Cửu thiên linh giới - Chương 473: Cổ Đạo Tịnh Hóa: Hồi Ứng Từ Vết Thương Sâu
Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những đám mây đen, báo hiệu một bình minh mới cho Vạn Tượng Thành, dù vẫn còn nhiều vết thương chưa lành. Nhưng ngay cả khi những tia nắng đầu tiên cố gắng xuyên qua màn đêm, chúng vẫn phải chật vật với thứ tà khí đặc quánh, nặng nề đang bao trùm lấy khu vực trung tâm, nơi trận chiến vừa kết thúc. Một mùi tanh nồng của máu và tử khí, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về sự tàn khốc vừa diễn ra. Những bức tường đổ nát, những phiến đá vỡ vụn, và những vết cháy đen loang lổ khắp nơi, tất cả như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt Vạn Tượng Thành.
Giữa đống hoang tàn ấy, Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị, dáng người gầy gò nhưng kiên định, hai tay kết ấn, đôi mắt nhắm nghiền. Sức lực của hắn đã cạn kiệt sau khi dốc toàn bộ vào việc hóa giải Ma Thần Bán Hồn, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không chút dao động. Một vòng xoáy năng lượng xám bạc, nhỏ bé nhưng tinh khiết, đang hình thành quanh thân hắn, từ từ lan rộng ra, như một dòng nước trong chảy qua bùn lầy, nhẹ nhàng hấp thu và tịnh hóa từng sợi tà khí còn sót lại trong không gian. Ánh sáng xám bạc ấy không chói chang, mà dịu dàng, trầm lắng, mang theo một sự an ủi kỳ lạ. Nó không chỉ đơn thuần là phân giải tà khí, mà còn như một bàn tay vô hình, xoa dịu những nỗi đau, những oán niệm còn vương vấn trong không gian. Hắn không chỉ làm sạch, mà còn hàn gắn.
Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y đứng thẳng tắp, thanh kiếm cổ vẫn nằm trong tay, ánh mắt phượng sắc bén quét qua từng góc khuất của đống đổ nát. Nàng biết Lục Trường Sinh đang làm gì, và cũng hiểu mức độ nguy hiểm của việc tịnh hóa tà khí cấp cao như vậy. Mỗi sợi tà khí mà hắn hấp thu, dù đã được chuyển hóa qua Tàn Pháp Cổ Đạo, vẫn là một gánh nặng lên nguyên thần và đạo tâm. Nàng lo lắng cho hắn, nỗi lo lắng ấy như một sợi tơ mỏng manh, quấn chặt lấy trái tim nàng, nhưng nàng không thể làm gì hơn ngoài việc bảo vệ hắn khỏi bất kỳ sự quấy nhiễu nào.
"Trường Sinh, huynh không sao chứ? Tà khí quá nặng, đừng miễn cưỡng." Mộc Thanh Y nhẹ giọng, thanh âm của nàng hòa vào tiếng gió rít qua những tàn tích đổ nát, mang theo một sự quan tâm sâu sắc. Nàng nhìn thấy từng giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán Lục Trường Sinh, thấy khóe môi hắn hơi nhợt nhạt, nhưng khuôn mặt vẫn điềm tĩnh lạ thường.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút mông lung, nhưng nhanh chóng trở nên trong trẻo. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói trầm lắng, có chút khàn đặc, nhưng vẫn đầy kiên định: "Không sao, ta cần phải làm sạch nơi này. Luồng tà niệm kia... nó không đơn giản." Khi hắn nói đến "tà niệm", ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia sắc bén, một sự trầm tư sâu thẳm. Hắn không chỉ cảm nhận được tà khí vật chất, mà còn cả những ý niệm, những dấu ấn tinh thần mà nó mang theo. Luồng tà niệm thoát ra từ Ma Thần Bán Hồn không chỉ là một phần linh hồn của Hắc Vương hay Ma Quân Huyết Ảnh; nó mang theo một khí tức cổ xưa hơn, vặn vẹo hơn, như một tiếng vọng từ vực sâu của thời gian. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã không chỉ hóa giải mà còn 'hút' và 'phân tích' được một phần nhỏ của luồng tà niệm ấy trước khi nó biến mất.
Bạch Ngưng Sương đứng cách đó không xa, bạch y tinh khiết khẽ phất phơ trong gió. Nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thanh kiếm băng giá trong tay phát ra từng luồng hàn khí nhè nhẹ, xua tan đi một phần sự ngột ngạt của tà khí. Đôi mắt nàng long lanh như sương mai, nhìn về phía Lục Trường Sinh với một sự kính trọng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn làm được những điều mà các pháp môn chính đạo khác khó lòng sánh bằng – không chỉ là trấn áp, mà là tịnh hóa, là chuyển hóa từ tận gốc rễ. Sự kiên định của Lục Trường Sinh, giữa một thế giới đang cuồng loạn vì chạy theo sức mạnh, là một điều hiếm có.
Tiêu Hạo, với dáng vẻ nhanh nhẹn, đã chạy một vòng quanh khu vực, kiểm tra những dấu vết còn sót lại của trận chiến và sự biến mất của Hắc Vương. Hắn quay lại, đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng quan sát Lục Trường Sinh. "Hắc Vương chạy thoát, nhưng sao ta cứ có cảm giác hắn bị thiệt hại còn lớn hơn là chỉ mất Ma Thần Bán Hồn?" Hắn vừa nói vừa gãi đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Trực giác của hắn thường rất nhạy bén, đặc biệt là trong những tình huống liên quan đến tà vật và ma khí. Hắn cảm nhận được một sự trống rỗng, một lỗ hổng trong nguồn năng lượng tà ác mà Hắc Vương từng sở hữu, một lỗ hổng không dễ gì lấp đầy.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn lại nhắm mắt, tiếp tục vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Vòng xoáy xám bạc quanh hắn càng lúc càng lan rộng, không chỉ tịnh hóa không khí mà còn thẩm thấu xuống lòng đất, làm sạch linh mạch cổ xưa đã bị ô nhiễm. Hắn cảm nhận được những linh hồn cổ xưa, những năng lượng nguyên bản đã bị giam cầm và bóp méo bởi Ma Thần Bán Hồn, giờ đây đang dần được giải thoát, được xoa dịu. Từng câu chữ của Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là những thần chú hoa mỹ, mà là một lời tuyên thệ, một niềm tin sắt đá vào đạo lý tự nhiên, vào sự cân bằng của vạn vật. Chúng vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng nhắc nhở hắn về con đường mà hắn đã chọn, một con đường chậm rãi, vững chắc, nhưng có sức mạnh thay đổi cốt lõi của mọi thứ.
"Hắc Vương đã bị cắt đứt một phần quan trọng của nguồn gốc sức mạnh," Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất lời, giọng nói yếu ớt hơn một chút, nhưng vẫn rõ ràng. "Ma Thần Bán Hồn không chỉ là một tạo vật của hắn, mà còn là một sợi dây liên kết hắn với nguồn năng lượng tà ác cổ xưa dưới lòng đất. Khi ta tịnh hóa linh mạch, ta cũng đã cắt đứt sợi dây đó, và đồng thời, khiến luồng tà niệm kia không thể hoàn toàn quay về với hắn. Hắn sẽ mất rất nhiều thời gian để hồi phục, và thậm chí, có thể sẽ không bao giờ trở lại trạng thái ban đầu được nữa." Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Huyết Ảnh Cung. Ánh mắt hắn sắc bén, trầm tư, như đang cố nhìn xuyên qua không gian và thời gian để thấu hiểu một bí mật nào đó.
Ánh sáng xám bạc từ Tàn Pháp Cổ Đạo cuối cùng cũng co lại, quay về với Lục Trường Sinh, tan biến vào trong cơ thể hắn. Hắn thở ra một hơi dài, cảm giác kiệt sức ập đến như thủy triều. Hắn hơi loạng choạng, nhưng đạo tâm kiên cố đã giúp hắn đứng vững. Mùi tanh nồng của chiến trường dần tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí trong lành hơn, dù vẫn còn chút hỗn tạp. Khu vực trung tâm Vạn Tượng Thành, dù vẫn còn đổ nát, nhưng đã được tẩy sạch khỏi sự ô nhiễm của tà khí, mang lại một cảm giác thanh tịnh kỳ lạ, như một đóa sen trắng nở rộ giữa vũng bùn.
Lúc này, từ xa, một đội ngũ cường giả chính đạo đang cấp tốc tiến đến. Dẫn đầu là Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng rực. Áo bào màu xanh thẫm của ông phất phơ trong gió, toát ra khí chất của một người lãnh đạo. Đi cùng ông là vài vị trưởng lão khác, những tu sĩ lão luyện với tu vi thâm hậu, mỗi người đều mang vẻ mặt căng thẳng và lo lắng. Họ đã nhận được tin tức về trận chiến, nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh chóng đến vậy.
Khi tiếp cận hiện trường, Vạn Pháp Tông Chủ và các trưởng lão không khỏi kinh ngạc. Họ đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với một biển tà khí ngút trời, một trận địa Ma Tông kinh hoàng, nhưng trước mắt họ lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Dù đổ nát và hoang tàn, nhưng khu vực trung tâm đã được thanh tẩy hoàn toàn, không còn một chút tà khí nào vương vấn. Linh khí bắt đầu lưu chuyển trở lại, dù còn yếu ớt, nhưng mang theo một sự sống động mới. Và giữa tất cả những điều đó, Lục Trường Sinh đang đứng đó, dáng vẻ hơi mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định, cùng với ba đồng đội của hắn.
"Đây... đây chính là Tàn Pháp Cổ Đạo? Thật không thể tin nổi, nó có thể tịnh hóa được tà khí mạnh đến mức này!" Vạn Pháp Tông Chủ thì thầm, giọng nói của ông mang theo một sự kinh ngạc chân thành và một chút ngưỡng mộ không thể che giấu. Ông đã nghe nói về Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng chưa từng thấy nó phát huy uy lực đến mức này, đặc biệt là trong việc đối phó với một Ma Thần Bán Hồn được Hắc Vương triệu hồi và nuôi dưỡng bằng một linh mạch cổ xưa. Sự thanh tịnh mà ông cảm nhận được từ không gian này không phải là sự trấn áp tạm thời, mà là sự tịnh hóa triệt để, tận gốc.
Một vị trưởng lão khác, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh, cũng bước đến gần, nhìn ngắm xung quanh. "Hắc Vương đã rút lui, nhưng xem ra hắn bị thiệt hại còn nặng hơn chúng ta nghĩ. Tà khí hắn để lại đã bị thanh tẩy hoàn toàn, nguồn gốc của Ma Thần Bán Hồn đã bị cắt đứt." Ông ta nói, giọng điệu đầy sự khẳng định. Ông ta là một chuyên gia về trận pháp và linh mạch, ngay lập tức nhận ra sự thay đổi cốt lõi của linh mạch dưới lòng đất. Đây không chỉ là một chiến thắng về mặt quân sự, mà còn là một đòn giáng mạnh vào căn nguyên sức mạnh của Ma tộc.
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt ông sâu xa, chứa đựng một sự nể trọng và tò mò rõ rệt. Ông đã chứng kiến Lục Trường Sinh nhiều lần tạo nên kỳ tích, nhưng lần này, hắn đã vượt quá mọi kỳ vọng. "Lục Trường Sinh, ngươi đã làm được một kỳ tích. Ngươi cảm nhận được gì về luồng tà niệm đã thoát ra?" Ông hỏi, giọng điệu trang trọng, không còn vẻ nghi ngờ hay đánh giá như những lần trước. Ông biết rằng Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh có khả năng đặc biệt trong việc cảm nhận tà khí và những thứ liên quan đến nó.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, chậm rãi điều hòa hơi thở. Hắn không hề ngạo mạn trước lời khen ngợi của Vạn Pháp Tông Chủ, mà vẫn giữ vẻ khiêm nhường thường thấy. Hắn bước lên vài bước, đưa ánh mắt về phía xa xăm, nơi Huyết Ảnh Cung ẩn mình sau làn sương tà khí còn sót lại. Ánh mắt hắn sắc bén, trầm tư, như đang cố gắng giải mã một câu đố phức tạp.
"Luồng tà niệm kia không chỉ là của Hắc Vương hay Ma Quân Huyết Ảnh. Nó mang theo một khí tức rất cổ xưa, giống như một phần của một sinh vật hoặc pháp khí đã tồn tại từ rất lâu trước đây... có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu," Lục Trường Sinh chậm rãi nói, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng. Giọng điềm tĩnh của hắn vang lên giữa không gian tĩnh lặng, khiến tất cả các cường giả chính đạo có mặt đều phải sững sờ. Sự liên kết giữa tà niệm và Cửu Thiên Linh Châu là một thông tin cực kỳ chấn động.
Vạn Pháp Tông Chủ cau mày, trầm ngâm. "Cửu Thiên Linh Châu... Ngươi nói Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng những linh mạch này để tìm kiếm nó?" Ông lặp lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, muốn xác nhận lại thông tin quan trọng này. Cửu Thiên Linh Châu là bảo vật trấn giữ căn nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, nếu nó rơi vào tay Ma Quân Huyết Ảnh, hậu quả sẽ khôn lường.
Mộc Thanh Y, thấy Lục Trường Sinh đã quá mệt mỏi, liền bước lên một bước, bổ sung thêm: "Anh ấy đã dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để hóa giải triệt để tà khí, đồng thời cắt đứt liên hệ giữa tà niệm và Hắc Vương, làm chậm quá trình hồi phục của hắn. Luồng tà niệm đó, sau khi bị Tàn Pháp Cổ Đạo hấp thu một phần, đã giúp Lục Trường Sinh có được những phân tích này." Nàng giải thích một cách rõ ràng, giúp Vạn Pháp Tông Chủ và các trưởng lão hiểu rõ hơn về cơ chế hoạt động của Tàn Pháp Cổ Đạo, cũng như mức độ ảnh hưởng của nó đến Hắc Vương. Việc cắt đứt liên hệ giữa tà niệm và Hắc Vương không chỉ làm suy yếu hắn, mà còn tước đi một phần tiềm năng hồi phục của hắn, khiến hắn phải trả giá đắt cho việc triệu hồi Ma Thần Bán Hồn.
Tiêu Hạo, nghe thấy vậy, không khỏi vui mừng. "Vậy là chúng ta không chỉ thắng một trận, mà còn khiến Hắc Vương phải nằm bẹp một thời gian nữa!" Hắn thốt lên, vẻ mặt đầy hào hứng, xua đi phần nào sự căng thẳng còn sót lại trong không khí. Dù Hắc Vương đã thoát, nhưng việc khiến hắn trọng thương và suy yếu đến mức này vẫn là một chiến thắng lớn, có thể thay đổi cục diện chiến trường.
Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu, ánh mắt ông nhìn về phía Huyết Ảnh Cung với vẻ mặt ngày càng nghiêm trọng. Thông tin Lục Trường Sinh đưa ra đã hé mở một phần âm mưu kinh thiên động địa của Ma Quân Huyết Ảnh. Không chỉ là xâm chiếm, mà còn là tìm kiếm một vật phẩm có thể đảo lộn cả Cửu Thiên Linh Giới. "Nếu đúng như vậy, thì tình hình còn nguy hiểm hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều. Ma Quân Huyết Ảnh có vẻ đang tìm kiếm một vật phẩm hoặc sức mạnh cổ xưa để đạt được mục đích cuối cùng của hắn." Ông trầm ngâm, những nếp nhăn trên trán hằn sâu.
Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn xuyên qua những đám mây tà khí còn sót lại, rọi sáng khắp Vạn Tượng Thành, mang theo chút hơi ấm. Nhưng trong lòng các cường giả, một cảm giác lạnh lẽo vẫn len lỏi. Cuộc chiến chống Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một cuộc đối đầu giữa chính tà, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian để ngăn chặn một âm mưu cổ xưa, sâu rộng hơn rất nhiều.
Vạn Pháp Tông Chủ quay sang Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và kỳ vọng. "Lục Trường Sinh, ngươi và các đạo hữu đã lập đại công. Việc ngươi tịnh hóa linh mạch và suy yếu Hắc Vương sẽ mang lại cho chúng ta thời gian quý báu. Thông tin về luồng tà niệm cổ xưa và khả năng liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu là cực kỳ quan trọng." Ông ra lệnh cho các cường giả khác: "Truyền lệnh, toàn bộ Vạn Tượng Thành lập tức củng cố phòng ngự. Cử các đội trinh sát tinh nhuệ nhất, bí mật theo dõi dấu vết của 'tà niệm cổ xưa' theo hướng Lục Trường Sinh chỉ ra, nhưng phải cực kỳ cẩn trọng. Đồng thời, chuẩn bị một cuộc họp chiến lược khẩn cấp. Lục Trường Sinh và các vị đạo hữu, các ngươi hãy nghỉ ngơi đi, ta cần các ngươi có mặt tại cuộc họp đó."
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sự mệt mỏi hiện rõ trên nét mặt, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng ngời ý chí kiên định. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan hơn. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã hé lộ một phần bí mật của Ma Quân Huyết Ảnh, và điều này chắc chắn sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu hàng đầu của Ma tộc. Nhưng con đường hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, với đạo tâm vững như bàn thạch, để chiêm nghiệm về bản chất của tu hành, và để tìm ra lời giải cho đại thế đang biến động này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.