Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 385: Dị Tượng Giữa Chiến Trường: Điểm Sáng Nhen Nhóm

Ánh sáng xanh ngọc từ trận pháp vẫn tiếp tục tỏa sáng, như một ngọn hải đăng nhỏ bé, dẫn lối giữa biển đêm của sự hủy diệt, khẳng định rằng ngay cả trong thời đại hỗn loạn nhất, bản tâm bất biến, và một con đường khác vẫn có thể dẫn đến sự cứu rỗi. Lục Trường Sinh vẫn duy trì tư thế tọa thiền, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng, luân chuyển giữa thân thể hắn và linh mạch bị tổn thương. Mỗi luồng linh khí thoát ra từ hắn đều mang theo một ý chí kiên cường, một sự thanh khiết tuyệt đối, nhẹ nhàng xua tan tà khí đang bám víu dai dẳng vào từng ngọn cỏ, từng hạt đất. Hắn không vội vã, không cưỡng cầu, chỉ tĩnh lặng như một dòng suối âm thầm chảy qua sa mạc khô cằn, từng chút, từng chút một hồi sinh vạn vật.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn sư huynh mình. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng không thể phủ nhận sự kính phục ngày càng lớn trong lòng hắn. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cường giả diệt thế, thần thông ngập trời, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng một phương thức tĩnh lặng đến vậy để đối kháng với sự hủy diệt. Xung quanh khu vực được trận pháp bao phủ, không khí không còn đặc quánh mùi tử khí và tro tàn nữa. Thay vào đó, một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương đất ẩm và chút vị ngọt của sinh khí. Những vết nứt trên mặt đất dần se lại, những mầm cây non yếu ớt đang vươn mình, cố gắng xuyên qua lớp đất đá khô cằn để tìm kiếm ánh sáng. Thậm chí, một vài côn trùng nhỏ bé, những sinh linh tưởng chừng đã tuyệt chủng trong biển tà khí, giờ đây lại rụt rè bò ra từ kẽ đá, cảm nhận sự thay đổi kỳ diệu.

Những Thôn Dân Bị Nạn, ban đầu chỉ dám rón rén quan sát từ xa, giờ đây đã mạnh dạn hơn. Họ không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo họ rằng nơi đây an toàn. Một người phụ nữ trẻ, gương mặt khắc khổ vì đói khát và sợ hãi, thận trọng đưa tay chạm vào một mầm cây xanh biếc vừa nhú lên từ nền đất đen. Một cảm giác mát lạnh, tinh khiết truyền vào đầu ngón tay nàng, xua đi chút mệt mỏi trong cơ thể. Nàng nhìn đứa con đang ngủ say trong lòng, rồi lại nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt ngập tràn sự biết ơn và một tia hy vọng mà từ lâu nàng đã đánh mất.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự thấu hiểu về vạn vật. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng như gió thoảng. Trận pháp không tan biến, mà thu nhỏ lại, ẩn mình vào lòng đất, chỉ còn một vầng sáng mờ ảo bao phủ Chủng Linh Điền, tiếp tục duy trì sự thanh tẩy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Tiêu Hạo, rồi bước đi.

“Sư huynh, chúng ta đi đâu?” Tiêu Hạo vội vã theo sau, không quên nhìn lại những người dân đang bám víu vào từng tia hy vọng mỏng manh.

Lục Trường Sinh bước chậm rãi qua những con đường đổ nát của Lạc Hà Thành, nơi những ngôi nhà chỉ còn là đống gạch vụn, những con phố ngập tràn khói bụi và mùi hôi thối. Hắn không chọn những khu vực ít bị phá hoại, mà lại hướng về những nơi tàn phá nặng nề nhất, nơi tà khí vẫn còn nồng nặc và sự sống dường như đã bị rút cạn. Tiêu Hạo chợt hiểu ra ý định của sư huynh. Lục Trường Sinh muốn "chữa lành" từ những vết thương sâu nhất, nơi mà không ai dám đặt chân tới.

Khi Lục Trường Sinh đặt chân đến một khu vực từng là khu chợ sầm uất, giờ chỉ còn là một biển đổ nát, hắn dừng lại. Tà khí ở đây cuồn cuộn như những con rắn đen, bám chặt vào từng viên gạch, từng mảnh gỗ cháy dở. Mùi tử khí nồng nặc đến mức khiến Tiêu Hạo phải nín thở. Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ phất tay. Một luồng linh khí xanh nhạt, mỏng manh như sương khói, bắt đầu lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, nhẹ nhàng chạm vào không khí ô nhiễm. Khác với trận pháp khổng lồ ở Chủng Linh Điền, lần này, hắn chỉ dùng những thủ ấn đơn giản, như đang gieo mầm cho một hạt giống vô hình. Luồng linh khí ấy không trực tiếp công kích tà khí, mà lại làm dịu đi sự hung hãn của chúng, từ từ, chậm rãi, như nước mưa thấm vào đất, hòa tan và thanh lọc.

Thôn Dân Bị Nạn, những người đã chứng kiến sự kỳ diệu ở Chủng Linh Điền, giờ đây bắt đầu theo sau hai người. Họ không dám lại gần Lục Trường Sinh, nhưng lại đứng ở một khoảng cách an toàn, ánh mắt dõi theo từng cử động của hắn. Họ đã quen với sự hiện diện của "vị tiên nhân" này. Khu vực mà Lục Trường Sinh vừa đi qua, tuy chậm, nhưng lại có những thay đổi rõ rệt. Những khu nhà đổ nát dần mất đi vẻ u ám, những mảnh đất đen xám dần lộ ra một màu nâu của đất, và thậm chí không khí cũng trở nên dễ thở hơn. Một vài cây leo dại, tưởng chừng đã chết khô, giờ đây lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Nguồn nước ở một con suối nhỏ chảy qua khu chợ, từng bị tà khí nhuộm đen, nay đã dần trong trở lại.

“Sư huynh, đệ e rằng chúng ta đang thu hút quá nhiều sự chú ý. Những nơi này... chúng đang trở nên quá khác biệt,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo một chút lo lắng. Hắn nhìn những ánh mắt đổ dồn về phía Lục Trường Sinh, có sự kính sợ, có sự tò mò, nhưng cũng có thể ẩn chứa những hiểm họa khôn lường. “Dù là chính hay tà, bất kỳ thế lực nào cũng sẽ chú ý đến sự bất thường này.”

Lục Trường Sinh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ đã cháy đen, thân cây khô héo như một bộ xương khổng lồ. Hắn khẽ đặt tay lên vỏ cây sần sùi. “Đạo của ta là thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu. Nếu sinh linh muốn nương tựa, ta sẽ chỉ dẫn. Còn việc thiên hạ nhìn nhận ra sao, không phải là điều ta bận tâm.” Giọng hắn trầm ấm, bình thản, như làn gió nhẹ xua đi những lo âu trong lòng Tiêu Hạo. “Ma Tông có thể hủy diệt, nhưng chúng không thể diệt được sinh cơ. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Sự tồn tại của chúng ta, ngay cả trong bóng tối, cũng là một tia sáng, là một sự đối lập. Đạo của ta không cần phải lớn tiếng tuyên cáo, nó tự khắc sẽ hiển lộ.”

Hắn vẫn nhắm mắt, nhưng đầu óc lại không ngừng suy nghĩ. Mỗi khi Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành, hắn không chỉ thanh tẩy tà khí mà còn cảm nhận được sự kết nối giữa linh mạch đại địa và linh hồn vạn vật. Hắn biết rằng hành động của mình, dù thầm lặng, nhưng lại đang tạo ra một sự đối kháng mạnh mẽ với Ma Tông, một sự đối kháng không dựa trên sức mạnh hủy diệt mà là sức mạnh của sự sống, của sự phục hồi. Nguy hiểm luôn rình rập, hắn biết. Nhưng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không một chút dao động. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, chỉ muốn đi hết con đường mình đã chọn, con đường của sự cân bằng và chữa lành.

Tiêu Hạo nhìn sư huynh, thở dài một tiếng. Hắn hiểu, Lục Trường Sinh không phải là người sẽ thay đổi ý định vì những lời cảnh báo. "Vâng, sư huynh." Hắn đáp, rồi bắt đầu hỗ trợ Lục Trường Sinh một cách âm thầm. Hắn lấy ra vài loại đan dược đơn giản từ túi trữ vật, những loại thuốc bổ khí huyết hoặc chữa lành vết thương nhẹ, phân phát cho những người dân đang theo dõi. Đồng thời, hắn cũng chỉ dẫn họ cách khai thác những nguồn nước vừa được thanh tẩy, cách tìm kiếm những mầm cây non có thể ăn được, và cách bảo vệ những "điểm sáng" nhỏ bé mà Lục Trường Sinh đã tạo ra. Hắn nói với họ bằng giọng điệu hoạt bát, dí dỏm, pha chút hài hước, giúp xoa dịu nỗi sợ hãi và mang lại chút tiếng cười hiếm hoi giữa cảnh hoang tàn.

“Nhờ có vị tiên nhân này, khu vực này mới có thể sống sót... Thật sự là kỳ tích!” Một Thôn Dân Bị Nạn, người đàn ông trung niên với gương mặt cháy sém, lắp bắp nói. Hắn vừa đào được một củ khoai dại từ mảnh đất mà Lục Trường Sinh vừa đi qua, củ khoai tuy nhỏ nhưng lại căng mọng, không hề nhiễm tà khí. Những người khác cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay sợ hãi như ban đầu, mà thay vào đó là sự tin tưởng và biết ơn sâu sắc. Những câu chuyện về "vị tiên nhân thầm lặng" bắt đầu lan truyền trong số những người sống sót, từ khu này sang khu khác, mang theo một tia hy vọng mỏng manh nhưng bền bỉ.

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, bàn tay khẽ chạm vào từng bức tường đổ nát, từng thân cây khô héo. Mỗi nơi hắn đi qua, một dòng linh khí xanh nhạt lại âm thầm len lỏi, đẩy lùi tà khí, khôi phục sinh cơ. Đó không phải là một sự bùng nổ mạnh mẽ, mà là một sự chuyển hóa từ từ, một sự chữa lành từ gốc rễ. Hắn không ở lại một chỗ quá lâu, mà liên tục di chuyển, gieo rắc những "hạt giống" hy vọng khắp Lạc Hà Thành. Hắn biết rằng, với quy mô tàn phá của Ma Tông, một mình hắn không thể thanh tẩy toàn bộ, nhưng mỗi "điểm sáng" mà hắn tạo ra sẽ là một pháo đài nhỏ của sự sống, là nơi để sinh linh nương tựa, là khởi đầu cho sự phục hồi lớn hơn. Mục tiêu của hắn không phải là đánh bại Ma Tông bằng vũ lực, mà là chứng minh rằng sự sống, sự cân bằng, luôn có thể trỗi dậy, dù trong hoàn cảnh tuyệt vọng nhất.

***

Trong một đại điện âm u của Huyết Ảnh Cung, nơi ánh sáng mờ ảo màu đỏ máu hắt ra từ những ngọn đuốc tà khí, Hắc Vương đang ngự trên ngai vàng được kết từ vô số xương thú to lớn. Thân hình hắn đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí cuồn cuộn như những con rắn độc, đôi mắt đỏ rực như máu lửa chiếu xuống đám thuộc hạ đang run rẩy quỳ gối phía dưới. Không khí trong điện đặc quánh mùi máu tanh, mùi tử khí và mùi lưu huỳnh nồng nặc, khiến mọi sinh linh bình thường phải nôn mửa. Những tiếng gió rít ghê rợn luồn qua các khe đá, hòa cùng tiếng than khóc yếu ớt từ những phòng giam sâu dưới lòng đất, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thân hình gầy gò, run rẩy tiến lên, quỳ rạp xuống đất, trán gần như chạm sàn. Hắn không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hắc Vương, chỉ biết cúi đầu trình báo. Giọng nói của hắn lí nhí, xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ. “Kính bẩm Hắc Vương, tại Lạc Hà Thành… có những khu vực tà khí bị suy yếu một cách bất thường. Cây cối tại đó thậm chí còn… nảy mầm trở lại.”

Hắc Vương khẽ gầm gừ, âm thanh trầm đục như tiếng sấm rền từ vực sâu. Hắc khí quanh hắn càng thêm cuộn trào, khiến không khí càng thêm nặng nề. “Phế vật! Đó chỉ là sự kháng cự yếu ớt của lũ chính đạo mà thôi. Hay là ngươi đang run sợ trước một vài kẻ yếu ớt?” Giọng hắn chứa đầy sự khinh miệt và tức giận, khiến Ma Sát Tiểu Đội Trưởng co rúm người lại. Hắn đã quen với việc các thế lực chính đạo phản kháng, nhưng những phản kháng đó đều là những trận chiến rầm rộ, đổ máu, chứ không phải những chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, dù toàn thân vẫn đang run lên bần bật. “Không thưa Vương! Chúng thần đã kiểm tra kỹ lưỡng. Không có dấu hiệu giao chiến. Không có trận pháp phòng ngự hay tấn công nào được kích hoạt. Dường như… tà khí tự tan biến, và sinh khí tự phục hồi một cách ôn hòa. Điều này xảy ra ở nhiều điểm nhỏ rải rác trong thành, không phải một trận địa lớn nào cả. Dân chúng phàm nhân sống sót tại đó, thay vì chết đi vì tà khí, lại có thể duy trì sự sống, thậm chí còn tìm được nguồn nước sạch, nguồn lương thực nhỏ từ những mầm cây vừa mọc. Sự việc này… cực kỳ quỷ dị, chưa từng có tiền lệ.”

Lời nói của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng khiến Hắc Vương im lặng trong giây lát. Hắn không còn gầm gừ nữa, nhưng đôi mắt đỏ rực của hắn lại nheo lại, lộ ra sự khó chịu và nghi ngờ sâu sắc. Hắn đã dành rất nhiều công sức để biến Lạc Hà Thành thành một vùng đất chết, một ổ tà khí để phục vụ cho các nghi thức của Ma Tông. Bất kỳ sự xáo trộn nào cũng đều là sự sỉ nhục đối với hắn. “Một nhân tố không xác định… Ngươi nói có người đang âm thầm chữa lành thành phố của ta? Hừm, thú vị.” Giọng Hắc Vương trầm xuống, nhưng không còn vẻ giận dữ mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đáng sợ. “Hắn không xuất hiện trực diện, không giao chiến, chỉ dùng những phương pháp thầm lặng để đối kháng với tà khí của ta. Kẻ này… không đơn giản.”

Trong đầu Hắc Vương bắt đầu hình thành một suy đoán. Hắn biết rằng trong Cửu Thiên Linh Giới này, có vô số kỳ nhân dị sĩ. Một số ẩn mình, một số tu luyện những công pháp quái dị, nhưng ít ai dám trực tiếp đối đầu với Ma Tông theo cách này. Nếu là một cường giả chính đạo, họ sẽ phô trương sức mạnh, sẽ dẫn quân đến giao chiến. Nhưng kẻ này lại lựa chọn một con đường khác, một con đường âm thầm, lặng lẽ, nhưng lại đang gặm nhấm công trình của hắn từ bên trong. Điều đó khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm, bị coi thường.

“Hừ, thú vị.” Hắc Vương lặp lại, nhưng lần này là một nụ cười khẩy đầy tàn nhẫn nở trên khuôn mặt bị che phủ bởi hắc khí. “Ta muốn biết kẻ nào dám phá hoại công trình của Ma Tông! Cử thêm người đi, những tinh anh nhất, những kẻ có khả năng ẩn mình giỏi nhất. Tìm hiểu cho rõ. Ta muốn biết kẻ đó là ai, hắn đang dùng phương pháp gì, và mục đích thực sự của hắn là gì. Không được gây động, không được để hắn phát hiện. Ta muốn một báo cáo chi tiết trong vòng ba ngày. Nếu không, các ngươi biết hậu quả rồi đấy.”

Hắc Vương đập mạnh tay xuống ngai vàng. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, một mảnh xương thú vỡ vụn, rơi xuống nền đá lạnh lẽo. Ánh mắt hắn tóe lửa, chiếu thẳng vào Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. “Hãy nhớ, sự tồn tại của hắn, dù nhỏ bé, cũng là một sự thách thức đối với Ma Tông. Ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ ai dám chống lại ý chí của Hắc Vương này.” Hắn không quan tâm đến việc kẻ đó là chính đạo hay tà đạo, hắn chỉ quan tâm đến việc ai dám đối đầu với hắn. Một nhân tố bí ẩn như vậy, nếu không thể kiểm soát, thì phải bị hủy diệt. Hắn cần phải nắm rõ mọi thứ, để có thể bóp chết tia hy vọng đó ngay khi nó vừa nhen nhóm.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng cúi đầu sâu hơn, giọng nói run rẩy đáp lời. “Tuân lệnh Hắc Vương! Thuộc hạ sẽ lập tức điều động tinh anh, bí mật điều tra, không để phụ lòng mong mỏi của ngài!” Hắn biết, nhiệm vụ này không chỉ khó khăn mà còn vô cùng nguy hiểm. Kẻ có thể thanh tẩy tà khí của Ma Tông một cách thầm lặng như vậy, chắc chắn không phải là hạng tầm thường. Nhưng dưới uy áp của Hắc Vương, hắn không có lựa chọn nào khác ngoài tuân lệnh. Sự tò mò của Hắc Vương đã được khơi dậy, và khi Hắc Vương tò mò, máu sẽ đổ. Hắn chỉ mong rằng, kẻ bí ẩn kia sẽ bị phát hiện và bị Ma Tông nghiền nát trước khi hắn phải chịu sự trừng phạt.

***

Tại một trong những điện thờ chính của Thái Huyền Tông, nơi các kiến trúc nguy nga, tráng lệ được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, trải dài qua nhiều đỉnh núi, Mộc Thanh Y đang tĩnh lặng ngồi trước một bàn trà gỗ đàn hương. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, hòa cùng tiếng tụng kinh nhẹ nhàng và tiếng kiếm pháp vút gió từ sân luyện công bên ngoài, tạo nên một không khí trang nghiêm và thanh tịnh. Linh khí dồi dào và tinh khiết trong không khí khiến tâm hồn người ta cảm thấy thư thái, khác hẳn với sự nặng nề của chiến trường. Buổi chiều tà, mây mù bao phủ các đỉnh núi, nhưng bầu trời phía trên vẫn trong xanh, ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo.

Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Mái tóc đen nhánh dài mượt được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát. Nàng đang xem xét các báo cáo tình hình từ các tiền tuyến, những tin tức hầu hết đều là những thất bại, những mất mát trước sự bành trướng hung hãn của Ma Tông. Gương mặt nàng vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt là một nỗi lo lắng không thể che giấu.

Một đệ tử trinh sát, gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng xen lẫn hy vọng, bước vào điện. Hắn quỳ xuống, cung kính hành lễ. “Kính bẩm sư tỷ, tại Lạc Hà Thành, nơi Ma Tông đã hoành hành, chúng con phát hiện một điều vô cùng kỳ lạ. Có những khu vực nhỏ… nơi tà khí hoàn toàn bị thanh tẩy, và sinh khí lại trỗi dậy. Dân chúng tại đó, dù khó khăn, nhưng lại có thể sống sót và thậm chí còn tìm thấy những mầm cây non, nguồn nước sạch để duy trì sự sống một cách kỳ diệu.” Giọng hắn không giấu nổi sự kinh ngạc và một tia hy vọng le lói.

Mộc Thanh Y khẽ nhướng mày, đôi mắt phượng lóe lên một tia sáng sắc sảo. Nàng đặt chén trà xuống, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Ngươi nói sinh khí tự phục hồi? Không có dấu hiệu của đại trận hay cường giả ra tay trực diện? Các tông môn chính đạo khác có ai cử người đến đó không?” Nàng hỏi, giọng nói sắc sảo, dứt khoát, không vòng vo. Nàng biết rõ tình hình chiến trường, và việc một khu vực bị Ma Tông chiếm đóng lại có thể hồi phục sinh khí là điều cực kỳ bất thường.

Đệ tử trinh sát lắc đầu, vẻ mặt đầy bối rối. “Thưa sư tỷ, không hề. Chúng con đã cẩn thận trinh sát nhiều lần, không phát hiện dấu hiệu của bất kỳ đại trận nào mang tính công kích hay phòng ngự. Cũng không có cường giả nào phô trương thần thông, hay bất kỳ tông môn nào công khai hành động. Chỉ là một dòng linh khí rất ôn hòa, tinh khiết, dần dần xua tan tà khí. Giống như… một dòng suối nhỏ chữa lành vết thương của đại địa, từ từ, âm thầm, nhưng lại vô cùng hiệu quả. Những người dân sống sót tại đó gọi đó là ‘điểm sáng’ của hy vọng, và họ nói về một ‘vị tiên nhân thầm lặng’ đã ban cho họ sự sống.”

Mộc Thanh Y trầm ngâm. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với mọi phương thức chiến đấu mà nàng từng biết. Các tông môn chính đạo thường dùng sức mạnh bạo liệt để đối đầu với tà khí, dùng trận pháp hùng vĩ để trấn áp. Nhưng phương pháp được miêu tả lại là sự thanh tẩy ôn hòa, sự chữa lành từ gốc rễ, không gây tiếng động, không phô trương. Điều này khiến nàng cảm thấy vừa khó hiểu, vừa bị thu hút một cách kỳ lạ.

“Kỳ lạ… rất kỳ lạ.” Nàng thì thầm, đôi môi mỏng khẽ mím chặt. “Một nhân tố không xác định, một phương pháp chưa từng thấy… nhưng lại có hiệu quả. Điều này có thể là một cơ hội, hoặc cũng có thể là một cạm bẫy mới của Ma Tông.” Nàng là người lý trí, luôn nhìn nhận vấn đề từ nhiều khía cạnh. Tuy nhiên, trong bối cảnh tuyệt vọng của cuộc chiến, bất kỳ tia hy vọng nào cũng đáng để nắm bắt.

Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh hùng vĩ của Thái Huyền Tông ẩn hiện trong mây mù. “Điều tra kỹ lưỡng hơn nữa. Ta muốn biết, ai đang làm điều này, và mục đích của họ là gì. Không được can thiệp, cũng không được gây động. Chỉ bí mật theo dõi, thu thập mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Đặc biệt là phương pháp mà ‘vị tiên nhân thầm lặng’ đó đang sử dụng. Có lẽ, đây là một tia hy vọng mới, một con đường khác để đối kháng với Ma Tông, một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới.”

Mộc Thanh Y biết rằng, trong một thế giới đang chìm đắm trong chiến loạn và tuyệt vọng, một phương pháp chữa lành như vậy, dù nhỏ bé, cũng có thể mang đến một sự thay đổi lớn lao. Nàng không dám đặt quá nhiều kỳ vọng, nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Ngọn lửa đó không phải là sự bùng cháy mãnh liệt của chiến tranh, mà là sự ấm áp của sự sống, của sự phục hồi. Nàng ngồi trầm ngâm, suy nghĩ về khả năng có một nhân tố bí ẩn đang hành động, và liệu có thể liên hệ với lực lượng này để chống lại Ma Tông hay không. Con đường 'chữa lành' của Lục Trường Sinh, dù chậm, nhưng đang dần tạo ra ảnh hưởng lớn hơn những gì hắn tưởng, có thể thay đổi cục diện chiến tranh.

Cả Hắc Vương và Mộc Thanh Y đều cảm nhận được sự bất thường. Một bên là sự tức giận và nghi ngờ, một bên là sự tò mò và hy vọng. Những "điểm sáng" nhỏ bé do Lục Trường Sinh tạo ra, âm thầm len lỏi giữa biển tà khí, đã bắt đầu thu hút sự chú ý của những thế lực lớn nhất Cửu Thiên Linh Giới, báo hiệu một sự thay đổi đang dần diễn ra, một cuộc đối kháng không chỉ bằng gươm đao mà còn bằng ý chí và đạo lý. Con đường của Lục Trường Sinh, tuy đơn độc, nhưng không còn là vô danh nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free