoặc thậm chí là trực tiếp phá vỡ chúng bằng sức mạnh man rợ.

Tiếng nổ lớn đầu tiên vang lên, xé tan sự tĩnh lặng, là khi một pháp trận phòng ngự ngoại vi bị Ma Binh dùng man lực phá hủy. Kế tiếp là tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và tiếng binh khí chạm nhau chát chúa. Các tu sĩ phòng thủ của Bạch Ngọc Kinh, vốn đang trong giấc ngủ say hoặc canh gác lơ là, không kịp trở tay. Sự tấn công quá bất ngờ, quá mãnh liệt. Pháp trận phòng ngự chủ đạo của thành, vốn được cho là bất khả xâm phạm, đã bị một đòn của Hắc Vương dùng Huyết Ma Đao bổ thẳng vào, tạo ra một vết nứt lớn, khiến linh khí tuôn trào như thác lũ. "Giữ vững! Không được lùi! Vì Bạch Ngọc Kinh!" Tiếng Vệ Binh Trưởng vang vọng, ông ta thân hình cao lớn, mặc giáp sắt sáng loáng, tay cầm trường thương, cố gắng tập hợp những binh sĩ còn đang hoảng loạn. Gương mặt ông nghiêm nghị, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đã bắt đầu lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Ông biết rõ, với lực lượng hiện tại, họ không thể chống đỡ được bao lâu.

Ma Binh tràn vào như thủy triều dâng, không ngừng nghỉ. Chúng không chiến đấu theo bất kỳ chiến thuật nào, mà chỉ đơn thuần là tàn sát. Những tòa nhà đá cẩm thạch trắng tinh khôi nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu, bị phá hủy thành từng mảnh vụn dưới những nhát chém tàn bạo. Tiếng kêu cứu thảm thiết của phàm nhân, tiếng gào thét của các tu sĩ phòng thủ, tiếng khóc than của trẻ nhỏ vang lên khắp nơi, hòa lẫn vào tiếng cười khẩy ghê rợn của Hắc Vương. "Ma khí quá mạnh! Chúng ta không thể chống cự được!" Một Tiểu Binh trẻ tuổi, vẻ mặt còn non nớt, tay cầm thương run rẩy, gào lên trong tuyệt vọng khi chứng kiến đồng đội mình ngã xuống. Hắn cố gắng chiến đấu, nhưng nỗi sợ hãi đã xâm chiếm mọi giác quan.

Hắc Vương đứng trên một đỉnh tháp cao, nơi ánh trăng vẫn còn cố gắng xuyên qua lớp khói bụi đang dần bốc lên. Hắn nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ tàn bạo và thỏa mãn. "Chỉ là lũ kiến hôi! Mau, cướp bóc và tàn sát! Không để sót một ai!" Giọng nói trầm đục của hắn vang vọng, như một bản tuyên án tử hình cho toàn bộ sinh linh trong thành. Hắn vung Huyết Ma Đao trong tay, một thanh đao lớn màu đỏ sẫm, lưỡi đao sắc bén tựa như được rèn từ máu tươi. Một đạo sĩ Kim Đan kỳ, người mạnh nhất trong số quân phòng thủ của Bạch Ngọc Kinh, cố gắng thi triển thần thông, hóa giải những đợt tấn công của Ma Binh. Thế nhưng, trước ánh đao của Hắc Vương, mọi phòng ngự đều trở nên vô nghĩa. Một đòn chém quét ngang, không cần linh khí hoa lệ, chỉ thuần túy là sức mạnh hủy diệt và tà khí cuồn cuộn, đã xé tan đạo sĩ Kim Đan thành từng mảnh, máu và linh hồn tan biến vào hư không. Cảnh tượng ấy gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ, khiến ý chí chiến đấu cuối cùng của những người còn sống sót hoàn toàn sụp đổ. Bạch Ngọc Kinh, thành trì ngọc trắng một thời, giờ đây đã biến thành địa ngục trần gian, chìm trong biển lửa và huyết hải.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh cố gắng xuyên qua lớp khói bụi dày đặc, nặng nề, cũng là lúc Bạch Ngọc Kinh đã hoàn toàn thay đổi bộ dạng. Thành phố tráng lệ đêm qua đã biến thành một phế tích hoang tàn, một minh chứng rùng rợn cho sự tàn bạo của Hắc Ám Ma Tông. Khói lửa vẫn còn nghi ngút bốc lên từ những tòa nhà sụp đổ, những mái ngói xanh ngọc vỡ tan tành, những bức tường đá cẩm thạch trắng muốt giờ đây ám đen bởi tro bụi và máu khô. Không còn ánh nắng rực rỡ, chỉ có một màu xám xịt bao trùm, khiến cả không gian như bị nuốt chửng bởi sự chết chóc. Âm thanh của sự sống đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống rỗng, tiếng đá vụn lạo xạo khi có thứ gì đó sụp đổ, hoặc những tiếng rên rỉ yếu ớt của những người may mắn (hay bất hạnh) còn sống sót.

Xác người nằm la liệt trên đường phố, chen chúc trong những con hẻm nhỏ, dưới những đống đổ nát, không phân biệt tu sĩ hay phàm nhân. Máu nhuộm đỏ từng phiến đá, từng viên gạch, tạo thành những vũng máu lớn đã khô lại, ám một màu đen sẫm. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi thịt cháy khét, mùi khói bụi cay xè xộc thẳng vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Bầu không khí tang tóc và hoang tàn đến tột cùng, một cảnh tượng mà không ai có thể tưởng tượng nổi lại có thể xảy ra ở nơi phồn hoa bậc nhất này.

Những Ma Binh còn lại, giờ đây không còn hung hãn lao vào chiến đấu, mà bắt đầu càn quét, lùng sục những tàn dư. Chúng di chuyển chậm rãi, ánh mắt đỏ ngầu quét qua từng ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ linh hồn nào. "Tìm kiếm! Không được bỏ sót bất kỳ linh hồn nào!" Một tên Ma Binh gầm gừ ra lệnh, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khát máu. Chúng kéo lê những người sống sót, những thôn dân bị nạn đang thoi thóp, vẻ mặt sợ hãi tột cùng, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới. Một số bị trói lại, số khác bị đánh đập dã man, biến thành nô lệ hoặc vật thí nghiệm cho những nghi thức tà ác của Ma Tông. "Cứu... cứu mạng..." Một thôn dân thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, đôi mắt mở to nhìn lên bầu trời xám xịt, dường như đang cầu xin một vị thần nào đó không bao giờ xuất hiện.

Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toàn thân vẫn bao phủ trong hắc khí, đứng sừng sững trên đỉnh một tòa tháp đổ nát, nơi đã từng là một trong những kiến trúc hùng vĩ nhất của Bạch Ngọc Kinh. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua toàn bộ thành phố, nơi giờ đây chỉ còn là một biển đổ nát và chết chóc, không một chút tiếc thương, chỉ có sự mãn nguyện. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu và khói bụi tràn ngập phổi, như một kẻ sành rượu đang thưởng thức loại rượu quý hiếm nhất. Một tên Ma Binh cấp dưới vội vã chạy đến, quỳ phục dưới chân hắn, cung kính báo cáo. "Bẩm Ma Tướng đại nhân, Bạch Ngọc Kinh đã thất thủ hoàn toàn! Không còn một sự phản kháng nào. Vô số sinh linh đã bị tiêu diệt, những kẻ còn lại đã bị bắt giữ."

Hắc Vương gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. "Tốt lắm. Hãy biến nơi đây thành cứ điểm mới của chúng ta! Triệu tập tất cả thợ luyện khí, pháp sư, và những kẻ có khả năng kiến thiết. Ta muốn Bạch Ngọc Kinh được tái sinh, nhưng không phải là ngọc trắng, mà là hắc ngọc, một thành trì của Hắc Ám Ma Tông, một biểu tượng cho sự thống trị của chúng ta. Từ nơi đây, chúng ta sẽ lan rộng bóng tối ra khắp các vùng đất, để chính đạo hiểu rằng, thời đại của chúng đã kết thúc!" Hắn vung tay, Huyết Ma Đao trong tay hắn phát ra một tiếng rít ghê rợn, như tiếng kêu của hàng ngàn oan hồn. Ánh mắt hắn hướng về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn sừng sững, nhưng giờ đây, đối với Hắc Vương, chúng chỉ là những chướng ngại vật sẽ sớm bị san bằng dưới bàn tay của Ma Tông. Sự hoang tàn của Bạch Ngọc Kinh không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một lời tuyên chiến đẫm máu, một thông điệp rõ ràng gửi đến toàn bộ chính đạo: Ma Tông đã trở lại, và chúng sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới này chìm trong bóng tối.

***

Cùng lúc ấy, tại trụ sở Liên Minh Chính Đạo, tọa lạc trong Thái Huyền Tông hùng vĩ, một tòa kiến trúc cổ kính với những mái ngói cong vút, những cột trụ đá to lớn và những pháp trận hộ sơn ẩn mình trong linh khí cuồn cuộn. Đó là một ngày nắng đẹp, ánh dương vàng ươm rải khắp các hành lang lát gạch xanh, phản chiếu lấp lánh trên những bức phù điêu chạm khắc hình tiên thú, mây trời. Không khí trong tông môn vẫn mang vẻ uy nghiêm, tĩnh mịch như thường lệ, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua những tán bách cổ thụ và tiếng chim hót líu lo. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ, mùi giấy mực từ thư các, và mùi linh trà thơm ngát từ phòng khách vẫn vương vấn, tạo nên một không gian bình yên, đối lập hoàn toàn với thảm kịch đang diễn ra nơi Bạch Ngọc Kinh xa xôi.

Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị phá vỡ bởi một tin tức kinh hoàng. Một sứ giả của liên minh, thân hình lấm lem bụi bẩn và máu khô, gương mặt tái mét, vừa chạy như bay vào đại điện, nơi Mộc Thanh Y và Vạn Pháp Tông Chủ đang bàn luận về việc điều động lực lượng. Mộc Thanh Y, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, dáng người thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời, đang chăm chú lắng nghe Vạn Pháp Tông Chủ. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng vẫn giữ vẻ kiên định, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc về tình hình chiến sự. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng và bộ đạo bào xanh thẫm, đang trầm mặc suy tư.

Sứ giả quỳ sụp xuống, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời: "Bẩm Tông Chủ, Mộc Tiên Tử! Bạch Ngọc Kinh... Bạch Ngọc Kinh đã thất thủ! Hắc Vương đã chiếm được thành, vô số sinh linh... vô số sinh linh đã bỏ mạng!"

Mộc Thanh Y đang ngồi bỗng bật dậy, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng trừng lớn, không thể tin vào tai mình. Thanh kiếm cổ đeo bên hông nàng khẽ va vào bàn, tạo ra một tiếng động chói tai trong sự im lặng đột ngột của đại điện. "Không thể nào! Nhanh vậy sao? Bạch Ngọc Kinh là một trong những thành trì kiên cố nhất của chúng ta! Pháp trận hộ thành được truyền thừa ngàn năm... Sao có thể... Bao nhiêu người đã chết?" Giọng nàng run rẩy, không còn vẻ sắc sảo, dứt khoát thường ngày, thay vào đó là sự bàng hoàng và một nỗi đau thấu tận xương tủy. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác tội lỗi nặng nề đè ép lồng ngực. Mới hôm qua, nàng còn phẫn nộ vì sự chậm trễ của liên minh, còn trách móc sự do dự của các tông môn. Giờ đây, cái giá phải trả đã hiện hữu một cách tàn khốc nhất.

Vạn Pháp Tông Chủ từ từ nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực ông. Khuôn mặt uy nghiêm của ông giờ đây tràn đầy sự đau buồn và hối tiếc. "Đây là đòn cảnh cáo của Ma Quân... Chúng ta đã quá ngây thơ. Quá chậm trễ." Ông nói, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng như chì. Ông đã dự cảm được tai ương, đã thúc giục liên minh, nhưng sự chia rẽ và những lợi ích nhỏ nhen đã khiến mọi thứ chậm lại. Giờ đây, hàng ngàn sinh linh đã phải bỏ mạng để đổi lấy bài học đắt giá này. Ông nhớ lại lời nói của Lục Trường Sinh về "con đường chữa lành", và chợt hiểu ra rằng, trước khi chữa lành, phải có vết thương. Và vết thương này, là do chính sự yếu kém của họ mà ra.

Mộc Thanh Y siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Ánh mắt nàng bỗng bùng lên sự kiên quyết, pha lẫn một nỗi căm hờn tột độ. "Không thể để chúng tiếp tục! Tông Chủ, chúng ta không thể chần chừ thêm nữa. Phải hành động. Ngay lập tức!" Nàng nhìn Vạn Pháp Tông Chủ, ánh mắt rực lửa, không còn vẻ do dự hay sợ hãi. Nỗi đau và sự mất mát này đã đẩy nàng đến một giới hạn, buộc nàng phải từ bỏ mọi thận trọng. Thảm kịch Bạch Ngọc Kinh là một lời kêu gọi đẫm máu, buộc liên minh phải đưa ra một quyết định lịch sử, không thể chần chừ thêm nữa.

Vạn Pháp Tông Chủ mở mắt, ánh mắt già nua giờ đây không còn sự ưu tư đơn thuần, mà đã hiện lên một vẻ quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Ông gật đầu, giọng nói vang vọng khắp đại điện: "Truyền lệnh khẩn cấp đến tất cả các tông môn đã nhận lời liên minh! Lập tức tập hợp lực lượng tại Thái Huyền Tông. Không còn thời gian cho bất kỳ sự do dự hay tranh cãi nào nữa. Chúng ta sẽ phải trực tiếp đối đầu, dù cho có phải hy sinh tất cả. Bạch Ngọc Kinh đã thất thủ, nhưng tinh thần của chính đạo thì không bao giờ được phép gục ngã!"

Mộc Thanh Y và Vạn Pháp Tông Chủ lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, gương mặt tràn đầy sự quyết đoán và một nỗi đau không thể che giấu. Cả hai đều hiểu rằng, sau thảm kịch này, sẽ không còn ai dám nghi ngờ về mức độ tàn bạo của Ma Tông, cũng như sự cần thiết của một liên minh vững chắc. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng giờ đây, họ đã không còn đường lùi.

***

Trong khi Bạch Ngọc Kinh chìm trong biển lửa và trụ sở Liên Minh Chính Đạo rung chuyển bởi tin tức dữ dội, tại Chủng Linh Điền của Lục Trường Sinh, mọi thứ vẫn giữ vẻ bình yên đến lạ lùng. Trời trong xanh, không một gợn mây, ánh nắng dịu nhẹ phủ lên những luống linh thảo xanh tươi mơn mởn. Tiếng gió thổi qua cây trồng rì rào như một khúc ca cổ, tiếng côn trùng kêu rả rích trong đám cỏ, và tiếng nước chảy nhẹ từ hệ thống kênh mương tưới tiêu đơn giản, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm quyện cùng hương thơm của linh hoa, linh thảo, tạo nên một bầu không khí trong lành, thanh khiết, khác xa với mùi máu tanh và khói bụi ở những nơi khác.

Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, đang chăm chú tỉa tót một cây linh thảo quý hiếm. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào từng chiếc lá, từng nụ hoa, như thể đang chiêm nghiệm một đạo lý sâu xa nào đó. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn tuy đơn giản nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ khiêm nhường. Hắn không cao lớn, nhưng mỗi cử động đều mang một sự nhịp nhàng, hòa hợp với vạn vật xung quanh.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh và nụ cười thân thiện thường trực trên môi, đang đi đi lại lại bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn lấm tấm mồ hôi, và bàn tay hắn không ngừng vuốt ve chiếc túi nhỏ đựng linh dược bên hông. "Lão Lục, ta nghe nói có vẻ như lại có chuyện lớn rồi. Linh khí dạo này bất ổn quá, mấy ngày nay tim ta cứ đập thình thịch, như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy." Tiêu Hạo nói, giọng nói nhanh và hoạt bát, nhưng ẩn chứa sự bất an. Hắn đã nghe phong thanh về những cuộc tấn công lẻ tẻ của Ma Tông, và sự bất ổn của linh khí trong vài ngày qua đã khiến hắn cảm thấy có điều chẳng lành.

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt ve một cây linh thảo đang ra hoa, cảm nhận sự dao động của linh khí trong từng tế bào của nó. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, nhưng lại nhạy bén đến mức có thể cảm nhận được những gợn sóng nhỏ nhất trong dòng chảy linh khí của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được một luồng hỗn loạn, một sự bạo động đang lan rộng từ một nơi xa xôi, như một tiếng kêu cứu thầm lặng vọng về, mang theo sự đau đớn và tuyệt vọng của vô số sinh linh. "Hỗn loạn đang lan rộng. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu thôi... Càng tàn phá, vết thương càng sâu. Việc chữa lành sẽ càng khó khăn và cấp thiết." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc không thể phủ nhận. Hắn không nói về chiến tranh, về sự đối đầu, mà lại nói về vết thương và sự chữa lành, như thể đó là bản chất của mọi cuộc biến động.

Tiêu Hạo dừng lại, nhìn Lục Trường Sinh, vẻ mặt khó hiểu. "Vậy chúng ta có nên... làm gì đó không? Ngồi yên thế này... ta thấy không ổn lắm." Hắn gãi đầu, sự lo lắng không thể che giấu. Với bản tính của một tu sĩ chính đạo, hắn luôn muốn ra tay giúp đỡ khi thấy bất công, thấy tai ương.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt trầm tư nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi. "Đạo của ta là chữa lành, không phải chiến đấu vô nghĩa. Nhưng chữa lành cũng cần có thời điểm và phương pháp. Hiện tại, chúng ta cần hiểu rõ hơn về vết thương." Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Ma Tông muốn tàn phá, muốn gieo rắc kinh hoàng. Chính đạo muốn chống lại, muốn bảo vệ. Cả hai đều dùng sức mạnh. Nhưng ai sẽ là người hàn gắn những gì đã đổ vỡ? Ai sẽ là người gieo lại mầm sống trên mảnh đất hoang tàn?"

Hắn đứng lặng, cảm nhận sự dao động dữ dội của linh khí, như một cơn bão đang hình thành. Tiêu Hạo đi đi lại lại, lo lắng thu thập thêm thông tin từ những tin đồn nhỏ giọt, những cánh thư truyền âm hiếm hoi. Dù không trực tiếp tham gia vào chiến trường, Lục Trường Sinh vẫn đang "chiến đấu" theo cách của riêng hắn. Hắn không rút kiếm, không thi triển thần thông, nhưng đạo tâm của hắn đang được tôi luyện, trở nên kiên cố hơn bao giờ hết trước cảnh hỗn loạn. Hắn hiểu rằng, sự tàn phá của Bạch Ngọc Kinh, và có thể là nhiều nơi khác nữa, sẽ tạo ra một nhu cầu khổng lồ về "chữa lành" và "phục hồi". Đó chính là mảnh đất màu mỡ cho Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, nơi hắn có thể thể hiện giá trị độc đáo của mình, không phải bằng cách tiêu diệt kẻ thù, mà bằng cách khôi phục sự sống, bằng cách gieo lại niềm tin và hy vọng. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của Lục Trường Sinh, dù không trực tiếp cầm đao kiếm, vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong cuộc đại chiến này, một tia sáng le lói giữa bóng đêm đang dần bao trùm Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free