Cửu thiên linh giới - Chương 421: Phong Bạo Khởi: Huyết Ảnh Lệnh Truy, Chính Tà Chấn Động
Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới vừa ló rạng, nhuộm một màu vàng nhạt lên đỉnh Thiên Nguyên Linh Mạch, xua đi phần nào bóng đêm u ám của ma khí còn vương vấn đâu đó. Nơi đây, không khí đã không còn đặc quánh mùi tanh tưởi, ẩm thấp của tử khí, mà thay vào đó là một luồng linh khí thanh khiết, mát lành, mang theo hơi thở của đất trời và cây cỏ. Những ngọn linh thảo vốn héo úa, tàn lụi dưới sức ép của ma khí, giờ đây như được hồi sinh, vươn mình đón nắng, phủ một màu xanh non mơn mởn. Một dòng suối nhỏ chảy róc rách từ khe núi, nước trong vắt đến lạ, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như ngọc. Toàn bộ Thiên Nguyên Linh Mạch, tựa như một bức tranh thủy mặc bị hoen ố, nay đã được rửa sạch, lộ ra vẻ đẹp nguyên sơ, hùng vĩ vốn có.
Trung tâm của sự hồi sinh ấy, Lục Trường Sinh vẫn ngồi tĩnh tọa. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc, nhưng đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh lạ thường. Hắn đã duy trì tư thế này suốt một đêm dài, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, kiên trì hóa giải từng sợi ma khí quỷ dị. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm bộ đạo bào vải thô màu xám, dính chặt vào tấm lưng gầy guộc. Thế nhưng, trong thần thái của hắn, không hề có chút mỏi mệt hay than vãn, chỉ có sự kiên định vững như bàn thạch, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Hắn thở ra một hơi dài, luồng khí tức thanh khiết cuối cùng cũng được đưa ra khỏi cơ thể, hòa vào không gian xung quanh. Dưới chân hắn, một đóa sen vàng nhạt từ từ nở rộ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, thanh tẩy nốt những tàn dư ma khí cuối cùng, khiến cả linh mạch như được gột rửa, trở nên trong sạch hoàn toàn.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm nhưng giờ đây chứa đầy sự lo lắng, nhẹ nhàng bước tới. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, đưa tay chạm vào trán hắn, cảm nhận hơi nóng bất thường. "Trường Sinh, huynh đã làm được. Linh mạch Thiên Nguyên đã được thanh tẩy hoàn toàn. Nhưng... huynh đã quá sức rồi." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự xót xa không che giấu. Nàng biết, để đạt được kỳ tích này, Lục Trường Sinh đã phải trả một cái giá đắt đến nhường nào. Tàn Pháp Cổ Đạo không lấy tốc độ hay sức mạnh bùng nổ, mà lấy sự bền bỉ, kiên trì, và hơn hết là tiêu hao đạo tâm, tinh lực của người thi triển.
Tiêu Hạo, nhanh nhẹn và linh hoạt, với khuôn mặt tròn cùng đôi mắt láu lỉnh, cũng tiến đến, đưa cho Lục Trường Sinh một viên linh đan hồi phục. Hắn thường mặc y phục màu sắc tươi sáng, nhưng lúc này, vẻ mặt lại nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Lão Lục, ngươi quả là nghịch thiên! Ai có thể ngờ, loại cổ pháp không tên tuổi này lại có thể đối chọi với ma khí của Ma Quân Huyết Ảnh! Thật sự là mở mang tầm mắt cho ta! Nhưng... lần này chúng ta gây động tĩnh lớn rồi. Chuẩn bị đón bão đi!" Hắn nhìn về phía chân trời, một đám mây đen đang lờ mờ xuất hiện, như báo hiệu một cơn cuồng phong sắp kéo đến. Dù mừng cho thành công, nhưng Tiêu Hạo không thể không lo lắng về những hậu quả sắp tới.
Bạch Ngưng Sương, dáng người uyển chuyển, thanh tao trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc trắng bạc tự nhiên như sương tuyết, đứng cách đó một quãng, đôi mắt long lanh như sương mai vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc khôn xiết. Nàng chậm rãi tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối nhưng ánh lên vẻ kiên cường. "Chưa từng thấy loại công pháp nào kỳ diệu như Tàn Pháp Cổ Đạo của huynh. Nó không phải là hủy diệt, mà là tịnh hóa. Nó không phải là chống đối, mà là dung hòa và chuyển hóa. Đây... đây chính là con đường khác biệt mà chúng ta vẫn hằng mong mỏi." Nàng đưa tay lên, một làn linh khí tinh khiết từ linh mạch dâng trào, khẽ vuốt qua đầu ngón tay nàng, khiến nàng cảm nhận rõ rệt sự hồi sinh.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như hồ nước mùa thu, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Hắn nhận lấy linh đan từ Tiêu Hạo, nuốt xuống, cảm nhận một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu phần nào sự kiệt quệ. Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, khẽ thở dài một tiếng, giọng nói trầm lắng, súc tích, mang theo chút triết lý sâu xa. "Đạo của ta là thuận theo tự nhiên, thuận theo lẽ trời đất, nhưng đôi khi cũng không thể tránh khỏi phong ba. Việc thanh tẩy linh mạch này, không chỉ là cứu lấy một vùng đất, mà còn là giữ vững một phần bản nguyên của thiên địa. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không dễ dàng bỏ qua. Hắn sẽ đến, hoặc phái kẻ khác đến."
Hắn đứng dậy, động tác có chút lảo đảo, Mộc Thanh Y vội vàng đỡ lấy. "Huynh nên tĩnh dưỡng thêm một thời gian. Huynh đã dốc cạn sức lực rồi."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt quét qua ba người đồng hành. "Thời gian không chờ đợi chúng ta. Chúng ta đã làm được điều cần làm, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Hắc Vương sẽ không để yên. Hắn ta là một trong những tướng lĩnh hung tàn nhất của Ma Quân, lại có mối thù riêng với chúng ta từ vụ việc tại Cổ Hoang Sơn Mạch. Việc hắn đích thân dẫn quân đến chỉ là chuyện sớm muộn." Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự dao động trong không gian. "Ma khí đang tụ lại ở phía Tây Bắc... Huyết Sát Quân đang hành động. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức."
Ba người còn lại hiểu rõ sự nghiêm trọng của tình hình. Họ biết rằng, hành động của Lục Trường Sinh, dù mang lại hy vọng, nhưng cũng biến hắn thành mục tiêu hàng đầu của Ma Quân. Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương trao đổi ánh mắt kiên định. Họ đã chọn con đường này, và sẽ cùng Lục Trường Sinh đối mặt với mọi phong ba. Họ nhanh chóng thu dọn hành lý đơn giản, chuẩn bị rời đi, để lại phía sau một Thiên Nguyên Linh Mạch đã hồi sinh, nơi một đóa sen vàng nhạt vẫn rung rinh trong gió sớm, như biểu tượng của sự kiên cường và hy vọng. Lục Trường Sinh không thể không cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc thấm vào từng tế bào, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn biết, một cuộc truy đuổi tàn khốc đang chờ đợi, và Hắc Vương, với sự tàn bạo và quân đoàn Huyết Sát của hắn, sẽ là một đối thủ đáng gờm. Đây mới chỉ là bước khởi đầu cho một chuỗi đối đầu dài hơi với các tướng lĩnh ma quân, một bằng chứng nữa cho thấy Tàn Pháp Cổ Đạo đã chính thức bước vào tầm ngắm của kẻ thù.
***
Cùng lúc đó, tại Huyết Ảnh Cung, không khí đặc quánh sự u ám, lạnh lẽo, nặng nề đến nghẹt thở. Nơi đây, kiến trúc gothic hiện lên vẻ tà dị, với những tòa tháp nhọn hoắt chọc thủng màn mây đen, tường đá đen sẫm được chạm khắc họa tiết đầu lâu, xương chéo ghê rợn. Tiếng gió rít ghê rợn luồn qua các khe đá, hòa lẫn với tiếng kêu than yếu ớt từ những linh hồn bị giam cầm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức khiến người ta phải nôn ọe, ám ảnh mọi ngóc ngách của Huyết Ảnh Cung. Ánh sáng mờ ảo, nhuốm màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái từ những ngọn đuốc xương người, chỉ càng khiến nơi đây thêm phần đáng sợ.
Trên ngai vàng cao ngất, Ma Quân Huyết Ảnh đang ngồi, dáng người cao lớn, vạm vỡ, ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình. Khí tức u ám, lạnh lẽo từ hắn cuồn cuộn tỏa ra, khiến những con quỷ canh gác dưới đại điện phải run rẩy, quỳ phục sát đất. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn lóe lên những tia nhìn đầy sát ý, khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị, giờ đây vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Báo cáo về Thiên Nguyên Linh Mạch đã đến tai hắn, và sự việc này, đối với hắn, không khác gì một lời sỉ nhục trắng trợn.
"Thiên Nguyên Linh Mạch... bị thanh tẩy?" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, vang vọng khắp đại điện, khiến không gian như rung lên bần bật. "Ngươi nói cho ta biết, làm cách nào mà cái thứ vô danh tiểu tốt đó có thể làm được? Loại ma khí mà chính tay bổn tọa đã ban phát, lại bị một kẻ tầm thường hóa giải? Ngươi đang đùa giỡn với bổn tọa sao, Hắc Vương?" Hắn nhìn chằm chằm vào Hắc Vương, kẻ đang quỳ gối dưới chân ngai vàng, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu cúi gằm xuống.
Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toát ra vẻ trung thành nhưng cũng đầy tàn nhẫn, lập tức dập đầu sát đất, giọng nói trầm đục và đầy uy lực của hắn giờ đây cũng phải trở nên cung kính đến tột cùng. "Bẩm Ma Quân, thuộc hạ tuyệt đối không dám. Tin tức là thật. Thuộc hạ đã cử Huyết Ảnh Du Kích đến tận nơi điều tra, quả thật linh mạch đã trở lại trạng thái thanh khiết. Kẻ đó... sử dụng một loại cổ pháp kỳ lạ, không hề có uy lực bùng nổ hay khí thế kinh thiên động địa, nhưng lại có khả năng hóa giải tà khí một cách bền bỉ, từ từ ăn mòn ma khí mà Ma Quân ban xuống."
"Bền bỉ? Hừ!" Ma Quân Huyết Ảnh bật cười khẩy, nhưng tiếng cười ấy còn ghê rợn hơn cả tiếng gầm gừ của ác quỷ. "Dù là rùa rụt cổ hay sâu bọ, dám phá hỏng kế hoạch của bổn tọa đều phải chết! Ngươi nói một loại cổ pháp... không có uy lực bùng nổ? Vậy mà lại có thể thanh tẩy ma khí của ta? Chuyện nực cười nhất mà bổn tọa từng nghe!" Hắn đập mạnh tay xuống thành ngai vàng, một tiếng "ầm" vang dội, khiến cả đại điện rung chuyển, những ngọn đuốc xương người bùng cháy dữ dội hơn, ánh lửa đỏ tươi như máu nhảy múa điên cuồng. Sát khí từ Ma Quân bùng nổ, ép Hắc Vương phải cúi đầu thấp hơn nữa, cảm nhận một áp lực vô hình nặng như núi đè lên.
"Hắc Vương," Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng và quyết đoán hơn. "Ngươi đích thân dẫn Huyết Sát Quân, san bằng nơi đó, bắt sống kẻ đó về đây cho ta. Ta muốn xem, cái 'cổ pháp' đó rốt cuộc là thứ gì! Kẻ đó dám phá hoại đại sự của ta, lại còn dám chọc giận bổn tọa! Ta muốn hắn phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này!" Ánh mắt hắn lóe lên một tia tham lam và tính toán. Hắn đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong linh khí của Cửu Thiên Linh Giới, một sự thay đổi mà hắn tin rằng sẽ dẫn hắn đến mục tiêu cuối cùng: Cửu Thiên Linh Châu. Sự xuất hiện của luồng khí tức thanh khiết kiên cường này, vào đúng thời điểm này, không thể nào là ngẫu nhiên. Nó có thể liên quan đến một vật phẩm hoặc sức mạnh cổ xưa nào đó mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay. "Hắc Vương, ta muốn ngươi đích thân dẫn dắt, mang về cho ta thông tin về công pháp mà hắn đang tu luyện. Ta có cảm giác, nó có thể liên quan đến một vật phẩm hoặc sức mạnh cổ xưa nào đó mà ta đang tìm kiếm... có lẽ, là dấu hiệu của Cửu Thiên Linh Châu."
Hắc Vương lập tức dập đầu một lần nữa, khí thế hung hãn bùng lên từ thân hình đồ sộ của hắn. "Tuân lệnh Ma Quân! Vãn bối sẽ lập tức điều động đội quân Hắc Ám tinh nhuệ nhất, truy tìm tung tích kẻ đã cả gan chống đối Ma Quân! Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới! Thuộc hạ sẽ bắt sống kẻ đó về đây, moi móc toàn bộ bí mật của hắn dâng lên Ma Quân!" Giọng nói trầm đục của Hắc Vương tràn đầy sự tàn độc và khát máu. Hắn đứng dậy, toàn thân hóa thành một luồng hắc khí cuồn cuộn, lao vụt ra khỏi đại điện, để lại phía sau Ma Quân Huyết Ảnh với đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn lóe lên những tia suy tư và tính toán. Hắn không còn coi thường Lục Trường Sinh nữa. Một kẻ có thể chống lại ma khí của hắn theo cách này, dù yếu ớt, cũng đủ để khiến hắn phải cảnh giác, thậm chí là khao khát chiếm đoạt. Đây không chỉ là một sự nhiễu loạn nhỏ, mà có thể là chìa khóa mở ra một sức mạnh mới, một công cụ mới để hắn thống trị toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Huyết Ảnh Cung lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng gầm gừ yếu ớt từ những linh hồn bị giam cầm, như báo hiệu một cơn bão táp sắp ập đến.
***
Tại Thiên Đô Thành, thành phố sầm uất và nhộn nhịp bậc nhất Cửu Thiên Linh Giới, buổi trưa đang diễn ra trong sự ồn ào và tấp nập thường lệ. Những con phố rộng lớn lát đá xanh, sáng loáng dưới ánh nắng đẹp, tràn ngập tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng vang vọng từ các gian hàng rực rỡ sắc màu, và tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn linh khí. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường, hương thơm dịu nhẹ của linh dược từ các hiệu thuốc, và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sống động, đầy năng lượng.
Trong một Tụ Linh Các sầm uất, nơi các tu sĩ thường lui tới để trao đổi thông tin, mua bán vật phẩm, tin tức về Thiên Nguyên Linh Mạch đã lan truyền nhanh chóng như một ngọn lửa cháy đồng cỏ khô. Các bàn trà, bàn rượu, nơi các tu sĩ đang nhâm nhi linh trà, thưởng thức linh tửu, giờ đây trở thành trung tâm của những cuộc bàn tán sôi nổi.
"Các ngươi nghe nói chưa? Thiên Nguyên Linh Mạch, nơi bị Ma Quân Huyết Ảnh đích thân ô nhiễm, nay lại được thanh tẩy hoàn toàn!" Một tu sĩ trẻ tuổi, mặc áo bào màu xanh lam, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc, vỗ bàn thốt lên.
Tu sĩ ngồi đối diện, một lão giả râu bạc, vuốt chòm râu suy tư. "Không thể tin được! Ma khí của Huyết Ảnh Ma Quân, ai có thể hóa giải? Chẳng lẽ là một vị đại năng ẩn thế nào đó đã ra tay?"
"Nghe đồn, không phải là đại năng, mà là một vị tu sĩ trẻ, dùng một loại cổ pháp kỳ lạ, không hề có uy lực bùng nổ, nhưng lại có khả năng tịnh hóa ma khí một cách bền bỉ," một tu sĩ khác xen vào, giọng nói đầy vẻ hiếu kỳ và ngưỡng mộ.
Ở một góc khuất hơn, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng như sao, đang lặng lẽ lắng nghe. Ông mặc đạo bào màu xanh thẫm, toát ra khí chất của một bậc lãnh đạo. Ngón tay ông khẽ gõ nhẹ lên bàn trà, ánh mắt trầm tư. "Một loại cổ pháp? Không phải dùng sức mạnh trấn áp, mà là hóa giải... Thú vị." Ông tự lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự bất ngờ nhưng cũng không thiếu sự thận trọng. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Câu nói đó chợt hiện lên trong tâm trí ông. Liệu đây có phải là một con đường mới để chống lại ma đạo?
Bên cạnh ông là Thanh Liên Nữ Đế, vẻ mặt thanh tú, khí chất trang nghiêm, mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần. Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó sâu xa. "Người này... có lẽ đã tìm ra một con đường khác. Một con đường mà bấy lâu nay chúng ta đều bỏ qua, chỉ chú trọng vào sức mạnh và tốc độ tu luyện. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm." Giọng nàng thanh thoát, như tiếng chuông ngân, nhưng lại có sức nặng khiến người nghe phải suy ngẫm.
Trong khi đó, ở một chiếc bàn gần cửa sổ, Bách Lý Trần ngồi tựa lưng vào tường, vẻ mặt góc cạnh với đôi mắt lạnh lùng, tự tin, giờ đây lại mang một nét suy tư sâu sắc. Dáng người hắn cao ráo, thanh mảnh, kiếm bào màu trắng tuyền không chút tì vết. Hắn đã lắng nghe toàn bộ những lời bàn tán, và trong lòng, một cơn sóng dữ đang cuộn trào. "Lục Trường Sinh..." Hắn khẽ lẩm bẩm cái tên ấy, như nếm trải một thứ hương vị lạ lùng. Hắn nhớ lại những lần đối đầu với Lục Trường Sinh, nhớ lại sự điềm tĩnh, bền bỉ của kẻ phàm nhân ấy, và cả Tàn Pháp Cổ Đạo không gây tiếng vang nhưng lại ẩn chứa tiềm năng kinh người.
Nỗi kiêu ngạo của một kiếm tu thiên tài như Bách Lý Trần đã bị lung lay dữ dội. Hắn luôn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào kiếm đạo sắc bén có thể chém đứt mọi thứ. Nhưng Lục Trường Sinh, với con đường "chậm rãi", lại có thể làm được điều mà cả chính đạo lẫn tà đạo đều phải kinh ngạc. "Hắn thực sự đã làm được. Tàn Pháp Cổ Đạo... liệu có phải là con đường mà ta đang tìm kiếm? Con đường mà ta đã bỏ lỡ, khi quá mải mê chạy theo đỉnh cao của kiếm đạo?" Hắn đấu tranh nội tâm giữa việc tiếp tục con đường cũ đã định sẵn, hay tìm hiểu con đường mới đầy bí ẩn và "chậm chạp" của Lục Trường Sinh.
Ánh mắt Bách Lý Trần dần trở nên kiên định. Hắn đứng dậy, rời khỏi Tụ Linh Các mà không nói một lời nào. Bước chân hắn không còn vẻ ngạo nghễ thường thấy, mà thay vào đó là sự quyết đoán. Hắn không còn là đối thủ chỉ muốn phân cao thấp với Lục Trường Sinh. Giờ đây, hắn muốn tìm hiểu, muốn chiêm nghiệm, muốn biết rõ hơn về Tàn Pháp Cổ Đạo và người đã khai sáng nó. Hắn sẽ tìm cách tiếp cận Lục Trường Sinh, không phải để thách đấu, mà là để tìm lời giải cho những câu hỏi đang dằn vặt trong tâm hồn hắn. Con đường của Lục Trường Sinh, dù đầy gian nan và nguy hiểm, đã mở ra một tia sáng mới không chỉ cho chính đạo, mà còn cho cả những kẻ đang đi tìm kiếm ý nghĩa thực sự của tu hành. Từ khoảnh khắc này, Lục Trường Sinh không chỉ là mục tiêu của Ma Quân, mà còn trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, mang theo cả cơ hội và áp lực lớn lao, khi các thế lực chính đạo cũng bắt đầu nhận ra giá trị của con đường mà hắn đã chọn.
Cả Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trước một thời khắc chuyển giao. Một cơn phong ba bão táp mới đang hình thành, và ở giữa tâm bão ấy, Lục Trường Sinh, với Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, đã sẵn sàng đối mặt.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.