Cửu thiên linh giới - Chương 448: Huyết Vương Chi Trận: Đạo Tâm Đối Nghịch Tà Nguyên
Màn sương đen kịt bao phủ Thâm Uyên Chi Địa tựa như một tấm màn tang thương, cuối cùng cũng dần tan đi theo ánh bình minh yếu ớt. Ánh sáng vàng vọt, mang theo vẻ mệt mỏi của một ngày mới, len lỏi qua tầng mây dày đặc, cố gắng xua đi cái không khí u ám, lạnh lẽo đã ngự trị nơi đây từ vô số năm tháng. Nhóm Lục Trường Sinh không chờ đợi thêm, bởi mỗi khoảnh khắc trôi qua, linh mạch trung tâm lại chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự biến chất.
Họ rời khỏi hang động đá, nơi trú ẩn tạm bợ trong đêm dài suy tính, và bắt đầu hành trình tiến sâu vào vùng đất bị ma hóa nặng nề nhất. Cảnh vật xung quanh hiện lên một cách trần trụi, khốc liệt dưới ánh sáng mờ ảo. Đất đai khô cằn nứt nẻ, tựa như da thịt của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối, nhuốm một màu đen sì, thỉnh thoảng lại ánh lên sắc đỏ quỷ dị. Những thân cây cổ thụ, vốn dĩ từng vươn mình sừng sững, giờ đây chỉ còn là những bộ xương khô khốc, cành lá đã hóa thành tro bụi, hoặc biến dạng thành những hình thù ghê rợn, vặn vẹo như những ngón tay quỷ đang cào cấu bầu trời. Tàn tích của những pháo đài xưa cũ, những bia mộ đá khắc ghi công trạng của các đời tu sĩ trấn giữ, giờ nằm rải rác, đổ nát, bị bào mòn bởi thời gian và sự xâm thực của tà khí, chỉ còn trơ lại những khối đá vô tri bị bao phủ bởi lớp rêu phong đen đặc và khí uế.
Tiếng gió hú qua khe đá, qua những thân cây khô, mang theo âm thanh ghê rợn như tiếng gào thét của vô số linh hồn bị giam cầm. Đâu đó trong màn sương đen còn sót lại, tiếng gầm rú trầm đục của những quái vật ma hóa vọng lại, cùng tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Thậm chí, một vài tiếng la hét yếu ớt, tuyệt vọng của những kẻ lầm đường lạc lối hoặc những sinh linh bị mắc kẹt, vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến cho tâm trí của người nghe phải rùng mình. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí bốc lên từ lòng đất, mùi lưu huỳnh khét lẹt hòa quyện với mùi ẩm mốc, thối rữa của những thảm thực vật đã chết, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp khó ngửi, quẩn quanh trong từng hơi thở. Bầu không khí nơi đây nặng nề đến nghẹt thở, tựa như có một khối đá tảng vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Linh khí vốn dĩ là nguồn sống của tu sĩ, giờ đây trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, trộn lẫn với tà khí nồng nặc, tạo thành một áp lực vô hình, gây khó chịu tột cùng cho những ai mang linh căn chính đạo. Ánh sáng duy nhất còn sót lại, không phải là sự tinh khiết của tự nhiên, mà là những tia sáng đỏ sẫm hoặc xanh lục ma quái, chập chờn như ánh mắt quỷ, chiếu rọi lên vạn vật, khiến mọi thứ càng thêm u ám và đáng sợ.
Lục Trường Sinh đi đầu, dáng người thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự tập trung cao độ, một ý chí kiên định đang được mài giũa đến cực hạn. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng luồng tà khí đang cuộn trào, cố gắng phân tích cấu trúc và nguồn gốc của chúng. Mộc Thanh Y bước ngay sau hắn, thân hình thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời quét nhanh mọi hướng, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh nào. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, linh lực tinh thuần vận chuyển trong cơ thể, sẵn sàng ứng phó. Tiêu Hạo nhanh nhẹn di chuyển hai bên, đôi mắt láu lỉnh không ngừng dò xét, thỉnh thoảng lại vung tay bố trí một vài bùa chú ẩn nấp hoặc rải xuống một ít linh dược có tác dụng xua tà khí, dù chỉ là tạm thời. Hắn vừa đi vừa quan sát, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết của địa hình, đề phòng những cạm bẫy bất ngờ. Bách Lý Trần ở phía sau cùng, khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm. Hắn khoác kiếm bào đen tuyền, tay luôn đặt hờ trên chuôi kiếm cổ, ánh mắt lạnh lùng quét ngang những hình thù ma hóa đang ẩn hiện trong sương khói. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, trầm ổn, như một ngọn núi sừng sững, sẵn sàng đỡ mọi đòn tấn công từ phía sau.
Cả nhóm tiến sâu hơn, và cuối cùng, họ cũng đến được đích đến. Đó là một vùng trũng rộng lớn, nơi tà khí cuộn trào dữ dội nhất, tạo thành một xoáy lốc đen kịt khổng lồ vươn tới tận bầu trời. Tại trung tâm của xoáy lốc đó, một trận pháp cổ xưa, được khắc bằng những phù văn ma quỷ rắc rối, đang phát ra ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo, nhịp nhàng theo từng nhịp đập của tà khí. Và đứng ngay giữa trận pháp, thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, chính là Hắc Vương. Đôi mắt hắn đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào nhóm Lục Trường Sinh như nhìn những con mồi đã lọt vào bẫy. Một nụ cười ghê rợn, đầy vẻ khinh miệt và tự tin, nở trên khuôn mặt ma quỷ của hắn.
"Ồ, xem ai đã đến đây này," giọng nói của Hắc Vương trầm đục và đầy uy lực, vang vọng khắp không gian như tiếng sấm rền, khiến cả vùng đất phải rung chuyển. "Những con kiến nhỏ bé lại dám mò đến tận đây, nơi ta đang kiến tạo kiệt tác của Ma Quân Huyết Ảnh. Ngươi nghĩ rằng với thứ 'đạo' yếu ớt đó, có thể thanh tẩy được kiệt tác của Ma Quân sao? Quá ngây thơ!" Hắn vung tay, một luồng tà khí cuồn cuộn bay lên, tạo thành hình ảnh một con thú dữ nhe nanh múa vuốt, như muốn xé toạc mọi thứ.
Lục Trường Sinh bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt không hề dao động trước vẻ uy hiếp của Hắc Vương. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của kẻ địch, giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên định, vang vọng giữa không gian ngập tràn tà khí, tựa như một dòng suối trong vắt giữa sa mạc khô cằn. "Đạo không phân mạnh yếu, chỉ phân chân giả. Tà khí có thể cường thịnh đến đâu, cũng không thể che lấp bản nguyên của linh khí. Ngươi và Ma Quân Huyết Ảnh chỉ đang cố gắng bóp méo, chứ không thể hủy diệt."
Hắc Vương cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai và man rợ. "Bóp méo? Hủy diệt? Ngươi nói gì vậy, phàm nhân? Ta đang tạo ra một trật tự mới! Một thế giới nơi tà khí ngự trị, nơi kẻ yếu bị nghiền nát, và kẻ mạnh thống trị. Đây là sự tiến hóa, không phải bóp méo! Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới! Và linh mạch này, sẽ là nền tảng cho sự khởi đầu đó." Hắn không nói nhiều nữa, mà trực tiếp hành động. Bàn tay to lớn của Hắc Vương vung lên, những phù văn ma quỷ trên trận pháp chợt bùng sáng rực rỡ, tà khí từ lòng đất và không trung ào ạt hội tụ, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt khổng lồ, gầm thét dữ dội. Cơn lốc xoáy đó không tấn công trực diện, mà tạo ra hàng trăm, hàng ngàn ma binh, ma thú từ tà khí, với đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ lao về phía nhóm Lục Trường Sinh.
Cả nhóm lập tức chuẩn bị tư thế chiến đấu. Đây là lúc kế hoạch được thực thi.
***
Lục Trường Sinh không lãng phí một giây phút nào. Ngay khi Hắc Vương kích hoạt trận pháp và ma binh bắt đầu tràn tới, hắn đã tìm một vị trí trung tâm, cách không xa trận pháp chính của Hắc Vương, và ngồi xếp bằng xuống. Hai tay hắn kết ấn phức tạp, từng ngón tay chuyển động nhẹ nhàng, duyên dáng như những cánh hoa lay động trong gió, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, cổ kính. Tàn Pháp Cổ Đạo được vận chuyển đến cực hạn, từng dòng linh lực thuần khiết, dịu dàng, nhưng lại mang theo một sự kiên cố không thể lay chuyển, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn. Một vầng sáng mờ ảo, gần như trong suốt, nhưng lại vô cùng kiên cố, bao quanh lấy Lục Trường Sinh, bảo vệ hắn khỏi sự xâm thực trực tiếp của tà khí cuồng bạo xung quanh.
Vầng sáng đó không chói lóa, không hùng vĩ như những pháp thuật trấn áp tà ma thông thường, mà lại có vẻ ôn hòa, tĩnh lặng, tựa như ánh trăng rằm chiếu rọi giữa đêm tối. Nó từ từ thẩm thấu vào lòng đất, nơi lõi linh mạch đang bị ma hóa. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn hòa vào dòng chảy của Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng kết nối với bản nguyên của linh mạch. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự đau đớn của linh khí đang bị bóp méo, bị biến chất, tựa như một sinh mệnh đang quằn quại trong cơn hấp hối. Đó không phải là một quá trình đối kháng trực tiếp, mà là một sự "cảm hóa", một sự "hòa giải" từ từ, từng chút một, giống như việc gột rửa bùn lầy khỏi một dòng suối.
Hắc Vương đứng trên trận pháp, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, một nụ cười khẩy hiện rõ trên môi. "Ngươi nghĩ rằng thứ tàn pháp rách nát kia có thể làm gì được sao? Linh mạch này đã bị ta tiêm nhiễm hàng trăm năm, đã hòa làm một với tà nguyên của Ma Quân Huyết Ảnh! Ngươi chỉ đang tự chuốc lấy cái chết!" Hắn không ngừng điều khiển trận pháp, những luồng tà khí cuồn cuộn như những xúc tu khổng lồ, đen đặc và đầy gai nhọn, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Chúng không chỉ cố gắng xé nát vầng sáng bảo vệ, mà còn tìm cách xuyên qua, tấn công vào đạo tâm của hắn. Thậm chí, Hắc Vương còn ngưng tụ tà khí thành những hình thái hiểm độc hơn, những ảo ảnh ma quái, những tiếng thì thầm dụ dỗ, cố gắng phá vỡ sự tập trung của Lục Trường Sinh.
Nhưng xung quanh Lục Trường Sinh, những bức tường phòng thủ vững chắc đã được dựng lên.
Mộc Thanh Y đứng ngay cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt nàng đầy quyết tâm. Nàng vận chuyển toàn bộ linh lực tinh thuần của mình, tạo thành một kết giới màu xanh ngọc trong suốt, bao bọc chặt chẽ Lục Trường Sinh. Kết giới này không chỉ ngăn chặn sự tấn công vật lý của tà khí và ma binh, mà còn có tác dụng thanh lọc, làm suy yếu những ảo ảnh và tiếng thì thầm mà Hắc Vương tạo ra. Từng đợt tà khí va vào kết giới, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai, nhưng kết giới vẫn vững vàng như bàn thạch. "Trường Sinh, cố gắng giữ vững! Bọn ta sẽ bảo vệ huynh!" Nàng khẽ nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định, như một lời hứa hẹn bằng sinh mạng. Nàng biết, nhiệm vụ của mình là bảo vệ Lục Trường Sinh bằng mọi giá, để hắn có thể hoàn thành việc thanh lọc.
Xa hơn một chút, Bách Lý Trần tựa như một mũi kiếm sắc bén, một lá chắn vững chắc. Kiếm khí của hắn sắc bén vô cùng, mỗi nhát chém đều mang theo sự cương mãnh, chính trực, xé toạc màn tà khí. Hắn tả xung hữu đột giữa đám ma binh, ma thú. Thanh kiếm cổ trong tay hắn phát ra ánh sáng bạc chói lòa, chém đứt những xúc tu tà khí, xuyên thủng những con ma thú hung tợn. Máu đen quánh đặc bắn tung tóe, nhưng không thể làm vấy bẩn khí chất ngạo nghễ của hắn. "Ma tộc muốn phá hoại căn cơ của Cửu Thiên, ta quyết không cho phép!" Giọng nói của Bách Lý Trần vang vọng, mang theo sự căm phẫn và quyết tâm, khiến cho những ma binh xung quanh phải chùn bước. Hắn không chỉ chiến đấu bằng kiếm pháp, mà còn bằng cả ý chí kiên định, niềm tin vào chính nghĩa.
Tiêu Hạo nhanh nhẹn như một con thoi, di chuyển liên tục, không ngừng bố trí những pháp trận nhỏ, những bẫy ẩn, và tung ra những linh dược có tác dụng làm chậm hoặc suy yếu ma binh. Đôi mắt láu lỉnh của hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn như một cái bóng, thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thì ném ra một quả cầu lửa linh lực, lúc thì rải xuống một đám bột pháp bảo có khả năng làm tê liệt tạm thời ma vật. Thỉnh thoảng, hắn lại liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Hắn biết, nhiệm vụ của mình là quan trọng không kém, đó là đảm bảo không một mối nguy hiểm nào có thể lọt qua vòng ngoài, để Lục Trường Sinh có thể tập trung hoàn toàn vào việc thanh lọc. Tiếng niệm chú của Tiêu Hạo hòa cùng tiếng kiếm reo của Bách Lý Trần, tiếng linh lực của Mộc Thanh Y, tạo thành một lá chắn vững chắc bảo vệ Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh ở trung tâm, cảm nhận được sự che chở của đồng đội, đạo tâm càng thêm kiên cố. Hắn biết, đây không phải là cuộc chiến của riêng hắn. Đây là cuộc chiến của cả một tập thể, của những người tin tưởng vào con đường của hắn, vào đạo của hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bắt đầu phát ra những dao động vi diệu hơn, thẩm thấu sâu hơn vào lõi linh mạch. Hắn cảm nhận được sự rung chuyển yếu ớt của linh mạch, tựa như một trái tim đang cố gắng đập lại sau một cơn ngừng đập dài. Hắn biết, quá trình này sẽ rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn không thể lùi bước.
***
Trong khi thân thể Lục Trường Sinh ngồi bất động giữa vòng bảo vệ của đồng đội, tập trung toàn lực vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, thì sâu thẳm trong tâm thức hắn, một trận chiến không tiếng động, khốc liệt hơn vạn lần, đang diễn ra. Hắc Vương, với sự xảo quyệt và tinh thông tà đạo của mình, không chỉ tấn công vật lý, mà còn dùng một loại ma pháp tinh vi, nhắm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Hắn muốn phá hủy ý chí, làm lung lay niềm tin, khiến cho con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn trở nên vô nghĩa.
Bên trong tâm hải của Lục Trường Sinh, một không gian vô định, giờ đây tràn ngập những ảo ảnh kinh hoàng. Màn đêm đen kịt không có lấy một vì sao, bao trùm lấy một thế giới tan hoang, đổ nát. Hắn thấy bản thân mình đứng đơn độc giữa một bãi chiến trường lạnh lẽo, thi thể của những người thân, bằng hữu nằm la liệt xung quanh, máu nhuộm đỏ cả đất trời. Mộc Thanh Y nằm đó, thanh kiếm cổ gãy nát, đôi mắt phượng đã mất đi vẻ linh động. Bách Lý Trần hóa thành một khối băng giá, kiếm khí tiêu tán. Tiêu Hạo bị một luồng tà khí nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng la hét tuyệt vọng. Và ngôi làng nhỏ bé của hắn, nơi hắn đã sinh ra và lớn lên, giờ chỉ còn là một đống tro tàn, không còn một dấu vết sự sống.
"Ngươi thấy không, phàm nhân ngu ngốc?" Giọng nói trầm đục của Hắc Vương vang vọng trong tâm thức Lục Trường Sinh, xuyên thấu vào tận xương tủy, mang theo sự châm chọc và đắc thắng. "Đây là kết cục của những kẻ dám đối đầu với Ma Quân Huyết Ảnh! Đây là tương lai của cái gọi là 'chính đạo' của ngươi! Tất cả sẽ sụp đổ, tất cả sẽ hóa thành hư vô! Ngươi chỉ là một cá thể yếu ớt, con đường tu hành chậm rãi của ngươi, cái 'Tàn Pháp Cổ Đạo' vô dụng đó, có thể làm gì được chứ? Nó không mang lại cho ngươi sức mạnh để bảo vệ bất cứ ai. Nó chỉ khiến ngươi chậm chạp, tụt hậu, và cuối cùng, tất cả những gì ngươi trân quý sẽ bị hủy diệt vì sự yếu kém của ngươi!"
Ảo ảnh biến đổi, Lục Trường Sinh thấy chính mình, già nua, yếu ớt, ngồi giữa đống đổ nát, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư không. "Ngươi là kẻ thất bại! Đạo của ngươi chỉ là trò cười! Nhìn xem, linh mạch này đang nuốt chửng ngươi kìa! Nó đang cười nhạo sự ngây thơ của ngươi, đang hấp thụ cái gọi là 'linh lực thuần khiết' của ngươi, biến nó thành chất dinh dưỡng cho tà khí. Ngươi không phải người cứu thế, ngươi chỉ là một kẻ dâng hiến, một con cừu non bị dẫn vào lò mổ!"
Những lời thì thầm dụ dỗ cũng bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí hắn. "Hãy từ bỏ đi, Trường Sinh. Tại sao phải chống lại? Hãy chấp nhận quy luật của Ma Quân, chấp nhận sự thống trị của tà khí. Ngươi sẽ có được sức mạnh, sẽ có được quyền lực. Ngươi sẽ không phải chứng kiến những người ngươi yêu quý chết đi. Ngươi sẽ không phải chịu đựng sự dày vò này. Chỉ cần một cái gật đầu, tất cả sẽ kết thúc. Ngươi có thể trở thành một phần của trật tự mới, một cường giả dưới trướng Ma Quân, thay vì một kẻ yếu ớt cố chấp."
Đạo tâm của Lục Trường Sinh bị rung chuyển dữ dội. Những ảo ảnh chân thực đến mức khiến hắn cảm thấy đau đớn tột cùng, sự tuyệt vọng bao trùm, như một cơn sóng thần muốn nhấn chìm ý chí của hắn. Đó là sự thử thách khắc nghiệt nhất mà hắn từng đối mặt, không phải là sức mạnh thể chất, mà là sự kiên định của niềm tin. Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc tăm tối nhất, Lục Trường Sinh vẫn không hoàn toàn buông xuôi. Một tiếng vọng trầm lắng, kiên cường, vang lên từ sâu thẳm bản nguyên của hắn, tựa như một ngọn đèn leo lét nhưng không bao giờ tắt.
"Sai rồi..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm thức, giọng nói vang vọng, tuy nhỏ bé nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, phá tan sự yên tĩnh chết chóc của ảo ảnh. "Đạo không phân mạnh yếu, chỉ phân chân giả. Đạo của ta... không phải là để tranh giành sức mạnh, không phải là để thống trị hay hủy diệt. Đạo của ta là để tìm kiếm sự thật, là để giữ vững bản nguyên. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."
Hắn nhắm chặt mắt hơn nữa, không phải để trốn tránh, mà là để tập trung toàn bộ ý chí vào một điểm duy nhất. Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo tới cực hạn của cực hạn. Hắn không chống cự lại tà khí bằng cách đối đầu, mà bằng cách "hiểu" nó, bằng cách "hòa giải" nó. Hắn cảm nhận được rằng, ngay cả tà khí cũng có nguồn gốc từ linh khí, chúng chỉ bị che lấp bởi ảo ảnh, bị bóp méo bởi ý chí của Ma Quân. Nhiệm vụ của hắn là phá vỡ ảo ảnh đó, gột rửa sự bóp méo, đưa vạn vật trở về bản nguyên.
Vầng sáng quanh Lục Trường Sinh, vốn đã mờ ảo, giờ đây càng trở nên yếu ớt hơn, lung lay như ngọn nến trước gió, nhưng lại tuyệt đối không hề vỡ vụn. Nó tựa như một sợi dây mỏng manh, kết nối hắn với lõi linh mạch, từng chút, từng chút một, hóa giải sự xâm thực của tà khí. Quá trình thanh lọc diễn ra vô cùng chậm chạp, khó khăn, như một cuộc chiến kéo dài vạn năm.
Bên ngoài, Hắc Vương thấy vầng sáng lung lay, hắn càng cười lớn, tà khí cuồn cuộn dâng trào mạnh mẽ hơn, như muốn nuốt chửng cả Lục Trường Sinh. Nhưng đột nhiên, một điều kỳ lạ xảy ra. Trong lòng đất, nơi Tàn Pháp Cổ Đạo đang thẩm thấu, một vài tia linh khí thuần khiết, yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, chợt lóe lên như những đốm lửa nhỏ trong đêm đen. Chúng rất nhỏ bé, rất mong manh, nhưng lại mang theo một sức sống diệu kỳ, một hy vọng le lói. Tuy nhiên, chỉ trong tích tắc, những tia linh khí đó lại bị tà khí mạnh mẽ hơn gấp bội từ lòng đất dâng lên, bao trùm và nuốt chửng.
Lục Trường Sinh cảm nhận được điều đó. Hắn biết, mình đã chạm tới một phần bản nguyên của linh mạch, dù chỉ là thoáng qua. Điều đó chứng tỏ con đường của hắn là đúng, Tàn Pháp Cổ Đạo có khả năng đảo ngược sự biến chất. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra sự khó khăn khủng khiếp của nhiệm vụ này. Linh mạch trung tâm đã bị ma hóa quá sâu, quá lâu. Sự tinh vi trong cách Hắc Vương điều khiển tà khí và tấn công đạo tâm Lục Trường Sinh cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh có những phương pháp sâu sắc hơn để thao túng linh khí và tâm trí người tu luyện, không chỉ là tàn phá. Khả năng Tàn Pháp Cổ Đạo chống lại sự xâm thực tinh thần và thanh lọc tà khí, dù khó khăn, cho thấy tiềm năng của nó trong việc đối phó với những mối đe dọa mang tính 'biến chất' hoặc 'ô nhiễm' ở quy mô lớn hơn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự vĩ đại của thử thách. Linh mạch trung tâm bị ma hóa có thể chứa đựng những bí mật hoặc là một phần của kế hoạch lớn hơn của Ma Quân, vượt xa việc chỉ đơn thuần làm suy yếu chính đạo.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Lục Trường Sinh, dù phải đối mặt với áp lực khủng khiếp từ cả bên trong và bên ngoài, vẫn giữ vững đạo tâm của mình. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Hắn tin rằng, chỉ cần kiên định đi hết con đường đã chọn, chân lý cuối cùng sẽ hiển lộ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.