Cửu thiên linh giới - Chương 413: Huyết Mạch Đảo Nghịch: Khai Phá Chân Tướng Tà Khí
Đêm khuya, bóng tối dày đặc như một tấm màn nhung khổng lồ bao trùm lấy Thần Long Cổ Mạch, nơi từng là thánh địa của linh khí, giờ đây lại biến thành một vực sâu của tà ác. Mây đen cuồn cuộn, không ngừng xoáy vặn trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có một luồng gió lạnh buốt thấu xương thổi qua, mang theo mùi ẩm ướt của đất đá và một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái của máu cùng tử khí. Dưới lớp màn đêm ấy, vô số sợi tà khí đỏ sẫm như huyết dịch, không ngừng trào dâng từ lòng đất, cuồn cuộn như thủy triều dâng, nhấn chìm mọi cảnh vật, biến cây cối thành những bóng ma vặn vẹo, đá tảng thành những khối u ghê rợn. Tiếng gió hú ghê rợn vang vọng khắp nơi, hòa cùng những âm thanh yếu ớt, ai oán của linh hồn bị kẹt, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Ánh sáng đỏ sẫm ma quái phát ra từ trung tâm của nghi thức "Ma Huyết Dung Cốt" chiếu rọi, khiến toàn bộ không gian nhuốm một màu tử khí, tựa như một bức tranh địa ngục sống động.
Sâu bên trong cái tâm điểm tà ác ấy, Hắc Vương đứng sừng sững trên một pháp đài bằng xương, thân hình đồ sộ của hắn được bao phủ bởi một lớp hắc khí dày đặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma trơi. Giọng nói trầm đục, đầy uy lực của hắn vang vọng khắp khu vực, ra lệnh cho hàng ngàn Ma Binh đang hăng say thực hiện nghi thức: "Mọi thứ phải diễn ra đúng kế hoạch. Lực lượng Ma Binh, tăng cường cảnh giới!"
Từng lời hắn thốt ra, tà khí xung quanh lại càng trở nên cuồng bạo hơn, những sợi xích ma pháp được khắc trên pháp đài sáng rực, hút lấy linh lực từ Thần Long Cổ Mạch, chuyển hóa nó thành thứ huyết dịch tà ác, rồi lại rót ngược vào lòng đất, biến đổi từng tấc đất, từng sợi linh mạch. Hắc Vương, với sự tự mãn cố hữu của kẻ mạnh, hài lòng nhìn thành quả của mình. Hắn tin rằng âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh sẽ sớm hoàn thành, và Cửu Thiên Linh Giới sẽ phải quỳ gối dưới chân Ma Đạo.
Tuy nhiên, ngay tại cái nút thắt đầu tiên mà Lục Trường Sinh đã tác động, một dao động vô hình, tinh tế đến mức gần như không thể nhận ra, đang âm thầm khuấy động. Nó không phải là một sự bùng nổ năng lượng, cũng không phải là một linh quang chói lọi, mà chỉ là một sự nhiễu loạn cấu trúc, một luồng thanh khí mỏng manh, tựa như hơi thở của một đứa trẻ sơ sinh, đang cố gắng đảo ngược dòng chảy tà khí một cách vô cùng chậm rãi. Nó không phá hủy, mà là một sự "cảm hóa" vi tế, một hạt giống thuần khiết được gieo vào giữa lòng biển tà ác.
Đột nhiên, Hắc Vương cau mày. Một cảm giác khó chịu vô cớ dấy lên trong lòng hắn, một sự bất an mơ hồ mà hắn không thể lý giải. Nó không đến từ ngoại cảnh, mà tựa như một vết gợn nhỏ trong dòng chảy hoàn mỹ của nghi thức. Hắn quét ánh mắt đỏ rực khắp xung quanh, nhưng không thấy bất kỳ kẻ địch nào. Ma khí vẫn cuồn cuộn, nghi thức vẫn diễn ra không ngừng. Tuy nhiên, sự khó chịu ấy vẫn không tan biến, như một hạt cát nhỏ lọt vào mắt, khiến hắn phải nheo mắt lại. "Có gì đó không ổn..." Hắc Vương lẩm bẩm, giọng nói đầy nghi hoặc. Hắn không thể chỉ rõ được điều gì đang xảy ra, nhưng trực giác của một cường giả Ma Đạo nói cho hắn biết rằng có một thứ gì đó đang âm thầm vận động, một thứ không thuộc về Ma Đạo, và lại càng không thể kiểm soát được. Hắn gầm lên một tiếng, "Tăng cường giám sát! Bất cứ dị động nào, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức!"
Cách đó không xa, Lục Trường Sinh vẫn duy trì trạng thái nhập định. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng ánh sáng xám tro mỏng manh, gần như hòa lẫn vào màn đêm và tà khí xung quanh, khiến mắt thường khó mà phát hiện. Hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi tà khí xoắn bện, từng mạch linh lực bị biến chất, và cả luồng thanh khí vi tế mà Tàn Pháp Cổ Đạo đang âm thầm truyền vào. "Dao động đã bắt đầu. Nhưng nó chỉ là bề mặt. Cần hiểu rõ hơn cấu trúc huyết mạch đảo nghịch này," thần niệm của hắn vang lên trong tâm thức, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng mang theo một sự tập trung tột độ.
Lục Trường Sinh biết rằng, cái dao động mà Tàn Pháp Cổ Đạo tạo ra chỉ là bước đầu tiên. Nó giống như việc ném một viên đá nhỏ xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa. Nhưng để thực sự thay đổi dòng chảy của hồ, hắn cần phải hiểu được cấu trúc đáy hồ, hiểu được cách mà Ma Quân Huyết Ảnh đã "tái tạo" linh mạch này. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của trí tuệ và sự thấu hiểu.
Hắn nhớ lại những lời tâm niệm của Tàn Pháp Cổ Đạo: *Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đạo của trời đất, dù bị che lấp bởi tà khí, vẫn luôn tồn tại căn nguyên. Nhiệm vụ của ta không phải là hủy diệt, mà là khôi phục, là tìm về cái bản nguyên đã bị vẩn đục.* Mỗi sợi tà khí, mỗi nút thắt đều là một phần của một mạng lưới khổng lồ, và hắn, bằng Tàn Pháp Cổ Đạo, đang cố gắng tìm cách tháo gỡ từng sợi một mà không làm đứt đoạn cả mạng lưới. Đây là một cuộc chiến của sự tinh tế và kiên nhẫn, một cuộc chiến mà bạo lực không thể giải quyết.
Áp lực lên tâm thần của Lục Trường Sinh là vô cùng lớn. Hắn phải kiểm soát từng tia năng lượng thanh tẩy với độ chính xác tuyệt đối, như một người thợ thủ công đang gỡ rối một cuộn tơ vò, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ. Nỗi sợ bị nghiền nát bởi đại thế của Ma Quân, nỗi lo lắng về việc con đường của mình có đủ sức đối phó hay không, thỉnh thoảng lại thoáng qua. Nhưng đạo tâm của hắn, được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc, lại dập tắt những nỗi sợ đó. Hắn tin vào con đường của mình, tin rằng vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, và dù tà đạo có mạnh đến đâu, vẫn luôn có một con đường để trở về căn nguyên.
Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương đứng xung quanh, canh gác và hỗ trợ từ xa, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Họ không thể nhìn thấy luồng ánh sáng xám tro mỏng manh từ Lục Trường Sinh, nhưng họ cảm nhận được sự tĩnh lặng lạ thường tỏa ra từ hắn, một sự tĩnh lặng căng thẳng đến cực độ.
"Nút thắt đầu tiên... cần sự tinh tế, không phải bạo lực. Cẩn thận, đừng để bất kỳ dao động nào lọt ra ngoài," Lục Trường Sinh gửi thần niệm đến các đồng đội, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng mang theo một sự tập trung tột độ.
Mộc Thanh Y khẽ thì thầm với Tiêu Hạo, đôi mắt không rời khỏi Lục Trường Sinh: "Trường Sinh đang làm gì vậy? Ta cảm thấy linh khí trong người hắn đang dao động rất mãnh liệt, nhưng lại vô cùng nội liễm... như thể một con sóng thần bị giam giữ trong một hồ nước tĩnh lặng." Nàng, với bộ đạo bào màu xanh ngọc thanh thoát, đứng thẳng tắp, vẻ mặt cương trực nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng tin tưởng Lục Trường Sinh tuyệt đối, nhưng sự bí ẩn trong phương pháp của hắn luôn khiến nàng cảm thấy bất an.
Tiêu Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn thường ngày, tạm gác lại sự hoạt bát thường thấy. Mái tóc đen cắt ngắn của hắn dưới ánh trăng mờ càng thêm phần nghiêm nghị. "Ta cũng không rõ, Thanh Y. Nhưng tin tưởng hắn đi. Hắn luôn có những cách riêng, những cách mà chúng ta không thể nào đoán trước được. Hắn không phải là người sẽ lao đầu vào chỗ chết một cách vô nghĩa." Hắn đưa tay xoa xoa cằm, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ lại ánh lên vẻ suy tư.
Bạch Ngưng Sương không nói gì, nàng chỉ nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến đổi tinh tế của linh khí xung quanh. Bộ bạch y tinh khiết của nàng dưới ánh tà khí đỏ sẫm vẫn giữ được vẻ thanh tao, nhưng đôi mắt long lanh như sương mai của nàng lại chứa đựng một sự tập trung cao độ. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng mới, yếu ớt nhưng kiên cố, đang âm thầm len lỏi vào biển tà khí. Đó là một cảm giác rất quen thuộc, giống như luồng năng lượng thanh tẩy mà Bách Lý Trần đã thoáng cảm nhận được. Nàng hiểu rằng Lục Trường Sinh đang gieo mầm hy vọng vào nơi sâu thẳm nhất của sự tuyệt vọng, một hạt giống của sự thanh khiết trong trái tim của nghi thức tà ác.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, hoàn toàn chìm đắm vào việc kiểm soát từng tia năng lượng. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Hắn biết, con đường của hắn là trường kỳ, là kiên nhẫn. Sự khác biệt giữa hắn và Bách Lý Trần chính là ở đây. Bách Lý Trần dùng sức mạnh để đối kháng, còn hắn dùng Đạo để cảm hóa, để chuyển hóa.
Luồng ánh sáng xám tro mỏng manh từ Lục Trường Sinh tiếp tục lan tỏa, không gây ồn ào, không tạo ra bất kỳ linh quang chói lọi nào, nhưng nó đang âm thầm tạo ra một sự biến đổi. Sự tinh vi trong phương pháp 'tháo gỡ' của Lục Trường Sinh sẽ là chìa khóa để hóa giải các âm mưu phức tạp khác của Ma Quân trong tương lai, không chỉ là đối đầu trực diện. Bản chất 'tái tạo' linh mạch của Ma Quân Huyết Ảnh cho thấy hắn có mục tiêu lớn hơn là chỉ tàn phá, có thể liên quan đến việc kiểm soát Cửu Thiên Linh Châu hoặc thay đổi trật tự thế giới theo ý hắn, và Lục Trường Sinh đang đối mặt với chính cốt lõi của âm mưu đó.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, lặng lẽ nhưng kiên định, không hề bị cuốn trôi bởi dòng xoáy hỗn loạn của thời đại. Hắn đang âm thầm xây dựng một đạo lộ mới, không phải bằng sức mạnh bạo liệt, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật và sự kiên trì vô hạn. Hắn biết rằng, để phá vỡ một cấu trúc phức tạp như "Huyết Mạch Đảo Nghịch", hắn cần phải nghiên cứu nó từ nhiều góc độ, hiểu rõ từng chi tiết nhỏ nhất. Cái "dao động" mà Hắc Vương cảm nhận được chỉ là một tín hiệu mơ hồ, một bằng chứng cho thấy Tàn Pháp Cổ Đạo có khả năng gây ảnh hưởng, nhưng nó chưa đủ để gây ra một sự phá vỡ đáng kể. Hắn cần nhiều hơn là một "gợn sóng". Hắn cần một cái nhìn tổng thể về cách tà khí này ăn sâu vào linh mạch, cách nó biến đổi bản chất của linh khí thành một thứ khác hoàn toàn. Đây là một nhiệm vụ đòi hỏi sự tinh tế và kiên nhẫn tột cùng, một cuộc chiến thầm lặng mà kết quả của nó sẽ định đoạt số phận của cả một thế giới.
***
Ban ngày, nhưng ánh sáng lại yếu ớt, bị nuốt chửng bởi sương mù đen kịt cuồn cuộn, biến Thâm Uyên Chi Địa thành một vùng đất hoang tàn, u ám vĩnh cửu. Không có ánh nắng mặt trời trực tiếp, chỉ có một thứ ánh sáng đỏ sẫm hoặc xanh lục ma quái len lỏi qua làn sương, khiến cảnh vật trở nên kỳ dị và đáng sợ. Đất đai khô cằn nứt nẻ, cây cối bị biến dạng thành những hình thù ghê rợn, cành lá héo úa như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời. Khắp nơi rải rác những tàn tích của các pháo đài cũ đã bị tà khí ăn mòn, những bia mộ đổ nát và các pháp trận phong ấn đã bị phá hủy, chỉ còn lại những mảnh vỡ vô hồn. Tiếng gió hú ghê rợn xen lẫn tiếng gầm rú của những quái vật biến dị, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và đôi khi là tiếng la hét yếu ớt, tuyệt vọng của những người phàm bị mắc kẹt, tạo nên một bản hòa âm của sự diệt vong. Mùi máu tanh, tử khí nồng nặc, hòa quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi ẩm mốc, thối rữa của xác chết, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt đến khó thở. Áp lực từ ma khí đè nén lên mọi thứ, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cũng cảm thấy khó chịu, linh lực trong cơ thể như bị kìm hãm.
Lục Trường Sinh, với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt trầm tư nhưng đầy kiên định, dẫn đầu nhóm của mình di chuyển cẩn trọng qua khu vực này. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn gần như hòa lẫn vào màu đất đá, tạo nên một sự giản dị đối lập hoàn toàn với khung cảnh hùng vĩ nhưng tàn ác xung quanh. Hắn không nói nhiều, mỗi bước chân đều vững vàng, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực ma khí.
Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác trên mình bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, cảnh giác quét khắp xung quanh. Nàng luôn giữ một khoảng cách vừa phải với Lục Trường Sinh, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn thoát khỏi vỏ để chém tan màn sương đen kịt.
Tiêu Hạo, linh hoạt và nhanh nhẹn, mặc một bộ y phục màu sắc tươi sáng hơn, nhưng giờ đây nó cũng dính đầy bụi bẩn và tà khí. Đôi mắt láu lỉnh của hắn không ngừng quan sát, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào các túi nhỏ đựng linh dược và bùa chú trên người.
Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, đi sau cùng, mái tóc trắng bạc dài óng ả lay động trong gió. Nàng không chỉ cảnh giới, mà còn cẩn thận ghi chép lại những đặc điểm của tà khí, những biến đổi của linh mạch mà nàng cảm nhận được bằng trực giác nhạy bén của mình.
Họ không trực tiếp lao vào những khu vực tà khí cuồn cuộn nhất, mà tập trung vào những nơi mà tà khí đã "bình ổn" hơn, nhưng vẫn đầy rẫy dấu vết của sự biến đổi. Mục tiêu của họ là tìm kiếm các điểm tương đồng giữa những khu vực bị ảnh hưởng, để phân tích cách tà khí "tái tạo" và "Huyết Mạch Đảo Nghịch" các linh mạch nhỏ hơn, những "mô hình" mà Mộc Thanh Y đã đề cập.
"Linh khí ở đây bị biến chất quá nặng, không giống như bị ô nhiễm thông thường. Cứ như có một thứ gì đó đã thay đổi bản chất của nó vậy," Tiêu Hạo lên tiếng, giọng nói có chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự hoạt bát cố hữu. Hắn vừa nói vừa dùng một pháp khí dò tìm nhỏ hình la bàn, chỉ thấy kim chỉ nam của nó xoay tít loạn xạ, không thể xác định được phương hướng linh khí chuẩn xác. "Bình thường linh khí bị ô nhiễm thì vẫn còn dấu vết của bản nguyên, nhưng ở đây... nó đã hoàn toàn trở thành một thứ khác, một thứ gì đó mang tính 'xây dựng' hơn là 'phá hủy' đơn thuần."
Mộc Thanh Y gật đầu, đồng tình với nhận định của Tiêu Hạo. "Phải, nó không chỉ là tà khí đơn thuần. Nó giống như một loại 'mô hình' đã được sao chép và áp đặt lên linh mạch tự nhiên. Ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang sắp đặt lại mọi thứ, biến linh khí thành một phiên bản tà ác của chính nó." Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá từng là linh thạch, giờ đã chuyển sang màu đen kịt, tỏa ra hơi lạnh lẽo của tà khí. "Sự biến đổi này quá sâu sắc, vượt xa những gì chúng ta từng biết về ma khí."
Lục Trường Sinh cúi xuống, nhặt một mảnh rễ cây khô héo đã bị biến chất, nó giờ đây cứng như sắt thép và tỏa ra một luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng. Hắn không dùng linh lực mạnh mẽ để áp chế, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng ánh sáng xám tro mỏng manh, nhẹ nhàng thẩm thấu vào mảnh rễ cây. Đôi mắt đen láy của hắn nhắm hờ, hoàn toàn tập trung vào việc cảm ứng. Hắn cố gắng "đọc" được cấu trúc tà khí bên trong, hiểu được cách nó đã xâm nhập và thay đổi bản nguyên của vật thể.
"Bản chất của Huyết Mạch Đảo Nghịch..." Lục Trường Sinh chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm tĩnh và súc tích, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn không nhìn ai, ánh mắt vẫn tập trung vào mảnh rễ cây, nhưng thần niệm của hắn lại bao trùm cả ba người. "Ma Quân không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn biến đổi. Giống như một dòng sông bị đổi dòng chảy, nhưng nước vẫn là nước, chỉ là hướng đi đã khác. Hắn không chỉ muốn làm khô cạn linh mạch, mà muốn biến nó thành dòng sông của tà khí, một dòng chảy mới phục vụ cho mục đích của hắn."
Hắn dừng một chút, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ phức sắc trong đầu. "Mộc Thanh Y nói đúng, đây là một 'mô hình' được áp đặt. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là năng lượng hỗn loạn, mà nó mang theo một 'ý chí', một 'khuôn mẫu' để thay đổi vạn vật. Nó tái tạo, chứ không phải chỉ ô nhiễm. Điều này có nghĩa là, để hóa giải nó, chúng ta không thể chỉ đơn thuần dùng sức mạnh thanh tẩy. Chúng ta phải tìm ra 'mạch dẫn' chính của sự đảo nghịch này, cái gốc rễ mà từ đó 'mô hình' này được lan truyền."
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đều lắng nghe một cách chăm chú. Những lời của Lục Trường Sinh, tuy ngắn gọn, nhưng luôn ẩn chứa những tầng ý nghĩa sâu xa, mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về bản chất của tà khí Ma Quân. Bạch Ngưng Sương thì không nói gì, nhưng nàng cẩn thận ghi chép lại từng lời của Lục Trường Sinh vào một cuốn sổ nhỏ được làm từ da thú hiếm, nét chữ thanh thoát và đều đặn. Nàng hiểu rằng, những thông tin này có giá trị vô cùng to lớn, không chỉ cho cuộc chiến hiện tại mà còn cho tương lai của cả Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh tiếp tục cảm ứng. Hắn cảm thấy một sự liên kết phức tạp giữa các tế bào thực vật và tà khí, một sự biến đổi không thể đảo ngược bằng cách thông thường. "Mạch dẫn này không chỉ là một điểm vật lý, mà nó còn là một 'quy tắc' được khắc sâu vào linh mạch. Giống như một dòng sông có thể bị đổi dòng, nhưng bản chất của nước, quy luật vật lý của nó thì không đổi. Ma Quân đã thay đổi 'hướng' của linh mạch, nhưng hắn vẫn phải tuân theo một 'quy tắc' nhất định để duy trì sự biến đổi đó. Đó chính là 'mạch dẫn' mà ta cần tìm."
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sáng lên một tia tinh quang. "Chúng ta cần tìm thêm những điểm tương đồng, những 'nút' trong mạng lưới tái tạo này. Mỗi nút, mỗi điểm biến đổi sẽ cho ta một mảnh ghép, giúp ta hình dung ra toàn bộ 'mô hình' mà Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng áp đặt lên Cửu Thiên Linh Giới. Đây là một cuộc chiến của sự kiên nhẫn và thấu hiểu, không phải là một cuộc chiến của bạo lực và hủy diệt. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta phải tìm ra cái đạo mà Ma Quân đã bẻ cong, để đưa nó trở về với bản nguyên."
Nhóm của Lục Trường Sinh tiếp tục di chuyển, cẩn trọng nhưng kiên định. Tiêu Hạo dùng các pháp khí dò tìm, cố gắng phát hiện những luồng tà khí đặc biệt, những điểm mà linh mạch bị biến đổi mạnh mẽ nhất. Mộc Thanh Y cảnh giới xung quanh, đôi mắt không ngừng quét qua những bóng ma vật biến dị ẩn mình trong sương mù. Bạch Ngưng Sương tiếp tục ghi chép, từng nét chữ của nàng như khắc sâu vào cuốn sổ, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất về sự biến đổi của thiên địa. Lục Trường Sinh thì liên tục nhặt những mẫu vật bị biến chất, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm ứng, để 'đọc' chúng, từng chút một hé mở bức màn bí ẩn về âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh. Họ biết rằng, đây là một hành trình dài và gian nan, nhưng con đường họ đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Ngày hôm sau, giữa trưa, nhưng bên ngoài hang động bí mật vẫn bao phủ một vẻ u ám, không khí nặng nề bởi sự hiện diện của tà khí lan tràn từ Thần Long Cổ Mạch. Tuy nhiên, bên trong hang động, mọi thứ lại ổn định một cách kỳ lạ, không khí mát mẻ và trong lành, như một ốc đảo an toàn giữa biển tà ác. Mùi thảo dược tươi thoang thoảng, dịu nhẹ, lấn át đi thứ mùi ẩm mốc của đá và đất.
Bách Lý Trần đang tĩnh tọa trên một phiến đá bằng phẳng, cố gắng điều hòa linh lực và chữa trị vết thương. Dáng người hắn vẫn cao ráo, thanh mảnh, nhưng khí chất ngạo nghễ thường ngày giờ đây lại bị thay thế bởi một vẻ mệt mỏi và suy sụp. Khuôn mặt góc cạnh của hắn trắng bệch, đôi mắt lạnh lùng thường ngày giờ lại ánh lên vẻ hoang mang và đau đớn. Vết thương do ma khí của Hắc Vương để lại rất khó lành, nó không chỉ ăn mòn thể xác mà còn ăn sâu vào linh hồn, khiến linh lực của hắn bị nhiễu loạn và khó mà vận chuyển trôi chảy. Dù đã dùng đan dược trân quý, vết thương vẫn âm ỉ, như một lời nhắc nhở không ngừng về thất bại thảm hại của hắn.
Trong tâm trí Bách Lý Trần, hình ảnh thất bại và sự bất lực cứ lặp đi lặp lại như một cơn ác mộng. Hắn thấy lại cảnh Ma Binh vô số cuồn cuộn như thủy triều, thấy Hắc Vương đứng trên pháp đài với vẻ mặt khinh miệt, và đặc biệt là cảm giác bất lực khi kiếm khí của hắn, vốn sắc bén như có thể chém đứt cả thiên địa, lại bị ma khí cuồn cuộn áp chế, không thể phát huy toàn bộ uy lực. Hắn, một kiếm tu thiên tài, một người luôn tự tin vào kiếm đạo của mình, giờ đây lại bị nghiền nát bởi đại thế của Ma Quân. Lòng kiêu hãnh của hắn bị tổn thương sâu sắc, đến mức hắn bắt đầu hoài nghi chính con đường mà mình đã chọn.
"Kiếm đạo của ta... liệu có phải đã sai? Sức mạnh này... không lẽ chỉ là phù du trước đại thế?" Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm tràn đầy sự chua xót và tuyệt vọng. Hắn đã từng tin rằng, chỉ cần đủ mạnh, đủ kiên định, hắn có thể chém đứt mọi trở ngại. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng có những thứ không thể giải quyết bằng kiếm, có những thứ vượt xa sức mạnh cá nhân. Sự cô đơn của kẻ mạnh, sự bất lực của kiếm đạo trước một âm mưu vĩ đại và tàn độc, đang ăn mòn tâm hồn hắn.
Bách Lý Trần nhắm mắt, cố gắng loại bỏ những tạp niệm, tập trung vào việc vận chuyển linh lực để chữa trị. Nhưng mỗi khi linh lực chảy qua vết thương, một luồng ma khí âm ỉ lại trỗi dậy, gây ra cơn đau nhói, như một sự trêu ngươi. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào giữa cơn bão táp, không thể tìm thấy phương hướng.
Đột nhiên, một làn sóng năng lượng cực kỳ yếu ớt, nhưng lại mang một cảm giác thanh tịnh lạ lùng, thoáng qua trong ký ức về Thần Long Cổ Mạch. Nó không phải là một luồng linh lực mạnh mẽ, cũng không phải là một pháp tắc cao siêu, mà chỉ là một cảm giác mơ hồ, một tia sáng nhỏ bé trong biển tà khí hỗn loạn. Hắn đã cảm nhận được nó, chỉ trong tích tắc, ngay trước khi bị buộc phải rút lui. Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đó là ảo giác do vết thương và ma khí gây ra, nhưng giờ đây, khi tĩnh tâm lại, hắn lại nhớ rõ ràng hơn.
Cảm giác đó... không phải là ma khí. Nó rất yếu ớt, nhưng lại tinh khiết đến lạ thường. Nó xuất hiện ngay trước khi ta rút lui. Chẳng lẽ có kẻ nào khác đã can thiệp? Một hạt giống nghi vấn đã được gieo vào tâm trí vốn đang hỗn loạn của Bách Lý Trần. Hắn vốn không tin vào những chuyện thần bí, nhưng cái cảm giác thuần khiết ấy lại quá rõ ràng, quá khác biệt so với tất cả những gì hắn đã trải qua trong Thần Long Cổ Mạch. Nó không có vẻ gì là của Ma Đạo, cũng không giống với linh lực của bất kỳ tu sĩ chính đạo nào mà hắn biết. Nó giống như một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt, một sự tồn tại mà hắn chưa từng đối mặt.
Bách Lý Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén hơn một chút, mặc dù vẫn còn vẻ mệt mỏi. Đôi mắt hắn quét qua hang động, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Hắn cố gắng truy tìm nguồn gốc của cảm giác đó, vận dụng thần thức của mình để dò xét lại Thần Long Cổ Mạch trong ký ức. Nhưng nó đã biến mất, chỉ còn lại sự mơ hồ và một hạt giống nghi vấn đã được gieo. Hắn biết rằng, Thần Long Cổ Mạch giờ đây đã hoàn toàn bị tà khí bao phủ, việc tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào cũng là vô vọng.
Tuy nhiên, cái cảm giác mơ hồ ấy lại không ngừng day dứt hắn. Nó không chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, mà nó còn là một lời nhắc nhở rằng, có lẽ, thế giới này còn nhiều điều mà hắn chưa biết, nhiều con đường mà hắn chưa từng nghĩ đến. Cái sự kiện nhỏ bé đó, vốn bị hắn coi thường trong cơn hoảng loạn của thất bại, giờ lại trở thành một tia hy vọng nhỏ nhoi, một khả năng rằng có lẽ, con đường để chống lại Ma Đạo không chỉ có một.
Nỗi hoài nghi về kiếm đạo của mình vẫn còn đó, sự đau đớn về thể xác và tinh thần vẫn còn hiển hiện. Nhưng bên cạnh đó, một sự tò mò mới đã nảy sinh. Cái luồng năng lượng thanh tẩy yếu ớt đó, rốt cuộc là gì? Và ai đã có thể làm được điều đó, trong khi hắn, một kiếm tu thiên tài, lại phải rút lui trong thảm hại? Câu hỏi đó, tuy chỉ mới là một hạt mầm nhỏ, nhưng nó đã đủ để phá vỡ sự tuyệt vọng hoàn toàn, gieo vào lòng Bách Lý Trần một tia hy vọng mong manh, một sự chú ý tinh tế đến những điều bất thường mà trước đây hắn sẽ không bao giờ để tâm. Con đường của Bách Lý Trần, từ một kẻ kiêu ngạo chỉ tin vào sức mạnh của kiếm, giờ đây đang dần rẽ sang một hướng khác, một hướng mà hắn sẽ phải học cách quan sát, học cách thấu hiểu, và có lẽ, học cách nể phục những con đường khác. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và Bách Lý Trần đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, nơi mà hắn sẽ phải định nghĩa lại con đường của chính mình.
Việc Hắc Vương cảm nhận được sự bất thường, dù mơ hồ, báo hiệu rằng Lục Trường Sinh sẽ không thể mãi hành động trong bóng tối. Một cuộc đối đầu trực diện hoặc gián tiếp sẽ xảy ra. Sự hồi tưởng của Bách Lý Trần về luồng năng lượng thanh tẩy sẽ là khởi điểm cho việc hắn dần chú ý và nể phục Lục Trường Sinh, dẫn đến sự kiện "Bách Lý Trần chứng kiến Lục Trường Sinh hóa giải tà khí". Lục Trường Sinh, trong thâm tâm, đã tìm ra những "điểm nút" quan trọng khác, những nơi mà tà khí Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc "mô hình" biến đổi của mình một cách sâu sắc nhất, báo hiệu rằng hắn đang tiến gần hơn đến việc phá vỡ cấu trúc cốt lõi của âm mưu "Ma Huyết Dung Cốt", không chỉ là các tác động cục bộ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.