Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 479: Huyết Hải Huyết Linh: Đạo Tâm Chống Lại Thôn Phệ

Khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương mù đen kịt, một ngày mới lại đến, nhưng không mang theo chút hy vọng nào. Không khí tại Thâm Uyên Chi Địa vẫn đặc quánh mùi máu tanh nồng, hòa lẫn với thứ mùi lưu huỳnh khét lẹt của tà khí và mùi ẩm mốc của đất đá bị hủy hoại. Nơi đây, từng là một vùng đất hoang sơ hùng vĩ, giờ chỉ còn là một cảnh tượng tan hoang, đổ nát; những tàn tích pháp trận phong ấn cổ xưa bị phá vỡ trơ trọi như những bộ xương khô, cây cối biến dạng thành những hình thù quái dị, khắc nghiệt vươn mình trong làn tà khí đỏ quạch. Tiếng gió hú ghê rợn như tiếng quỷ khóc, lẫn trong tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh và tiếng xương cốt va chạm lạo xạo trên mặt đất, tạo nên một bản nhạc tang thương, báo hiệu điềm chẳng lành.

Tại sở chỉ huy tạm thời, nơi các cường giả liên minh đang cố gắng củng cố lại phòng tuyến, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Dù đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, nhưng ai nấy đều biết rằng đây chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc chiến trường kỳ và tàn khốc hơn. Lục Trường Sinh, sau một đêm dài kiệt sức thanh tẩy tà khí, vẫn ngồi khoanh chân, ánh sáng vàng kim từ Tàn Pháp Cổ Đạo lấp lánh nhẹ nhàng quanh thân. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tư, ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một đạo tâm vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Bỗng, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ sâu thẳm Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí ngưng tụ dày đặc nhất, một âm thanh gầm gừ trầm đục vang vọng, như tiếng gầm của một con ác thú khổng lồ đang thức tỉnh. Một luồng khí tức tử vong kinh hoàng bùng nổ, xé toạc màn sương mù đen kịt, khiến không gian biến dạng. Các tu sĩ liên minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh hãi tột độ.

Trước mắt họ, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Từ lòng đất nứt toác, một biển máu đỏ tươi, đặc quánh như dung nham, cuồn cuộn trào lên, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Huyết hải đó không ngừng sôi sục, bốc lên những cột khói tà khí màu đỏ sẫm, mang theo mùi tanh nồng đến buồn nôn, khiến người ngửi phải cảm thấy linh hồn như bị ăn mòn. Từ trong huyết hải, vô số tà linh khổng lồ, hình thù quái dị, gớm ghiếc, gầm rít lao về phía phòng tuyến. Chúng có thân hình vặn vẹo như những khối thịt mục nát, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hung tàn, mang theo khí tức tử vong và sự tha hóa. Mỗi tà linh không chỉ tấn công thể xác mà còn phát ra một luồng tà niệm khủng khiếp, trực tiếp ăn mòn đạo tâm của tu sĩ, gieo rắc sự hoảng loạn và tuyệt vọng.

"Đây không chỉ là tấn công vật lý, Ma Quân muốn phá hủy đạo tâm của chúng ta!" Vạn Pháp Tông Chủ thốt lên, khuôn mặt uy nghiêm của ông giờ đây hiện rõ vẻ lo lắng tột độ. Ông nhìn những tu sĩ cấp thấp đang run rẩy, thậm chí có vài người đã ngã xuống, đôi mắt trở nên trống rỗng như bị tà niệm xâm thực.

Thanh Liên Nữ Đế, tay cầm phất trần, mái tóc xanh ngọc bích bay phấp phới trong gió tà khí, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây cũng ánh lên vẻ nghiêm trọng. Nàng ra lệnh cho các đệ tử Thanh Liên Tông niệm chú, dùng tâm pháp thanh tịnh để chống lại tà niệm, nhưng hiệu quả không đáng kể. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh lần này dường như đã vượt xa mọi dự đoán, mang theo một ý chí thôn phệ không chỉ sinh mệnh mà cả linh hồn.

Long Tộc Thái Tử gầm lên một tiếng, hóa thân thành chân long khổng lồ, thân rồng vàng kim uy mãnh vặn mình bay lượn, phun ra long tức rực lửa thiêu đốt những tà linh tiến đến gần. Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, tay cầm đại đao, dẫn đầu đội quân xung kích, chém giết tà linh như vũ bão. "Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!" Tiếng gầm của hắn vang dội, đầy khí phách.

Nhưng số lượng tà linh quá đông đảo, chúng như những con thiêu thân không ngừng lao vào, và huyết hải phía sau thì cuồn cuộn dâng lên, như muốn nuốt chửng cả vùng trời đất. Các pháp trận phòng ngự, vốn được bố trí vững chắc, giờ đây cũng bị ăn mòn và suy yếu nhanh chóng dưới làn tà khí đỏ tươi. Nhiều tu sĩ đã bắt đầu hoảng loạn, lòng tin lung lay.

Lục Trường Sinh, vẫn nhắm mắt, cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan truyền trong liên minh, cảm nhận được ý đồ thôn phệ đạo tâm ghê rợn của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của đạo tâm. Ma Quân Huyết Ảnh muốn dùng sức mạnh của mình để bẻ gãy ý chí kháng cự, để biến đổi Cửu Thiên Linh Giới thành một vực sâu huyết nhục và tà niệm. "Ma Quân Huyết Ảnh có những thủ đoạn sâu xa hơn chỉ là hủy diệt, hắn muốn 'biến chất' hoặc 'ô nhiễm' linh mạch cốt lõi, ám chỉ một mục đích cuối cùng liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu," ý nghĩ này vụt qua tâm trí hắn, nhắc nhở về những gì hắn đã cảm nhận được từ trước. Hắn cảm thấy "sợi dây liên kết" vô hình đó đang trở nên mạnh mẽ hơn, cố gắng xuyên qua mọi lớp phòng ngự, nhắm thẳng vào Tâm Mạch Cửu Thiên. Gánh nặng của liên minh, của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, mặc kệ sự kiệt quệ đang dày vò thân thể, mặc kệ linh lực gần như cạn kiệt. Đạo tâm của hắn, dù mỏi mệt, vẫn kiên cố không gì lay chuyển.

Giữa lúc hỗn loạn tột độ, khi niềm hy vọng tưởng chừng sắp tắt, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn trầm tư, giờ đây bùng lên một tia sáng vàng kim rực rỡ, nhưng vẫn ẩn chứa sự điềm tĩnh lạ thường. Cùng lúc đó, ánh sáng vàng kim từ Tàn Pháp Cổ Đạo quanh thân hắn không còn lấp lánh nhẹ nhàng nữa, mà bùng nổ mạnh mẽ, tựa như một mặt trời nhỏ giữa màn đêm tăm tối, chiếu rọi khắp cả Thâm Uyên Chi Địa.

Không một lời nói, không một động tác thừa, Lục Trường Sinh đứng dậy. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường, một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn giơ hai tay lên, lòng bàn tay ngửa ra, không phải để thi triển thần thông công phạt, mà là để tiếp nhận và hóa giải. Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn là công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây phát huy tác dụng phi thường của nó.

Một vầng hào quang vàng kim khổng lồ lấy Lục Trường Sinh làm trung tâm, nhanh chóng lan tỏa ra bốn phía. Vầng hào quang đó không mang theo sức mạnh hủy diệt hay công phạt, mà là một luồng khí tức thanh tịnh, ấm áp, nhưng lại vô cùng kiên cố và hùng hậu. Khi vầng sáng này chạm vào huyết hải đỏ tươi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Huyết hải đang cuồn cuộn dâng trào bỗng chững lại, những cột khói tà khí đỏ sẫm bị thanh tẩy, biến thành những làn sương trắng mờ ảo rồi tan biến vào hư không. Những tà linh khổng lồ đang gầm thét xông tới, khi bị vầng sáng vàng kim bao phủ, chúng kêu lên những tiếng thảm thiết, thân thể tan rã như băng tuyết gặp nắng hè, biến thành những luồng tà khí vô hại rồi bị hấp thụ vào vầng sáng đó.

Đây không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh trực diện, mà là một sự hóa giải triệt để từ bản chất. Tàn Pháp Cổ Đạo không tiêu diệt tà khí, mà thanh tẩy nó, biến nó trở về trạng thái nguyên thủy, vô hại. Nó không chống lại sự thôn phệ của tà niệm bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên định của đạo tâm, bằng sự thanh tịnh của bản nguyên.

Tuy nhiên, việc hóa giải một lượng tà khí khổng lồ và tà niệm kinh hoàng như vậy không hề dễ dàng. Mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh, đôi môi hắn trắng bệch, thân hình hơi run rẩy. Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt nhanh chóng, và cả đạo tâm của hắn cũng đang phải chịu đựng một áp lực cực lớn, như thể đang phải chống đỡ cả một dòng sông lũ dữ dội. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động. "Đạo tâm bất diệt, tà ma khó xâm!" Giọng nói của hắn trầm thấp, nhưng vang vọng khắp chiến trường, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một lời thề son sắt, một tuyên ngôn về ý chí bất khuất.

Mộc Thanh Y, đứng gần đó, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy lo lắng. Nàng thấy rõ sự suy kiệt đang dày vò hắn, nhưng cũng thấy được sự kiên cường đến khó tin trong mỗi hơi thở, mỗi động tác của hắn. Nàng rút kiếm, cùng Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương và Bách Lý Trần, cùng các cường giả khác, lao vào bảo vệ Lục Trường Sinh. Họ không thể tham gia vào việc hóa giải tà khí theo cách của hắn, nhưng họ có thể bảo vệ hắn khỏi những tà linh còn sót lại, khỏi những đòn tấn công vật lý của Ma Binh đang không ngừng lao tới.

Tiêu Hạo, dù mệt mỏi, vẫn nhanh nhẹn ném ra hàng loạt phù chú, tạo thành một lớp lá chắn linh lực bao quanh Lục Trường Sinh. "Trường Sinh huynh, huynh cứ yên tâm hóa giải! Bên ngoài đã có chúng ta!" Hắn la lớn, giọng nói dù khàn đặc nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm.

Bạch Ngưng Sương, với bộ bạch y tinh khiết, mái tóc trắng bạc bay trong gió, vung thanh kiếm băng giá, tạo ra những cơn lốc xoáy băng tuyết, đóng băng những tà linh đang cố gắng vượt qua phòng tuyến. Nàng chiến đấu như một tiên nữ, nhưng ánh mắt long lanh như sương mai của nàng giờ đây ánh lên sự kiên cường và quyết liệt chưa từng có.

Bách Lý Trần, kiếm ý trên người sắc bén như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, không nói một lời. Hắn chỉ tập trung vào việc chém giết những tà linh mạnh nhất đang nhắm vào Lục Trường Sinh. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, hóa giải tà khí bằng cách triệt tiêu bản thể của chúng. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một sự thán phục không lời đang dần nảy nở. Con đường của Lục Trường Sinh, không cần dùng sát phạt, lại có thể hóa giải những thứ mà kiếm đạo của hắn không thể chạm tới. Đây là một sự khác biệt sâu sắc, một đạo lý mà hắn chưa từng chiêm nghiệm.

Vầng sáng vàng kim của Tàn Pháp Cổ Đạo tiếp tục lan tỏa, như một ngọn đèn dầu giữa đêm bão, không ngừng đẩy lùi và thanh tẩy huyết hải cùng tà linh. Dù chậm rãi, nhưng mỗi bước tiến của vầng sáng là một bước lùi của tà khí. Dù tiêu hao, nhưng mỗi giọt mồ hôi của Lục Trường Sinh là một sự kiên định không gì lay chuyển, một sự khẳng định về con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm. Và Lục Trường Sinh, với nội tâm điềm tĩnh, ý chí bền bỉ và khả năng tự nhận thức sâu sắc, đang chứng minh rằng con đường chậm rãi, vững chắc của hắn có thể chống lại bất kỳ cuồng phong bão táp nào.

Thời gian dường như trôi qua vô cùng chậm chạp, như một chu kỳ sinh tử luân hồi lặp đi lặp lại. Từng khắc, từng giây trôi qua, Lục Trường Sinh đều phải dốc toàn bộ linh lực và tinh thần để duy trì Tàn Pháp Cổ Đạo, đối kháng với làn sóng tà khí và tà niệm không ngừng nghỉ từ huyết hải của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn cảm thấy như hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên qua linh hồn, như toàn bộ sức nặng của Cửu Thiên Linh Giới đang đè nén lên đạo tâm của mình. Nhưng hắn vẫn đứng vững, đôi mắt vàng kim kiên định, không hề nao núng.

Dần dần, điều kỳ diệu lại một lần nữa hiển hiện. Dưới sự thanh tẩy không ngừng của Tàn Pháp Cổ Đạo, huyết hải đỏ tươi bắt đầu rút lui một cách chậm chạp nhưng kiên quyết. Những tà linh khổng lồ, dù vẫn cố gắng gầm thét và chống cự, nhưng sức mạnh của chúng đã bị suy yếu đáng kể, và nhiều con đã tan biến hoàn toàn dưới ánh sáng vàng kim thanh tịnh. Áp lực kinh hoàng đè nén lên liên minh chính đạo cũng dần được giảm bớt. Bầu trời vẫn âm u, nhưng màn mưa máu đỏ đã ngưng, chỉ còn lại những giọt tà khí như sương đọng trên lá cây, rồi cũng nhanh chóng bị hóa giải.

Cuối cùng, sau một thời gian dài dằng dặc tưởng chừng như vô tận, huyết hải đã hoàn toàn rút lui, lùi sâu trở lại vào Thâm Uyên Chi Địa, mang theo những tà linh còn sót lại. Cảnh tượng kinh hoàng đã qua đi, để lại một chiến trường tan hoang, đổ nát, nhưng Tâm Mạch Cửu Thiên thì vẫn đứng vững. Các pháp trận phòng ngự đã bị hư hại nặng nề, nhưng không bị phá hủy hoàn toàn.

Vầng sáng vàng kim quanh Lục Trường Sinh dần thu lại, rồi hoàn toàn biến mất. Cùng lúc đó, một cơn choáng váng ập đến, khiến hắn lảo đảo. Hắn cố gắng giữ vững thân mình, nhưng linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức khô cạn, tinh thần đã tiêu hao quá độ, đến mức chỉ muốn nhắm mắt chìm vào hư vô. Đôi mắt đen láy của hắn trở lại vẻ trầm tư thường ngày, nhưng giờ đây chúng đã mỏi mệt hơn bao giờ hết, và một vài sợi tóc mai đã hóa bạc, dấu hiệu của sự tiêu hao sinh mệnh nguyên bản. Hắn thở hổn hển, cố gắng điều hòa khí tức, nhưng cơ thể không nghe lời, muốn đổ gục xuống.

"Trường Sinh, huynh không sao chứ?" Một giọng nói run rẩy vang lên. Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo giờ đây đã lấm lem khói bụi và máu, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn ngập sự lo lắng, vội vàng chạy tới. Nàng đưa tay đỡ lấy thân hình lảo đảo của Lục Trường Sinh. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay nàng truyền đến, giúp hắn giữ vững chút sức lực cuối cùng.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, cố gắng mỉm cười trấn an nàng, nhưng nụ cười nhợt nhạt và yếu ớt. "Ta... không sao." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng. "Chỉ là... tiêu hao quá độ mà thôi."

Các cường giả liên minh khác cũng kịp thời thu tay, nhìn về phía Lục Trường Sinh với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự tôn kính sâu sắc. Họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình hắn một mình đối kháng với huyết hải và tà linh khổng lồ, không phải bằng sức mạnh đối chọi mà bằng sự hóa giải từ bản chất. Đó là một cảnh tượng phi thường, vượt xa mọi hiểu biết của họ về tu hành. Họ biết, đây là con đường mà Ma Quân Huyết Ảnh đã chuẩn bị để thôn phệ toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, nhưng Lục Trường Sinh đã một mình chặn đứng nó.

Bách Lý Trần, sau khi chém tan một tà linh khổng lồ cuối cùng bằng một nhát kiếm sắc bén, đứng lặng người. Kiếm ý trên người hắn vẫn sắc bén, nhưng trong đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn giờ đây hiện lên một tia sáng phức tạp. Hắn nhìn Lục Trường Sinh đang được Mộc Thanh Y đỡ, dáng vẻ kiệt quệ nhưng vẫn toát lên một khí chất kiên cường khó tả. "Không dùng sát phạt, lại có thể hóa giải... Đạo này... là gì?" Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự băn khoăn sâu sắc, như thể đang tự hỏi chính mình. Kiếm đạo của hắn luôn chú trọng sát phạt, triệt tiêu, dùng sức mạnh tuyệt đối để phá hủy. Nhưng đạo của Lục Trường Sinh lại hoàn toàn khác biệt, một đạo lý mà hắn chưa từng thấy, nhưng lại hiệu quả một cách phi thường trong việc chống lại sự thôn phệ của tà khí. Sự kiêu ngạo của một kiếm tu như hắn đang dần bị lung lay, và một hạt mầm của sự thán phục, của sự nghi ngờ về con đường kiếm đạo thuần túy sát phạt của mình, đã bắt đầu nảy nở trong tâm trí hắn. Đây có lẽ là lần đầu tiên, Bách Lý Trần thực sự nhìn nhận Lục Trường Sinh không chỉ là một đạo hữu kỳ lạ, mà là một người đang đi trên một con đường vĩ đại, khác biệt hoàn toàn với tất cả những gì hắn từng biết.

Tiêu Hạo vội vàng chạy tới, gương mặt tròn giờ đây đầy vẻ lo lắng. Hắn lấy ra một viên linh đan hồi phục, cẩn thận đưa cho Lục Trường Sinh. "Trường Sinh huynh, huynh mau phục dụng đi! Huynh đã quá sức rồi!"

Lục Trường Sinh đón lấy linh đan, gật đầu nhẹ. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn chưa xuất hiện trực tiếp, chứng tỏ hắn còn cất giấu những lá bài tẩy kinh hoàng hơn. Việc sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn lần này chắc chắn sẽ để lại những di chứng sâu sắc hoặc mở ra những tiềm năng mới cho hắn. Nhưng trước mắt, hắn phải phục hồi càng nhanh càng tốt, bởi vì cuộc chiến này chưa hề kết thúc.

Liên minh chính đạo, dù kiệt sức và đầy thương vong, đã giữ vững được phòng tuyến, một lần nữa đẩy lùi được đợt tấn công của Ma Quân Huyết Ảnh. Họ bắt đầu cứu chữa thương binh, củng cố lại đội hình, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng tột độ. Ma Quân chưa ra mặt, và những gì hắn vừa thể hiện đã đủ để mọi người nhận ra sự tàn độc và xảo quyệt của hắn. Mục đích cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh có thể không chỉ là hủy diệt, mà là thôn phệ và kiểm soát một cái gì đó quan trọng hơn, một cái gì đó liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu, vật phẩm mà Lục Trường Sinh đã cảm nhận được.

Lục Trường Sinh tựa vào Mộc Thanh Y, nhắm mắt lại. Hắn biết, con đường tu hành của hắn vẫn còn rất dài. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng hắn cũng cảm thấy, một sự thay đổi lớn đang đến, không chỉ với hắn, mà với cả Cửu Thiên Linh Giới. Và hắn, dù kiệt sức, vẫn sẽ đứng vững, tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free