Cửu thiên linh giới - Chương 425: Tiếng Vọng Cổ Đạo: Chính Đạo Chú Mục
Ánh bình minh từ từ trỗi dậy, xua tan màn đêm u ám, nhưng trong một u cốc hẻo lánh sâu trong Cổ Hoang Sơn Mạch, không khí vẫn còn vương vấn chút sương mù huyền ảo. Tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên thanh tịnh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với những hỗn loạn mà cả nhóm vừa trải qua.
Lục Trường Sinh ngồi bên một ghềnh đá, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm, trầm tư. Hắn khẽ vuốt ve một mảnh linh thạch nhỏ trên tay, mảnh linh thạch này vốn đã bị ma khí cổ xưa xâm nhiễm, nhưng giờ đây, dưới tác động của Tàn Pháp Cổ Đạo, nó đã trở lại vẻ tinh thuần, thậm chí còn ánh lên một sắc thái kiên cố hơn. Dáng người hắn hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, và bộ đạo bào vải thô màu xám trên người hắn tuy giản dị nhưng toát lên vẻ thanh sạch, chỉnh tề. Khuôn mặt thanh tú, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu vạn vật.
Mộc Thanh Y đứng cách đó không xa, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung động theo nhịp thở của nàng. Nàng khoác bộ đạo bào xanh ngọc, dáng người thanh thoát, cao ráo, đôi mắt phượng sáng ngời luôn cảnh giác quét qua bốn phía, như một lá chắn vô hình bảo vệ sự yên tĩnh hiếm hoi này. Lời của Lục Trường Sinh cuối chương trước vẫn còn vang vọng trong tâm trí nàng, về khả năng "củng cố linh mạch" của Tàn Pháp Cổ Đạo. Đó không chỉ là một phát hiện, mà là một chân lý mới, một hy vọng có thể xoay chuyển đại cục.
Tiêu Hạo thì không thể ngồi yên lâu. Hắn đi đi lại lại trên một mỏm đá gần đó, đôi mắt láu lỉnh không ngừng lướt qua Lục Trường Sinh rồi lại nhìn về phía xa. Dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn, cùng với bộ y phục màu sắc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản với sự trầm mặc của Lục Trường Sinh và sự điềm tĩnh của Mộc Thanh Y. Hắn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng của buổi sớm.
"Lục huynh, cái khả năng củng cố linh mạch này của Tàn Pháp Cổ Đạo... thực sự là một bảo bối vô giá!" Tiêu Hạo nói, giọng điệu nhanh và đầy phấn khích. "Ma Quân Huyết Ảnh có thể ô nhiễm một trăm linh mạch, nhưng huynh chỉ cần củng cố lại một cái, nó sẽ vững như bàn thạch, vĩnh viễn không sợ bị tà khí xâm nhiễm nữa. Đây không phải là đánh nhau trên chiến trường, mà là đánh vào tận gốc rễ của sự tồn tại!"
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ngón tay vẫn vuốt ve mảnh linh thạch. "Đúng vậy, Tiêu huynh. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ đơn thuần là thanh lọc tà khí, mà là dẫn dắt linh mạch trở về bản nguyên của nó, rồi từ đó củng cố đạo vận. Nó thuận theo tự nhiên, không cưỡng ép. Giống như một cái cây bị bệnh, không phải chỉ chữa trị bề mặt, mà là dưỡng lại bộ rễ, khiến nó tự thân mạnh mẽ, không còn sợ phong ba bão táp." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía những dãy núi trùng điệp chìm trong sương sớm. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nó không mang lại sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng nó mang lại sự bền vững, sự trường tồn. Đó mới là chân lý."
Mộc Thanh Y tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng vẫn vương chút lo âu. "Phát hiện này, một khi lan truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Các tông môn chính đạo sẽ không thể ngồi yên. Họ đã quá lâu tìm kiếm một phương pháp hiệu quả để chống lại sự ô nhiễm của ma khí, nhưng tất cả đều chỉ là tạm thời. Phương pháp của huynh lại có thể giải quyết triệt để vấn đề này." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Chúng ta cần cẩn trọng. Sự chú ý cũng mang theo phiền phức. Ma Quân Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không bỏ qua khi biết được tồn tại của một phương pháp có thể phá vỡ âm mưu của hắn."
Tiêu Hạo cười hì hì, gãi đầu. "Mộc cô nương nói đúng. Nhưng đôi khi, phiền phức lại là cơ hội. Nếu chúng ta khéo léo vận dụng, tin tức này có thể trở thành một đòn bẩy lớn cho chính đạo. Huynh xem, các tông môn lớn hiện tại chỉ biết đánh và thủ, họ chưa có một phương pháp chiến lược lâu dài nào để thật sự đẩy lùi ma khí. Tàn Pháp Cổ Đạo của huynh chính là chìa khóa. Nó không chỉ là công pháp, nó là một triết lý."
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm tư. "Triết lý của ta, không phải là để xưng bá hay thống trị. Nó chỉ là con đường ta chọn, để giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Khi ta củng cố một linh mạch, ta không phải đang 'ban phát' sức mạnh, mà là giúp nó tìm lại 'bản chất' của chính mình, để nó tự thân kiên cố. Ma Quân Huyết Ảnh muốn bóp méo, biến chất, còn ta chỉ muốn trả lại sự nguyên thủy, sự thuần khiết. Đó là hai con đường đối lập."
Hắn đứng dậy, đi đến bên suối, dùng tay vốc một ngụm nước trong lành. "Tuy nhiên, Tiêu huynh nói không sai. Tin tức này không thể giấu giếm mãi được. Và cũng không nên giấu giếm. Nếu nó thực sự có thể mang lại hy vọng cho chính đạo, thì ta không thể chỉ vì muốn giữ sự yên tĩnh của bản thân mà bỏ qua. Nhưng làm sao để truyền tải nó, để họ hiểu được bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo, thay vì chỉ nhìn vào sức mạnh bề ngoài?"
"Để đó cho ta!" Tiêu Hạo vỗ ngực, đôi mắt ánh lên vẻ tinh ranh. "Lục huynh cứ yên tâm tu luyện và chiêm nghiệm đạo lý. Việc lan truyền tin tức, việc 'định hướng dư luận', cứ để Tiêu Hạo này lo liệu. Ta có mạng lưới thông tin của riêng mình, và ta biết cách để một tin tức quan trọng đến tai những người cần nghe, một cách 'vô tình' nhất." Hắn cười đầy ẩn ý. "Dù sao, cũng cần có người 'chứng kiến' và 'xác nhận' những điều kỳ diệu mà Lục huynh làm được, phải không?"
Mộc Thanh Y nhìn Tiêu Hạo, khẽ lắc đầu. "Tiêu Hạo, huynh luôn có những cách riêng của mình. Nhưng hãy nhớ, mục đích của chúng ta không phải là để Lục Trường Sinh trở thành anh hùng cứu thế, mà là để Tàn Pháp Cổ Đạo của huynh ấy được hiểu đúng, và để chính đạo có thêm một phương pháp hiệu quả chống lại ma khí." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự cảnh báo nhẹ nhàng. "Đừng để sự chú ý này biến thành gánh nặng hay hiểm nguy cho Lục Trường Sinh."
Tiêu Hạo nghiêm mặt lại, gật đầu. "Mộc cô nương cứ yên tâm. Ta hiểu rõ điều đó. Lục huynh không phải là người thích đứng đầu sóng ngọn gió. Ta sẽ chỉ 'gợi mở' cho họ thấy một con đường, chứ không phải 'tuyên truyền' một cá nhân. Họ sẽ tự tìm đến, tự chứng kiến, và tự đưa ra kết luận. Đó mới là cách để Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục huynh thực sự ảnh hưởng đến thế cục." Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy tin tưởng. "Chỉ cần Lục huynh giữ vững đạo tâm, vạn pháp bất xâm, thì mọi sự chú ý hay hiểm nguy đều sẽ không làm khó được huynh."
Lục Trường Sinh quay lại, nhìn Tiêu Hạo. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi thoáng qua trên môi hắn. "Được, Tiêu huynh. Vậy thì... ta sẽ tin tưởng vào sự sắp đặt của huynh." Hắn lại ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đã hoàn toàn xua tan màn sương, khiến cả không gian trở nên rực rỡ và tràn đầy sức sống. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Ta sẽ tiếp tục con đường của ta, và nếu nó thực sự có thể mang lại điều tốt đẹp cho thế giới này, thì đó chính là ý nghĩa của sự tồn tại."
Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt nàng cũng trở nên kiên định hơn. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, Lục Trường Sinh sẽ không còn là một tu sĩ ẩn dật, trầm mặc như trước nữa. Con đường của hắn, dù hắn muốn hay không, cũng sẽ bắt đầu giao thoa với vận mệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới.
***
Mấy ngày sau, tại Phong Lâm Trấn, một thị trấn nhỏ nằm ở rìa Cổ Hoang Sơn Mạch, không khí trở nên nhộn nhịp hơn hẳn thường lệ. Những con đường lát đá phủ đầy bụi, những căn nhà gỗ và đá đơn sơ với mái ngói xám xịt, vốn dĩ chỉ quen với tiếng vó ngựa thưa thớt và tiếng rao hàng đều đều của người dân, nay lại vang vọng bởi tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng bánh xe xe ngựa kẽo kẹt và cả tiếng pháp khí va chạm nhẹ. Mùi thức ăn ngon từ các quán trọ ven đường, mùi rượu nồng, mùi gỗ ẩm và mùi đất bốc lên sau những cơn mưa bất chợt hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của một thị trấn vùng biên. Bầu không khí nhộn nhịp, bụi bặm nhưng ấm cúng, dưới ánh nắng chiều nhẹ nhàng và gió mát thổi từ rừng cây.
Sự thay đổi này không đến một cách ngẫu nhiên. Sau khi rời khỏi U Cốc, Tiêu Hạo đã ngay lập tức bắt tay vào việc. Với mạng lưới thông tin rộng khắp của mình, hắn đã khéo léo lan truyền tin đồn về một vị tu sĩ trẻ tuổi, với công pháp cổ xưa, không chỉ có thể thanh lọc ma khí mà còn có khả năng "củng cố" linh mạch, khiến chúng trở nên kiên cố vĩnh cửu. Hắn không nói rõ tên Lục Trường Sinh, chỉ miêu tả mơ hồ về "một vị đạo hữu ẩn thế", nhưng lại "vô tình" để lộ những dấu vết dẫn đến Phong Lâm Trấn.
Đây là một chiến lược tinh vi. Thay vì công khai tuyên bố, Tiêu Hạo để tin đồn tự lan truyền, kích thích sự tò mò và nghi ngờ của các tông môn lớn. Các tông môn này đã trải qua vô số thất bại trong việc tìm kiếm một phương pháp hiệu quả để đối phó với sự ô nhiễm linh mạch của Ma Quân Huyết Ảnh. Họ đã dùng đủ loại thần thông, pháp bảo, nhưng tất cả đều chỉ là giải pháp tạm thời, không thể ngăn chặn sự biến chất tận gốc rễ. Bởi vậy, khi tin đồn về "Tàn Pháp Cổ Đạo" của Lục Trường Sinh bay đến tai họ, dù ban đầu còn hoài nghi, nhưng sự tuyệt vọng đã thôi thúc họ phải tìm hiểu.
"Nghe nói có một vị tu sĩ trẻ, dùng công pháp cổ xưa gì đó mà có thể chữa lành linh mạch bị Ma Quân làm ô nhiễm, còn làm nó mạnh hơn nữa chứ!" Một thị dân đang ngồi uống rượu tại một quán nhỏ ven đường thì thầm với bạn đồng hành, ánh mắt đầy vẻ tò mò.
"Thật sao? Lại là tin đồn nhảm nhí nào nữa đây? Ma khí của Ma Quân Huyết Ảnh đâu phải chuyện đùa. Bao nhiêu cường giả chính đạo đã thử, có ai thành công đâu?" Người bạn kia lắc đầu, không tin.
"Nhưng lần này thì khác, nghe nói tin tức này là do một vị tán tu có tiếng trong giới tình báo tiết lộ. Hắn ta không bao giờ nói không có căn cứ. Hơn nữa, còn có người nhìn thấy các đại nhân vật từ Vạn Pháp Tông và Thương Lan Kiếm Các đang bí mật đổ về đây để điều tra."
Quả nhiên, không lâu sau, những phái đoàn đầu tiên từ các tông môn lớn đã xuất hiện tại Phong Lâm Trấn. Họ không phô trương thanh thế, nhưng khí chất uy nghiêm và sự cẩn trọng trong từng cử chỉ của họ vẫn không thể che giấu. Trong số đó, nổi bật nhất là Trưởng Lão Minh Không của Vạn Pháp Tông và Kiếm Khách Hàn Sương của Thương Lan Kiếm Các.
Trưởng Lão Minh Không, với vẻ mặt thông thái và ánh mắt sắc sảo, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn toát ra khí chất của một người có tầm nhìn xa trông rộng. Ông mặc một bộ đạo bào màu nâu trầm, không hoa văn nhưng lại ẩn chứa vẻ trang trọng. Bước đi của ông chậm rãi, vững vàng, ánh mắt không ngừng quan sát mọi ngóc ngách của thị trấn, như muốn thu nạp tất cả thông tin vào tâm trí.
Bên cạnh ông là Kiếm Khách Hàn Sương. Nàng mặc kiếm bào màu đen tuyền, dáng người cao gầy, thanh thoát, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Khuôn mặt nàng lạnh lùng như sương tuyết, đôi mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ, toát lên vẻ ngạo nghễ và ít nói. Nàng là một trong những kiếm khách trẻ tuổi xuất sắc nhất của Thương Lan Kiếm Các, nổi tiếng với kiếm đạo lạnh lùng và quyết đoán. Thanh kiếm của nàng đeo bên hông, vỏ kiếm đen nhánh, không hề có bất kỳ trang trí nào, nhưng lại tỏa ra một luồng kiếm ý sắc lạnh, khiến những người xung quanh không dám đến gần.
Họ đến Phong Lâm Trấn không phải để gây chiến, mà là để dò xét, để tìm kiếm một hy vọng mờ mịt. Tiêu Hạo, với nụ cười thân thiện thường trực trên môi, đã khéo léo tiếp đón họ. Hắn không nói nhiều, chỉ đơn giản là dẫn đường, tạo điều kiện cho họ tiếp cận "vị đạo hữu ẩn thế" mà hắn đã nhắc đến. Trong lòng Tiêu Hạo, một kế hoạch lớn hơn đang dần thành hình.
"Ha ha, cá đã cắn câu rồi. Giờ thì xem các vị 'chính đạo' này sẽ làm gì." Tiêu Hạo thầm nghĩ, trong lúc đưa Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương đến một quán trọ nhỏ, nơi hắn đã sắp xếp trước cho cuộc gặp mặt. Hắn biết, Lục Trường Sinh không thích sự phô trương, nên một cuộc gặp gỡ kín đáo trong không gian đơn giản sẽ phù hợp hơn với tính cách của hắn. Hắn không chỉ muốn giới thiệu Tàn Pháp Cổ Đạo, mà còn muốn giới thiệu triết lý tu hành của Lục Trường Sinh – một triết lý có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của chính đạo về cuộc chiến này. Tiêu Hạo tin rằng, chỉ khi họ thực sự hiểu Lục Trường Sinh, họ mới có thể thực sự tin tưởng và hợp tác. Và đó chính là bước đầu tiên để đẩy lùi Ma Quân Huyết Ảnh.
***
Khi màn đêm buông xuống, Tụ Linh Các, một quán trọ lớn nhất Phong Lâm Trấn, trở nên sáng rực bởi ánh đèn lồng treo khắp nơi, tỏa ra thứ ánh sáng ấm cúng. Bên trong, không khí nhộn nhịp, sôi động với tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng chén đĩa va chạm, và cả tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ một góc sảnh. Mùi thức ăn ngon và hương rượu mạnh hòa quyện với mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí có phần hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Linh khí trong Tụ Linh Các cũng có phần dày đặc hơn nhờ vào một pháp trận tụ linh nhỏ được bố trí khéo léo, dù vậy, vẫn không thể sánh bằng sự tinh thuần của U Cốc.
Trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, không gian yên tĩnh hơn hẳn. Lục Trường Sinh ngồi đối diện với Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương. Mộc Thanh Y đứng lặng lẽ phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất của hai vị cường giả chính đạo. Nàng khoác bộ đạo bào xanh ngọc, dáng người thanh thoát, đứng thẳng như một thanh kiếm, sẵn sàng bảo vệ Lục Trường Sinh khỏi bất kỳ hiểm nguy nào. Tiêu Hạo thì ngồi ở một góc khác, vẻ mặt thư thái hơn, nhưng ánh mắt lanh lợi vẫn không bỏ sót chi tiết nào. Hắn đã uống được vài chén linh tửu, nhưng tinh thần vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Trưởng Lão Minh Không nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét. "Lục đạo hữu, tin đồn về khả năng củng cố linh mạch của ngài đã lan truyền khắp nơi. Bản tọa từ Vạn Pháp Tông đến đây, không dám mạo muội hỏi thẳng, nhưng nếu ngài thực sự có phương pháp ấy, đó sẽ là một hy vọng lớn cho chính đạo trong cuộc chiến chống Ma Quân Huyết Ảnh." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự nghiêm nghị và cẩn trọng của một trưởng lão tông môn. "Chúng tôi đã thử vô số phương pháp, nhưng tà khí của Ma Quân quá xảo quyệt, chúng luôn tìm cách biến chất linh mạch từ sâu bên trong. Thanh lọc chỉ là tạm thời, không thể tận gốc."
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt trầm tư thường thấy. Hắn không cao giọng, không khoa trương, chỉ nói năng từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang sức nặng. "Trưởng Lão Minh Không, bản tọa không dám nhận là có thể 'cứu thế'. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, cũng không phải là thần thông có thể cải tử hoàn sinh. Nó chỉ là một con đường, một triết lý. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh, đúng là xảo quyệt, nhưng bản chất của nó là bóp méo, biến chất bản nguyên của linh mạch. Còn Tàn Pháp Cổ Đạo, nó chỉ đơn thuần là dẫn dắt linh mạch trở về bản nguyên thuần khiết, và từ đó, củng cố đạo vận nội tại của nó. Khi bản nguyên vững chắc, đạo vận kiên cố, thì tà khí khó mà xâm nhập được."
Kiếm Khách Hàn Sương, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng. Giọng nàng lạnh lùng như hơi thở của băng giá, nhưng lại mang theo một sự tò mò rõ rệt. "Lục đạo hữu, nói vậy nghĩa là phương pháp của ngài không phải là 'trừ tà' mà là 'kiện toàn' linh mạch?"
Lục Trường Sinh gật đầu. "Có thể nói như vậy. Giống như một cơ thể suy yếu, không phải chỉ dùng thuốc kháng sinh để diệt bệnh, mà là bồi bổ khí huyết, tăng cường sức đề kháng. Một linh mạch được Tàn Pháp Cổ Đạo củng cố, sẽ có khả năng tự thân chống lại tà khí, và khó bị biến chất trở lại."
Trưởng Lão Minh Không khẽ nhíu mày, vẫn còn chút hoài nghi. "Nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng liệu có thực sự hiệu quả như lời đồn? Ma khí của Ma Quân Huyết Ảnh có thể ăn mòn cả đạo tâm của tu sĩ, huống chi là linh mạch vô tri."
Lục Trường Sinh không vội vã tranh luận. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. "Mắt thấy tai nghe, hơn vạn lời nói." Hắn lấy ra một mảnh linh thạch nhỏ từ trong túi càn khôn của mình. Mảnh linh thạch này vốn dĩ là một vật phẩm thử nghiệm, đã bị tà khí xâm nhiễm nhẹ, tỏa ra một luồng khí âm u, khiến linh khí xung quanh cũng có vẻ bị vẩn đục. "Đây là một mảnh linh thạch đã bị tà khí xâm nhập. Bản tọa sẽ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để minh chứng."
Hắn đặt mảnh linh thạch lên bàn, rồi nhắm mắt lại. Một luồng linh lực tinh thuần, không hề hùng vĩ hay bùng nổ, mà lại vô cùng trầm tĩnh và bền bỉ, từ từ bao bọc lấy mảnh linh thạch. Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương chăm chú quan sát. Ban đầu, luồng tà khí trong linh thạch dường như kháng cự, nhưng dưới sự bao bọc của Tàn Pháp Cổ Đạo, nó dần dần bị đẩy lùi, tan biến. Không chỉ vậy, sau khi tà khí hoàn toàn biến mất, mảnh linh thạch không chỉ trở lại vẻ trong suốt, mà còn tỏa ra một thứ ánh sáng tinh khiết hơn, tựa như được tôi luyện qua ngàn năm tháng, trở nên kiên cố và rực rỡ hơn bao giờ hết. Một luồng đạo vận cổ xưa, trang nghiêm nhưng không kém phần uyển chuyển, từ từ lan tỏa từ mảnh linh thạch, khiến cả căn phòng như được tẩy rửa.
Trưởng Lão Minh Không mở to mắt, vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc sâu sắc. "Điều này... điều này thật khó tin! Linh thạch này không chỉ được thanh lọc, mà còn được tôi luyện, được củng cố! Luồng đạo vận này... thật sự là bản nguyên của vạn vật!"
Kiếm Khách Hàn Sương, vốn dĩ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nay cũng không kìm được biểu cảm ngạc nhiên. Đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên vẻ tò mò và nể phục. Nàng khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào mảnh linh thạch. Một luồng linh khí tinh thuần, không chút tạp chất, tràn vào đầu ngón tay nàng, khiến nàng cảm thấy cả cơ thể lẫn đạo tâm đều được thanh tẩy. "Sắc bén... không giống kiếm, nhưng lại bền bỉ hơn cả kiếm." Nàng thì thầm, lời nói hiếm hoi thoát ra khỏi đôi môi mỏng. Nàng, một kiếm khách cả đời theo đuổi sự sắc bén và phá hủy, lại bị thuyết phục bởi một đạo lý của sự bền vững và kiên cố.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh như trước. "Tàn Pháp Cổ Đạo không theo đuổi sự sắc bén nhất thời, không theo đuổi sức mạnh hủy diệt. Nó theo đuổi sự bền vững, sự trường tồn. Giống như một ngọn núi, không cần phải cao nhất, nhưng phải vững chãi nhất, không sợ phong ba bão táp." Hắn nhìn Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương. "Con đường của ta không phải để tranh hùng xưng bá, mà là để tìm kiếm sự bền vững, để giữ vững bản tâm giữa đại thế hỗn loạn."
Trưởng Lão Minh Không hít một hơi thật sâu. Ông đã sống hơn mấy trăm năm, chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có thể thi triển một công pháp như vậy. Nó không hoa mỹ, không bùng nổ, nhưng lại mang một sức mạnh tiềm tàng, một chân lý sâu xa có thể thay đổi cục diện. "Lục đạo hữu, phương pháp của ngài thật sự đã mở ra một con đường mới cho chính đạo. Chúng tôi cần thời gian để xác minh kỹ lưỡng, nhưng nếu lời ngài là thật, và những gì bản tọa vừa chứng kiến là chính xác, thì đây sẽ là một hy vọng lớn cho Cửu Thiên Linh Giới. Một hy vọng không chỉ là chiến thắng tạm thời, mà là sự bền vững vĩnh cửu."
Kiếm Khách Hàn Sương vẫn nhìn chằm chằm vào mảnh linh thạch, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. Trong tâm trí nàng, một hạt giống tò mò đã được gieo. Kiếm đạo của nàng là phá hủy, là xuyên phá. Nhưng đạo lý của Lục Trường Sinh lại là củng cố, là bền vững. Liệu hai điều đó có thể hòa hợp, hay liệu có một chân lý nào đó mà nàng chưa từng chạm tới? Nàng chợt nghĩ đến sư huynh của mình, Bách Lý Trần, người cũng đang tìm kiếm một con đường chân chính để vượt qua giới hạn của kiếm đạo. Phương pháp này của Lục Trường Sinh, có lẽ sẽ khiến hắn phải suy nghĩ rất nhiều.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu. "Bản tọa hiểu. Sự thận trọng là cần thiết. Nhưng có một điều, ta mong các vị hãy ghi nhớ." Hắn nhìn sâu vào mắt Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương. "Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đơn giản. Hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa trong Thâm Uyên Chi Địa, một thứ có thể giúp hắn đạt được mục đích cuối cùng, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu. Việc chúng ta củng cố linh mạch chỉ là một phần. Hắn sẽ không bỏ qua đâu. Hắc Vương hôm nay đã chứng kiến một phần, hắn chắc chắn sẽ báo cáo lại. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ không còn đơn giản là những kẻ quấy rối Ma Quân nữa, mà là mục tiêu hàng đầu của hắn."
Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại trên đạo bào. "Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về trí tuệ, về sự kiên trì, và về bản chất của 'Đạo'. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."
Trưởng Lão Minh Không và Kiếm Khách Hàn Sương đứng dậy, cung kính chắp tay. Sự hoài nghi ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nể phục và một chút bối rối. Họ đến đây để dò xét, để tìm kiếm một hy vọng, nhưng lại tìm thấy một con đường, một triết lý tu hành hoàn toàn khác biệt. Lục Trường Sinh không hề yêu cầu họ phục tùng hay theo đuổi hắn. Hắn chỉ đơn giản là trình bày "Đạo" của mình.
Tiêu Hạo mỉm cười hài lòng. Cá đã cắn câu. Và hơn thế nữa, họ không chỉ cắn câu, mà còn bị thuyết phục bởi con người và đạo lý của Lục Trường Sinh. Từ giờ trở đi, Lục Trường Sinh sẽ không còn cô độc trên con đường của mình nữa. Sự chú ý của các tông môn chính đạo đã được thu hút, và điều đó chắc chắn sẽ kéo hắn sâu hơn vào vòng xoáy tranh đấu của Cửu Thiên Linh Giới. Phương pháp "củng cố linh mạch" của Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ sớm được áp dụng rộng rãi hơn, có thể thay đổi hoàn toàn cách các tông môn đối phó với tà khí và âm mưu của Ma Quân. Và chắc chắn, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ có phản ứng mạnh mẽ khi biết rằng kế hoạch biến chất linh mạch của hắn đang bị phá vỡ từ tận gốc rễ.
Tuy nhiên, đối với Lục Trường Sinh, mọi sự chú ý hay tranh đấu đều không thể lay chuyển đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Hắn chỉ đơn giản là tiếp tục con đường đã chọn, lặng lẽ kiến tạo sự bền vững từ căn cơ, từng bước hóa giải âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh, và để lại một dấu ấn sâu sắc, một chân lý mới trong thế giới tu hành. Con đường của hắn, giờ đây, không chỉ là của riêng hắn nữa, mà còn là một tia hy vọng, một ngọn hải đăng cho toàn bộ chính đạo.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.