Cửu thiên linh giới - Chương 443: Hắc Vương Hiện Thân: Âm Mưu Nuốt Chửng Linh Mạch
Ma Quân Huyết Ảnh cười khẩy một tiếng, tiếng cười vang vọng trong đại điện tăm tối, hòa cùng tiếng sấm chớp bên ngoài. Hắn đã mất một ma tướng, một cứ điểm, nhưng sự tức giận chỉ khiến hắn trở nên xảo quyệt và tàn độc hơn. Hắn sẽ nhắm vào một linh mạch chủ chốt, báo hiệu một cuộc tấn công quy mô lớn và nguy hiểm hơn nhiều. Lục Trường Sinh, bằng cách tự mình lộ diện và chứng minh hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo, đã vô tình thu hút sự chú ý của Ma Quân Huyết Ảnh, và điều này sẽ đẩy hắn vào một cuộc chiến cam go hơn, nơi đạo tâm và con đường tu hành của hắn sẽ bị thử thách đến tận cùng. Ma Quân Huyết Ảnh vẫn tin rằng, chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi Cửu Thiên Linh Giới này hoàn toàn chìm trong bóng tối của ma đạo. Hắn nhìn xuống Hắc Vương đang quỳ gối, ánh mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma mị cháy sâu trong hốc mắt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị. Không khí quanh hắn trở nên đặc quánh, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh thoảng nhẹ, đủ để khiến bất kỳ tu sĩ chính đạo nào cũng phải rùng mình.
"Đứng dậy đi, Hắc Vương." Giọng Ma Quân trầm thấp, khàn khàn, nhưng không còn mang theo sự giận dữ bùng nổ như ban nãy, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương, một vẻ toan tính sâu xa. "Thất bại của Hắc Phong, ta đã lường trước. Hắn quá nông nổi, chỉ biết dùng vũ lực thô bạo. Nhưng ngươi, ngươi khác. Ngươi có sự kiên nhẫn, sự tinh quái. Ngươi hiểu được, sức mạnh thực sự không chỉ là hủy diệt, mà là biến đổi."
Hắc Vương từ từ đứng dậy, thân hình đồ sộ vẫn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt đỏ rực đã dần lấy lại vẻ hung tàn vốn có, trộn lẫn với sự phục tùng tuyệt đối. Hắn là một trong những tướng lĩnh ma tộc mới được Ma Quân trọng dụng, không chỉ vì sức mạnh mà còn vì trí tuệ tà ác và lòng trung thành không chút nghi ngờ. Ánh sáng mờ ảo trong Huyết Ảnh Cung, vốn là sự pha trộn giữa màu đỏ máu và xanh lục ma quái, đổ bóng lên thân hình bao phủ hắc khí của hắn, khiến hắn trông càng thêm ghê rợn. Tiếng gió rít ghê rợn bên ngoài, hòa cùng tiếng sấm rền xa, như bản nhạc nền cho những âm mưu thâm độc đang được nhen nhóm.
Ma Quân Huyết Ảnh vẫy tay, một tấm bản đồ cổ xưa, được khắc trên da người, trôi nổi lơ lửng trước mặt Hắc Vương. Tấm bản đồ tỏa ra một thứ ánh sáng u ám, trên đó những đường gân xanh đỏ đan xen, vẽ nên hình dạng của Cửu Thiên Linh Giới, và một điểm sáng lập lòe ở trung tâm. "Thâm Uyên Chi Địa." Ma Quân chỉ vào điểm sáng đó bằng một ngón tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ. "Linh mạch chủ chốt của Cửu Châu, nơi linh khí hội tụ. Chính đạo vẫn tin rằng đó là một vùng đất hoang tàn, bị ma khí xâm thực từ lâu, không còn giá trị. Nhưng chúng đã lầm." Nụ cười khẩy ghê rợn lại xuất hiện trên đôi môi mỏng của Ma Quân. "Sự hoang tàn chỉ là lớp vỏ bọc. Linh mạch đó vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là đang ngủ say. Và ta, ta sẽ đánh thức nó dậy, theo cách của ta."
Hắc Vương cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ khát máu. "Ý Ma Quân là... chúng ta sẽ chiếm lấy linh mạch đó để nuôi dưỡng ma khí?"
Ma Quân Huyết Ảnh lắc đầu nhẹ. "Không. Chiếm đoạt là hành động thô thiển của kẻ yếu. Ta muốn biến đổi. Biến linh khí của chúng thành nguồn sống cho ta, cho toàn bộ đại quân ma tộc. Ngươi, Hắc Vương, hãy cho chúng thấy sức mạnh thực sự của ta không chỉ là hủy diệt, mà là biến đổi. Biến linh khí thanh khiết thành tà khí tinh thuần, đủ để nuôi dưỡng vạn ma." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng khắp đại điện, thấm đẫm sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình. "Tên Lục Trường Sinh đó muốn thanh lọc? Vậy thì ta sẽ tạo ra một loại tà khí mà Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn chưa từng đối mặt. Một loại tà khí không bùng nổ, không cuồng bạo, mà là ăn mòn, thẩm thấu, biến chất từ bên trong."
Hắn đưa tay ra, một viên ngọc màu tím đen hiện ra trong lòng bàn tay. Viên ngọc không lớn, nhưng tỏa ra một luồng khí ăn mòn tinh tế, gần như vô hình, chỉ có Hắc Vương mới có thể cảm nhận được sự ghê rợn tiềm ẩn bên trong nó. "Đây là 'Huyền Minh Châu', được luyện từ linh hồn của hàng vạn tu sĩ và linh thú cổ đại, thấm đẫm sự oán hận và tà niệm. Nó sẽ giúp ngươi. Không cần chiến đấu, không cần chém giết. Chỉ cần thẩm thấu. Để nó hòa vào linh mạch, từ từ biến đổi căn nguyên của nó. Ta muốn Cửu Thiên Linh Giới này phải run rẩy trước sự cuồng nộ của ta! Ta muốn chúng phải biết rằng, Ma Quân Huyết Ảnh là kẻ không thể bị khiêu khích."
Hắc Vương quỳ một gối, hai tay cung kính nhận lấy Huyền Minh Châu. Viên ngọc tím đen lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng hắn cảm thấy một dòng năng lượng tà ác mạnh mẽ đang chảy vào cơ thể mình, khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất. "Thuộc hạ tuân lệnh Ma Quân!" Giọng hắn trầm đục, mang theo sự hung tàn cố hữu, nhưng giờ đây còn thêm chút phấn khích tột độ. "Linh mạch Thâm Uyên Chi Địa sẽ sớm trở thành suối tà khí, nuôi dưỡng đại quân của chúng ta! Tên Lục Trường Sinh kia sẽ phải chứng kiến tận mắt, đạo tâm của hắn vững vàng đến đâu khi nhìn thấy linh khí biến chất, mà hắn không thể làm gì!" Hắn siết chặt Huyền Minh Châu, ánh mắt đỏ rực lóe lên vẻ khát máu và tham vọng không hề che giấu. Bầu không khí u ám trong Huyết Ảnh Cung càng trở nên nặng nề hơn, tiếng rít của gió như những lời thì thầm của ma quỷ, và mùi tử khí càng lúc càng nồng nặc, báo hiệu một tai ương mới sắp giáng xuống Cửu Thiên Linh Giới.
***
Dưới bầu trời âm u của Thâm Uyên Chi Địa, sương mù đen kịt cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ đang trườn mình trên mặt đất khô cằn. Thi thoảng, một cơn mưa axit nhẹ lất phất rơi xuống, để lại những vết cháy xém trên đá và làm héo úa những loài thực vật biến dị hiếm hoi còn sót lại. Nơi đây từng là một vùng đất linh khí phong phú, nhưng qua hàng vạn năm bị ma khí xâm thực, nó đã trở thành một cảnh quan hoang tàn, khắc nghiệt, với những tàn tích của các pháo đài cũ đã sụp đổ, những bia mộ không tên rải rác và những pháp trận phong ấn đã bị phá hủy tan tành. Tiếng gió hú ghê rợn như tiếng gào thét của vô số linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng gầm rú của những quái vật ẩn mình trong sương mù, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh, tử khí, lưu huỳnh và mùi ẩm mốc, thối rữa nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, gây khó chịu tột độ cho bất kỳ tu sĩ chính đạo nào dám đặt chân đến.
Hắc Vương đứng trên một tảng đá lớn, cao ngất giữa vùng đất hoang tàn. Thân hình đồ sộ của hắn in bóng xuống mặt đất, được bao phủ bởi lớp hắc khí dày đặc. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua cảnh vật xung quanh, ánh lên vẻ đắc ý. Đội quân ma tộc tinh nhuệ của hắn, gồm những chiến binh được tôi luyện trong ma khí, đang dàn trận phía sau, im lặng như những bóng ma, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. Khác với sự bùng nổ ồn ào của Hắc Phong Lão Tổ, Hắc Vương hành động một cách bí mật, âm thầm, không hề gây ra bất kỳ chấn động lớn nào, đúng như chỉ thị của Ma Quân Huyết Ảnh.
Hắn giơ cao Huyền Minh Châu. Viên ngọc tím đen tỏa ra một luồng sáng mờ ảo, nhưng uy lực toát ra từ nó lại khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo. "Âm thầm biến đổi, mới là nghệ thuật..." Hắc Vương nhếch mép, giọng nói trầm đục, mang theo sự tự mãn. "Cửu Thiên Linh Giới sẽ dần bị ta nuốt chửng, mà không hề hay biết! Chúng sẽ cứ nghĩ đây là sự suy thoái tự nhiên của linh khí, mà không nhận ra rằng căn nguyên của chúng đang bị ta biến chất từng chút một."
Hắn vận dụng ma công, một dòng năng lượng tà ác thuần túy từ Huyền Minh Châu tuôn ra, bao trùm lấy viên ngọc. Từ đó, một làn khói màu tím nhạt, gần như trong suốt, từ từ thoát ra, không gây ra tiếng động hay chấn động nào đáng kể. Làn khói nhẹ nhàng bay lượn trong không trung một chốc, rồi từ từ thẩm thấu vào lòng đất, tại vị trí linh mạch chính của Thâm Uyên Chi Địa được cho là hội tụ. Từng hạt khói tím nhạt nhỏ bé nhưng mang theo sức mạnh ăn mòn khủng khiếp, từ từ len lỏi qua từng lớp đất đá, xuyên qua những mạch ngầm, hướng thẳng tới nguồn linh khí sâu thẳm bên dưới.
Hắc Vương nhắm mắt lại, cảm nhận sự thẩm thấu. Hắn có thể cảm nhận được Huyền Minh Châu đang hoạt động, từng chút, từng chút một, nó đang hòa tan vào linh mạch, không phải để hủy diệt, mà là để biến đổi bản chất. Linh khí thanh khiết dưới lòng đất, khi tiếp xúc với làn khói tím này, không hề bị tiêu tan, mà thay vào đó, bắt đầu chuyển hóa. Màu sắc của linh khí dần trở nên đục ngầu, rồi pha lẫn sắc tím, xanh đen, không còn trong lành mà mang theo một cảm giác nặng nề, tanh tưởi, như máu tươi đang dần bị nhiễm độc.
Những cây cối biến dị xung quanh, vốn đã cằn cỗi, giờ đây lại càng héo úa nhanh hơn. Lá cây chuyển từ màu xanh xám sang tím bầm, rồi khô cong và rụng xuống, không phải do thiếu nước, mà như thể bị rút cạn sự sống một cách triệt để. Tuy nhiên, quá trình này diễn ra rất chậm rãi, tinh tế, khó lòng nhận ra nếu không phải là một tu sĩ có tu vi cực cao và sự cảm nhận linh khí nhạy bén. Ma Quân đã đúng, đây là một âm mưu xảo quyệt hơn rất nhiều. Nó không tạo ra sự tàn phá tức thì, mà là một sự ăn mòn từ bên trong, một căn bệnh mãn tính sẽ từ từ giết chết linh mạch, biến nó thành một nguồn tà khí vĩnh viễn, phục vụ cho mục đích của ma tộc.
Hắc Vương mở mắt, đôi môi hắn lại nhếch lên, tạo thành một nụ cười ghê rợn. Hắn hình dung ra cảnh Cửu Thiên Linh Giới dần dần chìm trong hỗn loạn khi các linh mạch trọng yếu của họ bị biến chất, mà không một ai có thể tìm ra nguyên nhân, hay một phương pháp để cứu vãn. "Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới!" Hắn thì thầm, câu nói đặc trưng của mình vang lên trong không gian khắc nghiệt, như một lời tuyên thệ với bóng đêm và sự hủy diệt. Hắn tin rằng, khi linh khí bị biến chất thành tà khí, những tu sĩ chính đạo sẽ không còn nơi để tu luyện, đạo tâm của họ sẽ bị lung lay, và cuối cùng, họ sẽ phải quỳ gối trước sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh. Đây chính là cách để đánh bại Lục Trường Sinh và Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, không phải bằng sức mạnh đối chọi trực diện, mà bằng cách biến đổi chính căn nguyên mà hắn muốn bảo vệ.
***
Đêm tại Thiên Nhai Quan buông xuống, mang theo một vẻ tĩnh mịch hiếm có sau những ngày tháng chiến tranh khốc liệt. Ánh trăng thanh chiếu rọi khắp cứ điểm, vẽ nên những bóng đổ dài trên nền đá đã được thanh tẩy, và cơn gió đêm mát lành thổi qua, mang theo hương vị của đất trời vừa được gột rửa. Tuy nhiên, trong cái vẻ bình yên tưởng chừng như đã trở lại ấy, lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo kỳ lạ, một cảm giác bất an tinh tế mà chỉ những tu sĩ có đạo tâm kiên cố và giác quan nhạy bén mới có thể cảm nhận được. Linh khí tại Thiên Nhai Quan đã được khôi phục đáng kể, không còn sự nặng nề của ma khí, nhưng có một điều gì đó khác lạ đang len lỏi trong từng ngọn gió, từng tia linh quang.
Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trong một góc khuất của cứ điểm, dưới một gốc cổ thụ cổ kính. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Đôi mắt hắn khẽ nhíu lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn đang vận chuyển một cách tự nhiên, nhưng đột nhiên, một luồng cảm giác bất ổn tinh tế xẹt qua, không phải là sự bùng nổ của tà khí, mà là một sự biến đổi ngầm, một 'ăn mòn' từ sâu bên trong, khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Hắn mở mắt, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời phía nam, nơi ẩn chứa những bí mật của Thâm Uyên Chi Địa. Lục Trường Sinh không nói gì, nhưng sự thay đổi trên khuôn mặt hắn đủ để thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đang kiểm tra tình hình các tu sĩ bị thương gần đó. Nàng có khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, báo hiệu một điều gì đó bất thường. Nàng quay đầu nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ trăn trở.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và linh hoạt, đang cùng một vài tu sĩ khác dọn dẹp chiến trường. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh của hắn luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Hắn cảm thấy một cơn rùng mình không rõ nguyên nhân chạy dọc sống lưng. Một cảm giác quen thuộc của sự nguy hiểm, nhưng lại khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn từng trải qua.
Ngay cả Bách Lý Trần, người vẫn còn yếu ớt sau trận chiến, đang tựa lưng vào một cột đá, cố gắng điều hòa linh lực. Dáng người cao ráo, thanh mảnh, nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm. Đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn giờ đây cũng chứa đầy vẻ cảnh giác. Hắn cảm nhận được một sự xáo động trong kiếm ý của mình, một thứ năng lượng đang từ từ bóp méo, không phải trực tiếp đối đầu, mà là làm biến dạng.
Ba người dần tiến lại gần Lục Trường Sinh, sự im lặng của hắn đã nói lên tất cả.
"Trường Sinh đạo hữu." Mộc Thanh Y lên tiếng, giọng nói sắc sảo, dứt khoát nhưng vẫn có chút lo lắng. "Huynh cũng cảm nhận được phải không? Cái cảm giác này... không phải là ma khí bùng nổ, mà là một thứ gì đó khác lạ. Nó... đang ăn mòn linh khí xung quanh, nhưng lại không để lại dấu vết rõ ràng."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phương nam xa xăm. "Đúng vậy. Không phải tà khí bùng nổ... mà là sự biến chất. Có kẻ đang âm thầm nuốt chửng linh khí, biến nó thành thứ khác. Một thứ... mà Tàn Pháp Cổ Đạo của ta chưa từng đối mặt." Giọng hắn trầm tư, không thể hiện sự hoang mang, nhưng đủ để cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Ma Quân Huyết Ảnh... hắn không chịu ngồi yên, và hắn cũng không lặp lại sai lầm cũ."
Tiêu Hạo thở dài, vẻ mặt đầy mệt mỏi nhưng cũng không kém phần thận trọng. "Ma Quân Huyết Ảnh không bao giờ chịu ngồi yên. Hắn đang chơi một ván cờ lớn hơn chúng ta nghĩ. Sau thất bại của Hắc Phong Lão Tổ, hắn đã học được bài học, và giờ hắn dùng một thủ đoạn xảo quyệt hơn." Hắn vỗ vỗ vào chiếc túi đựng bùa chú bên hông, cảm thấy một sự bất lực nhất định trước loại hình tấn công mới này. "Làm sao chúng ta có thể chống lại một thứ mà chúng ta không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, chỉ có thể cảm nhận được sự thay đổi dần dần?"
Bách Lý Trần, dù còn yếu, cũng đã bước tới. Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Đây là một loại ma đạo mà ta chưa từng thấy. Nó... đang ăn mòn cả căn nguyên của linh mạch. Kiếm ý của ta, khi cố gắng cảm nhận nó, cũng cảm thấy như bị bóp méo, bị biến chất. Nó không phải là đối thủ để giao đấu, mà là một kẻ thù vô hình, đang tàn phá từ bên trong." Sự nể phục đối với Lục Trường Sinh trong lòng hắn đã ngày càng sâu sắc. Con đường kiếm đạo của hắn, vốn chỉ tập trung vào sự sắc bén và trực diện, giờ đây đang phải đối mặt với một mối đe dọa yêu cầu sự tinh tế và thấu triệt hơn rất nhiều. Hắn nhận ra rằng, đạo tâm của Lục Trường Sinh có lẽ chính là chìa khóa để đối phó với loại tà đạo mới này.
Mộc Thanh Y cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. "Một âm mưu xảo quyệt hơn. Không gây ồn ào, nhưng càng nguy hiểm hơn. Nếu linh mạch bị biến chất, không phải chỉ là mất đi linh khí, mà là trở thành nguồn gốc của tà khí, nuôi dưỡng ma tộc. Điều đó còn tệ hại hơn cả việc bị hủy diệt." Nàng nắm chặt chuôi kiếm, lòng trĩu nặng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để thanh lọc, mà là để cảm nhận, để truy tìm nguồn gốc của sự biến động tinh tế này. Hắn không tìm kiếm sức mạnh để đối kháng, mà tìm kiếm sự thấu hiểu. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, cho phép hắn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối ngay cả khi đối mặt với một mối đe dọa chưa từng có. Từng luồng linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo lan tỏa ra khỏi cơ thể hắn, không mang theo sự hào nhoáng của thần thông, mà chỉ là sự thanh tịnh, thuần khiết. Linh quang mờ nhạt đó như một sợi tơ vô hình, từ từ len lỏi vào không khí, thăm dò từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới đang bị ảnh hưởng.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một hình ảnh mơ hồ dần hiện lên. Một vùng đất u ám, mây đen cuồn cuộn, và một năng lượng màu tím đen đang từ từ thay đổi bản chất của linh khí, biến những dòng chảy tinh khiết thành những dòng suối đục ngầu, tanh tưởi. Hắn không thấy rõ kẻ nào đang làm điều đó, nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí tà ác, kiên định và đầy toan tính. Đây không phải là một trận chiến trực diện, mà là một cuộc chiến của bản nguyên, của sự tồn vong.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt mở ra, lộ rõ sự kiên định. "Ma Quân muốn biến đổi linh khí, vậy ta sẽ tìm cách giữ vững bản nguyên. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn biết rằng, mối đe dọa mới này sẽ không thể bị ngăn chặn chỉ bằng sức mạnh, mà đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của linh khí, và một đạo tâm đủ kiên cố để không bị lung lay trước sự biến chất đó. Cuộc chiến này, có lẽ, không phải là cuộc chiến của thanh kiếm và phép thuật, mà là cuộc chiến của Đạo và Tâm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.