Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 367: Tiếng Trống Liên Minh: Chính Đạo Hội Ngộ

Ánh trăng non dần ló dạng trên bầu trời u tối, chiếu rọi xuống những phế tích tang thương của Bạch Ngọc Kinh, như một lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng hơn. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, dáng người gầy gò nhưng sừng sững giữa gió đêm, đạo tâm vững như bàn thạch, kiên định trên con đường mình đã chọn. Hắn biết rằng, mặc dù có những nỗ lực chữa lành, nhưng quy mô của sự hỗn loạn và tàn phá vẫn còn rất lớn. Cuộc chiến chống lại Ma Tông vẫn còn dài, và những nỗ lực cá nhân của hắn, dù hiệu quả đến đâu, cũng khó lòng ngăn cản hoàn toàn một cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới. Nhưng ít nhất, ngay tại đây, giữa đống đổ nát của Bạch Ngọc Kinh, hắn đã gieo được một hạt mầm hy vọng. Con đường của hắn, đạo của sự phục hồi, đã bắt đầu.

***

Cách xa Bạch Ngọc Kinh vạn dặm, tại Thiên Đô Thành, trung tâm phồn hoa bậc nhất Cửu Châu, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Thiên Đô Thành, với những tòa tháp cao vút bằng đá quý lấp lánh dưới ánh nắng ban ngày, những cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn và các tông môn phụ thuộc, vẫn giữ được vẻ sầm uất và nhộn nhịp thường thấy. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh biếc, được bảo vệ bởi vô số trận pháp linh quang ẩn hiện, vẫn vang lên tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các tiểu thương, và đôi khi là tiếng pháp khí va chạm từ các cửa hàng rèn luyện. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường hòa quyện với hương liệu quý giá từ các tửu lầu, mùi kim loại từ lò rèn và mùi linh dược từ các hiệu thuốc, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đặc trưng của đô thị phồn vinh. Linh khí tại đây khá ổn định, nhưng lại không dồi dào và thuần khiết như ở các thánh địa tu hành, mà mang một vẻ hỗn tạp, pha lẫn khí tức phàm trần và sự bon chen của nhân thế. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong vẻ ngoài bình yên ấy, một làn sóng lo âu và căng thẳng đang âm thầm lan tỏa.

Trong đại điện tráng lệ của Thiên Linh Tông, một trong những tông môn đứng đầu Thiên Đô Thành, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Hàng chục tông chủ và trưởng lão từ các tông môn chính đạo lớn nhỏ đang tề tựu quanh một chiếc bàn đá cẩm thạch khổng lồ, trên đó trải rộng tấm bản đồ chiến sự chi tiết của Cửu Châu, cùng với những họa đồ phác thảo cảnh tượng tàn phá kinh hoàng của Bạch Ngọc Kinh. Ánh sáng mặt trời chiếu qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi vào đại điện, làm nổi bật sắc thái lo âu, căng thẳng hằn sâu trên từng khuôn mặt uy nghiêm. Không khí trong điện đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, những lời thì thầm xen lẫn tiếng thở dài và tiếng tranh luận nhỏ cứ vang lên từng hồi, tựa như những đợt sóng ngầm chực chờ bùng nổ. Hương trầm hương thoang thoảng trong không gian rộng lớn cũng không đủ xoa dịu sự bực bội, bất an trong lòng mỗi người.

Mộc Thanh Y, người lãnh đạo trẻ tuổi nhưng đầy quyết đoán của Thiên Linh Tông, đứng giữa đại điện, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí phi phàm. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Nàng nhìn lướt qua từng gương mặt, lời nói sắc sảo, dứt khoát, vang vọng khắp đại điện, xé tan bầu không khí ảm đạm:

“Chư vị đạo hữu, Bạch Ngọc Kinh thất thủ không phải là một sự cố đơn lẻ, mà là lời cảnh báo tàn khốc từ Ma Quân Huyết Ảnh. Bách vạn sinh linh bị đồ sát, linh mạch bị hủy hoại, tà khí tràn ngập... đó là viễn cảnh đang chờ đợi mỗi tông môn, mỗi thành trì của chúng ta nếu chúng ta vẫn cứ chia rẽ. Nếu chúng ta không đoàn kết, tất cả sẽ là Bạch Ngọc Kinh thứ hai!”

Nàng ngừng lại, đôi mắt quét qua một lượt những ánh nhìn hoài nghi, do dự. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn minh chứng cho sự kiên quyết của chủ nhân.

Ngay sau lời của Mộc Thanh Y, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng quắc, khoác đạo bào màu xanh thẫm, cũng cất tiếng, giọng nói trầm ổn, mang nặng khí chất của một người lãnh đạo có tầm nhìn chiến lược. Ông đặt tay lên tấm bản đồ, chỉ vào những dấu chấm đỏ biểu thị sự xâm lấn của Ma Tông.

“Mộc tông chủ nói rất đúng. Hiềm khích cũ, những tranh chấp về tài nguyên hay lãnh địa của mấy trăm năm qua, giờ đây chẳng có ý nghĩa gì. Khi đại họa ập đến, ai cũng có thể trở thành nạn nhân. Kẻ thù của chúng ta không phải là lẫn nhau, mà là tà đạo đang rình rập ngoài kia, là Hắc Ám Ma Tông đang muốn nhấn chìm Cửu Thiên Linh Giới vào bóng tối vĩnh cửu. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Nhưng muốn có sự bền vững, trước hết phải có sự tồn tại.”

Lời lẽ của Vạn Pháp Tông Chủ tuy bình tĩnh nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến nhiều người phải trầm ngâm. Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng bị thuyết phục. Trưởng Lão Thanh Vân, đại diện cho một tông môn cổ xưa nổi tiếng với sự bảo thủ, râu tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt đầy do dự, khẽ vuốt râu, cất tiếng với giọng điệu thận trọng:

“Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc tông chủ, lão phu hiểu được sự cấp bách. Nhưng việc hợp nhất binh lực, chia sẻ tài nguyên, thậm chí là thống nhất chỉ huy... sẽ ảnh hưởng lớn đến căn cơ của từng tông môn, đến truyền thừa ngàn đời. Liệu chúng ta có thể tin tưởng lẫn nhau? Khi cuộc chiến kết thúc, liệu có tông môn nào sẽ nuốt lời, thôn tính kẻ yếu hơn?”

Câu hỏi của Trưởng Lão Thanh Vân như một gáo nước lạnh dội vào bầu không khí đang dần ấm lên, khiến nhiều tông chủ khác cũng gật gù đồng tình. Những tiếng xì xào lại nổi lên, những ánh mắt dò xét, nghi kỵ lại quay về phía nhau. Các thế lực, dù cùng chính đạo, nhưng đã quen với việc tranh giành và bảo vệ lợi ích riêng, giờ đây phải từ bỏ chúng là điều vô cùng khó khăn. Trên tấm bản đồ chiến sự, hình ảnh Bạch Ngọc Kinh đổ nát như một lời nhắc nhở đau thương, nhưng nỗi sợ hãi về việc mất đi căn cơ còn lớn hơn cả sự sợ hãi bị Ma Tông hủy diệt.

Mộc Thanh Y hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên quyết. "Trưởng Lão Thanh Vân nói rất đúng, sự tin tưởng không dễ gì có được. Nhưng nếu chúng ta không thể đặt niềm tin vào đồng đạo khi đứng trước nguy cơ diệt vong, thì còn gì đáng để tin tưởng nữa? Căn cơ của tông môn là quan trọng, nhưng sinh linh Cửu Thiên Linh Giới, đạo thống ngàn đời, há chẳng phải còn quan trọng hơn sao? Nếu không có Cửu Thiên Linh Giới, tông môn của chúng ta còn có thể tồn tại được ư?" Nàng đảo mắt qua từng người, giọng nói tuy không quá lớn nhưng mang theo một sức nặng khó cưỡng. "Ta biết, mọi người đều lo lắng. Nhưng Ma Tông sẽ không chờ đợi chúng ta giải quyết xong những hiềm khích nội bộ. Mỗi một khắc chậm trễ là thêm một sinh linh bị tàn sát, thêm một linh mạch bị hủy hoại. Chẳng lẽ chư vị muốn đợi đến khi tà khí bao trùm cả Thiên Đô Thành này, khi chúng ta không còn đường lui mới chịu hợp tác ư?"

Vạn Pháp Tông Chủ cũng tiếp lời, giọng điệu trầm ổn nhưng không kém phần cương nghị. "Chư vị, chúng ta đều là những người đã tu hành hàng trăm, hàng ngàn năm. Chúng ta đều hiểu đạo lý 'đại nghĩa diệt thân'. Giờ phút này, đại nghĩa chính là bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới. Liên minh này không phải là để một tông môn nào thôn tính tông môn khác, mà là để tất cả chúng ta cùng tồn tại. Chúng ta có thể lập ra minh ước, thề với thiên địa, rằng sau khi diệt trừ Ma Tông, mọi thứ sẽ trở về như cũ, hoặc theo một trật tự mới được tất cả đồng thuận. Nhưng trước mắt, đoàn kết là con đường duy nhất." Ông vươn tay, chỉ vào hình ảnh Bạch Ngọc Kinh tan hoang trên bản đồ, một sự im lặng nặng nề bao trùm đại điện. "Đây không phải là một sự lựa chọn. Đây là sự tất yếu."

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, mọi người đều nhìn vào bản đồ, nhìn vào khuôn mặt đầy quyết tâm của Mộc Thanh Y và vẻ uy nghiêm của Vạn Pháp Tông Chủ. Nỗi sợ hãi về Ma Tông, về cảnh tượng tàn khốc của Bạch Ngọc Kinh, cuối cùng cũng vượt qua những toan tính và nghi kỵ cá nhân. Một Trưởng Lão khác, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sắc sảo, khẽ thở dài, rồi chậm rãi gật đầu. "Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải buông bỏ." Tiếng gật đầu bắt đầu lan truyền, tuy còn miễn cưỡng, nhưng đã có một sự đồng thuận ngầm hình thành. Bầu không khí trong đại điện vẫn căng thẳng, nhưng đã bớt đi phần nào sự đối đầu, thay vào đó là sự chấp nhận một thực tế nghiệt ngã. Tiếng thì thầm chuyển từ tranh cãi sang bàn bạc, từ lo lắng sang tìm cách giải quyết. Một liên minh, dù còn non yếu, đã bắt đầu nhen nhóm hình thành giữa sự cấp bách và nỗi sợ hãi chung.

***

Mặt trời dần nghiêng bóng, nhuộm đỏ một nửa Thiên Đô Thành bằng ánh chiều tà rực rỡ. Ánh sáng vàng cam hắt vào đại điện, xuyên qua những ô cửa sổ lớn, soi rõ những giọt mồ hôi còn đọng trên trán của các tông chủ và trưởng lão sau nhiều giờ tranh cãi gay gắt. Cuối cùng, sau bao lời lẽ căng thẳng và những cuộc thảo luận kéo dài, các lãnh đạo chính đạo cũng đã đi đến một thỏa thuận liên minh sơ bộ. Dù vẫn còn đó những ánh mắt nghi ngờ thoáng qua, những cái nhíu mày đầy toan tính, nhưng nỗi sợ hãi về Hắc Ám Ma Tông, về viễn cảnh diệt vong, đã đủ lớn để buộc họ phải gạt bỏ hiềm khích cá nhân và hành động.

Vạn Pháp Tông Chủ, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định, khẽ thở dài một tiếng nặng nề, như trút đi gánh nặng ngàn cân. Ông nhìn quanh một lượt những gương mặt còn hằn sâu sự lo lắng nhưng đã hiện lên vẻ quyết tâm. “Chư vị, quyết định này sẽ định đoạt số phận của chính đạo trong hàng trăm năm tới. Con đường phía trước còn gian nan, chông gai, nhưng chúng ta phải kiên trì, phải vững tin. Từng người chúng ta, từng tông môn chúng ta, đều là một phần của tổng thể Cửu Thiên Linh Giới. Đừng quên, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng giờ đây, hãy để đạo tâm chúng ta hướng về một mục tiêu duy nhất.”

Mộc Thanh Y, đứng cạnh ông, dáng vẻ vẫn thanh thoát nhưng đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên cường đến lạ. Nàng nắm chặt thanh kiếm bên hông, lời nói dứt khoát như một mệnh lệnh. “Liên minh này phải được củng cố nhanh chóng, vững chắc. Ma Tông sẽ không cho chúng ta nhiều thời gian để chuẩn bị hay suy tính. Chúng ta phải hành động ngay lập tức, bố trí phòng tuyến, thu thập tình báo, và chuẩn bị binh lực. Ta tin rằng, với sự ��oàn kết, chúng ta nhất định sẽ vượt qua được kiếp nạn này. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hãy giữ vững bản tâm của chính đạo.”

Bạch Ngưng Sương, người hỗ trợ đắc lực cho Mộc Thanh Y, với dáng người uyển chuyển, thanh tao, khoác lên mình bộ bạch y tinh khiết điểm xuyết những sợi tơ bạc lấp lánh, đã lặng lẽ ghi chép lại toàn bộ quá trình hội nghị. Khuôn mặt trái xoan với đôi lông mày thanh tú, đôi mắt long lanh như sương mai, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy kiên cường, giờ đây hiện lên vẻ nghiêm túc và tập trung cao độ. Nàng đặt một viên ngọc thạch liên minh lấp lánh giữa bàn, ánh sáng yếu ớt của nó như một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi trong đêm tối.

“Chư vị, xin hãy đặt tay lên viên ngọc thạch này, cùng nhau kích hoạt pháp trận thề ước. Minh ước đã được lập ra, chúng ta sẽ cùng nhau thề với thiên địa, rằng sẽ đồng lòng chống lại tà ma, bảo vệ chúng sinh.” Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng lời lẽ lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người.

Các tông chủ và trưởng lão, dù trong lòng vẫn còn những tính toán riêng, nhưng trước lời thề ước trang trọng và áp lực từ tình hình hiện tại, cũng lần lượt đứng dậy, tiến đến gần viên ngọc thạch. Trưởng Lão Thanh Vân là người đầu tiên đặt tay lên, ánh mắt ông vẫn còn chút do dự, nhưng cuối cùng cũng kiên định. “Được thôi, vì đại cục. Nhưng ta hy vọng các vị sẽ giữ lời hứa, rằng khi cuộc chiến kết thúc, sẽ không có kẻ nào bị bỏ lại phía sau, hay bị tổn hại lợi ích vô cớ.” Lời nói của ông tuy là chấp thuận nhưng vẫn mang theo sự cảnh báo, thể hiện rõ tâm lý lo lắng cố hữu của các tông môn về sự cạnh tranh nội bộ.

Từng người một, các vị lãnh đạo đặt tay lên viên ngọc thạch. Khi bàn tay cuối cùng chạm vào, một luồng linh quang mạnh mẽ bùng phát từ viên ngọc, lan tỏa ra khắp đại điện. Pháp trận thề ước cổ xưa được kích hoạt, những phù văn phức tạp hiện lên giữa không trung, sau đó chìm vào trong linh hồn của mỗi người, như một lời cam kết vô hình nhưng không thể phá vỡ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng mỗi tu sĩ, minh chứng cho sự ràng buộc của minh ước.

Sau khi thề ước hoàn tất, bầu không khí có phần dịu đi, nhưng lại thay bằng sự khẩn trương. Các phái cử binh lực, phân chia khu vực phòng thủ, và kế hoạch thu thập tài nguyên, linh dược để phục vụ chiến tranh được thảo luận sôi nổi. Bạch Ngưng Sương không ngừng ghi chép, từng nét bút của nàng như khắc sâu thêm trọng trách nặng nề đang đè lên vai chính đạo. Mộc Thanh Y và Vạn Pháp Tông Chủ thay phiên nhau chỉ đạo, đưa ra những quyết sách quan trọng, cố gắng tận dụng mọi nguồn lực có thể.

Viên ngọc thạch liên minh vẫn âm thầm tỏa sáng giữa bàn, như một trái tim mới được hình thành, đập những nhịp đầu tiên cho một liên minh vĩ đại. Các tông chủ và trưởng lão, giờ đây đã là những đồng minh trên cùng một chiến tuyến, nhìn nhau với ánh mắt phức tạp, vừa là sự cảnh giác đã ăn sâu vào tiềm thức, vừa là sự chấp nhận một định mệnh chung. Họ biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và máu xương. Lời nói của Mộc Thanh Y vẫn văng vẳng trong tâm trí: "Ma Tông sẽ không cho chúng ta nhiều thời gian." Dường như, một cuộc đối đầu lớn, một trận quyết chiến sinh tử, đã không còn xa nữa.

***

Trong khi đó, dưới ánh trăng thanh lạnh của Cổ Hoang Sơn Mạch, Lục Trường Sinh đang tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, thân thể gầy gò của hắn hòa mình vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt đen láy là vẫn ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc. Khu vực hẻo lánh này, cách xa sự ồn ào của Thiên Đô Thành và vết sẹo đau thương của Bạch Ngọc Kinh, là một nơi linh khí tự nhiên dồi dào, nhưng cũng không kém phần hoang dã. Tiếng gió thổi qua rừng già rì rào như một bản trường ca cổ xưa, tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, và đôi khi là tiếng gầm rú vọng lại từ xa của những yêu thú đang tìm kiếm con mồi, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động nhưng cũng đầy bí ẩn. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại và hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác thanh bình nhưng cũng ẩn chứa sự đe dọa tiềm tàng. Linh khí tại đây tuy mạnh mẽ nhưng lại khá hỗn loạn, không thuần khiết như ở những nơi có linh mạch được các tông môn nuôi dưỡng, tựa như một dòng sông cuộn chảy, ẩn chứa cả phù sa và những vật cản.

Thần Y Cổ Thiên, với khuôn mặt hiền từ, râu tóc bạc trắng, ngồi bên cạnh Lục Trường Sinh, tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt dõi về phía xa xăm, nơi Thiên Đô Thành có lẽ đang rực sáng dưới ánh đèn pháp trận. Ông khoác trên mình chiếc áo bào đơn giản, túi linh dược quen thuộc đeo bên hông, vẻ mặt tuy mệt mỏi sau những ngày dài cứu chữa nhưng vẫn giữ được sự từ bi và hy vọng. Tiêu Hạo, người bạn đồng hành nhanh nhẹn và lanh lợi của Lục Trường Sinh, với mái tóc đen cắt ngắn, khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, không thể ngồi yên lâu. Hắn đi đi lại lại quanh đống lửa nhỏ, rồi cuối cùng cũng không kìm được sự hiếu kỳ, khẽ khàng phá vỡ sự im lặng.

“Trường Sinh huynh, Cổ Thiên tiền bối,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo vẻ nghiêm trọng bất thường so với phong thái dí dỏm thường ngày. “Đệ vừa nhận được tin tức từ chim đưa thư của một bằng hữu. Nghe nói các tông môn lớn đã quyết định liên minh. Họ sẽ cùng nhau đối phó với Ma Tông, sau vụ Bạch Ngọc Kinh thất thủ đó. Có vẻ như cuối cùng họ cũng chịu hợp tác rồi.”

Lục Trường Sinh, đang nhắm mắt, từ từ mở ra. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ trầm tư, nhưng không hề có chút ngạc nhiên. Hắn đã cảm nhận được sự biến động linh khí mãnh liệt từ Thiên Đô Thành, tựa như một luồng thủy triều đang dâng lên, báo hiệu một sự kiện lớn lao. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn về phía Thần Y Cổ Thiên, giọng nói từ tốn, súc tích, mang hàm ý sâu sắc: “Đó là điều tất yếu. Khi tai ương đủ lớn, con người ta sẽ buộc phải từ bỏ những hiềm khích nhỏ nhen. Nhưng cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường, với binh lực và pháp bảo. Nó còn là cuộc chiến của đạo tâm và sự sống còn của vạn vật.” Hắn ngừng lại một chút, rồi nói thêm, ánh mắt hướng về những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Thần Y Cổ Thiên gật đầu tán thành, đôi mắt hiền từ của ông chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Ông nhìn về phía Bạch Ngọc Kinh xa xăm, nơi vẫn còn vương vấn tử khí và nỗi đau thương. “Họ đang tìm kiếm sức mạnh để chiến đấu, để đẩy lùi tà ma. Còn chúng ta, đang tìm kiếm sức mạnh để chữa lành, để phục hồi những tổn thương mà loạn thế đã gây ra. Cả hai đều cần thiết. Sức mạnh để chiến đấu giữ vững ranh giới, sức mạnh để chữa lành củng cố căn cơ. Sinh mệnh là vô giá, đạo cũng vậy.”

Lục Trường Sinh không đáp lời, hắn lại nhắm mắt, toàn bộ Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể. Một luồng khí tức thanh tịnh, như một làn sương mỏng, từ từ lan tỏa ra xung quanh. Hắn không cần pháp quyết rườm rà hay chiêu thức hoa mỹ, chỉ cần sự tập trung vào bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo – sự ổn định, sự cân bằng, và khả năng phục hồi. Linh khí hỗn loạn của Cổ Hoang Sơn Mạch dần dần được hắn cảm nhận, lọc bỏ những tạp chất, chuyển hóa thành dòng chảy thuần khiết hơn. Hắn vươn một ngón tay, một tia linh lực trong suốt như pha lê nhẹ nhàng chạm vào một linh mạch nhỏ bị tổn thương của một thân cây cổ thụ gần đó, vốn đã bị ma khí từ xa ảnh hưởng. Dòng linh lực ấm áp len lỏi vào thân cây, hàn gắn những vết nứt, làm cho lá cây vốn héo úa nay như được hồi sinh, xanh tươi trở lại.

Tiêu Hạo chăm chú quan sát, trong lòng không khỏi suy ngẫm. Hắn đã nghe về liên minh chính đạo, về những tông môn lớn tập hợp binh lực và pháp bảo, chuẩn bị cho một cuộc chiến long trời lở đất. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác, một con đường âm thầm, lặng lẽ gieo mầm hy vọng và sự sống. Sự khác biệt giữa hai con đường này rõ ràng đến mức đáng kinh ngạc. Một bên là đối đầu trực diện với sự hủy diệt, một bên là kiên trì phục hồi từ bên trong. "Sức mạnh để chiến đấu. Sức mạnh để chữa lành." Lời của Thần Y Cổ Thiên vang vọng trong tâm trí Tiêu Hạo. Hắn chợt nhận ra, cả hai con đường đều là sức mạnh, nhưng sức mạnh của Trường Sinh huynh không phải là để phá hủy, mà là để xây dựng lại, để hàn gắn.

Thần Y Cổ Thiên nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt đầy tán thưởng và kính trọng. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt trong thời loạn thế này, và giờ đây, ông đang chứng kiến một con đường mới, một ánh sáng hy vọng. Ông biết rằng, con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là chữa trị vết thương thể xác, mà còn là chữa lành tâm hồn, phục hồi căn cơ của vạn vật, những điều mà ngay cả những tông môn hùng mạnh nhất cũng thường bỏ qua trong cuộc chạy đua sức mạnh. "Đạo của ngươi, tiểu hữu, chính là ngọn lửa sẽ thắp sáng lại Cửu Thiên Linh Giới sau khi bão tố đi qua," ông thầm nghĩ.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, dáng người gầy gò nhưng sừng sững giữa gió đêm, đạo tâm vững như bàn thạch, kiên định trên con đường mình đã chọn. Hắn cảm nhận được sự củng cố của liên minh chính đạo, biết rằng một cuộc đối đầu trực diện và quy mô lớn với Hắc Ám Ma Tông sẽ sớm xảy ra. Hắn cũng nhận ra rằng, sự tập trung vào việc 'chữa lành' của mình sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc phục hồi thế giới sau những tàn phá, và có thể, một ngày nào đó, liên minh chính đạo sẽ tìm đến hắn để tìm kiếm sự hỗ trợ. Lời nói của Mộc Thanh Y về việc Ma Tông không cho họ nhiều thời gian dường như cũng đã được chứng minh qua những biến động linh khí mà hắn cảm nhận được, báo hiệu một cuộc tấn công bất ngờ và nhanh chóng có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Nhưng Lục Trường Sinh không vội vã. Hắn hiểu rằng, mỗi bước đi vững chắc trên con đường của mình, mỗi linh mạch được phục hồi, mỗi vết thương được chữa lành, dù là nhỏ nhất, đều là một viên gạch xây dựng nên một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn không phải là anh hùng xông pha trận mạc, nhưng hắn là người gieo lại mầm sống, là người giữ vững đạo tâm giữa đại thế biến thiên. Ánh trăng vẫn đổ tràn trên Cổ Hoang Sơn Mạch, chiếu rọi lên bóng dáng cô độc nhưng kiên cường của Lục Trường Sinh, như một lời khẳng định rằng, con đường của hắn, đạo của sự phục hồi, sẽ không bao giờ kết thúc.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free