Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 408: Huyết Tà Thực Linh: Tuyệt Vọng Lan Tràn

Ánh mắt Lục Trường Sinh hướng về phía Ma Uyên, nơi tà khí đang cuồn cuộn dâng cao, như thể hắn đã nhìn thấy được sợi dây liên kết giữa tất cả những nơi bị ô nhiễm, và một âm mưu lớn hơn đang được Ma Quân Huyết Ảnh dệt nên, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu, vật phẩm mà hắn đã từng nghe nói đến trong những ghi chép cổ xưa. Hắn biết, một trận chiến không tiếng súng, nhưng lại định đoạt vận mệnh của cả thế giới, đã chính thức bắt đầu. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng hắn đã sẵn sàng.

***

Cổ Hoang Sơn Mạch, một trong những vùng đất cổ kính nhất Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây khoác lên mình một tấm áo choàng tang thương. Nơi đây vốn nổi tiếng với những đỉnh núi cao chót vót chạm đến tầng mây, những thung lũng sâu thẳm ẩn chứa vô vàn bí cảnh, những dòng thác đổ trắng xóa như dải lụa tiên, và những hang động tự nhiên chứa đựng linh thạch quý hiếm. Linh khí tại đây dồi dào, cuồn cuộn như thủy triều, nhưng cũng bất ổn, ẩn chứa vô số hung hiểm từ yêu thú hoang dã. Thế nhưng, giờ đây, vẻ hùng vĩ ấy đã bị bóp méo, phủ lên một màu u ám đến rợn người.

Bầu trời Cổ Hoang Sơn Mạch tối sầm như chiều tà, dù thời gian vẫn đang là ban ngày. Gió mạnh rít lên từng hồi ghê rợn, mang theo hơi lạnh thấu xương, len lỏi qua những tán cây cổ thụ đã héo úa, trơ trụi. Không còn tiếng chim hót líu lo, không còn tiếng suối reo trong trẻo. Thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió hú như oan hồn than khóc, hoặc tiếng cành cây khô gãy răng rắc dưới sức gió. Cảnh vật biến đổi đến kinh ngạc: những cây đại thụ ngàn năm tuổi giờ chỉ còn là những thân gỗ xám xịt, mục ruỗng, lá cây rụng hết, trơ trọi những cành khô cong queo như bàn tay quỷ dữ vươn ra níu kéo không trung. Đất đai nứt nẻ thành từng mảng lớn, lộ ra những khe nứt sâu hoắm như miệng vực. Mùi đất rừng ẩm mục trộn lẫn với một thứ mùi tanh nồng, hôi thối, tựa như mùi máu khô và lưu huỳnh, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Lục Trường Sinh và ba người đồng hành, Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, lặng lẽ xuyên qua vùng đất chết chóc này. Bước chân của họ nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm. Lục Trường Sinh vẫn vận bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, màu sắc giờ đây càng trở nên hòa mình vào vẻ u ám của cảnh vật. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy thường ngày trầm tư, giờ đây càng sâu thẳm hơn, không ngừng quan sát mọi biến động dù là nhỏ nhất. Hắn không nói một lời, nhưng khí tức điềm tĩnh từ hắn lại là điểm tựa vững chắc cho những người còn lại.

Tiêu Hạo, với bộ y phục màu lam nhạt, thoạt nhìn có vẻ nổi bật giữa khung cảnh u tối, nhưng khí tức của hắn lại được thu liễm đến mức tối đa. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây cũng mang đầy vẻ cảnh giác, liên tục đảo quanh như chim cắt săn mồi. Hắn khẽ hít một hơi, rồi lại nhíu mày, thấp giọng thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu: “Tình hình còn tệ hơn chúng ta tưởng tượng, tà khí đã thấm sâu vào cả đất đá, thậm chí còn lan tỏa vào không khí. Ta cảm thấy linh khí trong cơ thể cũng bị chèn ép, hoạt động không còn trôi chảy như trước.” Hắn đưa tay chạm vào một thân cây khô héo, chỉ thấy lớp vỏ cây mục ruỗng bong ra, lộ ra lớp gỗ bên trong cũng đã hóa đen, cứng lại như đá.

Mộc Thanh Y, trong bộ đạo bào xanh ngọc điểm hoa văn mây trắng tinh xảo, dù vẫn giữ được vẻ thanh thoát, nhưng ánh mắt phượng của nàng cũng không giấu được vẻ u sầu và căm phẫn. Nàng nắm chặt thanh kiếm Trảm Tà bên hông, chuôi kiếm lạnh lẽo dường như truyền thêm sức mạnh cho nàng. “Đây không chỉ là tàn sát, mà là sự hủy hoại có mục đích. Mỗi bước chân chúng ta đi qua, mỗi hơi thở chúng ta hít vào, đều cảm nhận được sự mục ruỗng từ bên trong. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết người, hắn muốn phá nát cả bản nguyên của thế giới này.” Giọng nàng trầm thấp, mang theo sự kiên định thường thấy, nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau lòng khi chứng kiến cảnh tượng bi thương này.

Bạch Ngưng Sương, với bạch y tinh khiết và mái tóc trắng bạc dài óng ả, tựa như một tiên tử lạc bước vào chốn địa ngục trần gian. Vẻ ngoài mong manh của nàng lại tương phản mạnh mẽ với ý chí kiên cường trong đôi mắt long lanh như sương mai. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve một cành cây khô gãy, ánh mắt lộ rõ sự đồng cảm sâu sắc với sự đau khổ của vạn vật. Nàng cảm thấy một nỗi buồn trĩu nặng, một nỗi đau không lời trước cảnh tượng sinh linh lầm than, thiên địa bị tà hóa.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn, tránh né một vài toán Ma Binh tuần tra. Những Ma Binh này không phải là những kẻ phàm trần bị tà hóa đơn thuần, mà là những chiến binh mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu và tàn bạo. Chúng di chuyển chậm chạp nhưng đầy đe dọa, mang theo mùi tử khí nồng nặc, tựa như những bóng ma đội mồ sống dậy. Sự xuất hiện của chúng không chỉ là dấu hiệu của sự chiếm đóng, mà còn là bằng chứng cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã thiết lập một mạng lưới kiểm soát chặt chẽ trên vùng đất này, bảo vệ những linh mạch bị ô nhiễm.

Lục Trường Sinh dừng lại, ánh mắt hắn khẽ dao động. Hắn cảm nhận được. Dưới lòng đất khô cằn này, có một sự biến động mãnh liệt, một dòng chảy ngầm của năng lượng hỗn tạp. Hắn nhắm mắt lại, toàn thân hắn dường như hóa thành một cành cây cổ thụ, cắm rễ sâu vào lòng đất. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, một luồng khí tức cổ xưa, kiên định tỏa ra từ hắn, chậm rãi hòa vào không gian. Hắn không dùng thần thức để quét, mà dùng tâm để cảm nhận, dùng Đạo để lắng nghe tiếng vọng từ linh mạch.

Hắn cảm nhận được, những linh mạch nhỏ và trung bình dưới lòng đất, vốn là huyết mạch của Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây đang rên rỉ trong đau đớn. Chúng không bị cắt đứt, không bị hủy hoại hoàn toàn, mà đang bị biến chất. Linh khí thuần túy bị vặn vẹo, bị đồng hóa, trở thành một dạng năng lượng khác, lạnh lẽo, mang theo sự hủy diệt và tham lam. Nó giống như một sinh vật sống đang bị nhiễm độc, và chất độc ấy đang dần dần thay đổi toàn bộ bản chất của nó. Cảm giác này khiến Lục Trường Sinh nhớ lại lời nói của mình ở chương trước: "Hắn không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn thay thế." Đây không chỉ là một cuộc tàn sát, mà là một âm mưu "thực linh", nuốt chửng linh khí, biến nó thành chất dinh dưỡng cho Ma Quân Huyết Ảnh. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn cũng không khỏi rung động khẽ khàng trước sự tàn độc và xảo quyệt của thủ đoạn này.

***

Họ tiếp tục hành trình trong màn đêm âm u, băng qua những thung lũng sâu hun hút và những ngọn đồi trọc trụi, cho đến khi một hình ảnh đau lòng hiện ra trước mắt. Đó là An Bình Thôn, một ngôi làng nhỏ vốn yên bình, nép mình dưới chân núi. An Bình Thôn trước kia, qua trí nhớ của Tiêu Hạo, là một bức tranh thủy mặc của phàm tục: những ngôi nhà tranh vách đất mái ngói đơn sơ, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, tiếng gà gáy, chó sủa, trẻ con chơi đùa, và một cây đa cổ thụ sừng sững giữa làng như một vị thần hộ mệnh. Mùi khói bếp, rơm rạ, và hoa dại thường vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng.

Nhưng giờ đây, tất cả đã biến mất. An Bình Thôn chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà đã sụp đổ, gạch ngói vỡ vụn, gỗ mục ruỗng. Mùi khói bếp đã được thay thế bằng mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh và mùi ẩm mốc khó chịu. Ruộng đồng giờ đây nứt nẻ, khô cằn, lộ ra những vết đen loang lổ như mực. Xác người và gia súc nằm rải rác khắp nơi, không nguyên vẹn, bị biến dạng một cách ghê rợn, như thể bị một thứ lực lượng vô hình nào đó hút cạn sinh khí, hoặc bị phân hủy từ bên trong. Sương mù đen kịt bao trùm lấy ngôi làng, khiến khung cảnh càng thêm ma quái, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió rít qua những khe hở trong đống đổ nát nghe như tiếng ai oán, than khóc.

Bạch Ngưng Sương, vốn kiên cường, giờ đây cũng không khỏi run rẩy khẽ khàng. Nàng dùng tay che đi một phần khuôn mặt, đôi mắt long lanh ngấn lệ. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng này. Đây không phải là sự hủy diệt nhanh chóng, mà là một sự giày vò kéo dài, một cái chết từ từ, đau đớn hơn vạn lần.

Họ cẩn trọng tiến vào ngôi làng. Giữa đống đổ nát, dưới tán cây đa cổ thụ giờ đã khô héo, thân cây hóa đen, họ tìm thấy một lão nhân. Đó là Lão Trưởng Thôn, khuôn mặt phúc hậu giờ đây hằn sâu những nếp nhăn của sự đau khổ và tuyệt vọng. Râu tóc ông bạc phơ, nhưng ánh mắt lại đục ngầu, vô hồn. Ông nằm thoi thóp trên nền đất ẩm ướt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió.

Mộc Thanh Y vội vàng quỳ xuống bên cạnh ông, đưa tay kiểm tra hơi thở và mạch đập. Linh lực thuần túy từ nàng truyền vào cơ thể Lão Trưởng Thôn, nhưng chỉ như muối bỏ biển. Nàng cảm nhận được một luồng tà khí lạnh lẽo, vô cùng ngoan cố đã ăn sâu vào cốt tủy của ông, phá hủy mọi sinh cơ. "Lão Trưởng Thôn, ông... ông hãy cố gắng lên!" Nàng đau lòng nói, giọng nghẹn lại.

Lão Trưởng Thôn khẽ mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía họ, tựa như nhìn thấy những tia sáng cuối cùng trong cuộc đời. Ông thều thào, giọng yếu ớt nhưng đầy ám ảnh: “Cầu xin... cầu xin tiên trưởng... giúp đỡ...” Ông ho khù khụ, máu đen trào ra từ khóe miệng. “Nó... nó không giết người ngay... nó biến đổi... biến tất cả thành thứ ghê tởm... linh mạch... linh mạch đã phản bội chúng ta...”

Ông run rẩy chỉ vào mặt đất, nơi những vết nứt sâu hoắm đang chảy ra thứ dịch đen đặc quánh, bốc lên mùi hôi thối kinh khủng. “Ban đầu... ban đầu chỉ là sương mù đen... lạnh lẽo... rồi đất đai khô cằn... cây cối héo úa... nước giếng nhiễm độc... Người trong thôn... dần dần yếu đi... bệnh tật... họ không chết vì binh đao... mà chết vì... bị hút cạn sinh khí... bị tà khí ăn mòn từ bên trong... Thậm chí... thậm chí xác chết... cũng biến đổi... trở thành thứ ghê tởm... những Ma Binh... chúng nó... chúng nó không phải từ bên ngoài đến... mà là... là người trong thôn... bị biến thành...” Lời nói của Lão Trưởng Thôn đứt quãng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.

Bạch Ngưng Sương, lắng nghe câu chuyện, không khỏi nắm chặt hai tay. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn xâm chiếm trái tim. “Thật tàn nh���n... Biến đổi linh mạch, biến đổi con người... Biến cái nôi của sự sống thành nguồn gốc của cái chết...” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng sự phẫn nộ trong đó lại vô cùng mãnh liệt. Nàng chưa từng chứng kiến một thủ đoạn tà ác nào thâm độc đến vậy, không chỉ giết chóc mà còn hủy diệt cả bản nguyên, cả hy vọng.

Tiêu Hạo kiểm tra các vật phẩm còn sót lại trong những ngôi nhà đổ nát. Hắn nhặt lên một mảnh vải, một chiếc bát sứt mẻ, một vài thanh kiếm gỉ sét của những người dân cố gắng chống cự. Tất cả chúng đều bị tà khí xâm thực, biến chất. Mảnh vải mục nát ngay khi chạm vào, chiếc bát biến thành một khối vật chất đen kịt, lạnh lẽo, và những thanh kiếm gỉ sét tỏa ra một luồng khí độc hại. “Không một thứ gì còn nguyên vẹn, tất cả đều bị ô nhiễm, bị đồng hóa. Ngay cả những vật vô tri cũng không thoát khỏi sự tàn phá này. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn giết chết thể xác, hắn muốn hủy diệt cả linh hồn của vạn vật.” Tiêu Hạo kết luận, vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy. Hắn cảm thấy một sự bất lực trào dâng, các tông môn chính đạo đã quá tập trung vào việc đối phó với sức mạnh vật chất, mà bỏ qua âm mưu sâu xa này.

Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng nội tâm hắn lại dậy sóng. Hắn biết Ma Quân Huyết Ảnh không tầm thường, nhưng sự thâm độc của thủ đoạn này vẫn khiến hắn kinh ngạc. Hắn hiểu rằng, đây không còn là một cuộc chiến sinh tử thông thường, mà là một cuộc chiến tranh giành bản nguyên, một cuộc chiến để bảo vệ sự tồn tại của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Đêm đã khuya, sương mù đen kịt càng lúc càng dày đặc, lạnh buốt thấu xương. An Bình Thôn chìm trong một không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít và tiếng róc rách của thứ dịch đen chảy ra từ lòng đất. Dưới tán cây đa cổ thụ đã hóa thành khúc gỗ đen sạm, Lục Trường Sinh quỳ xuống bên cạnh một vết nứt lớn trên mặt đất. Từ vết nứt này, một luồng tà khí ngầm cuồn cuộn bốc lên, phát ra ánh sáng xanh lục ma quái, nhuốm màu cả không gian xung quanh. Đây chính là nơi linh mạch nhỏ của An Bình Thôn đã bị ô nhiễm hoàn toàn, biến thành một con sông tà khí dưới lòng đất.

Hắn đặt bàn tay phải lên mặt đất lạnh lẽo, ẩm ướt, nơi tà khí đang không ngừng thoát ra. Một cảm giác lạnh buốt, nhớp nháp truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn, nhưng Lục Trường Sinh không hề nhíu mày. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng khí tức cổ xưa, kiên định từ sâu thẳm đan điền hắn lan tỏa, thẩm thấu vào lòng đất, kết nối với linh mạch đã bị biến chất.

Ngay lập tức, Lục Trường Sinh cảm nhận được một bức tranh kinh hoàng. Tà khí này không chỉ đơn thuần là năng lượng xấu, mà nó mang theo một ý chí mạnh mẽ, một sự tham lam tột độ. Nó đang "tiêu hóa" linh khí tự nhiên, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách đồng hóa, biến đổi. Linh khí thuần túy, trong sáng, giờ đây bị vặn vẹo, bị bẻ cong, bị chuyển hóa thành một dạng năng lượng mới, đặc biệt phù hợp cho Ma Quân Huyết Ảnh. Nó giống như một sinh vật khổng lồ đang hút cạn sự sống từ lòng đất, biến chất mọi thứ để phục vụ cho sự tăng trưởng của chính nó. Đây là một âm mưu "thực linh", nuốt chửng linh khí, biến nó thành chất dinh dưỡng cho Ma Quân Huyết Ảnh.

Trong tâm hải, Lục Trường Sinh thấy rõ ràng sự liên kết giữa các linh mạch bị ô nhiễm, chúng tạo thành một mạng lưới khổng lồ, một hệ thống tuần hoàn tà khí đang âm thầm lan rộng khắp Cửu Thiên Linh Giới. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn chiếm đoạt, mà hắn muốn biến Cửu Thiên Linh Giới thành một phần của chính mình, một cơ thể khổng lồ phục vụ cho ý chí tà ác của hắn. Đó là một ý đồ điên rồ, nhưng vô cùng xảo quyệt và hiệu quả.

"Nó không phá hủy... nó đồng hóa... biến linh khí thành chất dinh dưỡng cho nó. Ma Quân... hắn đang 'ăn' Cửu Thiên Linh Giới." Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo sự kinh ngạc sâu sắc. Hắn chưa từng nghĩ rằng một Ma Quân lại có thể có một âm mưu tà ác đến mức này, vượt xa mọi giới hạn của sự hủy diệt thông thường. Hắn cảm thấy một sự nặng nề đè nén lên đạo tâm, một nỗi sợ hãi về quy mô và sự tàn nhẫn của âm mưu này. Liệu con đường 'chậm mà chắc' của Tàn Pháp Cổ Đạo có đủ sức chống lại sự hủy diệt tinh vi và nhanh chóng này hay không?

Tiêu Hạo nghe Lục Trường Sinh nói, đôi mắt hắn trợn tròn vì kinh ngạc. “Vậy là mục tiêu của hắn không chỉ là tàn sát, mà là biến cả thế giới thành một phần của hắn sao? Biến Cửu Thiên Linh Giới thành một món ăn khổng lồ?” Giọng hắn run run, không giấu được sự hoảng sợ. Đây là một khái niệm vượt quá mọi tưởng tượng của hắn về tà đạo.

Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm Trảm Tà, ánh mắt căm phẫn rực cháy. “Đáng sợ hơn cả hủy diệt... Hắn muốn biến mọi thứ thành bản sao của hắn, hủy hoại mọi sự sống bằng cách đồng hóa chúng.” Nàng cảm thấy một sự bất lực trào dâng, các tông môn chính đạo đã quá tập trung vào việc đối phó với sức mạnh vật chất, mà bỏ qua âm mưu sâu xa này.

Lục Trường Sinh cố gắng dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để 'thanh lọc' một phần nhỏ của tà khí. Một luồng khí tức thuần khiết, cổ xưa từ Tàn Pháp Cổ Đạo dũng mãnh tiến vào linh mạch bị ô nhiễm, cố gắng đẩy lùi sự xâm thực của tà khí. Thế nhưng, sự chống cự của tà khí vô cùng mạnh mẽ, ngoan cố, nó không những không bị đẩy lùi hoàn toàn, mà còn cố gắng phản công, lan tỏa ngược trở lại, muốn đồng hóa cả khí tức của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tâm thần, như thể đối mặt với một sinh vật sống đang giãy giụa. Khả năng thanh lọc của Tàn Pháp Cổ Đạo là có, nhưng để thanh tẩy một linh mạch đã bị ô nhiễm sâu sắc như thế này, cần một lượng lớn thời gian và sức lực, và quan trọng hơn, nó có tính lây lan, một khi đã bị nhiễm, rất khó để hoàn toàn loại bỏ.

Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía xa. Tiêu Hạo nhanh chóng cảnh giác. “Có động tĩnh! Ma Binh!”

Quả nhiên, một đội Ma Binh nhỏ, chừng hơn mười tên, bị thu hút bởi sự dao động linh lực từ Lục Trường Sinh, bất ngờ xuất hiện từ màn sương đen kịt. Chúng di chuyển không tiếng động, chỉ có tiếng giáp sắt gỉ sét va vào nhau và tiếng gầm gừ khát máu vang vọng trong đêm tối. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng tập trung vào Lục Trường Sinh, như thể cảm nhận được mối đe dọa từ hắn đối với nguồn tà khí. Sự xuất hiện của chúng không chỉ là dấu hiệu của sự chiếm đóng, mà còn là bằng chứng cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã thiết lập một mạng lưới kiểm soát chặt chẽ trên vùng đất này, bảo vệ những linh mạch bị ô nhiễm.

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương không chút do dự, lập tức rút vũ khí. Mộc Thanh Y vung kiếm Trảm Tà, một luồng kiếm khí sắc bén xé tan màn sương, nhằm thẳng vào những tên Ma Binh gần nhất. Bạch Ngưng Sương khẽ chuyển động, thân pháp uyển chuyển như mây, thanh kiếm băng giá trong tay nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo, tạo thành một hàng rào băng bảo vệ Lục Trường Sinh, đồng thời chặn đứng đường tiến của Ma Binh. Tiêu Hạo cũng nhanh chóng triển khai trận pháp nhỏ, những lá bùa chú bay ra, biến thành những tia sáng chói mắt, gây rối loạn đội hình địch, đảm bảo Lục Trường Sinh không bị quấy rầy trong khi hắn đang cảm nhận linh mạch.

Trận chiến diễn ra chóng vánh. Dù chỉ là một đội Ma Binh nhỏ, nhưng chúng vô cùng hung hãn và tàn bạo, hoàn toàn không biết sợ hãi. Tuy nhiên, dưới sự phối hợp ăn ý và sức mạnh của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, cùng với sự hỗ trợ từ Tiêu Hạo, chúng nhanh chóng bị đẩy lùi. Mộc Thanh Y tung ra những kiếm chiêu dứt khoát, mỗi nhát kiếm đều mang theo ý chí trừ tà diệt ma, chém bay đầu những tên Ma Binh. Bạch Ngưng Sương dùng băng kiếm phong tỏa và làm chậm động tác của chúng, tạo cơ hội cho Mộc Thanh Y ra đòn quyết định.

Sau vài khoảnh khắc kịch liệt, đội Ma Binh đã bị tiêu diệt hoàn toàn, thân thể chúng tan rã thành tro bụi đen kịt, hòa vào màn sương dày đặc.

Lục Trường Sinh thu lại Tàn Pháp Cổ Đạo, đứng dậy. Hắn nhìn về phía những dấu vết còn sót lại của Ma Binh, rồi lại nhìn xuống vết nứt nơi linh mạch đang cuồn cuộn tà khí. Ánh mắt hắn kiên định, không còn sự kinh ngạc hay dao động, chỉ còn lại một sự quyết tâm sắt đá. Hắn biết, trận chiến này sẽ không đơn giản, nó sẽ kéo dài và đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn. Sự tuyệt vọng của Lão Trưởng Thôn và cảnh tượng An Bình Thôn báo hiệu rằng nhiều linh mạch và vùng đất khác cũng đang chịu chung số phận, đẩy chính đạo vào tình thế ngày càng khó khăn hơn.

"Chúng ta đã thấy rõ hơn bản chất của vấn đề." Lục Trường Sinh nói, giọng hắn trầm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển. "Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một tai họa, hắn là một dịch bệnh, một ung nhọt đang gặm nhấm Cửu Thiên Linh Giới từ bên trong. Con đường thanh tẩy sẽ vô cùng gian nan, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho ta một phương hướng."

Hắn nhìn ba người đồng hành, ánh mắt lướt qua vẻ mệt mỏi nhưng đầy kiên cường của Tiêu Hạo, sự phẫn nộ ẩn chứa trong mắt Mộc Thanh Y, và nỗi buồn sâu thẳm nhưng không hề gục ngã của Bạch Ngưng Sương. Hắn biết, họ đều đã chứng kiến sự tàn khốc của âm mưu này, và cũng đã hiểu rằng, con đường phía trước là vô cùng nguy hiểm, một cuộc chiến mà họ có thể phải đối mặt một mình.

"Chúng ta sẽ không thể trông chờ vào sự đoàn kết của các tông môn lớn ngay lúc này. Họ vẫn còn đang tranh chấp, tính toán, và chưa thể nhìn thấu được âm mưu sâu xa này. Chúng ta phải tự hành động, tìm cách hóa giải từng nút thắt, từng linh mạch bị ô nhiễm, từng bước một." Lục Trường Sinh nói, giọng hắn không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo, với khả năng cảm nhận và thanh lọc tà khí biến chất này, dù chỉ một phần nhỏ, nhưng lại là chìa khóa duy nhất để đối phó với mối đe dọa đặc biệt của Ma Quân Huyết Ảnh, khác với các công pháp chính đạo thông thường.

Dù con đường phía trước mịt mờ, nhưng trong ánh mắt Lục Trường Sinh, không có chút dao động. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ âm thầm, bền bỉ, từng bước một, hóa giải tai ương này, dù cho cả thiên hạ có quay lưng lại với hắn, dù cho mọi hy vọng dường như đã lụi tàn.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free