Cửu thiên linh giới - Chương 451: Đạo Tâm Quyết Đoán: Thanh Lọc Linh Mạch Hoàn Toàn
Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí vặn vẹo cuộn trào như những con rắn khổng lồ từ lòng đất, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn sau sự tháo chạy nhục nhã của Hắc Vương. Không khí vẫn đặc quánh mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh, hòa lẫn với một thứ mùi ẩm mốc, thối rữa khó tả, như thể cả vạn năm mục nát đã ngưng tụ tại nơi đây. Sương mù đen kịt vẫn còn lượn lờ, che khuất tầm nhìn, khiến những tàn tích kiến trúc cổ xưa, những bia mộ xiêu vẹo hay những pháo đài đổ nát càng thêm phần quỷ dị, ẩn hiện như những bóng ma trong màn đêm không hồi kết. Tiếng gió hú ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, đôi khi lại xen lẫn tiếng gầm rú vọng lại từ sâu thẳm, nơi những quái vật tà khí bị xiềng xích đang cựa quậy. Bầu không khí vẫn nặng nề, áp lực đè nén lên vạn vật, khiến ngay cả tu sĩ chính đạo cũng cảm thấy hô hấp khó khăn, linh khí trong cơ thể như bị gông cùm.
Giữa chốn u ám, ghê rợn ấy, Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị trong tư thế thiền định, một vầng sáng vàng kim nhàn nhạt bao quanh thân thể gầy gò của hắn. Ánh sáng ấy, dù yếu ớt, lại là nguồn hy vọng duy nhất giữa biển tà khí vô biên. Khuôn mặt thanh tú của hắn tái nhợt đi trông thấy, từng đường nét đều lộ rõ vẻ kiệt sức tột độ sau cuộc chiến nội tâm vừa qua. Đôi mắt đen láy vẫn khép hờ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự thanh tịnh, điềm tĩnh đến lạ thường, như một mặt hồ thu không gợn sóng giữa bão tố. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn không ngừng vận chuyển, thanh lọc từng chút tà khí đang cố gắng xâm nhập, đồng thời chữa lành những vết rạn nứt vô hình trong tâm thức. Hắn không hề vội vã, không hề hoảng loạn, chỉ đơn thuần là tồn tại, là kiên định trên con đường mình đã chọn.
Mộc Thanh Y quỳ bên cạnh Lục Trường Sinh, nàng không dám làm phiền hắn, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt phượng đẹp đẽ vẫn còn vương vấn sự lo lắng khôn nguôi. Nàng nhìn hắn, nhìn linh mạch đang cuồn cuộn tà khí, trong lòng không khỏi nặng trĩu. Dù Hắc Vương đã tháo chạy, nhưng bản chất của Thâm Uyên Chi Địa vẫn chưa hề thay đổi, linh mạch bị ma hóa vẫn đang là một vết thương hở rỉ máu cho cả Cửu Thiên Linh Giới. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay hắn, cảm nhận được hơi ấm yếu ớt qua lớp đạo bào vải thô, rồi lại rút về, sợ làm gián đoạn sự tập trung của hắn.
“Trường Sinh, huynh có ổn không? Linh mạch này... tà khí vẫn còn rất mạnh,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra. Nàng không biết hắn đã phải trải qua những gì trong cuộc chiến nội tâm đó, nhưng nàng biết, đó chắc chắn không phải là một trải nghiệm dễ dàng. Sự kiên cường của hắn khiến nàng vừa nể phục, vừa xót xa.
Tiêu Hạo đứng phía sau, khuôn mặt tròn trịa vẫn còn nguyên vẻ kinh ngạc xen lẫn thán phục. Hắn gãi gãi đầu, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh, cảnh giác với bất kỳ biến động nào của tà khí. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang ở giai đoạn quan trọng nhất, không thể lơ là. “Lão Lục... vẫn như mọi khi, thích làm những chuyện động trời,” hắn lẩm bẩm, rồi quay sang Mộc Thanh Y, hạ giọng thì thầm, “Nếu không thanh lọc dứt điểm, nó sẽ lại bùng phát. Hắc Vương tuy đã bỏ chạy, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu.” Những lời của Tiêu Hạo không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thực tại. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, nhưng hắn cũng hiểu rõ sự dai dẳng của tà ma.
Lục Trường Sinh khẽ mở đôi mắt, hàng mi dài khẽ động, lộ ra ánh nhìn thanh tịnh như pha lê. Hắn quay đầu sang Mộc Thanh Y, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy trấn an hiện lên trên môi. “Không sao. Ta đã nhìn thấu bản chất của nó. Giờ là lúc để hoàn tất.” Giọng hắn trầm thấp, khàn nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Hắn không giải thích nhiều, bởi vì những gì hắn trải qua không thể dùng lời nói mà diễn tả hết được. Cái gọi là “bản chất của tà khí” mà hắn nhắc đến, không chỉ là sự ô nhiễm vật chất, mà còn là sự thối rữa của tâm hồn, là những khao khát méo mó bị phóng đại đến cực đoan. Và hắn, Lục Trường Sinh, đã chạm đến tận cùng của sự biến chất ấy, rồi dùng đạo tâm của mình để soi rọi, để thanh lọc.
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để nghỉ ngơi, mà là để tập trung toàn bộ tinh thần vào linh mạch đang cuồn cuộn tà khí trước mặt. Vầng sáng vàng kim từ Tàn Pháp Cổ Đạo lại một lần nữa bùng phát, nhưng lần này không còn là sự yếu ớt. Nó trở nên ổn định hơn, kiên cố hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố. Từng sợi linh khí thuần túy từ trong cơ thể hắn tuôn trào, bao bọc lấy hắn, tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc, đồng thời kết nối với linh mạch đã bị ma hóa. Lục Trường Sinh biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu. Phần lõi linh mạch ma hóa vẫn còn cần rất nhiều công sức để thanh lọc hoàn toàn. Cuộc chiến vẫn còn dài, và phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng hắn cũng biết, con đường mình chọn là đúng đắn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn không cần phải là người mạnh nhất, chỉ cần là người kiên định nhất.
Bách Lý Trần, vẫn đứng lặng ở phía xa, tựa như một bức tượng tạc từ băng đá. Thanh kiếm cổ bên hông hắn dường như nặng hơn, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng lượng của những suy tư đang đè nặng trong tâm hồn hắn. Hắn đã thấy Lục Trường Sinh không chỉ chiến đấu, mà còn vượt qua bản thân, vượt qua cả những giới hạn của đạo và ma. Ánh mắt lạnh lùng của hắn giờ đây không còn sự nghi hoặc hay thách thức, mà là sự tôn kính sâu sắc, pha lẫn một chút bối rối. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của Lục Trường Sinh, như thể đang nhìn một chân lý mới, một con đường tu hành mà hắn chưa từng hình dung tới. Hạt giống chiêm nghiệm về đạo tâm đã được gieo sâu trong lòng hắn, không phải là đạo của sức mạnh tuyệt đối, mà là đạo của sự kiên định, của sự thấu hiểu và chuyển hóa. Con đường kiếm đạo của hắn, vốn dĩ sắc bén và thẳng tắp, giờ đây dường như đã mở ra một nhánh rẽ khác, một chiều sâu mà hắn chưa từng khám phá. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu kiếm đạo của mình, dù sắc bén đến đâu, có thể đạt đến cảnh giới "chuyển hóa" như Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh hay không. Tâm hồn hắn rung động, như một thanh kiếm vừa được tôi luyện lại bằng một loại lửa khác, không phải lửa của chiến đấu, mà là lửa của chiêm nghiệm.
Sự kiện này đã chứng minh rằng Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ dựa vào sức mạnh vật lý mà còn có những phương pháp tinh vi để thao túng linh khí và tâm trí, báo hiệu những thử thách sâu sắc hơn về tinh thần trong tương lai. Nhưng đồng thời, khả năng 'thải loại' tà khí khỏi đạo tâm của Tàn Pháp Cổ Đạo đã mở ra một hướng đi mới cho Lục Trường Sinh trong việc chống lại Ma Quân, không chỉ là thanh lọc môi trường mà còn là bảo vệ bản thân và người khác khỏi sự ô nhiễm tinh thần. Sự chuyển biến trong Bách Lý Trần báo hiệu hắn sẽ trở thành một đồng minh quan trọng, có thể tìm kiếm một con đường tu đạo mới dựa trên sự kiên định và đạo tâm, dưới ảnh hưởng của Lục Trường Sinh. Cuộc chiến với Ma Quân Huyết Ảnh còn dài, nhưng Lục Trường Sinh đã tôi luyện được một thanh kiếm vô hình trong tâm hồn, sắc bén hơn bất kỳ thần binh lợi khí nào, một thanh kiếm mang tên Đạo Tâm. Hắn hít sâu một hơi, để linh khí tràn ngập phổi, cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với vạn vật xung quanh, chuẩn bị cho bước đi quyết định.
***
Với một quyết tâm không lay chuyển, Lục Trường Sinh đột ngột đứng dậy, không gian xung quanh hắn dường như cũng chấn động theo. Vầng sáng vàng kim từ Tàn Pháp Cổ Đạo bùng phát mạnh mẽ, không còn nhàn nhạt nữa mà rực rỡ như một mặt trời nhỏ, xua tan một phần sương mù đen kịt. Hắn không nói một lời, ánh mắt kiên định như băng, lao thẳng vào trung tâm linh mạch đang cuồn cuộn tà khí. Nơi đó, các luồng tà khí đỏ sẫm xoáy vào nhau như một con quái vật khổng lồ, tạo ra một áp lực vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp, như muốn xé nát mọi thứ dám bén mảng đến gần. Tiếng gió rít ghê rợn hòa cùng tiếng gầm rú vọng từ sâu thẳm, như vô số linh hồn bị giam cầm đang than khóc, cố gắng nuốt chửng bất kỳ sự sống nào. Mùi máu tanh và tử khí tại trung tâm linh mạch càng trở nên nồng nặc, khiến lồng ngực những người đứng ngoài cũng cảm thấy khó chịu, buồn nôn.
Ngay khi Lục Trường Sinh đặt chân vào vùng lõi, Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bỗng nhiên bùng nổ, không phải là một luồng sáng đơn thuần, mà là một vòng xoáy thanh tịnh khổng lồ. Vòng xoáy này không mang tính hủy diệt, mà là sự chuyển hóa. Từng sợi linh khí thuần khiết, tinh khiết đến mức gần như vô hình, bắt đầu lan tỏa, tiếp xúc với các luồng tà khí. Ngay lập tức, tà khí dữ tợn phản công, như một sinh vật có tri giác bị đe dọa. Các luồng khí đen đỏ lập tức biến hóa, tạo ra vô số ảo ảnh kinh hoàng: những khuôn mặt méo mó đầy oán hận, những cảnh tượng chiến tranh tàn khốc, những lời thì thầm ám ảnh về sự tuyệt vọng và cái chết. Chúng cố gắng xâm nhập vào tâm trí Lục Trường Sinh, muốn kéo hắn vào vực sâu của điên loạn, để hắn cũng biến chất như chính linh mạch này.
Nhưng Lục Trường Sinh không hề dao động. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã trải qua cuộc chiến nội tâm tột cùng, đã nhìn thấu bản chất của tà khí, nên những ảo ảnh này đối với hắn chỉ là hư vô. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ bao bọc lấy hắn, mà còn từ từ mở rộng, như một bông sen tinh khiết nở rộ giữa đầm lầy ô uế. Mỗi cánh hoa sen là một sợi linh khí thanh khiết, xoay chuyển không ngừng, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết cuốn lấy từng luồng tà khí. Thay vì đối kháng trực diện bằng sức mạnh, Tàn Pháp Cổ Đạo lại dùng sự dung hòa, sự chuyển hóa. Tà khí cuồn cuộn bị cuốn vào vòng xoáy, không bị tiêu diệt ngay lập tức, mà từ từ bị lắng đọng, bị phân giải thành những hạt năng lượng nguyên thủy, rồi sau đó được tái cấu trúc thành linh khí thuần khiết. Đây là một quá trình chậm rãi, đòi hỏi sự kiên nhẫn và đạo tâm cực đại.
Từ một nơi xa xôi, ẩn mình trong bóng tối, Hắc Vương gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Tà khí của Ma Quân, thứ đã ăn sâu vào linh mạch qua hàng ngàn năm, lại đang bị một tên phàm nhân thanh lọc! Hắn đã dùng một lời nguyền tà niệm cuối cùng, một đòn tấn công vào sâu thẳm đạo tâm, cố gắng làm rối loạn tâm trí Lục Trường Sinh. “Ngươi tưởng dễ dàng vậy sao? Tà khí đã ăn sâu vào cốt lõi, không thể nào thanh lọc được! Ma niệm sẽ vĩnh viễn đeo bám ngươi!” Giọng Hắc Vương trầm đục, như tiếng đá tảng nghiền nát, vang vọng khắp Thâm Uyên Chi Địa, mang theo sự tức giận và tuyệt vọng của kẻ đã bị đẩy đến đường cùng. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn phá vỡ sự kiên định của Lục Trường Sinh.
Lời nguyền như một làn sóng vô hình, đâm thẳng vào tâm thức Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói, nhưng nó chỉ thoáng qua. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn tự động vận hành, như một tấm gương thanh tịnh phản chiếu lại mọi tà niệm, mọi ý đồ hãm hại. Những ma niệm mà Hắc Vương gieo rắc, thay vì xâm chiếm, lại bị Tàn Pháp Cổ Đạo hấp thụ và chuyển hóa, như những giọt mực đen rơi vào nước suối trong, cuối cùng cũng bị hòa tan và biến mất. Hắc Vương nhận ra lời nguyền của mình không hiệu quả, ánh mắt đỏ ngầu của hắn lộ rõ sự kinh hoàng. Hắn đã chứng kiến sự kiên cường của Lục Trường Sinh trong cuộc chiến nội tâm, nhưng không ngờ đạo tâm của hắn lại vững chãi đến mức có thể chống lại cả một lời nguyền cấp độ này. Một sự sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm hồn Hắc Vương. Tên phàm nhân này, không phải là một tu sĩ bình thường, hắn là một khắc tinh của ma đạo, một sự tồn tại không thể lý giải bằng lẽ thường.
Lục Trường Sinh vẫn kiên định chống lại phản phệ của tà khí. Từng sợi linh khí thanh khiết không ngừng xoay chuyển, cuốn lấy tà khí, chuyển hóa chúng. Vầng sáng từ hắn ngày càng mạnh mẽ, không còn là ánh vàng kim nhàn nhạt nữa, mà là một luồng sáng trắng bạc tinh khiết, đẩy lùi bóng tối đang cố gắng nuốt chửng hắn. Hắn cảm thấy cơ thể ngày càng kiệt sức, mỗi lần vận chuyển linh khí đều là một sự cố gắng tột cùng. Nhưng đạo tâm của hắn không hề suy suyển. Hắn hiểu rằng đây là một cuộc chiến dai dẳng, không thể vội vàng. Mỗi một luồng tà khí được chuyển hóa, là một bước hắn tiến gần hơn đến mục tiêu, là một bước linh mạch được chữa lành.
Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đứng từ xa quan sát, không ai nói một lời. Họ cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong không khí. Áp lực từ tà khí vẫn còn đó, nhưng họ cũng cảm nhận được một luồng sinh cơ đang dần trỗi dậy từ sâu thẳm linh mạch, như một mầm non đang cố gắng vươn mình khỏi lòng đất cằn cỗi. Mộc Thanh Y siết chặt tay, đôi mắt nàng dõi theo bóng dáng Lục Trường Sinh, trong lòng vừa lo lắng, vừa tràn đầy một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Tiêu Hạo nuốt khan, hắn chưa từng chứng kiến một cảnh tượng nào hùng vĩ và kỳ diệu đến thế. Hắn biết Lục Trường Sinh phi phàm, nhưng giờ đây, hắn mới thực sự hiểu được sự phi phàm đó vĩ đại đến mức nào. Còn Bách Lý Trần, hắn vẫn đứng im, nhưng toàn thân hắn run lên từng đợt nhẹ. Hắn đã thấy vô số cường giả, vô số kiếm tu kinh tài tuyệt diễm, nhưng chưa một ai có thể dùng phương pháp này để đối phó với tà khí. Đạo của Lục Trường Sinh, không phải là đạo của tranh bá, mà là đạo của tồn tại, của chuyển hóa, của một sự kiên định vượt lên trên mọi khái niệm về mạnh yếu. Hắn bắt đầu cảm thấy con đường kiếm đạo của mình, dù sắc bén đến mấy, cũng dường như còn thiếu đi một điều gì đó, một chiều sâu mà Lục Trường Sinh đang thể hiện. Sự kinh hoàng của Hắc Vương khi lời nguyền không hiệu quả đã nói lên tất cả. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh đơn thuần. Đây là một cuộc chiến của Đạo Tâm.
***
Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên từ sâu thẳm linh mạch, không phải là tiếng gầm giận dữ của tà khí, mà là tiếng kêu đau đớn, gần như tuyệt vọng. Toàn bộ Thâm Uyên Chi Địa rung chuyển dữ dội, như thể chính mặt đất cũng đang gào thét. Các luồng tà khí đỏ sẫm cuồn cuộn co rút lại, không còn hung hãn như trước, mà lộ rõ vẻ yếu ớt, như một con thú bị thương đang cố gắng chống cự. Lục Trường Sinh vẫn đứng vững ở trung tâm, vầng sáng trắng bạc từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã mở rộng đến cực đại, bao phủ toàn bộ vùng lõi linh mạch. Các sợi linh khí thanh khiết xoay chuyển nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, không ngừng nghiền nát và chuyển hóa tà khí. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể như muốn vỡ ra, linh lực cạn kiệt đến mức tận cùng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã đến.
Và rồi, một tiếng nổ lớn vang dội khắp không gian, không phải là tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng nổ của sự giải thoát, của một vòng tuần hoàn hoàn tất. Sương mù đen kịt bao phủ Thâm Uyên Chi Địa bỗng nhiên bị xé toạc. Một cột sáng trắng bạc tinh khiết, rực rỡ và hùng vĩ, bắn thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây đen, xua tan mọi tà khí trên đường đi của nó. Ánh sáng ấy không chỉ đẩy lùi bóng tối, mà còn mang theo một luồng sinh cơ mãnh liệt, một làn gió mát lành cuốn đi mùi tử khí và lưu huỳnh, thay thế bằng hương đất ẩm và linh khí tinh khiết. Cảnh tượng ấy hùng vĩ đến mức khiến Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần không thể thốt nên lời. Họ cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí, áp lực đè nặng đã tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một cảm giác thanh bình chưa từng có tại nơi này.
Từ phía xa, Hắc Vương, kẻ đang cố gắng ẩn mình trong bóng tối để theo dõi kết quả, gầm lên một tiếng tuyệt vọng. “Không thể nào! Ma khí của Quân Vương... sao có thể bị... bị thanh lọc!” Giọng hắn tràn đầy sự kinh hoàng, sự sỉ nhục và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Cả ngàn năm chuẩn bị, cả ngàn năm tích lũy, lại bị một tên phàm nhân, bằng một phương pháp kỳ lạ, hóa giải hoàn toàn. Thân ảnh đồ sộ của hắn bỗng nhiên co rút lại, hóa thành một làn khói đen nhanh chóng, lao vun vút vào bóng đêm, biến mất không một dấu vết. Hắn đã thất bại thảm hại, không chỉ trong việc chiếm giữ linh mạch, mà còn trong việc đánh giá thấp Lục Trường Sinh. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không bao giờ tha thứ cho sự thất bại này, và quan trọng hơn, hắn đã chứng kiến một điều mà ngay cả Ma Quân cũng có thể sẽ kinh hãi: khả năng chuyển hóa tà khí của Tàn Pháp Cổ Đạo.
Lục Trường Sinh đáp xuống đất, cơ thể hắn lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ. Vẻ mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán, thể hiện sự kiệt sức tột độ. Nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại tràn đầy sự thanh tịnh, một nụ cười yếu ớt nhưng mãn nguyện nở trên môi. Hắn chỉ tay về phía linh mạch. Dưới chân hắn, nơi vừa là hố sâu của tà khí, giờ đây đã biến thành một mạch nguồn linh khí trong sạch, lấp lánh như pha lê. Linh khí dồi dào cuồn cuộn tuôn trào, mang theo sinh cơ mãnh liệt, khiến những thảm thực vật khô héo xung quanh bắt đầu nảy mầm, những viên đá vô tri cũng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Cả vùng đất Thâm Uyên Chi Địa, dù chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu của sự sống, của một tương lai không còn bị tà khí ám ảnh.
Mộc Thanh Y là người đầu tiên chạy đến. Nàng nhanh chóng đỡ lấy Lục Trường Sinh, đôi mắt nàng đỏ hoe vì xúc động. “Trường Sinh, huynh làm tốt lắm!” Giọng nàng nghẹn ngào, tràn đầy sự vui mừng và tự hào. Nàng không biết phải nói gì hơn, chỉ có thể dùng hành động để thể hiện sự quan tâm của mình. Tiêu Hạo cũng chạy tới, hắn thở phào một hơi dài, khuôn mặt tròn trịa giãn ra, cười tươi rói. “Lão Lục, ngươi... ngươi lại tạo ra kỳ tích rồi! Cái này mà không phải là người cứu thế thì là gì chứ?!” Hắn nói, nhưng trong ánh mắt không còn vẻ đùa cợt mà là sự kính phục chân thành.
Bách Lý Trần vẫn đứng bất động, thanh kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ. Hắn nhìn chằm chằm vào cột sáng linh khí đang vút lên trời, rồi lại nhìn đến Lục Trường Sinh, người đang kiệt sức nhưng lại bình thản đến lạ thường. “Không thể... Hắn thực sự đã làm được.” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, mang theo sự kinh ngạc tột độ. Con đường kiếm đạo mà hắn theo đuổi, con đường của sức mạnh tuyệt đối, của sự sắc bén không gì sánh bằng, giờ đây dường như đã bị lung lay tận gốc. Hắn đã thấy một con đường khác, một con đường không cần đến sự hủy diệt, mà là sự chuyển hóa, sự dung hòa, một con đường đòi hỏi đạo tâm vững vàng hơn bất cứ kiếm ý nào. Ánh mắt hắn nhìn Lục Trường Sinh giờ đây đầy vẻ phức tạp: có sự tôn kính, có sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có sự hoài nghi sâu sắc về chính con đường của mình. Một hạt giống mới đã được gieo vào tâm hồn hắn, không phải hạt giống của kiếm ý, mà là hạt giống của chiêm nghiệm về Đạo.
Sự thất bại của Hắc Vương chắc chắn sẽ khiến Ma Quân Huyết Ảnh chú ý hơn đến Lục Trường Sinh và Tàn Pháp Cổ Đạo, có thể cử những tướng lĩnh mạnh hơn hoặc âm mưu xảo quyệt hơn trong tương lai. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã chứng minh rằng Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là phương pháp tự tu mà còn là một công cụ mạnh mẽ để chống lại tà đạo, mở ra hướng đi cho việc giải cứu các linh mạch khác đang bị ô nhiễm trên Cửu Thiên Linh Giới. Bách Lý Trần, với sự nể phục đã được gieo sâu, đã bắt đầu một sự thay đổi lớn trong nhận thức, báo hiệu hắn có thể tìm kiếm một con đường tu đạo mới hoặc trở thành đồng minh vững chắc hơn trong cuộc chiến sắp tới. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng với Lục Trường Sinh, mỗi bước đi, mỗi sự kiên định, đều là một chiến thắng. Hắn đã hoàn thành lời hứa với chính mình, đã đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.