Cửu thiên linh giới - Chương 398: Bàn Cờ Loạn Thế: Hội Nghị Liên Minh Chính Đạo
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những đường nét hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch vào một màu đen sâu thẳm. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã khuất dạng sau những rặng cây, chỉ còn tiếng gió heo may rì rào như một lời thì thầm của đất trời. Nhưng đâu đó giữa chốn phàm trần và tiên cảnh ấy, tại một nơi linh khí dồi dào bậc nhất, một cuộc hội nghị định đoạt vận mệnh Cửu Thiên Linh Giới đang bắt đầu, với bầu không khí căng thẳng hơn bất cứ trận chiến nào.
***
Trong đại điện Vạn Pháp Tông, nơi linh khí ngưng tụ thành sương khói mờ ảo, không khí trang nghiêm và thanh tịnh đến lạ lùng. Đại điện được xây dựng từ những khối đá xanh khổng lồ, điêu khắc tinh xảo hình rồng phượng và các pháp trận cổ xưa, toát lên vẻ hùng vĩ mà cổ kính. Ánh sáng vàng nhạt và xanh ngọc từ những ngọn đèn linh thạch treo cao, cùng với các pháp trận ẩn mình trên vách tường, tạo nên một không gian huyền ảo, thiêng liêng. Tiếng chuông chùa từ tháp chuông Vạn Pháp Tông ngân vang từng hồi trầm bổng, xuyên qua màn đêm, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng không thể xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm nơi đây. Một làn gió nhẹ thổi qua những hành lang rộng lớn, mang theo chút hơi lạnh của núi rừng và thoang thoảng mùi hương trầm cổ kính, khiến tâm trí người ta trở nên thanh tỉnh hơn, nhưng đồng thời cũng nhấn chìm họ vào dòng suy tư miên man.
Quanh một bàn đá thạch anh khổng lồ, được chạm khắc hình Cửu Châu bát quái, các tông chủ và trưởng lão từ các thế lực chính đạo hàng đầu của Cửu Thiên Linh Giới đã tề tựu đông đủ. Mỗi người một vẻ, nhưng nét mặt ai nấy đều trầm trọng, ánh mắt chứa đựng sự lo âu, mệt mỏi sau những ngày tháng loạn lạc. Họ khoác lên mình những bộ đạo bào đủ màu sắc, từ màu xanh thẫm của Vạn Pháp Tông đến màu xanh ngọc của Thanh Huyền Đạo Phái, màu trắng tinh khiết của Băng Tuyết Cung, hay màu vàng cam của Hoả Diễm Cốc, tạo nên một bức tranh đa sắc nhưng lại thiếu đi sự tươi sáng vốn có.
Ở vị trí chủ tọa, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng quắc như những vì sao trên trời cao, mặc trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm thêu hình mây cuộn sóng, toát ra khí chất của một lãnh đạo tài ba. Ngồi bên cạnh ông là Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng lúc này ẩn chứa sự kiên định cùng nỗi lo lắng sâu sắc. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, đảo qua một lượt những gương mặt quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm màu ưu tư. Bên cạnh Mộc Thanh Y là Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết thêu sợi tơ bạc lấp lánh, dáng người uyển chuyển thanh tao. Mái tóc trắng bạc tự nhiên của nàng xõa dài mềm mại, đôi mắt long lanh như sương mai, dù vẫn mang nỗi buồn sâu thẳm nhưng lại toát lên vẻ kiên cường đến lạ.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, chứa đựng sự nặng nề của một người gánh vác trọng trách. "Chư vị đạo hữu, các vị tông chủ, trưởng lão. Tình hình đã đến mức không thể xem nhẹ. Hắc Ám Ma Tông đang bành trướng với tốc độ kinh hoàng, tựa như một cơn lũ quét nhấn chìm mọi sinh linh. Các phong ấn Ma Uyên đang suy yếu nghiêm trọng, đặc biệt là ở biên giới phía Tây Bắc, nơi tà khí đã bắt đầu tràn ra, ô nhiễm cả một vùng đất rộng lớn." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn tìm kiếm sự đồng lòng và quyết tâm.
Mộc Thanh Y tiếp lời, giọng nàng sắc sảo, dứt khoát nhưng cũng đầy nghiêm trọng. "Các báo cáo từ tiền tuyến đều cho thấy sự tàn bạo chưa từng có của tà đạo. Chúng không chỉ tàn sát tu sĩ chính đạo, mà còn biến vô số thôn làng phàm nhân thành luyện ngục trần gian. Chúng hút cạn linh khí, biến đất đai màu mỡ thành hoang mạc chết chóc, gieo rắc tử khí và tà niệm khắp nơi. Thậm chí, có tin đồn rằng, Ma Quân Huyết Ảnh đã thức tỉnh, hoặc ít nhất là một phần sức mạnh của hắn đã được phục hồi. Sự xuất hiện của hắn, dù chỉ là bóng hình, cũng đã khiến hàng vạn sinh linh run sợ, và vô số tu sĩ chính đạo bỏ mạng." Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, đôi môi mỏng mím chặt, biểu lộ sự phẫn nộ và quyết tâm.
Ngay khi Mộc Thanh Y vừa dứt lời, một tông chủ từ một môn phái nhỏ hơn, khuôn mặt nhọn hoắt, đôi mắt ti hí luôn đảo quanh, chính là Triệu Phong, khẽ rụt cổ lại, nhưng vẫn cố gắng chen vào một câu với giọng điệu nịnh nọt và có phần lo sợ. "Đúng vậy, đúng vậy, Mộc tông chủ nói chí phải. Ngay cả những vùng đất xa xôi hẻo lánh cũng không thể thoát khỏi tai ương. Tà khí lan tràn, dị tượng liên miên. Chúng ta... chúng ta phải nghĩ cách đối phó!" Hắn không quên liếc nhìn Vạn Pháp Tông Chủ và Mộc Thanh Y, như muốn tìm kiếm sự tán thành.
Các tông chủ khác trao đổi ánh mắt lo lắng, một số người trầm ngâm vuốt râu, một số khác thì khẽ đập bàn, thể hiện sự phẫn nộ trước những tin tức về sự tàn phá không ngừng. Một trưởng lão với bộ râu bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, khẽ thở dài, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của cả một thế giới. "Tà đạo càng ngày càng ngang ngược. Nếu cứ tiếp tục thế này, Cửu Thiên Linh Giới sẽ hoàn toàn rơi vào tay bọn chúng mất."
Bạch Ngưng Sương, với giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường, từ tốn nói: "Không thể để tình hình tiếp diễn. Chúng ta phải tìm ra một con đường, không chỉ để chiến đấu, mà còn để bảo vệ những sinh linh vô tội, bảo vệ căn nguyên của thế giới này. Linh khí đang hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, và tà đạo trỗi dậy... tất cả báo hiệu một thời đại biến đổi lớn lao, mà chúng ta cần phải đối mặt với một tầm nhìn xa hơn." Lời nói của nàng, dù không hùng hồn, nhưng lại chạm đến sâu thẳm trong tâm can mỗi người, khiến họ phải suy nghĩ về trách nhiệm cao cả của mình. Đại điện lại chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng chuông chùa ngân vang đều đặn, và những ánh mắt đầy lo âu nhìn nhau, tự hỏi con đường nào mới là con đường giải thoát giữa kiếp nạn này.
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, ánh trăng mờ ảo xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc, đổ bóng những hình thù kỳ dị xuống sàn đá lạnh lẽo. Không khí trong đại điện càng lúc càng nặng nề hơn, hương trầm thoang thoảng không thể xua đi mùi vị của sự lo âu đang ngự trị trong lòng mỗi người. Ánh sáng từ các pháp trận chiếu sáng dịu nhẹ, nhưng không đủ làm xua đi bóng tối trong tâm hồn những người gánh vác trách nhiệm bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới. Thỉnh thoảng có tiếng thở dài nặng nề, tiếng nghiến răng ken két của một số tông chủ trẻ tuổi, thể hiện sự bất lực và phẫn nộ trước tình cảnh hiện tại.
Sau khi Vạn Pháp Tông Chủ và Mộc Thanh Y trình bày tình hình, các tông chủ bắt đầu thảo luận về các biện pháp đối phó. Một tông chủ vạm vỡ, với bộ giáp cứng cáp, đứng phắt dậy, giọng nói hùng hổ: "Chúng ta cần một trận chiến quyết định để dập tắt ngọn lửa tà đạo! Tập hợp toàn bộ lực lượng chính đạo, trực tiếp tấn công tổng đàn Ma Tông, bắt giữ Ma Quân Huyết Ảnh, như vậy mới có thể dẹp yên loạn thế!" Lời nói của hắn nhận được sự đồng tình của một số tu sĩ trẻ tuổi, nhưng đa phần các tông chủ già dặn hơn thì chỉ lắc đầu.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhíu mày, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Nhưng Ma Tông đã quá mạnh, lực lượng của chúng đã mở rộng khắp nơi. Chúng ta không thể đơn độc đối kháng, cũng không thể mạo hiểm tất cả vào một trận đánh quyết định khi chưa có đủ sự chuẩn bị. Hơn nữa, ngay cả khi chúng ta có thể đánh bại được Ma Quân Huyết Ảnh, tà khí đã ngấm sâu vào lòng đất, vào tâm trí phàm nhân. Nếu không giải quyết căn nguyên, ngọn lửa tà đạo sẽ lại bùng lên ở một nơi khác." Lời của ông như một gáo nước lạnh dội vào sự hăng hái của những người đề xuất chiến đấu trực diện.
Một tông chủ khác, với khuôn mặt cương nghị, nhưng ánh mắt chất chứa vẻ mệt mỏi, nói: "Chúng ta đã thử nhiều chiến thuật phòng ngự, phản công cục bộ, nhưng kết quả chỉ là sự hao tổn lực lượng không ngừng. Mỗi lần chúng ta đẩy lùi tà đạo ở một vùng, chúng lại xuất hiện ở một vùng khác, mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn. Nhân lực của chúng ta có hạn, linh thạch và tài nguyên cũng không phải là vô tận. Nếu cứ tiếp tục theo cách này, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ kiệt sức."
Bầu không khí trở nên bế tắc. Mọi người đều biết rằng chiến tranh trực diện là điều khó tránh khỏi, nhưng ai cũng nhận thức được cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt đỏ, và liệu có thực sự mang lại chiến thắng cuối cùng hay không thì vẫn là một dấu hỏi lớn.
Mộc Thanh Y nhìn quanh một lượt, nàng đã quan sát những biểu cảm, những ánh mắt đầy lo lắng của các vị tông chủ. Nàng hít thở thật sâu, lấy lại sự bình tĩnh, rồi từ tốn cất lời, giọng nói của nàng tuy không lớn nhưng lại có sức nặng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Thưa chư vị, ta đã tận mắt chứng kiến một phương pháp khác... một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ đến, hoặc đã bỏ qua."
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Mộc Thanh Y. Triệu Phong, ngồi bên cạnh nàng, lúc này không còn vẻ nịnh nọt mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy, khẽ gật đầu ủng hộ. Mộc Thanh Y tiếp tục, giọng nàng dần trở nên mềm mỏng hơn, nhưng vẫn giữ sự kiên định. "Vài ngày trước, ta cùng Vạn Pháp Tông Chủ và Bạch Ngưng Sương đã đến An Bình Thôn, một nơi vừa bị tà đạo tàn phá. Chúng ta đã chứng kiến cảnh tượng hoang tàn, nhưng sau đó, ta lại thấy một điều kỳ diệu. Lục Trường Sinh... dù không trực tiếp tham gia vào các cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhưng cách hắn chữa lành linh mạch, hướng dẫn phàm nhân tự cường, đã mang lại sinh cơ cho vùng đất chết. Hắn không dùng sức mạnh để đàn áp, mà dùng Đạo để hồi sinh."
Nhiều tông chủ lộ vẻ ngạc nhiên, một số người cau mày hoài nghi, bởi cái tên Lục Trường Sinh vẫn còn khá xa lạ đối với họ, hoặc chỉ là một cái tên mơ hồ gắn với những tin đồn về một tu sĩ "khác thường".
Triệu Phong thấy Mộc Thanh Y đã mở lời, hắn cũng mạnh dạn hơn, tiếp lời với giọng điệu có phần nhanh nhảu nhưng cũng đầy thuyết phục. "Đúng vậy! Thần Y Cổ Thiên cũng đã rất tán thưởng phương pháp của Lục đạo hữu. Ông ấy nói rằng, đó là con đường bền vững nhất để chống lại sự mục rữa của tà khí, để phục hồi căn nguyên của thế giới. Hắn... hắn không chỉ chữa lành vết thương thể xác, mà còn chữa lành cả linh mạch của đất trời, và gieo mầm hy vọng vào lòng người dân. Ta... ta cũng đã thấy Tiêu Hạo, người đồng hành cùng hắn, đã thay đổi rất nhiều, không còn là thiếu niên nông nổi như trước. Hắn đã học được cách kiến tạo, cách bảo vệ." Triệu Phong lúc này dường như đã quên mất vẻ nịnh nọt thường ngày, mà chỉ tập trung vào những gì mình đã chứng kiến, giọng nói mang theo sự chân thành hiếm có.
"Chữa lành linh mạch? Hướng dẫn phàm nhân tự cường?" Một tông chủ khác lẩm bẩm, ánh mắt lộ rõ sự suy tư. "Điều đó... có thể thực sự hiệu quả sao? Trong khi chúng ta đang chiến đấu đổ máu, hắn lại chọn một con đường khác..."
Một số người cố chấp vẫn tỏ ra hoài nghi, cho rằng đó chỉ là những hành động nhỏ nhặt, không đáng kể so với đại cục. "Nước xa không cứu được lửa gần. Chúng ta cần một phương pháp mạnh mẽ, trực diện hơn để đối phó với Ma Tông!"
Nhưng ánh mắt của Vạn Pháp Tông Chủ và Mộc Thanh Y vẫn đầy kiên định. Họ hiểu rằng, những gì Lục Trường Sinh làm không phải là chữa lửa, mà là kiến tạo một dòng suối mới, dần dần xoa dịu và thanh lọc cả một vùng đất bị ô nhiễm. Đó không phải là một giải pháp tức thời, nhưng lại là một nền tảng vững chắc cho tương lai. Cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn, giữa truyền thống và đổi mới, giữa chiến đấu và chữa lành, tạo nên một sự va chạm tư tưởng sâu sắc trong lòng đại điện. Tiếng thở dài xen lẫn tiếng tranh cãi nhỏ, mùi hương trầm dường như cũng trở nên đặc quánh hơn trong bầu không khí nặng nề.
Đêm đã buông xuống sâu hơn, ánh trăng mờ ảo ngoài kia giờ đây đã lên cao, xuyên qua các ô cửa sổ lớn của đại điện, hòa vào ánh sáng lung linh của các pháp trận. Không khí trong điện giờ đây đã tĩnh lặng hơn nhiều, nhưng không phải là sự im lặng của thất bại, mà là sự tĩnh lặng của những tâm hồn đã đạt đến một quyết định, một sự đồng thuận ngầm. Tiếng chuông chùa từ tháp chuông Vạn Pháp Tông vẫn ngân nga đều đặn, từng hồi, từng hồi, như một lời nhắc nhở về chính đạo, về bổn phận, và về sự kiên định. Hơi gió đêm mát mẻ thổi vào qua khung cửa, mang theo sự thanh khiết của núi rừng, làm dịu đi những căng thẳng còn vương vấn.
Cuối cùng, Vạn Pháp Tông Chủ đứng lên, thân hình uy nghiêm như một ngọn núi sừng sững giữa trời đêm. Ông không nói gì ngay lập tức, chỉ để ánh mắt quét qua từng gương mặt, từng ánh nhìn, từng hơi thở trong đại điện. Ông cảm nhận được sự mệt mỏi, sự tổn thương, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đang âm ỉ cháy trong lòng mỗi người. Giọng ông trầm ấm, vang vọng, nhưng lần này lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một tầm nhìn bao quát cả quá khứ, hiện tại và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.
"Chư vị đạo hữu, ta hiểu những lo lắng, những băn khoăn của mỗi người. Nhưng giờ đây, không phải là lúc để chúng ta phân tranh hay do dự." Vạn Pháp Tông Chủ dừng lại, ánh mắt ông nhìn về phía tấm bản đồ Cửu Thiên Linh Giới được trải rộng trên mặt bàn đá, nơi những chấm đỏ của tà khí đang lan rộng như một vết mực trên trang giấy trắng. "Chúng ta không thể trông chờ vào một phép màu hay một vị anh hùng đơn độc. Cuộc chiến này sẽ dài lâu, sẽ khắc nghiệt hơn bất kỳ kiếp nạn nào mà Cửu Thiên Linh Giới từng trải qua. Và để đối mặt với nó, chúng ta cần một liên minh vững chắc, không chỉ về thể chất, về binh lực, mà còn về đạo tâm, về tư duy."
Ông tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, mang theo sự quyết đoán của một người lãnh đạo tối cao. "Chúng ta không thể mãi đi theo lối mòn cũ. Chiến đấu là cần thiết, nhưng chỉ chiến đấu thôi là chưa đủ. Chúng ta phải học cách không chỉ đánh bại tà đạo, mà còn phải chữa lành những vết thương mà chúng gây ra, chữa lành cả linh mạch của đất trời và tâm hồn của chúng sinh. Chúng ta phải học cách kiến tạo, cách gieo mầm hy vọng, để dù cho chiến tranh có khốc liệt đến đâu, căn nguyên của thế giới này vẫn có thể được bảo toàn. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, dù có vẻ chậm rãi, nhưng lại là con đường bền vững nhất để giữ vững căn nguyên của thế giới."
Mộc Thanh Y gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng tràn đầy hy vọng. Nàng đã nhìn thấy những gì Vạn Pháp Tông Chủ nói, và nàng tin vào con đường ấy. Bạch Ngưng Sương cũng khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây bừng sáng với một niềm tin mới. Triệu Phong, lúc này, khuôn mặt nhọn hoắt của hắn cũng không còn vẻ xảo quyệt, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, thậm chí là kính phục. Hắn đã thực sự thấu hiểu.
Vạn Pháp Tông Chủ nâng tay lên, hướng về phía các tông chủ. "Vậy nên, ta đề xuất, chúng ta cần thành lập một liên minh chính đạo thống nhất, không chỉ tập trung vào việc chiến đấu trực diện, mà còn vào việc bảo vệ, chữa lành, và chuẩn bị cho một cuộc chiến trường kỳ. Mỗi tông môn sẽ đóng góp sức mạnh của mình, không chỉ là pháp thuật hay binh khí, mà còn là trí tuệ, là tấm lòng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Ma Tông, cùng nhau bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới, cùng nhau tìm kiếm con đường thoát khỏi kiếp nạn này. Đây là con đường duy nhất."
Các tông chủ, sau những giờ phút tranh luận và suy ngẫm, cuối cùng cũng đã đạt được sự đồng thuận. Họ đồng loạt đứng dậy, cúi đầu thể hiện sự chấp thuận và kính trọng đối với Vạn Pháp Tông Chủ. Trong khoảnh khắc ấy, sự chia rẽ và hoài nghi dường như tan biến, chỉ còn lại sự đoàn kết và quyết tâm sắt đá.
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương trao đổi ánh mắt, thấu hiểu rằng một kỷ nguyên mới của cuộc chiến đã bắt đầu. Một kỷ nguyên không chỉ có máu và lửa, mà còn có hy vọng và sự kiến tạo. Lục Trường Sinh, dù không hiện diện tại hội nghị này, nhưng con đường của hắn, đạo lý của hắn, đã trở thành một phần không thể thiếu trong chiến lược của họ. Một liên minh chính đạo mạnh mẽ hơn, toàn diện hơn, đã được hình thành, sẵn sàng đối mặt với Ma Quân Huyết Ảnh và cuộc chiến trường kỳ sắp tới, với một niềm tin rằng "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Ngọn đèn le lói thắp sáng hy vọng giữa đêm trường đã được truyền từ tay người bảo hộ thầm lặng, đến những người gánh vác trách nhiệm bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà giờ đây, nó đang dần lan tỏa, ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới tu hành.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.