Cửu thiên linh giới - Chương 423: Ma Văn U Ảm: Kiên Trì Hóa Giải, Song Kiếm Hộ Đạo
Dưới bầu trời âm u của Cổ Thành Phế Tích, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng từ bao kiếp, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một phiến đá cổ kính. Phiến đá nứt nẻ, hoen ố bởi phong sương và dấu vết của những trận chiến đã qua, nhưng trên bề mặt của nó, một ký hiệu ma đạo phức tạp vẫn còn hằn sâu, uốn lượn như một con rắn độc đang ngủ say. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, dáng người hơi gầy gò nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, tựa như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba. Luồng linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo từ đan điền chậm rãi vận chuyển, len lỏi qua từng kinh mạch, rồi tỏa ra quanh thân hắn như một vầng hào quang thanh tịnh, đối chọi lại với không khí nặng nề, đặc quánh mùi ma khí của hoang tàn.
Không khí trong Cổ Thành Phế Tích vừa tĩnh mịch lại vừa ẩn chứa sự rùng rợn. Gió lạnh từ những khe nứt của tường thành đổ nát hú lên từng hồi, mang theo âm thanh của những mảnh gạch đá vụn vỡ, rơi lả tả đâu đó trong màn sương mù ma khí mỏng. Mùi đất cũ, rêu phong ẩm ướt và bụi bặm ngai ngái hòa quyện, tạo nên một không gian vừa tiêu điều vừa bí ẩn. Ánh sáng ban ngày cố gắng xuyên qua những đám mây xám xịt và tầng sương mỏng, chỉ đủ để phủ lên tàn tích một sắc thái ảm đạm, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn của nơi này. Xung quanh Lục Trường Sinh, vòng bảo vệ vô hình do Tàn Pháp Cổ Đạo tạo ra khẽ rung động, thanh lọc không khí trong một phạm vi nhỏ, khiến nơi hắn tọa thiền trở thành một ốc đảo bình yên giữa biển cả ma khí cuồn cuộn.
Lục Trường Sinh tập trung cao độ, linh thức của hắn như một mũi kim sắc bén, từng chút một thăm dò vào sâu bên trong ký hiệu ma đạo. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, mà kiên nhẫn như người thợ điêu khắc đang gọt giũa một tác phẩm nghệ thuật. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp cường đại để đối kháng trực diện, mà là một pháp môn của sự thấu hiểu và chuyển hóa. Mỗi đường nét, mỗi góc cạnh của ký hiệu ma đạo đều ẩn chứa một loại “đạo” của sự thôn phệ, của sự hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của nó không chỉ nằm ở cấu trúc trận pháp mà còn là một loại ngôn ngữ cổ xưa, một mật mã chứa đựng triết lý tà ác đã tồn tại từ hàng vạn năm. Nó như một vết sẹo hằn sâu trên linh mạch của trời đất, và để hóa giải nó, hắn phải thâm nhập vào tận cốt lõi, tìm hiểu tận cùng bản chất của sự xấu xa.
"Ma văn này... không chỉ là trận pháp, mà còn là một loại ngôn ngữ cổ xưa... ẩn chứa sức mạnh thôn phệ của vạn vật," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm thức. Hắn nhận ra đây không phải là thứ ma pháp tầm thường. Nó có chiều sâu, có sự tinh vi mà chỉ những kẻ đã đạt tới cảnh giới cực cao của ma đạo mới có thể tạo ra. Mỗi khi linh lực thanh tịnh của hắn tiếp xúc với một phần của ký hiệu, một luồng phản kháng dữ dội lại bùng lên, cố gắng ăn mòn và đồng hóa linh lực của hắn. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm, không hề nao núng. Hắn để linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo như dòng suối nhỏ, nhẹ nhàng len lỏi, thẩm thấu, không đối đầu mà là bao dung, dần dần xoa dịu và chuyển hóa. Hắn biết, càng đối kháng, nó càng trở nên hung bạo. Chỉ có thấu hiểu, mới có thể phá giải.
Xung quanh hắn, Mộc Thanh Y khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, thanh kiếm cổ bên hông đã được rút ra, mũi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng ảm đạm. Nàng đứng cách Lục Trường Sinh ba trượng, ánh mắt phượng sắc bén như chim ưng, quét qua từng ngóc ngách đổ nát của Cổ Thành Phế Tích. Mỗi hơi thở của nàng đều đều, nhưng toàn thân toát ra một sự cảnh giác cao độ. Làn da trắng ngần dưới ánh sáng xám xịt lại càng thêm phần thanh khiết, đối lập hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn xung quanh. Nàng biết, trong khoảnh khắc này, Lục Trường Sinh là người dễ bị tổn thương nhất. Mọi sự quấy nhiễu đều có thể khiến công sức của hắn đổ sông đổ biển, thậm chí gây ra phản phệ nghiêm trọng. Nàng thầm xiết chặt chuôi kiếm, quyết tâm không để bất kỳ kẻ nào bén mảng tới gần hắn.
"Trường Sinh, huynh ổn chứ? Cảm giác có gì đó không đúng lắm," Tiêu Hạo lên tiếng, giọng nói có phần trầm hơn bình thường, nhưng vẫn giữ được sự hoạt bát cố hữu. Hắn không ngừng di chuyển quanh Lục Trường Sinh và Mộc Thanh Y, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng ngọn gió, từng cái bóng. Hắn mặc y phục màu xanh lam, có nhiều túi nhỏ chứa đầy bùa chú và đan dược, luôn sẵn sàng ứng phó. Tay hắn siết chặt một xấp phù chú đã được kích hoạt một nửa, chỉ chờ lệnh là có thể tung ra. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức âm hàn đang dần dần tụ tập ở phía xa, mang theo sự tàn bạo và khát máu. Đây không phải là một luồng ma khí đơn thuần, mà là khí tức của sự sống bị vặn vẹo, của những linh hồn bị giam cầm.
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, thay cho câu trả lời của Lục Trường Sinh. Nàng quay sang Tiêu Hạo, giọng nói trầm ổn nhưng đầy quyết đoán: "Hắn đang cố gắng thâm nhập vào cốt lõi của nó. Chúng ta phải bảo vệ hắn bằng mọi giá. Ngươi hãy chú ý phía Đông, ta canh giữ phía Tây." Nàng không cần Lục Trường Sinh phải trả lời, bởi nàng hiểu hắn hơn ai hết. Trong những thời khắc quan trọng như thế này, mọi sự phân tâm đều là chí mạng. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, mặc dù kiên cố, nhưng cũng cần một sự tĩnh lặng tuyệt đối để đối phó với những thử thách tinh thần và linh lực cực lớn. Nàng biết, nếu không có sự bảo vệ của họ, dù đạo tâm Lục Trường Sinh có vững như bàn thạch, cũng khó lòng chống lại sự quấy nhiễu từ bên ngoài khi linh thức đang kết nối sâu sắc với ma đạo. Nàng cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Ký hiệu này quá tinh vi, quá cổ xưa. Nó không chỉ là một bẫy, mà còn là một cánh cửa, một lời mời gọi đến vực sâu của tà ác.
Lục Trường Sinh, trong trạng thái nhập định sâu sắc, vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng của đồng đội. Một phần tâm trí hắn khẽ rung động, nhưng ngay lập tức bị đạo tâm vững như bàn thạch trấn áp. Hắn biết mình không thể phân tâm. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, và giờ đây, nó đang đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Hắn phải tin tưởng vào Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, tin tưởng vào năng lực của họ, cũng như họ đã tin tưởng vào hắn. Linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn như những sợi tơ vàng mỏng manh nhưng bền bỉ, từng chút từng chút một gỡ rối những nút thắt của ma văn, phơi bày ra bản chất thật sự của nó. Hắn cảm thấy như đang đọc một cuốn sách cổ, mỗi ký tự là một câu chuyện về sự tha hóa, về khát vọng quyền lực, và về sự hủy diệt. Hắn nhận ra, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn phá hoại, mà còn muốn "tái tạo" lại thế giới theo một trật tự tà ác của riêng hắn, và ký hiệu này là một phần quan trọng trong kế hoạch đó, có thể là một cổng dẫn đến một nguồn năng lượng cổ xưa, hoặc một chỉ dẫn đến một vật phẩm mang sức mạnh chí cao, như Cửu Thiên Linh Châu mà Ma Quân vẫn luôn truy tìm. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng hắn, báo hiệu một nguy cơ tiềm tàng to lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng đối mặt. Hắn cần phải nhanh hơn, và sâu sắc hơn.
***
Trong khi Lục Trường Sinh đang trầm mình vào biển sâu của ma đạo, một biến cố đột ngột xé tan bầu không khí tĩnh mịch của Cổ Thành Phế Tích. Từ sâu thẳm những tàn tích đổ nát, nơi những bóng tối vẫn còn vương vít, một làn sóng ma khí đen kịt cuồn cuộn ập tới, mang theo tiếng gầm thét dữ tợn, như tiếng kêu gào của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Gió lạnh bỗng trở nên điên cuồng, cuốn theo bụi đất và những mảnh vụn gạch đá, tạo thành một cơn lốc xoáy màu xám đen. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tanh, một mùi hương ghê tởm của sự hủy diệt và tàn bạo.
"Đến rồi!" Tiêu Hạo hét lên, giọng nói đầy cảnh giác, nhưng không hề hoảng sợ. Hắn lập tức tung ra ba lá phù chú hình tam giác, chúng phát ra ánh sáng vàng rực rồi hóa thành một tấm chắn linh lực tạm thời, chặn đứng làn sóng ma khí đầu tiên. Đồng thời, hắn rút ra một viên đan dược trị thương, ngậm vào miệng, sẵn sàng cho một trận chiến cam go.
Đứng đầu đội quân tà đạo là Ma Sứ Âm Phong, kẻ vừa thoát thân khỏi tay Lục Trường Sinh. Bộ dạng hắn giờ đây càng thêm gầy gò, khuôn mặt xanh xao như xác chết, đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu, toát ra một khí tức âm hàn và oán độc. Hắn không còn vẻ hèn nhát như khi bỏ chạy, mà thay vào đó là sự điên cuồng và khát máu, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn ta dẫn đầu một đội quân Ma Binh hung hãn, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí thô sơ như rìu, kiếm cùn, giáo nhọn. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, không chút nhân tính, chỉ có sự cuồng loạn và khao khát chém giết. Tiếng bước chân nặng nề của chúng vang vọng trên nền đất đổ nát, tạo thành một thứ âm thanh ghê rợn, như tiếng trống trận của địa ngục.
"Hắc hắc, Lục Trường Sinh! Ma Quân có lệnh, kẻ phá hoại kế hoạch của Ngài phải chết!" Ma Sứ Âm Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng quỷ dạ xoa, vang vọng khắp Cổ Thành Phế Tích. Hắn không hề che giấu sự căm hận và ý định giết chóc. Hắn ta giơ tay lên, một quả cầu ma khí màu đen tuyền ngưng tụ trên lòng bàn tay, phát ra những tia sáng âm u, sẵn sàng phóng về phía Lục Trường Sinh đang nhập định. Hắn đã bị Lục Trường Sinh sỉ nhục, bị Tàn Pháp Cổ Đạo khắc chế một cách thảm hại, giờ đây hắn muốn trả thù, muốn chứng minh giá trị của mình với Ma Quân.
"Hừ! Lũ tà ma dám quấy nhiễu!" Mộc Thanh Y khẽ rít lên, giọng nói ẩn chứa sự lạnh lùng và phẫn nộ. Nàng không nói nhiều, chỉ hành động. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, một luồng kiếm quang sắc bén như cầu vồng xé toang màn sương ma khí, lao thẳng vào quả cầu ma khí của Ma Sứ Âm Phong. Âm thanh va chạm chói tai vang lên, kéo theo một luồng xung kích mạnh mẽ, khiến những mảnh vụn đá xung quanh bắn tung tóe. Mộc Thanh Y không lùi bước, thân pháp linh hoạt như một bóng ma, nàng lao thẳng vào đám Ma Binh đang xông tới. Kiếm chiêu của nàng mang theo sự thanh thoát và uyển chuyển, nhưng mỗi nhát kiếm đều ẩn chứa sát khí kinh người, biến ảo khôn lường. Một Ma Binh vừa định giơ rìu lên đã bị kiếm của nàng xuyên thủng lồng ngực, máu đen văng tung tóe.
Tiêu Hạo không kém cạnh. Hắn tung ra một loạt phù chú, chúng hóa thành những tia sét, những ngọn lửa xanh lè, hoặc những sợi xích vô hình, quấn lấy đám Ma Binh. "Thanh Y, chú ý bảo vệ Trường Sinh!" Tiêu Hạo nhắc nhở, đồng thời ném ra một lá phù chú khác, tạo thành một kết giới linh lực nhỏ bao quanh Lục Trường Sinh, tuy không thể chặn đứng mọi thứ, nhưng ít nhất cũng làm chậm bước chân của kẻ thù. "Đồ tà ma! Ăn phù của lão tử đây!" Hắn gầm lên, vừa công vừa thủ, tạo ra các trận pháp nhỏ trên mặt đất, khi thì là một cái bẫy cát lún ma khí, khi thì là một luồng sương độc màu lục, khiến đám Ma Binh phải khựng lại hoặc né tránh. Sự phối hợp của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo vô cùng ăn ý, một người sắc bén như mũi kiếm, một người linh hoạt như dòng nước, tạo thành một lá chắn thép vững chắc quanh Lục Trường Sinh.
Từng đợt Ma Binh cuồng loạn xông lên, chúng không biết sợ hãi, chỉ biết tuân theo bản năng khát máu và mệnh lệnh của Ma Sứ Âm Phong. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng gầm thét của Ma Binh, tiếng kiếm reo của Mộc Thanh Y, và tiếng phù chú nổ tung của Tiêu Hạo hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của chiến tranh giữa lòng Cổ Thành Phế Tích. Mùi máu tươi và ma khí càng lúc càng nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Mộc Thanh Y thanh kiếm trong tay như một dải lụa trắng, uốn lượn giữa vòng vây đen kịt. Nàng vận dụng kiếm pháp của Thái Huyền Tông, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sự thâm thúy của đạo pháp, vừa có thể hóa giải công kích, vừa có thể phản công chí mạng. Kiếm quang của nàng chói lòa, xuyên qua lớp giáp đen gỉ sét của Ma Binh như xuyên qua giấy, để lại những vết thương sâu hoắm.
Tiêu Hạo linh hoạt hơn, hắn không đối đầu trực diện mà di chuyển như một con thoi giữa các Ma Binh, liên tục ném ra các loại phù chú khác nhau. Khi thì là bùa nổ, làm tan xác một đám Ma Binh. Khi thì là bùa hóa đá, biến chúng thành những bức tượng ma khí cứng đơ. Hắn thậm chí còn sử dụng một loại bùa mê hoặc, khiến một vài Ma Binh quay sang tấn công đồng đội. Hắn biết, sức mạnh của hắn không bằng Mộc Thanh Y, nhưng sự tinh quái và đa dạng trong phù chú của hắn lại vô cùng hữu dụng để cầm chân và làm suy yếu quân địch. Hắn không quên nhiệm vụ chính là bảo vệ Lục Trường Sinh, nên mỗi khi có Ma Binh nào vượt qua vòng vây, hắn đều kịp thời ra tay ngăn cản. Mặc dù đôi lúc phải thở dốc, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, và hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ bạn mình.
***
Ma Sứ Âm Phong đứng từ xa quan sát, khuôn mặt xanh xao của hắn ta vặn vẹo trong sự tức giận. Hắn không ngờ hai kẻ đi theo Lục Trường Sinh lại mạnh mẽ và phối hợp ăn ý đến vậy. Đám Ma Binh của hắn, dù đông đảo và cuồng loạn, nhưng lại không thể xuyên thủng phòng tuyến của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Ma pháp đen kịt như sóng thần ập tới từ tay hắn ta, cố gắng phá vỡ sự cân bằng của trận chiến. Những luồng ma khí ngưng tụ thành hình những con mãng xà khổng lồ, lao thẳng vào Mộc Thanh Y, mỗi cú va chạm đều tạo ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc, đẩy nàng lùi lại một bước.
"Vô ích thôi! Kế hoạch của Ma Quân không ai có thể ngăn cản!" Ma Sứ Âm Phong gầm lên, giọng nói đầy sự cuồng tín. Hắn ta không tin vào sức mạnh của chính đạo, chỉ tin vào sự thôn phệ và hủy diệt của ma đạo. Hắn ta phóng ra một loạt ám khí tẩm độc, chúng bay vút trong không khí, phát ra những tiếng rít ghê rợn, nhắm thẳng vào những điểm yếu của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Hắn muốn tận dụng mọi lợi thế, mọi thủ đoạn để tiêu diệt những kẻ cản đường.
Mộc Thanh Y vận dụng kiếm chiêu Thái Huyền Tông đến mức tận cùng, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự thanh thoát và uy lực mạnh mẽ của đạo pháp, đẩy lùi từng đợt công kích của Ma Sứ Âm Phong. Nàng né tránh ám khí tẩm độc bằng thân pháp linh hoạt, đồng thời phản công bằng những đường kiếm sắc bén, khiến Ma Sứ Âm Phong phải vất vả chống đỡ. "Chỉ cần ta còn đứng vững, ngươi đừng hòng đụng vào hắn!" Nàng đáp trả, giọng nói dứt khoát và lạnh lùng, đôi mắt phượng ánh lên ý chí kiên cường. Toàn thân nàng toát ra một luồng linh lực mạnh mẽ, tinh khiết, đối lập hoàn toàn với ma khí đang bao trùm. Mặc dù phải chống đỡ với áp lực khổng lồ từ Ma Sứ và đám Ma Binh, nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh, không hề nao núng.
Tiêu Hạo linh hoạt di chuyển, ném ra các loại đan dược trị thương cho Mộc Thanh Y, bùa chú cường hóa cho chính mình, và đôi khi là những cái bẫy nhỏ gây bất ngờ cho tà đạo. Hắn không ngừng tạo ra những đòn quấy nhiễu, không cho Ma Sứ Âm Phong có cơ hội tập trung toàn bộ sức mạnh vào Mộc Thanh Y. "Đồ tà ma! Ăn phù của lão tử đây!" Hắn hô lớn, tung ra một lá phù chú biến thành một bức tường lửa linh lực, tạm thời ngăn chặn đám Ma Binh đang ào ạt xông lên. Hắn biết, mình không thể đối đầu trực diện với Ma Sứ Âm Phong, nhưng hắn có thể dùng trí tuệ và sự đa dạng của phù chú để tạo ra lợi thế. Hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm của ký hiệu ma đạo mà Lục Trường Sinh đang cố gắng hóa giải, và việc giữ cho Lục Trường Sinh không bị quấy nhiễu là ưu tiên hàng đầu.
Trong khi đó, Lục Trường Sinh vẫn kiên trì, chìm đắm trong thế giới của riêng hắn. Hắn không màng đến những tiếng gầm thét, những tiếng va chạm chói tai, hay mùi máu tanh nồng nặc. Linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn càng lúc càng mạnh mẽ, bao trùm lấy ký hiệu ma đạo trên phiến đá, khiến nó bắt đầu phát ra những ánh sáng yếu ớt, chống lại tà khí. Hắn cảm nhận được sự giao tranh dữ dội đang diễn ra xung quanh, một phần tâm trí vẫn lo lắng cho Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, nhưng hắn biết mình phải hoàn thành nhiệm vụ này. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề bị lung lay. Hắn biết, nếu hắn thất bại, mọi nỗ lực của họ sẽ trở nên vô nghĩa.
Linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn dần dần "bóc tách" lớp vỏ tà khí bên ngoài ký hiệu, để lộ ra những đường nét cổ xưa, ẩn chứa một bí mật lớn hơn. Hắn cảm thấy như đang chạm vào một cấm địa đã ngủ vùi hàng vạn năm. Những luồng năng lượng cổ xưa, đầy u ám và bí ẩn, bắt đầu rò rỉ ra từ ký hiệu. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một trận pháp, mà là một "cổng" hoặc một "chỉ dẫn" đến một thứ gì đó còn cổ xưa hơn, một nguồn gốc của tà ác có thể liên quan đến truyền thuyết về Cửu Thiên Linh Châu. Hắn cảm nhận được một sự thức tỉnh mơ hồ, một rung động yếu ớt từ sâu bên trong Thâm Uyên Chi Địa, như thể có một linh hồn cổ xưa đang rên rỉ, đang dần thoát khỏi giấc ngủ dài.
"Ma Sứ Âm Phong, đây là tất cả những gì ngươi có thể làm sao?" Mộc Thanh Y khinh thường nói, một đường kiếm thanh lệ xẹt qua, chém đứt một cánh tay của một Ma Binh, khiến nó rên rỉ rồi hóa thành một làn khói đen tan biến.
Ma Sứ Âm Phong thấy tình thế không ổn, dù đám Ma Binh vẫn đông, nhưng chúng liên tục bị tiêu diệt, và hắn ta cũng không thể vượt qua hàng phòng ngự của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo để tiếp cận Lục Trường Sinh. Hắn ta biết, nếu cứ tiếp tục, không những không hoàn thành nhiệm vụ mà còn có thể bị tiêu diệt tại đây. Hắn ta thầm nghiến răng, lại rút ra một lá bùa màu đen khác, nhưng lần này không phải để chạy trốn, mà là để tạo ra một đòn công kích cuối cùng, hy vọng có thể phá vỡ phòng ngự của đối phương, hoặc ít nhất là gây đủ sự quấy nhiễu để Lục Trường Sinh thất bại. "Lục Trường Sinh! Ngươi đừng tưởng thoát được! Hắc Vương sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu! Ma Quân đã có mục tiêu lớn hơn, và ngươi chỉ là một chướng ngại vật nhỏ nhoi!" Hắn gầm lên, lá bùa đen bùng cháy, một luồng ma khí khổng lồ ngưng tụ thành hình một cái đầu lâu quỷ dị, lao thẳng vào Lục Trường Sinh.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đồng loạt biến sắc. Đây là đòn tấn công liều lĩnh của Ma Sứ Âm Phong, tập trung toàn bộ ma lực còn lại của hắn. "Trường Sinh cẩn thận!" Mộc Thanh Y hét lên, nàng không chút do dự, thân ảnh thanh lệ lao tới, kiếm quang hóa thành một lá chắn hình hoa sen, cố gắng chặn đứng cái đầu lâu ma khí. Tiêu Hạo cũng không ngần ngại, hắn tung ra tất cả phù chú phòng ngự còn lại, tạo thành một tầng tầng lớp lớp kết giới, hy vọng có thể làm suy yếu đòn công kích này.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lục Trường Sinh đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn đã hiểu ra. Ký hiệu ma đạo này không chỉ là một thứ để hóa giải, mà còn là một cơ hội để hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của ma đạo, để tìm ra con đường chân chính để hóa giải nó. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã hoàn thành việc "đọc" và "giải mã" phần cốt lõi của ma văn. Hắn không hề né tránh, mà thay vào đó, hắn vận chuyển toàn bộ linh lực thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo, hóa thành một vòng xoáy vô hình, bao bọc lấy chính mình và ký hiệu ma đạo.
Cái đầu lâu ma khí của Ma Sứ Âm Phong va vào vòng xoáy linh lực của Lục Trường Sinh, không gây ra một tiếng nổ lớn như mọi người dự đoán. Thay vào đó, nó như một dòng nước đen bị hút vào một xoáy nước trong veo, dần dần tan biến, bị thanh lọc và chuyển hóa. Ma Sứ Âm Phong trợn tròn mắt kinh hãi, hắn ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Ma pháp của hắn, thậm chí cả khí tức của hắn, đang bị thứ lực lượng thanh tịnh kia thôn phệ và biến mất. Hắn ta cảm thấy một sự suy yếu nhanh chóng, linh lực cạn kiệt, và một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy tâm trí.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là cái gì?!" Ma Sứ Âm Phong lảo đảo lùi lại, cơ thể hắn run rẩy bần bật. Hắn ta không còn chút khí thế nào của một Ma Sứ nữa. Hắn ta không thể hiểu được, Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không chỉ hóa giải ma khí, mà còn có thể "ăn" nó, chuyển hóa nó thành năng lượng của chính mình, một loại năng lượng không hề có tính chất tà ác.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ nhìn Ma Sứ Âm Phong với ánh mắt sâu thẳm, không có sự phán xét, không có sự khinh miệt, chỉ có một sự thấu hiểu bình lặng. Giờ đây, hắn đã hoàn toàn điều khiển được ma văn. Phiến đá cổ dưới thân hắn phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, không còn mang theo ma khí, mà là một luồng linh lực tinh thuần, cổ xưa.
Ma Sứ Âm Phong biết mình đã thất bại hoàn toàn. Hắn ta không còn chút sức lực nào để chiến đấu. Hắn ta nghiến răng ken két, ánh mắt đầy căm hờn nhìn Lục Trường Sinh. "Hừ! Đây chỉ là khởi đầu! Hắc Vương sẽ sớm đến! Ngươi sẽ không thoát khỏi bàn tay của Ma Quân đâu! Thâm Uyên Chi Địa này còn ẩn chứa những bí mật mà ngươi không thể tưởng tượng được! Ngươi chỉ mới chạm tới lớp vỏ ngoài thôi!" Hắn ta gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi rút ra một lá bùa tự hủy, lá bùa bùng nổ, tạo thành một làn khói đen dày đặc bao phủ lấy hắn và những Ma Binh còn lại. Khi làn khói tan đi, chúng đã biến mất, chỉ còn lại một luồng khí tức âm hàn đặc biệt, khác hẳn với ma khí thông thường, nhưng giờ đây nó đã bị Lục Trường Sinh thu hút, như một con côn trùng bị ánh sáng thu hút.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác. Trận chiến đã kết thúc, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó. Họ nhìn về phía Lục Trường Sinh, người đang từ từ đứng dậy, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tư.
"Đã hóa giải xong sao?" Mộc Thanh Y khẽ hỏi, giọng nói nàng khàn đặc, đôi môi khô khốc. Nàng đã dốc hết sức lực trong trận chiến vừa rồi.
Lục Trường Sinh gật đầu. "Không chỉ hóa giải... mà còn thấu hiểu." Hắn nhìn vào lòng bàn tay, nơi một luồng khí tức đặc biệt đang cuộn xoáy. "Ma Sứ Âm Phong không nói sai. Thâm Uyên Chi Địa này... ẩn chứa rất nhiều bí mật. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn gây chiến, hắn còn đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa, một thứ có thể giúp hắn đạt được mục đích cuối cùng." Hắn quay lại nhìn phiến đá cổ, nơi ký hiệu ma đạo giờ đây đã trở nên trong suốt, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, không còn chút tà khí. "Ma văn này không phải là một trận pháp đơn thuần. Nó là một chỉ dẫn, một la bàn... dẫn đến một nơi sâu thẳm hơn."
Lục Trường Sinh nhìn về phía sâu thẳm của Thâm Uyên Chi Địa, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn như vô tận, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được khai quật. Hắn cảm thấy một sự thức tỉnh mạnh mẽ và cổ xưa từ sâu bên trong nơi đó, một nguồn lực không thể tưởng tượng được đang dần dần trỗi dậy. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng Lục Trường Sinh biết, hắn không thể dừng lại. Con đường của hắn, dù cô độc, dù chậm rãi, nhưng chính là con đường mà hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng. Hắn tin rằng, chỉ khi thấu hiểu được bản chất của ma đạo, hắn mới có thể tìm ra cách chân chính để hóa giải nó. Cuộc đối đầu này không chỉ là một cuộc chiến về linh lực, mà còn là một cuộc chiến về trí tuệ và đạo lý. Và ở giữa tất cả, Lục Trường Sinh, với Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, kể cả những bí mật cổ xưa nhất của Thâm Uyên Chi Địa. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không bỏ qua, và Hắc Vương, kẻ được cử đi truy lùng họ, chắc chắn sẽ là một đối thủ đáng gờm hơn rất nhiều, mang theo những âm mưu thâm độc hơn nữa. Nhưng Lục Trường Sinh không sợ. Đạo của hắn, vẫn sẽ tiếp tục.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.