Cửu thiên linh giới - Chương 501: Khởi Nguyên Huyết Ám: Kỷ Nguyên Hỗn Loạn
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Bốn bóng người đứng dưới gốc cây cổ thụ, gương mặt họ được chiếu sáng bởi ánh trăng non, hiện rõ vẻ quyết tâm. Họ trao nhau ánh mắt kiên định, không cần lời nói, họ ngầm hiểu rằng hành trình mới đã bắt đầu. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và họ, những người bạn đồng hành của Lục Trường Sinh, sẽ cùng hắn đi đến cùng, không một chút hối hận.
***
Đêm khuya, tại một góc hẻo lánh của Thanh Châu, An Bình Thôn chìm trong giấc ngủ say. Ngôi làng nhỏ với những căn nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ, nép mình giữa những cánh đồng lúa đang vào mùa. Từ xa vọng lại tiếng chó sủa lác đác, tiếng gió đêm vi vu lùa qua những tán lá của cây đa cổ thụ trăm tuổi sừng sững giữa làng, mang theo mùi khói bếp còn vương vấn và hương đất ẩm sau cơn mưa chiều. Trẻ con say giấc nồng trong vòng tay cha mẹ, người lớn cũng đã chìm vào mộng mị sau một ngày lao động vất vả. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường, như một bức tranh thủy mặc trầm mặc của thế giới phàm nhân.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng khí tức tà ác lạnh lẽo, đủ sức khiến vạn vật run rẩy. Trên nền trời đen thẳm, một vầng trăng tròn vành vạnh bỗng nhuộm màu đỏ như máu, treo lơ lửng như con mắt của quỷ dữ đang dõi xuống trần gian. Gió lạnh từ phương Bắc thổi đến, mang theo mùi tanh nồng của kim loại và tử khí, len lỏi vào từng ngõ ngách của thôn làng.
Từ phía chân trời, một đội quân đen kịt như bóng ma lướt đến, chúng không phát ra chút âm thanh nào, ngoại trừ tiếng giáp trụ va chạm khô khốc và tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát. Đó là Ma Binh, lực lượng tàn sát của Ma Quân Huyết Ảnh. Toàn thân chúng bao phủ trong bộ giáp đen gỉ sét, cũ kỹ nhưng lại ẩn chứa sát khí kinh người. Đôi mắt chúng đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong đêm tối. Tay chúng cầm những thanh đao, trường mâu thô sơ, nhưng lại được tẩm luyện bằng ma khí, ánh lên vẻ tàn bạo.
Một bóng người cao lớn, vạm vỡ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, dẫn đầu đội quân Ma Binh. Đôi mắt hắn đỏ rực như máu, phát ra thứ ánh sáng khát máu đến ghê người. Đó chính là Hắc Vương, kẻ chỉ huy các cuộc tấn công ban đầu của tà đạo. Hắn không nói một lời, chỉ vung tay lên. Lập tức, hàng trăm Ma Binh cùng lúc lao vào An Bình Thôn như một đàn thú săn mồi đói khát.
"Đốt! Giết! Không để lại một mống!" Giọng nói trầm đục, khàn khàn của Hắc Vương vang vọng khắp thôn làng, mang theo sự tàn bạo và uy lực đáng sợ.
Lửa bỗng chốc bùng lên. Những căn nhà tranh vách đất, vốn là nơi trú ngụ của sự yên bình, giờ đây trở thành mồi ngon cho ngọn lửa ma quái. Tiếng kêu la thảm thiết của thôn dân bỗng chốc vang vọng khắp nơi, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng đổ vỡ của mái ngói, tiếng gào khóc của trẻ thơ, tiếng rên rỉ của người già, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và đau đớn. Mùi khói lửa, mùi cháy khét, và mùi máu tanh nồng bỗng chốc bao trùm cả An Bình Thôn.
"Cứu mạng! Ai đó cứu lấy chúng tôi!" Một lão già gầy yếu, tay ôm đứa cháu nhỏ, hoảng loạn chạy trốn khỏi ngọn lửa đang nuốt chửng căn nhà của mình. Đôi mắt lão tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng, cầu xin một phép màu giữa cơn ác mộng. Nhưng một Ma Binh đã kịp vung đao, kết thúc cuộc đời lão và đứa cháu bé bỏng. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một góc sân.
Một vài tu sĩ cấp thấp, có lẽ là những đệ tử ngoại môn của một tông môn nhỏ gần đó, nghe tiếng động đã vội vàng đến cứu viện. Phép thuật yếu ớt của họ vừa được thi triển, đã nhanh chóng bị nghiền nát dưới làn sóng ma khí cuồn cuộn. Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, chưa kịp rút kiếm đã bị Hắc Vương chém bay. Huyết Ma Đao trong tay Hắc Vương vung lên, ánh sáng đỏ tươi lóe ra, nuốt chửng sinh mệnh yếu ớt. Hắn đứng giữa biển lửa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn sự tàn phá với vẻ thỏa mãn đến ghê tởm.
"Hắc hắc, để máu tươi này rửa sạch Cửu Thiên Linh Giới mục nát!" Hắc Vương cười một tràng dài, tiếng cười vang vọng khắp thôn làng như tiếng quỷ khóc. Hắn thích thú nhìn những sinh linh yếu ớt vùng vẫy trong tuyệt vọng, tận hưởng mùi máu tanh nồng và tiếng la hét thảm thiết. Đây chính là khởi đầu cho kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà Ma Quân Huyết Ảnh và tà đạo sẽ thống trị. Hắn biết, những cuộc tấn công tàn bạo này không chỉ là để cướp đoạt, mà còn là để gieo rắc nỗi sợ hãi, làm suy yếu tinh thần, phá vỡ đạo tâm của chính đạo từ tận gốc rễ. Ma Quân Huyết Ảnh muốn hủy diệt hoàn toàn trật tự hiện tại, chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng, thống trị Cửu Thiên Linh Giới.
Những ngọn lửa vẫn tiếp tục bùng cháy, biến An Bình Thôn thành một địa ngục trần gian. Ánh trăng máu vẫn treo lơ lửng trên cao, như chứng kiến sự tàn bạo và vô nhân tính của tà đạo. Tiếng khóc than dần tắt lịm, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng lửa thiêu đốt, như một khúc bi ca cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên hỗn loạn và tuyệt vọng.
***
Sáng sớm hôm sau, tại một mật thất sâu trong Thái Huyền Tông, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Bên ngoài, trời âm u, mây đen vần vũ, như báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống. Trong mật thất, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lay lắt, hắt lên những khuôn mặt đầy lo âu của Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo.
Trước mặt họ là một loạt ngọc giản truyền tin khẩn cấp, mỗi chiếc đều phát ra ánh sáng đỏ rực, như những trái tim đang thổn thức báo hiệu tai họa. Những ánh sáng đỏ ấy, vốn là tín hiệu cảnh báo cấp bách nhất, giờ đây dường như không ngừng lóe lên, chiếu rọi những hình ảnh kinh hoàng và thông tin tàn khốc về các cuộc tàn sát ở khắp nơi trên Cửu Thiên Linh Giới.
Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng giờ đây tái nhợt đi trông thấy. Đôi mắt phượng sáng ngời, thường ngày vẫn ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định, giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng đến tột độ. Nàng đặt một ngọc giản xuống bàn, đầu ngón tay khẽ run rẩy.
"Trường Sinh huynh, đây... đây là thật sao? Ma Quân Huyết Ảnh đã ra tay rồi! Hắn... hắn tàn độc hơn những gì chúng ta tưởng!" Tiêu Hạo, với vẻ lanh lợi thường ngày, giờ đây hoàn toàn biến mất. Khuôn mặt tròn của hắn trắng bệch, đôi mắt láu lỉnh thường ánh lên vẻ thông minh giờ đầy hoảng sợ. Hắn siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói. Thông tin từ ngọc giản quá sức tưởng tượng, quá sức tàn bạo, khiến hắn không thể nào giữ được bình tĩnh. Hắn đã từng chứng kiến chiến tranh, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự hủy diệt vô nghĩa đến mức này.
Mộc Thanh Y khẽ thở dài, giọng nói của nàng cũng mang theo sự nặng trĩu. "Không chỉ là một thôn, mà là cả một khu vực! Thậm chí có cả một vài tông môn nhỏ cũng bị hủy diệt hoàn toàn chỉ trong một đêm! Tin tức từ Hắc Vân Giới, từ Tây Hoang cũng đang đổ về. Tà khí cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả một vùng trời..." Nàng chỉ vào những ngọc giản khác, mỗi cái đều mang một thông điệp đau thương. "Những nơi ta từng đọc trong ghi chép cổ xưa, những linh mạch cổ xưa mà chúng ta từng lo lắng sẽ bị biến chất, giờ đây đã thực sự bị tà khí ăn mòn. Không chỉ An Bình Thôn, mà còn hàng chục địa điểm khác, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ Cửu Thiên Linh Giới."
Lục Trường Sinh im lặng lắng nghe. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây nhìn sâu vào nội dung ngọc giản, những lời cảnh báo của hắn giờ đây đã trở thành sự thật nghiệt ngiệt. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai và kiên cường. Làn da ngăm đen của hắn dường như càng làm nổi bật vẻ nghiêm nghị của khuôn mặt. Hắn nhắm mắt lại, đặt ngọc giản xuống bàn, bàn tay khẽ chạm vào mặt ngọc lạnh lẽo.
"Đúng như ta dự đoán..." Giọng nói trầm ấm của Lục Trường Sinh vang lên, nhưng lại mang theo một sự nặng nề đến lạ. "Hắn không chỉ muốn gây chiến, hắn muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, phá hủy đạo tâm từ bên trong." Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn linh khí khắp nơi đang dâng lên, như một tiếng gầm thét của thế giới. Linh khí vốn trong lành, giờ đây bị nhiễm độc bởi tà khí, trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, mang theo những dao động tinh thần đáng sợ. Hắn có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự hoảng loạn, và cả sự tuyệt vọng đang lan tràn khắp Cửu Thiên Linh Giới, như một bệnh dịch vô hình đang ăn mòn tinh thần của vạn vật.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. "Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ hay tài nguyên. Ma Quân Huyết Ảnh đang thực hiện một âm mưu lớn hơn nhiều. Hắn đang lợi dụng sự hỗn loạn, sự yếu kém trong đạo tâm của chính đạo để biến chất linh khí, biến chất cả những sinh linh sống trên mảnh đất này." Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ mật thất, nhìn lên bầu trời âm u, mây đen vần vũ.
"Nếu chúng ta không tìm ra cách đối phó với loại tà khí ăn mòn đạo tâm này, thì dù có đẩy lùi được Ma Quân Huyết Ảnh, Cửu Thiên Linh Giới cũng sẽ không bao giờ có thể trở lại như xưa. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sẽ ăn sâu vào xương tủy của chúng sinh, biến họ thành những con rối vô hồn, hoặc những kẻ cuồng loạn bị tà niệm chi phối." Lục Trường Sinh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu trách nhiệm. "Sự tàn bạo và quy mô tấn công của Ma Quân Huyết Ảnh cho thấy hắn không chỉ muốn cướp đoạt mà muốn hủy diệt hoàn toàn trật tự hiện tại, chuẩn bị cho 'đòn tấn công cuối cùng' và 'thống trị Cửu Thiên Linh Giới'."
Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Vừa là nỗi sợ hãi trước sự tàn độc của Ma Quân Huyết Ảnh, vừa là sự khâm phục trước sự tỉnh táo và tầm nhìn xa của Lục Trường Sinh. Từ lâu, hắn đã cảnh báo về mối đe dọa này, nhưng ít ai thực sự tin tưởng vào mức độ nghiêm trọng của nó. Giờ đây, khi sự thật phơi bày, họ mới thấu hiểu được những gì Lục Trường Sinh đã nhìn thấy.
Mộc Thanh Y tiến lại gần Lục Trường Sinh, giọng nói nàng khẽ khàng nhưng đầy kiên định. "Vậy chúng ta phải làm gì, Trường Sinh? Ngươi nói đúng, chỉ chiến đấu không thôi là không đủ. Chúng ta phải tìm ra cách để đối phó với sự ăn mòn đạo tâm này." Nàng cảm nhận được sự ăn mòn đạo tâm của chính đạo, báo hiệu rằng cuộc chiến sẽ xoay quanh sự kiên định tinh thần và cần một 'đạo tâm kiên cố' để chống lại Ma Quân Huyết Ảnh.
Lục Trường Sinh quay lại, ánh mắt hắn chạm vào Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Một tia sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt trầm tư của hắn. "Chúng ta sẽ tìm. Ta sẽ tìm ra con đường." Hắn biết, đây không chỉ là trách nhiệm, mà còn là thử thách đối với đạo tâm của chính hắn. Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng.
***
Buổi chiều cùng ngày, một hội nghị khẩn cấp được triệu tập tại Thiên Đô Thành, trung tâm của chính đạo Cửu Thiên Linh Giới. Bên ngoài, mưa phùn lất phất rơi, từng hạt mưa lạnh buốt đập vào mái ngói lưu ly của đại điện, tạo nên âm thanh rả rích, buồn thảm. Bầu trời âm u, xám xịt, bao phủ cả thành phố trong một vẻ ảm đạm, như phản chiếu sự u ám đang bao trùm lòng người. Mùi đất ẩm và hơi nước bốc lên, hòa cùng mùi hương trầm thoang thoảng trong đại điện, tạo nên một không khí nặng nề, u uất.
Trong đại điện, hàng chục cường giả chính đạo, từ các tông chủ uy phong đến các trưởng lão có tu vi thâm hậu, đang tề tựu. Khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng, lo âu. Tin tức về sự tàn sát của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn tiếp tục đổ về, không ngừng khuấy động sự bình tĩnh ít ỏi còn sót lại. Mỗi khi một ngọc giản truyền tin mới được kích hoạt, một làn sóng xôn xao lại nổi lên, và những khuôn mặt lại càng thêm phần trắng bệch.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ông mặc đạo bào màu xanh thẫm, nhưng trên vầng trán của ông cũng đã hằn sâu những nếp nhăn của sự lo lắng. Ông đập nhẹ tay xuống bàn, cố gắng ổn định không khí hỗn loạn.
"Chư vị, Ma Quân Huyết Ảnh đã hoàn toàn trỗi dậy. Hắn không chỉ nhắm vào linh mạch, mà còn nhắm vào căn nguyên của chính đạo chúng ta. Các cuộc tấn công lần này khác hẳn những lần trước, không còn là những trận giao tranh lẻ tẻ mà là sự tàn sát có tổ chức, quy mô lớn, nhằm gieo rắc sự tuyệt vọng." Giọng nói của Vạn Pháp Tông Chủ trầm hùng, nhưng cũng không giấu được vẻ nặng trĩu. "Chúng ta cần một kế hoạch toàn diện! Không thể chỉ phòng thủ bị động được nữa!"
Ngay lập tức, một tông chủ khác, với vẻ mặt tái nhợt và giọng nói đầy hoảng loạn, phản bác. "Kế hoạch toàn diện ư? Làm sao có thể toàn diện khi hắn tàn sát khắp nơi? Tây Hoang đã mất đi ba tông môn nhỏ, Linh Châu Sơn bị san phẳng, An Bình Thôn... thậm chí cả phàm nhân cũng không tha! Chúng ta phải bảo vệ những gì còn lại trước! Phải tập trung lực lượng về các đại tông, lập phòng tuyến kiên cố!"
Lời nói của ông ta nhanh chóng vấp phải sự tranh cãi dữ dội. "Phòng thủ ư? Nếu cứ co cụm lại, liệu chúng ta có thể bảo vệ được bao nhiêu? Ma Quân Huyết Ảnh đang biến chất linh khí, chúng ta không thể cứ mãi nhốt mình trong trận pháp được!" Một cường giả khác đứng dậy, ánh mắt đầy phẫn nộ. "Chúng ta phải phản công! Phải cho hắn biết rằng chính đạo không phải là kẻ dễ bị bắt nạt!"
Hàng loạt ý kiến khác nhau bùng nổ, đại điện chìm vào một cuộc tranh luận gay gắt, hỗn loạn. Ai cũng có lý do của mình, ai cũng muốn bảo vệ lợi ích của tông môn mình, nhưng lại thiếu đi một sự đồng lòng, một cái nhìn tổng thể. Sự hoảng loạn và chia rẽ đã len lỏi vào từng lời nói, từng ánh mắt, biến hội nghị vốn cần sự đồng tâm hiệp lực thành một mớ bòng bong của những nỗi sợ hãi và bất lực.
Lục Trường Sinh đứng ở một góc khuất trong đại điện, thân ảnh hắn gần như hòa lẫn vào bóng tối. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Đôi mắt hắn trầm tư, lướt qua từng khuôn mặt đang tranh cãi, quan sát sự hỗn loạn trong các quyết sách. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ cảm nhận những dao động tinh thần đang tràn ngập đại điện. Sự hoảng loạn này, sự chia rẽ này, chính là thứ mà Ma Quân Huyết Ảnh mong muốn. Hắn hiểu rằng Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tấn công thể xác mà còn tấn công tinh thần của cả Cửu Thiên Linh Giới.
"Sự hoảng loạn này... chính là mục tiêu của hắn." Lục Trường Sinh khẽ tự nhủ trong lòng, giọng nói như một tiếng thở dài vô hình. "Hắn không chỉ muốn hủy diệt vật chất, hắn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt đạo tâm, biến Cửu Thiên Linh Giới thành một vùng đất của sự tuyệt vọng và hỗn loạn."
Lục Trường Sinh quay lưng rời khỏi hội trường náo nhiệt, bước ra hành lang lạnh lẽo. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang rơi xuống, tạo thành những vệt dài trên ô cửa kính. Cảm giác ẩm ướt của mưa phùn, sự nặng nề của không khí tà khí và sự hỗn loạn trong tâm trí của chính đạo, tất cả dâng lên trong lòng hắn một cảm giác bất lực, nhưng cũng là sự quyết tâm mãnh liệt.
Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" ngày càng trở nên rõ ràng. Sự hỗn loạn và tuyệt vọng của chính đạo nhấn mạnh nhu cầu về một người có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề, không bị cuốn vào vòng xoáy của sợ hãi. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự ăn mòn đạo tâm của chính đạo, báo hiệu rằng cuộc chiến sẽ xoay quanh sự kiên định tinh thần và cần một "đạo tâm kiên cố" để chống lại Ma Quân Huyết Ảnh.
Hắn biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự chậm rãi, vững chắc, của sự tu dưỡng đạo tâm, giờ đây lại trở thành hy vọng duy nhất. Hắn không thể chờ đợi chính đạo tự tìm ra giải pháp. Hắn phải hành động. Hắn phải tìm ra cách để đối phó với thứ tà khí vô hình đang ăn mòn linh hồn của Cửu Thiên Linh Giới, không chỉ là chiến đấu bằng sức mạnh, mà là tìm hiểu bản chất sâu xa của đạo và tà.
Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi những đám mây đen vẫn quần tụ. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt trầm tư của hắn. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn khẽ thì thầm, câu nói đó như một lời khẳng định, một lời thề nguyền. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và giờ đây, con đường của hắn đã thực sự bắt đầu, trong một kỷ nguyên của máu và nước mắt, của hỗn loạn và tuyệt vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.