Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 377: Đạo Tâm Lan Tỏa: Khi Ma Tông Nhận Ra Kẻ Phá Phách

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng nơi Lục Trường Sinh đứng, không khí vẫn trong lành và mát mẻ lạ thường. Hắn nhìn về phía xa, nơi Hộ Linh Thành đang chìm dần vào bóng đêm với những cột khói đen vẫn còn vương vấn. Một ốc đảo bình yên đã được tạo ra, một hạt mầm hy vọng đã được gieo trồng, nhưng hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy gian nan. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, và hắn tin rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lời thề của hắn, vang vọng giữa bình minh u ám, giờ đây được củng cố bởi ánh chiều tà ấm áp, không chỉ là một lời hứa cho bản thân, mà còn là một niềm hy vọng cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

***

Trong sâu thẳm Huyết Ảnh Cung, nơi mà ánh sáng vĩnh viễn bị xua đuổi, màn đêm vĩnh cửu bao trùm, chỉ có những quầng sáng đỏ máu và xanh lục ma quái chập chờn chiếu rọi lên những bức tường đá đen sẫm, khắc họa đủ loại hình thù đầu lâu, xương chéo ghê rợn. Tiếng gió rít gào như những linh hồn oan khuất, hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt từ những ngục tù sâu thẳm và âm thanh va chạm khô khốc của pháp khí tà ác, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí u ám, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi thảo dược tà ác quyện vào nhau, bám chặt lấy từng ngóc ngách của đại điện. Không khí nặng nề, quánh đặc tà khí, đè nén lên mọi sinh vật dám đặt chân vào nơi này, khiến cho dù là cường giả cũng phải cảm thấy áp lực đè nặng lên tâm trí.

Trên ngai vàng cao ngất, được điêu khắc từ xương thú khổng lồ và ngâm tẩm trong huyết dịch, Ma Quân Huyết Ảnh uy nghi ngự trị. Dáng người cao lớn, vạm vỡ của hắn ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa địa ngục đang cháy bùng, và một nụ cười ghê rợn luôn thường trực trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị. Khí tức u ám, lạnh lẽo tỏa ra từ hắn, khiến cho dù là những thủ hạ thân cận nhất cũng phải rùng mình. Đôi tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, khẽ gõ nhịp trên thành ghế, tạo nên những âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Dưới bệ ngai, các thủ lĩnh Ma Tông đang quỳ gối, thân hình run rẩy, không dám ngẩng đầu. Trong số đó, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt độc ác nhưng giờ đây tái nhợt vì sợ hãi, áo giáp đen gỉ sét cùng vũ khí hình răng nanh kề sát đất, đang run rẩy dâng lên một tấm bản đồ.

“Bẩm Ma Quân… các hạ thần… phát hiện dị tượng.” Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ lo sợ. “Những ‘ốc đảo’… chúng đã xuất hiện.”

Ma Quân Huyết Ảnh khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đỏ ngầu quét qua tấm bản đồ. Trên đó, những vùng đất lẽ ra phải bị tà khí ăn mòn đến tận cùng, thì nay lại được đánh dấu bằng những chấm xanh mờ ảo, nhỏ bé nhưng khó hiểu. “Những ‘ốc đảo’?” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp thường thấy, nhưng ẩn chứa một chút nghi hoặc. “Ngươi nói rõ ràng.”

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức. “Bẩm Ma Quân, chúng thuộc về các khu vực đã bị tà hóa nặng nề, thậm chí đã biến thành Ma Địa nhỏ, nhưng lại hồi phục nhanh chóng một cách khó tin. Hơn nữa, chúng dường như… chống lại sự xâm thực của tà khí. Hạ thần đã cố gắng điều tra, nhưng không tìm thấy dấu vết của bất kỳ pháp trận chính đạo nào có khả năng như vậy. Chúng không phải là những cứ điểm phòng ngự kiên cố, cũng không phải là những trận pháp chuyển hóa linh khí mà chúng ta thường gặp. Chúng chỉ đơn thuần là… hồi phục.”

Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, đứng cạnh ngai vàng, ánh mắt đầy cảnh giác. Hắn là cánh tay phải của Ma Quân, một cường giả có kinh nghiệm chinh chiến dày dặn, chưa từng thấy điều gì tương tự. “Một hiện tượng kỳ lạ, Ma Quân.” Giọng hắn trầm đục và đầy uy lực, vang vọng trong đại điện. “Các cứ điểm của chính đạo dù có kiên cố đến mấy, cũng chỉ có thể trì hoãn sự xâm thực của Ma khí. Còn những nơi này, chúng lại thanh tẩy Ma khí một cách triệt để, thậm chí còn khiến linh khí trở nên tinh thuần hơn. Hẳn là có kẻ nào đó đang âm thầm phá hoại đại sự của Ma Tông. Nhưng phương pháp này… nó không giống bất kỳ chính đạo nào ta từng biết. Không có dấu vết của các loại thần thông công kích, không có trận pháp phòng ngự hiển hách, chỉ là sự hồi phục… tự nhiên một cách bất thường.”

Ma Quân Huyết Ảnh nhíu mày. Sự khinh thường và tự mãn thường trực trên khuôn mặt hắn giờ đây bị che lấp bởi sự khó hiểu. Hắn đã chứng kiến vô số loại pháp thuật, thần thông của chính đạo, từ những trận pháp ngàn năm cho đến những bí thuật cấm kỵ, nhưng chưa từng có thứ gì có thể “chữa lành” một vùng đất bị tà hóa nhanh chóng và triệt để đến vậy, đặc biệt là không để lại dấu vết chiến đấu hay pháp thuật hùng tráng. Điều này đi ngược lại mọi lẽ thường trong tu hành, đi ngược lại bản chất của sự đối kháng.

“Không giống… bất kỳ chính đạo nào?” Ma Quân Huyết Ảnh lặp lại, giọng điệu mang theo vẻ châm biếm, nhưng sâu bên trong là sự toan tính. “Vậy kẻ đó rốt cuộc muốn gì? Hắn không chiến, không thủ, chỉ đơn thuần là… thanh tẩy. Một kẻ điên chăng?” Hắn khẽ cười khẩy, nhưng nụ cười đó không hề mang ý vui vẻ, mà là sự nguy hiểm tiềm tàng. “Những ‘ốc đảo’ này… chúng đã cản trở kế hoạch của bổn quân. Mỗi một ‘ốc đảo’ là một vết thương trong cơ thể Ma Uyên đang lan rộng của ta. Ai đứng sau chuyện này?”

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng run rẩy hơn. “Hạ thần đã điều động tinh nhuệ nhất đi dò xét, nhưng không ai trở về. Chỉ có… một vài người dân sống sót từ các vùng lân cận, khi được tra hỏi, đều nhắc đến một cái tên… Lục Trường Sinh. Và một đạo sĩ trẻ tuổi, cùng một lão y sĩ.”

Cái tên “Lục Trường Sinh” vang vọng trong đại điện âm u, mang theo một sự khó hiểu đến lạ lùng. Ma Tông chưa từng nghe đến một cường giả nào có cái tên này, đặc biệt là một kẻ có thể làm được những điều phi lý như vậy mà không để lại bất kỳ dấu vết nào của sức mạnh hủy diệt. Hắn không phải là Mộc Thanh Y với kiếm khí lẫm liệt, cũng không phải Vạn Pháp Tông Chủ với pháp lực vô biên. Hắn là một cái tên lạ lẫm, xuất hiện từ hư không, nhưng lại đang tạo ra những tác động không thể bỏ qua.

Ma Quân Huyết Ảnh đột nhiên đập mạnh vào thành ghế. Một luồng tà khí đỏ thẫm bùng nổ, quét ngang qua đại điện, khiến các thủ lĩnh Ma Tông quỳ rạp xuống đất, kinh hãi. “Kẻ đó, dù là ai, dù dùng phương pháp gì, cũng đang cản trở đại sự của Ma Tông ta!” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, giờ đây đã đầy sự tức giận và tàn độc. “Hắc Vương!”

“Hạ thần có mặt!” Hắc Vương lập tức quỳ một gối, cúi đầu cung kính.

“Ngươi đích thân dẫn quân đi.” Ma Quân Huyết Ảnh ra lệnh, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia lạnh lẽo. “Tìm hiểu rõ ràng về cái kẻ tên Lục Trường Sinh này, và phương pháp ‘chữa lành’ quỷ dị của hắn. Loại bỏ hắn, triệt hạ những ‘ốc đảo’ này, và đảm bảo rằng không còn bất kỳ cản trở nào trên con đường bành trướng của bổn quân. Ta muốn biết rõ, kẻ đó rốt cuộc là thứ gì, và hắn dám dùng thủ đoạn nào để chống lại Ma Uyên của ta!” Hắn nhấn mạnh từng chữ, quyền lực và sự tàn bạo toát ra khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Hắn không hiểu, và điều hắn không hiểu chính là mối nguy hiểm lớn nhất đối với hắn. Một kẻ không thể dùng sức mạnh truyền thống để đánh bại, một kẻ không chiến đấu mà lại gây cản trở, đó là một mối họa khó lường, cần phải được nhổ tận gốc. Ma Quân Huyết Ảnh khẽ chạm tay vào Huyết Ma Đao đặt trên bàn cạnh ngai vàng, lưỡi đao đỏ thẫm rung động khe khẽ, như khát máu.

Hắc Vương cúi đầu. “Rõ! Hạ thần sẽ không phụ sự kỳ vọng của Ma Quân!” Hắn đứng dậy, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia quyết đoán. “Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới!” Hắn nói, giọng nói trầm đục, đầy uy lực, mang theo sự tàn nhẫn không chút do dự. Với hắn, bất cứ thứ gì cản trở Ma Quân đều phải bị xóa sổ, bất kể phương pháp đó có kỳ lạ đến đâu.

***

Cách xa Huyết Ảnh Cung vạn dặm, ở một thung lũng nhỏ ẩn mình sâu trong Cổ Hoang Sơn Mạch, nơi mà các đỉnh núi cao chót vót ôm trọn lấy một không gian yên bình, tránh xa khỏi sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Nơi đây, linh khí tự nhiên dồi dào, mặc dù có chút bất ổn, nhưng lại mang đến một sức sống hoang dã, nguyên sơ. Tiếng gầm rú của yêu thú từ xa vọng lại, tiếng chim chóc hót líu lo, tiếng suối reo róc rách và tiếng gió thổi qua rừng già tạo nên một bản nhạc tự nhiên hùng vĩ. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại và hoa dại thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác trong lành, dễ chịu. Dù vẫn còn dấu vết của một đợt tà khí từ Ma Uyên tràn qua, nhưng dưới ánh nắng nhẹ nhàng ban ngày, mọi thứ đều đang dần hồi sinh.

Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa giữa thung lũng, trên một tảng đá phẳng lì được phủ đầy rêu phong. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Mái tóc đen dài, được buộc gọn gàng bằng một sợi dây vải thô, phất phơ trong gió nhẹ. Trang phục là một bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường.

Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Từng luồng linh khí thanh tịnh, tinh khiết như sương sớm, từ trong cơ thể hắn tỏa ra, lan rộng khắp thung lũng. Những luồng khí này không mang theo bất kỳ sức mạnh công kích hay phòng ngự nào, chúng chỉ đơn thuần là những dòng chảy của sự sống, của sự thanh lọc. Chúng nhẹ nhàng xua tan những tàn dư tà khí còn vương vấn trong không khí, trên cây cỏ, và trong đất đá. Nơi nào linh khí thanh tịnh đi qua, nơi đó cây cỏ héo úa lại đâm chồi nảy lộc, những bông hoa dại lại khoe sắc thắm, và dòng suối vốn đã bị vẩn đục bởi tà khí giờ đây lại trở nên trong vắt, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tiêu Hạo đứng cách đó không xa, phân phát thuốc men và thức ăn cho những thôn dân bị thương đang dần tụ tập lại. Dáng người hắn nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng, tạo cảm giác năng động. Hắn mặc những bộ y phục màu sắc tươi sáng, năng động, với nhiều túi nhỏ đựng các loại linh dược, bùa chú. Luôn mang theo một nụ cười thân thiện trên môi, nhưng giờ đây, nụ cười đó lại pha chút thán phục khi nhìn về phía Lục Trường Sinh.

“Trường Sinh huynh, phương pháp của huynh thật sự diệu kỳ.” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói hoạt bát thường ngày giờ đây trầm lắng hơn, đầy sự chân thành. “Cứ như là một phép thuật hồi sinh vậy. Ta chưa từng thấy ai có thể… chữa lành một vùng đất như thế này mà không cần đến pháp trận khổng lồ hay linh dược quý hiếm.” Hắn lắc đầu, biểu lộ sự ngạc nhiên tột độ. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh làm điều này nhiều lần, nhưng mỗi lần đều khiến hắn cảm thấy kinh ngạc.

Thần Y Cổ Thiên, với khuôn mặt hiền từ, râu tóc bạc trắng, mặc áo bào đơn giản và đeo túi linh dược bên hông, cũng gật đầu đồng tình. Ông đang hướng dẫn các thôn dân cách tự chăm sóc vết thương, cách nhận biết và loại bỏ tà khí khỏi cơ thể bằng những loại thảo dược thông thường. “Phải, đạo của Lục đạo hữu không chỉ chữa lành thân thể, mà còn là chữa lành linh hồn và cả mảnh đất này. Đây là đạo lý mà ít ai có thể lĩnh ngộ được. Hầu hết các tu sĩ đều tập trung vào việc tăng cường sức mạnh, công kích, hoặc phòng ngự. Nhưng đạo hữu Lục lại chọn con đường phục hồi bản nguyên, đưa vạn vật trở về trạng thái thanh tịnh ban đầu. Điều này… cần một đạo tâm vững như bàn thạch, và một sự kiên nhẫn không ai sánh bằng.”

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, phản chiếu ánh nắng ban ngày và sự sống đang dần trở lại của thung lũng. Hắn khẽ thở ra một hơi, luồng khí trắng trong suốt thoát ra, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thỏa mãn. “Vạn vật đều có linh, chỉ là chúng bị vẩn đục bởi tà niệm.” Giọng hắn trầm ổn, từ tốn, mang theo một sự an nhiên tự tại. “Thanh tẩy chúng, để chúng trở về bản nguyên, cũng là một loại ‘tu hành’. Giống như con người, khi tâm bị vẩn đục bởi tham, sân, si, thì cần phải tĩnh tâm, thanh lọc. Đất đai cũng vậy, linh mạch cũng vậy. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm bất biến. Nhiệm vụ của chúng ta là giúp chúng tìm lại bản tâm của mình.”

Hắn nói, không phải như một người giảng đạo, mà như một người đang chia sẻ một lẽ tự nhiên, một đạo lý bình thường mà mọi vật chất đều tuân theo. Hắn đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng giữa thung lũng, nơi cây cỏ đang vươn mình xanh tươi. Dưới chân hắn, những mầm non yếu ớt của sự sống mới đang nhú lên, những bông hoa dại đang nở rộ, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Hắn tiếp tục lan tỏa năng lượng thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo, biến một vùng đất vốn đã chết chóc, bị tà khí ăn mòn thành một khu vực xanh tươi, đầy sức sống.

Tiêu Hạo và Cổ Thiên tiếp tục công việc của mình, hỗ trợ những thôn dân đang sững sờ trước sự thay đổi kỳ diệu của thung lũng. Tiêu Hạo phân phát thêm thuốc men, hướng dẫn họ cách sắp xếp nơi ở tạm thời. Cổ Thiên thì chỉ dẫn họ cách trồng những loại dược liệu có khả năng thanh lọc linh khí, cách bảo vệ nguồn nước trong lành và cách duy trì sự thanh tịnh của không khí. Những người dân, sau khi trải qua nỗi kinh hoàng tột độ, giờ đây nhìn thấy niềm hy vọng được nhen nhóm, không còn là những ánh mắt tuyệt vọng, mà là ánh mắt của sự biết ơn và một chút tò mò, xen lẫn niềm tin vào tương lai. Họ không hiểu hết những đạo lý cao siêu mà Lục Trường Sinh nói, nhưng họ cảm nhận được sự bình yên và sức sống đang trở lại.

Lục Trường Sinh nhìn những gương mặt đang dần thoát khỏi nỗi sợ hãi, nhìn những cánh tay đang bắt đầu vun trồng sự sống. Hắn biết, con đường hắn chọn không phải là con đường chiến tranh, mà là con đường của sự hồi sinh, của sự chữa lành. Nó chậm rãi, âm thầm, nhưng lại có sức mạnh thay đổi tận gốc rễ. Hắn đã gieo mầm sự sống, và giờ đây, hắn sẽ tiếp tục gieo trồng chúng, lan tỏa chúng, cho đến khi toàn bộ vùng đất này được phục hồi. Con đường của hắn vẫn còn rất dài, rất gian nan, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, và hắn tin rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả chân trời, ánh sáng cam vàng cuối cùng len lỏi qua những rặng núi, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy vẻ u buồn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và cây cỏ tươi mát, tạo nên một bầu không khí trong lành, đối lập hoàn toàn với sự nặng nề, ngột ngạt của tà khí đang cuồn cuộn từ Ma Uyên gần đó. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ một thung lũng nhỏ dưới chân núi, như một bản hòa ca của sự sống.

Trên một đỉnh núi đá đen, hiểm trở, nhìn xuống thung lũng đó, Hắc Vương đứng sừng sững, thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn nheo lại, quan sát kỹ lưỡng khung cảnh bên dưới. Phía sau hắn, một vài Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu, đang run rẩy đứng đợi lệnh.

Thung lũng dưới chân núi, nơi lẽ ra phải bị tà khí từ Ma Uyên ăn mòn đến tận cùng, biến thành một vùng đất chết chóc, giờ đây lại xanh tươi lạ thường. Cây cối mọc um tùm, hoa dại khoe sắc, và một dòng suối trong vắt chảy qua. Điều đáng kinh ngạc hơn cả, là những người dân sống sót trong thung lũng. Họ không hề có dấu hiệu tà hóa, không có vẻ suy yếu, tiều tụy như những nạn nhân khác của Ma Tông. Ngược lại, họ trông khỏe mạnh, thậm chí còn có vẻ hồng hào hơn so với những kẻ phàm nhân trước khi tà khí tràn tới. Họ đang cùng nhau dựng lại nhà cửa, vun trồng cây cối, và tiếng cười nói yếu ớt nhưng đầy hy vọng của trẻ con vang vọng.

Hắc Vương nắm chặt tay, móng tay sắc nhọn găm sâu vào lòng bàn tay, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn. Sự kinh ngạc và khó hiểu đã lấn át mọi cảm giác khác. “Không thể nào…” Giọng hắn trầm đục, đầy vẻ không tin. “Tà khí của Ma Uyên dù mạnh đến đâu cũng không thể bị thanh tẩy nhanh chóng như vậy. Và linh khí này… nó thuần khiết đến mức khó tin. Không có dấu vết của pháp trận phòng ngự, không có khí tức của chiến đấu, chỉ là… sự sống.”

Một tên Ma Binh run rẩy tiến lên một bước. “Thưa Hắc Vương, những người dân ở đây… họ không hề có dấu hiệu tà hóa. Thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả trước khi tà khí tràn tới. Họ nói rằng một ‘tiên nhân’ đã đến, và dùng ‘phép màu’ để hồi sinh vùng đất này. Có lẽ nào… có Tiên Tôn nào đó đã ra tay, nhưng lại cố tình che giấu thân phận?”

Hắc Vương lắc đầu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn đã sống và chiến đấu hàng ngàn năm, chứng kiến vô số cường giả chính đạo. Hắn hiểu rõ bản chất của các loại thần thông và pháp thuật. Một Tiên Tôn có thể có khả năng này, nhưng không ai lại làm điều đó một cách âm thầm, không để lại bất kỳ dấu vết nào của quyền năng to lớn. Hơn nữa, phương pháp này quá khác biệt. Nó không phải là đối kháng, mà là… tái tạo. “Không phải Tiên Tôn.” Hắn nói, giọng điệu mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Nếu là Tiên Tôn, hắn sẽ dùng sức mạnh hủy diệt để đối đầu với chúng ta, hoặc dùng trận pháp để giam cầm Ma khí. Nhưng kẻ này… hắn không chiến đấu, mà lại cản trở kế hoạch của Ma Quân. Hắn dùng một phương pháp mà ta chưa từng thấy, một phương pháp có thể hóa giải tà khí tận gốc, và hồi phục sinh cơ một cách kỳ lạ. Đây không phải là chiến đấu, đây là… hóa giải.”

Hắc Vương hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành từ thung lũng bốc lên, xen lẫn với mùi tà khí nặng nề từ Ma Uyên. Sự đối lập này càng làm hắn thêm khó chịu. “Lục Trường Sinh…” Hắn lẩm bẩm cái tên mà Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã báo cáo. “Cái tên này, ta sẽ nhớ kỹ. Hắn không phải là kẻ yếu, cũng không phải là kẻ mạnh theo cách thông thường. Hắn là một kẻ khó lường. Hắn không có tham vọng quyền lực, không có ý định xưng bá, nhưng lại đang phá hoại đại sự của Ma Tông một cách thầm lặng và hiệu quả hơn bất kỳ quân đội chính đạo nào.”

Ánh mắt Hắc Vương trở nên lạnh lẽo và quyết đoán. Hắn quay sang đám Ma Binh. “Cử hai đội tinh nhuệ nhất, ẩn mình xuống thung lũng. Điều tra kỹ lưỡng. Tìm hiểu về cái kẻ tên Lục Trường Sinh đó, và cái ‘phép màu’ của hắn. Không được đánh động, không được để lộ tung tích. Ta muốn biết mọi thứ về hắn, về công pháp của hắn, về đạo lý của hắn.”

Hắn nhận ra đây không phải là công pháp đối kháng thông thường, mà là một thứ gì đó sâu sắc và nguy hiểm hơn. Nó là một mối đe dọa tiềm ẩn, có khả năng phá vỡ toàn bộ chiến lược bành trướng của Ma Tông. Nếu những “ốc đảo bình yên” này cứ tiếp tục xuất hiện và lan rộng, thì Ma Tông sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn tà hóa Cửu Thiên Linh Giới.

“Và nếu tìm thấy hắn…” Hắc Vương tiếp tục, giọng nói lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Không cần bắt sống. Giết. Diệt trừ hắn, và tất cả những gì hắn đã tạo ra. Ta không muốn bất kỳ sự khác biệt nào tồn tại trên con đường của Ma Quân. Đạo của hắn, dù có kỳ lạ đến đâu, cũng phải kết thúc tại đây.” Quyết định loại bỏ Lục Trường Sinh đã được hình thành vững chắc trong tâm trí hắn. Hắn tin rằng, chỉ có sự hủy diệt mới có thể loại bỏ mối nguy hiểm khó lường này.

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, bóng đêm hoàn toàn bao trùm, mang theo một dự cảm về những biến cố khốc liệt sắp diễn ra. Ma Tông đã nhận ra một kẻ phá phách, một mối đe dọa không thể dùng sức mạnh truyền thống để đánh bại. Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên định và con đường chữa lành độc đáo của mình, đã chính thức bước vào tầm ngắm của Ma Quân Huyết Ảnh, và điều này báo hiệu một cuộc đối đầu không khoan nhượng, không phải bằng binh đao mà bằng sự xung đột của hai đạo lý hoàn toàn trái ngược.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free