Cửu thiên linh giới - Chương 410: Ma Ảnh Lung Tráo: Cổ Mạch Hồi Sinh, Tà Khí Tái Tạo
Gió sớm lướt qua đỉnh núi, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi cỏ dại tươi mát. Lục Trường Sinh đứng đó, trầm mặc như một pho tượng cổ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời đang dần ửng hồng. Trong thinh không tĩnh mịch, hắn cảm nhận rõ từng nhịp đập của linh khí đất trời, sự giao thoa vi diệu giữa sự sống và cái chết, giữa thanh tịnh và ô nhiễm. Quyết định đã được hình thành, không phải bằng sự bùng nổ của sức mạnh hay lời tuyên chiến vang dội, mà là một lời thề nguyện lặng lẽ, khắc sâu vào tận xương tủy. Hắn không còn giằng xé; thay vào đó, một sự bình tĩnh đến đáng sợ bao trùm lấy hắn, như mặt hồ sâu không đáy phản chiếu vạn vật mà chẳng hề gợn sóng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển không ngừng, mỗi vòng xoay đều mang theo sự thấu triệt sâu sắc hơn về bản chất của linh khí, của tà khí, và của cái "Đạo" mà hắn đã chọn. Hắn sẽ hành động, không vì danh vọng hay sự tán dương, mà vì chính đạo tâm của mình, vì những sinh linh đang gào thét trong cơn tuyệt vọng, vì Cửu Thiên Linh Giới đang bị Ma Quân Huyết Ảnh từng bước ăn mòn. Con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Không lâu sau, bốn bóng người lặng lẽ rời khỏi thung lũng, hòa mình vào dòng người tị nạn xuôi về phía Nam, nhưng tâm tư của họ lại hướng về một mục tiêu hoàn toàn khác. Họ không tìm kiếm nơi trú ẩn, mà tìm kiếm ngọn nguồn của tai ương.
***
Vạn Tượng Thành, một đô thị sầm uất nằm trên giao lộ của nhiều tuyến đường thương mại và linh mạch nhỏ, vẫn mang một vẻ nhộn nhịp riêng biệt giữa thời khắc đại thế biến động. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ hỗn tạp đầy thú vị, với những tòa tháp đá cổ kính vươn cao bên cạnh những ngôi nhà gỗ chạm khắc tinh xảo, những mái ngói cong vút của phương Đông giao hòa với những mái vòm tròn của miền Tây, tạo nên một bức tranh đa sắc màu về sự giao lưu văn hóa giữa các vùng đất. Sáng sớm, khi ánh nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua những con hẻm nhỏ, khu chợ trời rộng lớn đã bắt đầu sôi động. Tiếng rao hàng lanh lảnh của tiểu thương hòa lẫn tiếng mặc cả ồn ào của khách bộ hành, tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn vọng ra, và đâu đó là tiếng nhạc du dương từ một tửu lâu nào đó mới mở cửa. Mùi hương của đủ loại thức ăn, gia vị lạ lẫm, thảo dược khô, kim loại mới rèn và vải vóc tẩm hương bay lượn trong không khí, quyện với chút mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy sống động.
Trong một góc khuất của tửu lâu "Thiên Niên Túy" nổi tiếng, nơi có những bàn gỗ lim cũ kỹ và những tấm bình phong chạm trổ tinh xảo, bốn người Lục Trường Sinh đang ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn, không khí giữa họ đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Lục Trường Sinh vẫn vận bộ đạo bào vải thô màu xám giản dị, đôi mắt trầm tư quét qua từng chi tiết nhỏ trong tửu lâu, nhưng tâm trí hắn lại hoàn toàn tập trung vào cuộc trò chuyện. Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y, trong bộ đạo bào xanh ngọc thanh thoát, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự lo lắng, thỉnh thoảng lại nhíu mày khi nghe những thông tin không mấy khả quan. Bạch Ngưng Sương, với bạch y tinh khiết và mái tóc trắng bạc dài óng ả, ngồi đối diện, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt luôn cảnh giác, đôi tay khẽ đặt trên thanh kiếm băng giá bên hông. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
Tiêu Hạo khẽ đặt một chén trà xuống, nước trà còn bốc khói nghi ngút, nhưng hắn không đoái hoài đến mà chỉ nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Giọng hắn khẩn trương, đè nén xuống mức đủ nghe trong không gian ồn ào. "Tin tức vừa đến, Ma Quân Huyết Ảnh đã tập kết lực lượng lớn, nhắm vào Thần Long Cổ Mạch! Nếu nó bị ô nhiễm hoàn toàn, cả Ngũ Châu phía Nam sẽ gặp đại họa!"
Mộc Thanh Y nghe vậy, đôi mày thanh tú càng nhíu chặt. Nàng đặt tay lên bàn, khẽ siết chặt. "Thần Long Cổ Mạch... đó là một trong những mạch linh khí quan trọng nhất của nhân giới, cung cấp sinh khí cho hàng triệu phàm nhân và tu sĩ. Tại sao hắn lại nhắm vào đó? Hắn muốn gì?"
Lục Trường Sinh đưa chén trà lên môi, hớp một ngụm nhỏ, vị đắng chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không vội trả lời ngay, mà để ánh mắt lướt qua từng gương mặt lo lắng của bằng hữu. Rồi hắn đặt chén trà xuống, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng. "Hắn muốn biến nó thành trung tâm tà khí, không chỉ hủy diệt mà còn tái tạo, dùng linh khí thuần khiết làm chất dinh dưỡng cho tà đạo. Đây là một bước đi chiến lược, không chỉ để mở rộng lãnh địa Ma Uyên, mà còn để tạo ra một nguồn năng lượng vĩnh viễn cho hắn. Chúng ta phải hành động."
Bạch Ngưng Sương khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lục Trường Sinh. Nàng thầm thở dài, vẻ buồn bã thoáng hiện trong đôi mắt long lanh như sương mai. "Quả nhiên, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là kẻ tàn phá. Hắn có một âm mưu lớn hơn, muốn thay đổi cả căn bản của Cửu Thiên Linh Giới này."
"Nhưng Thần Long Cổ Mạch nằm ở tận rìa Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí nồng nặc và Ma Binh dày đặc," Tiêu Hạo nói thêm, giọng đầy vẻ lo lắng. "Các tông môn chính đạo đã cử người đi điều tra, nhưng sợ rằng sẽ không kịp. Thần Long Cổ Mạch quá lớn, muốn ngăn chặn một âm mưu quy mô như vậy không phải dễ."
"Nếu chỉ là ngăn chặn, e rằng chỉ là nhất thời," Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt xa xăm. "Vấn đề không chỉ là tạm thời đẩy lùi Ma Quân, mà là hóa giải tận gốc sự 'tái tạo' tà ác này." Hắn ngừng lại một chút, như đang suy ngẫm điều gì đó rất sâu xa. "Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho ta thấy một điều... Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng 'đồng hóa' linh khí, biến nó thành một phần của bản thân, một cách tinh vi hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần là phá hủy. Nếu chúng ta chỉ dùng sức mạnh để đối kháng, chúng ta sẽ rơi vào bẫy của hắn."
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, giọng nói mềm mỏng hơn, nhưng vẫn đầy vẻ cương nghị. "Vậy chúng ta sẽ làm gì, Trường Sinh? Ngươi có kế sách gì sao?"
Lục Trường Sinh nhìn lại nàng, rồi quét qua ánh mắt đầy tin tưởng của Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương. Hắn biết, họ đã đặt trọn niềm tin vào con đường khác biệt của hắn. "Chúng ta sẽ đi đến đó. Không phải để đối đầu trực diện với cả Ma Quân, mà là để tìm hiểu sâu hơn về cơ chế 'tái tạo tà ác' của hắn, và tìm một điểm yếu để hóa giải. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta có thể cảm nhận được sự biến chất của linh khí, có thể tìm ra 'căn nguyên' của vấn đề."
Tiêu Hạo vỗ nhẹ tay xuống bàn, vẻ mặt quyết đoán. "Được! Vậy chúng ta sẽ lên đường ngay! Ta đã có sẵn bản đồ đường đi bí mật, có thể tránh được phần lớn các trạm canh gác của Ma Binh."
Bạch Ngưng Sương khẽ thở phào, sự căng thẳng trên khuôn mặt nàng dịu đi đôi chút. "Vậy chúng ta hãy chuẩn bị. Đây sẽ là một hành trình đầy hiểm nguy."
Lục Trường Sinh gật đầu. "Nguy hiểm là tất yếu. Nhưng nếu chúng ta không làm, cả Ngũ Châu phía Nam sẽ biến thành Ma Uyên thứ hai. Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để ta thử nghiệm con đường của mình." Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo đạo bào. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút giằng xé nào. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma Quân Huyết Ảnh có thể muốn biến đổi thiên địa, nhưng hắn không thể biến đổi bản chất của 'Đạo'. Ta sẽ tìm ra nó."
Bốn người nhanh chóng rời khỏi tửu lâu, hòa vào dòng người đông đúc của Vạn Tượng Thành, nhưng không ai để ý rằng họ đang mang theo một sứ mệnh quan trọng, một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi giữa đại thế đang chìm trong u tối.
***
Hành trình từ Vạn Tượng Thành đến rìa Thâm Uyên Chi Địa diễn ra trong sự tĩnh lặng và cảnh giác cao độ. Nhóm Lục Trường Sinh men theo những con đường mòn hiểm trở, tránh xa các tuyến đường lớn và những vùng đã bị Ma Binh kiểm soát. Càng tiến sâu về phía Nam, cảnh vật càng trở nên hoang tàn và tiêu điều. Những cánh rừng từng xanh tốt giờ đây chỉ còn trơ trọi những thân cây khô héo, cành lá biến dạng như những cánh tay quỷ quái vươn lên không trung. Đất đai khô cằn, nứt nẻ, đôi chỗ nhuốm một màu đỏ sẫm như máu khô. Từng bước chân của họ đều đạp lên những mảnh xương cốt vương vãi, minh chứng cho sự tàn phá khủng khiếp của Ma Quân Huyết Ảnh.
Chiều tối, khi ánh mặt trời đã bị nuốt chửng bởi màn sương mù đen kịt cuồn cuộn từ phía chân trời, nhóm Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến được một vách đá cheo leo, ẩn mình trong những tảng đá khổng lồ lởm chởm. Từ vị trí này, họ có thể nhìn xuống một thung lũng sâu thẳm, nơi Thần Long Cổ Mạch uốn lượn như một con rồng khổng lồ đang bị xiềng xích. Nhưng giờ đây, con rồng đó đã bị bao phủ bởi một lớp tà khí dày đặc, màu đen kịt, khiến nó trông như một con rắn độc khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn.
Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, không phải cái lạnh tự nhiên của núi rừng, mà là hơi lạnh mang theo sự mục ruỗng của tử khí và ma khí nồng nặc. Tiếng gió hú ghê rợn luồn qua những kẽ đá, mang theo âm thanh của tiếng gầm rú vọng lại từ xa, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và đôi khi là những tiếng rên rỉ yếu ớt của những sinh linh xấu số nào đó đang bị mắc kẹt. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh hắc ám và mùi ẩm mốc, thối rữa của đất đá bị ô nhiễm hòa quyện vào nhau, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, khó chịu. Bầu không khí u ám, khắc nghiệt, áp lực đè nén lên tâm trí, khiến tu sĩ chính đạo phải gồng mình chống chịu. Ánh sáng duy nhất chiếu rọi nơi đây là những đốm lửa đỏ sẫm hoặc xanh lục ma quái chập chờn từ bên dưới thung lũng, như những con mắt quỷ đang mở to trong đêm tối.
Từ vị trí ẩn nấp, Mộc Thanh Y khẽ rùng mình trước cảnh tượng bên dưới. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự cảnh giác cao độ. "Tà khí quá nồng, chúng ta không thể tiếp cận gần hơn mà không bị phát hiện. Hơn nữa, cảm giác áp lực từ tà khí này còn mạnh hơn những nơi chúng ta từng đến."
Tiêu Hạo, mặc dù là một tu sĩ linh hoạt và thông minh, cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng. Hắn nhìn xuống, đôi mắt láu lỉnh nheo lại. "Hắc Vương... tên đó khét tiếng tàn độc trong hàng ngũ Ma Quân. Hắn đang chuẩn bị nghi thức gì vậy? Nhìn xem, cả ngàn Ma Binh đang giăng trận, trung tâm là một đài tế bằng xương trắng!"
Quả nhiên, bên dưới thung lũng, hàng ngàn Ma Binh với giáp đen gỉ sét, mắt đỏ ngầu, tay cầm những vũ khí thô sơ đang dàn trận thành một vòng tròn khổng lồ, bao quanh một đài tế cao ngất làm từ xương cốt trắng hếu. Trên đài tế, một thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, đang đứng sừng sững – chính là Hắc Vương. Tà khí từ Thâm Uyên Chi Địa cuồn cuộn trào lên, kết hợp với ma khí do Ma Binh phóng ra, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt khổng lồ, xoay tròn trên linh mạch, hút lấy mọi sinh khí xung quanh.
Lục Trường Sinh không nói gì, hắn nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển đến cực hạn. Hắn không dùng mắt để nhìn, mà dùng ý thức để cảm nhận, dùng đạo tâm để thấu triệt. Từng dòng tà khí, từng luồng linh khí bị biến chất, từng nhịp đập của Thần Long Cổ Mạch đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự tinh vi trong phương pháp của Ma Quân Huyết Ảnh, không phải là sự phá hủy thô bạo, mà là một sự "ăn mòn" và "đồng hóa" đầy quỷ quyệt. Hắn thấy được linh khí bị kéo căng, bị bóp méo, bị nhuộm đen, nhưng không hoàn toàn tan biến. Thay vào đó, nó đang bị chuyển hóa, biến thành một dạng năng lượng khác, một nguồn nuôi dưỡng mới cho tà đạo.
Sau một lúc lâu, Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự thấu triệt mà không ai có thể hiểu được. Giọng hắn trầm lắng, nhưng đầy sự chắc chắn. "Đây không chỉ là tà khí thông thường... Hắn đang cố gắng đồng hóa linh khí, không phải hủy diệt. Nó giống như một loại 'tái tạo' tà ác, biến đổi căn nguyên của linh mạch để phục vụ mục đích của hắn. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn phá hủy Cửu Thiên Linh Giới, hắn muốn biến nó thành một phần của Ma Uyên, một dạng thế giới tà đạo mới, nơi linh khí bị biến chất thành ma khí, nơi mọi sinh linh đều là vật hiến tế cho hắn."
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe Lục Trường Sinh nói. Âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh còn sâu xa và tàn độc hơn những gì họ từng tưởng tượng. Tiêu Hạo siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy căm phẫn. "Tên khốn kiếp này! Hắn muốn biến cả thế giới thành địa ngục!"
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không, hắn muốn biến nó thành 'Thiên đường' của hắn. Một nơi mà hắn là chúa tể tuyệt đối, nơi mọi thứ đều vận hành theo 'Đạo' của hắn. Đây là một sự biến chất tận gốc, một sự đảo ngược của luân thường đạo lý." Hắn quay sang nhìn ba người bạn, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải tìm cách hóa giải nó. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta có thể cảm nhận được quy luật của sự biến chất này. Chắc chắn có một sơ hở, một điểm yếu trong sự 'tái tạo' tà ác này."
Ba người bạn đều gật đầu, đặt trọn niềm tin vào Lục Trường Sinh. Họ biết, trong tình cảnh này, chỉ có con đường độc đáo của hắn mới có thể mang lại hy vọng. Bất kỳ sự đối đầu trực diện nào với lực lượng Ma Binh hùng hậu và tà khí nồng nặc này đều là vô vọng. Họ tiếp tục ẩn mình, tập trung mọi giác quan, chờ đợi thời điểm thích hợp để hành động, để Lục Trường Sinh có thể tiếp tục chiêm nghiệm, phân tích, và tìm ra con đường "thanh tẩy" cho Thần Long Cổ Mạch.
***
Đêm khuya, bóng tối bao trùm Thâm Uyên Chi Địa, càng làm tăng thêm vẻ u ám và rùng rợn của nơi này. Bầu trời đã hoàn toàn bị che phủ bởi bão ma khí và sương mù đen đặc, từng cơn gió lạnh lẽo mang theo mùi tử khí thối rữa và tiếng gào thét ghê rợn. Những tia sáng đỏ máu chập chờn từ đài tế bằng xương trắng bên dưới thung lũng càng khiến cảnh tượng thêm phần kinh hoàng. Linh khí trong không khí đã bị ăn mòn đến mức tối đa, tu sĩ chính đạo khi đến đây sẽ cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị rút cạn nhanh chóng, thậm chí là bị tà khí xâm nhập, gây đau đớn tột cùng.
Đúng lúc đó, trên đài tế, Hắc Vương đột nhiên giơ cao một thanh Huyết Ma Đao đen kịt, lưỡi dao sắc bén ánh lên tia sáng đỏ rực. Thanh đao này toát ra một luồng ma khí cực kỳ tà ác, dường như được rèn từ xương máu của vô số sinh linh. Hắn giơ cao Huyết Ma Đao, đôi mắt đỏ rực như máu quét qua hàng ngàn Ma Binh đang quỳ phục bên dưới, giọng nói trầm đục và khàn khàn, vang vọng khắp thung lũng, mang theo một uy lực không thể chống cự.
"Hỡi Ma Quân vĩ đại! Hãy hấp thụ linh nguyên này, biến nó thành huyết mạch của người! Cửu Thiên Linh Giới này rồi sẽ là của người!"
Dứt lời, Hắc Vương không chút do dự, dùng Huyết Ma Đao rạch một vết sâu trên lòng bàn tay đồ sộ của mình. Máu đen đặc, đặc quánh như nhựa đường, nhỏ giọt xuống đài tế bằng xương trắng. Từng giọt máu rơi xuống đều kích hoạt những phù văn tà ác được khắc sâu trên xương, khiến chúng bừng sáng với ánh sáng đỏ máu chói lòa. Cả đài tế rung chuyển dữ dội, như một quái vật khổng lồ đang thức tỉnh.
Cùng lúc đó, Thần Long Cổ Mạch bên dưới chân họ, vốn đã bị bao phủ bởi tà khí, giờ đây càng rung chuyển dữ dội hơn. Những cột sáng tà dị khổng lồ, màu đỏ sẫm và đen kịt, đột nhiên bốc thẳng lên trời, xuyên thủng màn đêm, như những xúc tu của quỷ dữ đang vươn tới vũ trụ. Linh khí thuần khiết của Thần Long Cổ Mạch bị hút vào vòng xoáy tà khí, biến chất thành màu đen kịt, cuồn cuộn như những con sông huyết hải. Từ sâu trong lòng đất, những tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, như tiếng rồng gào thét trong đau đớn, báo hiệu sự ô nhiễm đã đạt đến quy mô lớn, đe dọa biến cả vùng đất rộng lớn này thành một phần của Ma Uyên vĩnh viễn.
Trên vách đá, Mộc Thanh Y chứng kiến cảnh tượng đó, sắc mặt nàng tái nhợt đi trông thấy. Nàng khẽ nắm lấy vạt áo của Lục Trường Sinh, giọng nói run rẩy, đầy sự lo lắng. "Linh mạch đang bị biến chất... Chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh? Không còn thời gian nữa!"
Lục Trường Sinh vẫn đứng vững như bàn thạch giữa áp lực của ma khí và tà khí đang cuồn cuộn bủa vây. Đôi mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, không chỉ để chống đỡ sự ăn mòn của tà khí, mà còn để thấu hiểu sâu hơn về bản chất của nghi thức 'Ma Huyết Dung Cốt' này. Hắn cảm nhận được từng tia linh khí đang bị biến chất, từng dòng năng lượng đang bị đảo ngược, từng quy tắc thiên địa đang bị bóp méo. Hắn không tìm kiếm điểm yếu để phá hủy, mà tìm kiếm điểm yếu để 'thanh tẩy', để 'đảo ngược'.
"Nó đang tự biến thành một 'Thâm Uyên' mới... một cỗ máy tạo ra tà khí vĩnh cửu," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh đến lạ lùng. "Không thể dùng sức mạnh thuần túy để đối kháng. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu trong sự 'tái tạo' này, trong chính quy luật mà Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng áp đặt." Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chìm đắm vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa tà khí đang lan tràn và những linh nguyên cổ xưa nhất của Thần Long Cổ Mạch. Ma Quân Huyết Ảnh không phá hủy hoàn toàn, mà hắn đang 'gắn kết' linh khí vào 'đạo' của hắn, biến nó thành một phần của mình. Đây chính là sự tinh vi trong phương pháp 'đồng hóa' linh khí của Ma Quân Huyết Ảnh, gợi ý rằng hắn có thể đang tìm kiếm một mục đích lớn hơn, không chỉ là tàn phá, mà là tái tạo thế giới theo ý muốn của mình, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu.
Lục Trường Sinh biết, đây là cuộc chạy đua với thời gian. Nếu Thần Long Cổ Mạch bị ô nhiễm hoàn toàn, mọi nỗ lực sau này sẽ trở nên vô ích. Khả năng Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn có thể 'cảm nhận' và 'phân tích' bản chất tà khí mới này một cách sâu sắc hơn các công pháp chính đạo khác, báo hiệu đây sẽ là chìa khóa độc nhất để hóa giải âm mưu của Ma Quân. Hắn không phải là anh hùng xông pha giết chóc, mà là một người tìm kiếm con đường để 'thanh lọc', để 'trả lại căn nguyên'. Dù cho cả thiên hạ có cho rằng hắn đang điên rồ, Lục Trường Sinh vẫn tin vào con đường của mình.
Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo, cùng với Mộc Thanh Y, đều cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối từ Lục Trường Sinh. Họ không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ đứng canh gác, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ập đến. Sương mù đen đặc vẫn bao phủ, tiếng gió hú vẫn ghê rợn, và những cột sáng tà dị vẫn vươn lên trời, nhưng trong lòng họ, một tia hy vọng nhỏ nhoi đã được thắp lên, tập trung vào dáng vẻ tĩnh lặng của Lục Trường Sinh, người đang cố gắng tìm kiếm một con đường khác, một phương pháp hóa giải không dựa vào sức mạnh mà dựa vào sự thấu triệt của Đạo.
Hắc Vương và lực lượng Ma Binh hùng hậu bên dưới vẫn tiếp tục nghi thức, không hề hay biết rằng trên vách đá cheo leo, một tu sĩ với đạo tâm vững như bàn thạch đang âm thầm tìm kiếm cách để phá vỡ toàn bộ âm mưu của hắn, không phải bằng cách đối kháng trực diện, mà bằng cách trở về với căn nguyên của vạn vật. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và Lục Trường Sinh, vào giây phút này, đã tìm thấy con đường của mình giữa biển tà khí đang cuồn cuộn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.