Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 419: Thanh Lọc Huyết Tế: Đạo Tâm Bất Diệt Giữa Ma Uy

Trời đất Thiên Nguyên Linh Mạch giờ đây đã hoàn toàn biến chất. Nơi đây không còn là vùng đất linh khí tràn đầy, non xanh nước biếc, mà đã trở thành một Thâm Uyên Chi Địa thu nhỏ, một vết sẹo ghê tởm trên khuôn mặt Cửu Châu. Sương mù đen kịt cuồn cuộn giăng mắc, nặng nề đến mức ánh sáng yếu ớt từ những vì tinh tú xa xăm cũng không thể xuyên qua. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với tử khí âm u, cùng với mùi lưu huỳnh khét lẹt và đất ẩm thối rữa, tạo thành một luồng khí tức ghê tởm, khiến bất cứ tu sĩ chính đạo nào cũng phải buồn nôn mà rút lui.

Cảnh quan xung quanh đã biến dạng hoàn toàn. Cây cối khô héo, thân gỗ vặn vẹo như những ngón tay quỷ dị vươn lên không trung, lá cây rụng hết, chỉ còn lại những cành trơ trụi đen kịt. Mặt đất nứt nẻ, đỏ sẫm như bị máu tươi nhuộm thấm, từng tấc đất đều toát ra vẻ hoang tàn, chết chóc. Đôi khi, trong màn sương đen, người ta còn có thể mơ hồ nhìn thấy những tàn tích của các pháp trận phong ấn cổ xưa đã bị phá hủy, hay những bia mộ xiêu vẹo, đổ nát, minh chứng cho một thời kỳ đã lùi vào dĩ vãng, bị ma khí nuốt chửng không thương tiếc. Tiếng gió hú ghê rợn rít qua các khe đá, mang theo âm hưởng của những tiếng gầm rú mơ hồ từ những quái vật bị ma hóa đang ẩn mình trong bóng tối, cùng với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và những tiếng la hét yếu ớt đến từ đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng tận thế, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Chính giữa không gian u ám và hỗn loạn ấy, một nhóm người đang kiên cường tiến bước. Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương, bốn người họ, như những đốm lửa nhỏ bé giữa biển đêm đen thẳm. Lục Trường Sinh đi trước, dáng người hơi gầy nhưng bước chân vững vàng, khuôn mặt thanh tú giờ đây đã căng thẳng đến cực độ, đôi mắt trầm tư thường ngày nay ánh lên vẻ kiên định đến sắt đá. Hắn được bao bọc bởi một lớp linh quang yếu ớt, đó là kết giới mà ba người Mộc Thanh Y đang dốc sức duy trì.

Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sắc sảo thường ngày nay ẩn chứa nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng mặc đạo bào xanh ngọc, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên theo từng bước đi. Nàng siết chặt tay, dồn toàn bộ linh lực vào kết giới, làn da trắng ngần đã tái đi vì gắng sức. Tiêu Hạo, dù khuôn mặt tròn vẫn cố giữ vẻ cảnh giác, nhưng đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ căng thẳng, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. Hắn không ngừng phóng ra các loại bùa chú, linh dược hỗ trợ, đôi lúc lại liếc nhìn Lục Trường Sinh, lo lắng cho đạo hữu của mình. Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc bạc tự nhiên dài óng ả, nàng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt long lanh như sương mai của nàng khép hờ, dồn tâm trí vào việc duy trì kết giới, dù đôi môi mỏng đã trắng bệch, và đôi tay uyển chuyển cũng khẽ run rẩy.

Ma khí cuồn cuộn như sóng dữ, không ngừng va đập vào lớp kết giới mỏng manh. Mỗi đợt sóng ma khí tràn tới lại khiến kết giới rung lắc dữ dội, và một luồng khí lạnh lẽo thấu xương xuyên qua, cố gắng xâm thực từng tấc da thịt, từng thớ thịt của bốn người. Áp lực đè nén nặng nề, như thể cả bầu trời đang đổ sập xuống, muốn nghiền nát tất cả.

"Ma khí đang dâng lên, chúng ta không thể trụ được lâu!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói khàn đặc, mỗi lời nói ra đều kèm theo một hơi thở nặng nề. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị rút cạn nhanh chóng, và ma khí xung quanh tựa như hàng vạn mũi kim châm, không ngừng đâm vào kinh mạch, gây ra cảm giác đau đớn khó tả.

Mộc Thanh Y không nói gì, chỉ cắn chặt môi, dồn thêm linh lực. Nàng tin tưởng Lục Trường Sinh. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của hắn, sự vững chắc của đạo tâm hắn nhiều lần. Nhưng lúc này, đứng giữa biển ma khí mênh mông, nàng không khỏi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường chậm rãi và vững chắc của hắn, có thể chống lại sức mạnh hủy diệt của Ma Quân Huyết Ảnh?

Lục Trường Sinh bước đến trung tâm của vùng linh mạch đã bị ma hóa hoàn toàn. Nơi đây, tà khí đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, tạo thành những ảo ảnh kinh hoàng chớp nháy liên tục: những khuôn mặt méo mó, những sinh vật gớm ghiếc, những cảnh tượng chết chóc... Chúng như muốn đánh thẳng vào tâm trí, vào ý chí của người tu hành. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn áp sự khó chịu tột độ. "Đây là lúc," hắn thầm nhủ trong lòng, "Tàn Pháp Cổ Đạo, đạo của ta, liệu có thể cứu vãn linh mạch này?" Câu hỏi vang vọng trong tâm trí, nhưng không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời nhắc nhở về trách nhiệm và con đường hắn đã chọn.

Hắn từ từ ngồi xuống kiết già, đôi mắt đen láy nhắm lại, toàn thân chấn động nhẹ. Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu lưu chuyển theo một quỹ đạo cổ xưa, chậm rãi nhưng vô cùng kiên định. Bên ngoài, Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương vẫn đứng thành trận pháp, dốc toàn lực duy trì kết giới. Sắc mặt họ tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, nhưng ánh mắt họ vẫn kiên cường, tràn đầy tin tưởng vào người đang ngồi giữa vòng bảo vệ của họ. Dù cho ma khí gào thét, dù cho gió lạnh rít buốt, dù cho cái chết như đang cận kề, họ vẫn không nao núng, bởi họ biết, đây là con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, và họ sẽ cùng hắn đi hết con đường ấy, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Sâu thẳm trong lòng đất, tại trung tâm Thiên Nguyên Linh Mạch, nơi ma khí đặc quánh đến mức gần như hóa thành thực chất, Lục Trường Sinh bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Từng sợi linh lực thanh khiết, không quá mạnh mẽ nhưng vô cùng kiên cố, từ từ lan tỏa ra từ đan điền của hắn, xuyên qua kinh mạch, lan ra toàn thân. Chúng không dữ dội như hồng thủy, không bùng cháy như liệt hỏa, mà lại trầm tĩnh như dòng suối ngầm, kiên nhẫn như rễ cây đâm sâu vào lòng đất, tìm kiếm sự sống.

Luồng linh lực này, mang theo một sự sống động kỳ lạ, như một dòng suối trong giữa biển đen đặc quánh. Nó không cố gắng hủy diệt hay xua tan ma khí một cách ồ ạt, mà chậm rãi, từng chút một, đẩy lùi sự xâm lấn của tà khí, tạo ra một vùng không gian nhỏ bé mang theo sự thanh khiết và hơi thở của sự sống. Mỗi khi một tia linh quang vàng nhạt lan tỏa, ma khí xung quanh như có linh tính, điên cuồng phản công. Chúng gào thét, cuồn cuộn xông tới, cố gắng nghiền nát luồng linh lực thanh khiết ấy. Những tiếng va chạm vô hình nhưng đầy sức mạnh vang vọng trong không gian, tựa như hai thế lực đối lập đang giao tranh kịch liệt. Mỗi đợt phản công của ma khí lại khiến Lục Trường Sinh run rẩy, mồ hôi ướt đẫm tấm đạo bào, khuôn mặt tái nhợt.

"Đạo tâm phải vững... không thể để chúng lấn át!" Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói khản đặc, như thì thầm với chính mình. Hắn cảm thấy đau đớn tột cùng. Ma khí không chỉ xâm thực thân thể, mà còn cố gắng len lỏi vào tâm trí, gieo rắc nỗi sợ hãi, tuyệt vọng, và những ảo ảnh ghê rợn nhất. Hắn thấy mình đứng giữa biển lửa của địa ngục, nghe thấy tiếng khóc than của vô số linh hồn oan khuất, thấy những khuôn mặt quen thuộc biến dạng trong đau khổ. Nhưng đạo tâm của hắn, được hun đúc qua bao năm tháng tu hành chậm rãi và bền bỉ, kiên cố như thép. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng hắn có một ý chí kiên định, một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn biết, đây chính là lúc để chứng minh giá trị của con đường hắn đã chọn.

Linh quang trên người hắn tuy yếu ớt, nhưng không hề tắt. Nó như một ngọn nến nhỏ trong bão tố, lung lay dữ dội nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Ma khí xung quanh cuồn cuộn, không ngừng va đập vào vùng linh quang, tạo ra những đợt sóng năng lượng vô hình, nhưng không thể dập tắt nó.

Áp lực càng lúc càng tăng cao. Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương đứng bên ngoài kết giới, chịu đựng sức ép khủng khiếp. Nét mặt họ đã trắng bệch như tử thi, môi khô nứt nẻ. Từng sợi linh lực từ cơ thể họ bị rút cạn đến tận cùng, củng cố cho kết giới đang lung lay.

"Ma khí đang tấn công mạnh hơn! Trường Sinh!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói run rẩy, toàn thân hắn đã đổ sập xuống một nửa, chỉ còn dựa vào ý chí để đứng vững. Ngay khi hắn dứt lời, một tiếng nổ trầm đục vang lên, và ba người Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, kết giới lung lay dữ dội, như thể sắp vỡ tan tành bất cứ lúc nào.

Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, vang vọng khắp không gian u ám, tựa như đến từ vực sâu không đáy, lại tựa như văng vẳng bên tai. Đó là tiếng của Ma Quân Huyết Ảnh.

"Ồ? Một con kiến nhỏ lại dám chống đối? Thú vị..." Tiếng cười khẩy vang lên, đầy sự mỉa mai và ngạo mạn, nhưng cũng ẩn chứa một tia tò mò khó hiểu. Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết yếu ớt này từ lâu, nhưng chưa từng nghĩ nó lại có thể kiên cường đến vậy dưới áp lực của hắn.

Lục Trường Sinh không đáp lại, hắn không còn tâm trí để bận tâm đến những lời lẽ của Ma Quân. Toàn bộ ý chí và linh lực của hắn đều tập trung vào việc vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng thanh lọc từng chút ma khí, từng chút một, dẫu cho quá trình ấy chậm chạp và đau đớn đến nhường nào. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến giữa hắn và Ma Quân, mà còn là cuộc chiến giữa Đạo và Quỷ, giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ không bao giờ lùi bước.

***

Trên một ngọn núi cao chót vót thuộc Cổ Hoang Sơn Mạch, cách Thiên Nguyên Linh Mạch một khoảng không xa, Ma Quân Huyết Ảnh đứng sừng sững. Bộ áo choàng đen rộng thùng thình của hắn phấp phới trong gió lạnh, che khuất gần hết thân hình đồ sộ. Chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như máu là hiện rõ, quét qua màn đêm u ám, nhìn về phía Thiên Nguyên Linh Mạch đang bị bao trùm bởi ma khí. Khí tức u ám, lạnh lẽo từ hắn tỏa ra, khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại, không một sinh vật nào dám bén mảng đến gần.

Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đứng bên cạnh. Đôi mắt đỏ rực của hắn cũng nhìn về phía linh mạch, nhưng nét mặt lại đầy vẻ khó hiểu và bối rối.

"Thứ gì đó... đang chống cự?" Ma Quân Huyết Ảnh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự ngạc nhiên nhè nhẹ. "Một luồng linh khí cổ quái, không thuộc bất kỳ đạo thống nào hiện tại... Thú vị." Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết ấy từ khi hắn bắt đầu ô nhiễm linh mạch này, nhưng giờ đây, dưới áp lực cường đại của hắn, nó không những không tắt mà còn kiên cường giằng co. Điều này khiến một kẻ tự cao tự đại như Ma Quân cũng phải nhíu mày.

"Bẩm Ma Quân, đó là..." Hắc Vương định lên tiếng, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh giơ tay ra hiệu.

"Im lặng. Ta tự mình cảm nhận." Giọng nói của Ma Quân mang theo một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. Hắn nhắm mắt lại, dồn tâm trí vào việc cảm nhận luồng khí tức kỳ lạ bên dưới. Hắn đã từng đối mặt với vô số cường giả, vô số pháp môn tu luyện của chính đạo, nhưng chưa từng gặp loại linh khí nào như vậy: không cuồng bạo, không hùng vĩ, nhưng lại mang một sự kiên cố, bền bỉ đến khó tin, như một tảng đá ngàn năm, mặc cho phong ba bão táp vẫn vững vàng không lay chuyển. Nó đối lập hoàn toàn với bản chất hung hãn, tàn phá của ma khí, nhưng lại không hề yếu thế hơn.

Cùng lúc đó, trên một đỉnh núi khác cao hơn, Bách Lý Trần vẫn đứng đó, bất động. Gió lạnh rít mạnh qua vách đá, thổi tung mái tóc đen dài của hắn. Khuôn mặt góc cạnh của hắn giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, mà thay vào đó là sự kinh ngạc, suy tư sâu sắc. Hắn đã chứng kiến cảnh tượng Ma Quân giáng lâm, tận mắt cảm nhận được sức mạnh hủy diệt kinh hoàng của tên Ma Quân khét tiếng. Hắn đã từng nghĩ, trước sức mạnh đó, mọi sự chống cự đều là vô nghĩa.

Nhưng rồi, luồng khí tức thanh tịnh ấy lại xuất hiện, rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không phải là sự bùng nổ của một thần thông kinh thiên động địa, mà là một sự tồn tại bền bỉ, một sự phản kháng âm thầm nhưng đầy uy lực, như một ngọn đèn dầu giữa đêm đen, lung lay nhưng không tắt.

"Luồng khí tức này... Nó khác biệt hoàn toàn với tất cả những gì ta từng biết. Không mạnh mẽ, nhưng kiên cường đến khó tin. Liệu có phải là... Lục Trường Sinh?" Bách Lý Trần thầm nhủ, đôi mắt kiếm khí sắc bén thường ngày giờ đây tràn ngập sự chấn động. Hắn đã theo dấu luồng khí tức này từ rất lâu, từ khi nó chỉ là một tia sáng nhỏ bé trong Thần Long Cổ Mạch, đến khi nó mạnh mẽ hơn một chút tại Thiên Nguyên Linh Mạch, và giờ đây, ngay cả dưới áp lực khủng khiếp của Ma Quân Huyết Ảnh, nó vẫn không hề tắt.

Hắn nhớ lại những lần gặp gỡ Lục Trường Sinh, cái vẻ ngoài bình thường, cái đạo tâm trầm tĩnh, và cả cái con đường tu hành chậm rãi mà hắn từng xem thường. Nhưng giờ đây, đứng trước sự đối lập giữa sức mạnh hủy diệt của Ma Quân và sự kiên cường bất khuất của luồng khí tức thanh tịnh kia, Bách Lý Trần cảm thấy nhận thức của mình đang bị đảo lộn hoàn toàn. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói này, bỗng nhiên vang vọng trong tâm trí hắn, mang một ý nghĩa sâu sắc mà trước đây hắn chưa từng thấu hiểu.

Ma Quân Huyết Ảnh nhếch mép cười tàn độc, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Hắn không thể để một "con kiến nhỏ" như vậy làm xáo trộn kế hoạch của mình. Hắn vung tay áo. Một luồng ma khí mạnh hơn, đặc quánh hơn, như một dòng thác đen khổng lồ, lại trút xuống Thiên Nguyên Linh Mạch, cố gắng dập tắt hoàn toàn luồng linh khí thanh khiết đang kiên cường chống cự.

Dưới áp lực đó, Bách Lý Trần siết chặt thanh kiếm của mình, ánh mắt nhìn về phía Thiên Nguyên Linh Mạch đầy phức tạp. Hắn không biết Lục Trường Sinh có thể trụ được bao lâu, nhưng hắn biết, con đường kiếm đạo của mình, dường như đã tìm thấy một hướng đi mới, một chân lý mới cần phải khám phá. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Trong biển ma khí cuồn cuộn, một đốm sáng màu vàng nhạt vẫn kiên cường tỏa ra, và trên vách đá cheo leo, một con mắt vẫn không ngừng dõi theo, chứng kiến tất cả.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free