Cửu thiên linh giới - Chương 509: Vực Thẳm Hoài Nghi: Ánh Trăng Máu Trên Đống Đổ Nát
Bạch Vân Quan, cổng trời một thời sừng sững giữa mây ngàn, giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn, chìm trong màn đêm u ám của rạng sáng. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn khói bụi và tro tàn, quyện vào không khí ẩm ướt như báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Những ngọn lửa leo lét còn sót lại từ trận chiến không đủ xua đi cái lạnh lẽo thấu xương, mà chỉ càng làm nổi bật thêm những mảng đổ nát, những thi thể nằm ngổn ngang. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ còn sống sót, hoặc chỉ là ảo ảnh của nỗi kinh hoàng vừa qua, như một khúc bi ca thê lương cho một thời đại đang sụp đổ.
Giữa cảnh tượng địa ngục trần gian ấy, Lục Trường Sinh quỳ gục trên nền đất lạnh, hai tay ôm lấy thân thể bất động của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng giờ đây dường như còn bé nhỏ hơn nữa trước sự tàn khốc của chiến trường. Khuôn mặt thanh tú thường ngày điềm tĩnh, giờ đây nhuốm đầy bụi bẩn, máu khô và nước mắt. Đôi mắt đen láy từng ẩn chứa sự trầm tư sâu sắc, nay đỏ ngầu vì căm phẫn và đau đớn, nhưng sâu thẳm hơn là một sự trống rỗng vô hạn. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Mộc Thanh Y, mái tóc xanh ngọc của nàng giờ vương đầy máu và đất, đôi mắt phượng khép hờ, vô hồn. Tiêu Hạo nằm bên cạnh, khuôn mặt tròn trịa thường trực nụ cười giờ đã biến dạng vì vết thương, máu vẫn đang rỉ ra từ khóe miệng, thân thể lạnh lẽo như một khối băng.
"Không... không thể như thế này..." Giọng Lục Trường Sinh khản đặc, thều thào, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua hàng vạn lớp gai nhọn trong cổ họng. Bàn tay hắn run rẩy chạm vào làn da lạnh lẽo của Mộc Thanh Y, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt, mong manh như sợi chỉ sắp đứt. "Ta phải cứu các ngươi!" Hắn cố gắng truyền linh lực vào cơ thể nàng, nhưng linh lực của hắn, vốn dĩ ôn hòa và tĩnh lặng, giờ đây lại bị một luồng tà khí lạnh lẽo, hung bạo phản phệ, khiến kinh mạch hắn đau nhói. Hắn lấy ra những viên linh dược quý giá nhất, vội vàng đút vào miệng hai người, nhưng chúng dường như tan biến không dấu vết, không mang lại chút sinh khí nào. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh đã ăn sâu vào cốt tủy, phong bế sinh cơ, không phải linh dược thông thường có thể hóa giải.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một cơn bão dữ dội đang gào thét. "Đạo của ta... lẽ nào chỉ là sự trốn tránh? Sự kiên định của ta... chỉ là sự ích kỷ sao? Cứu thế thì đâu? Bảo vệ thì đâu?" Những câu hỏi xoáy sâu vào tận linh hồn hắn, mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào vết thương lòng. Hắn đã luôn tin vào con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, không chạy theo danh lợi, không can thiệp vào vòng xoáy nhân quả. Hắn đã tin rằng giữ vững bản tâm, tu dưỡng đạo pháp, chính là cách tốt nhất để đối phó với đại thế biến thiên. Nhưng giờ đây, những người thân yêu nhất của hắn đang nằm hấp hối dưới tay Ma Quân Huyết Ảnh, và hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn hằng tin tưởng, lại bất lực đến thảm hại.
Tiếng cười khẩy vang vọng từ xa của Ma Quân Huyết Ảnh, dù đã nhạt nhòa trong gió, vẫn như một lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng vào màng nhĩ Lục Trường Sinh: "Kẻ yếu đuối... dù có đạo tâm kiên cố đến đâu... cũng chỉ là con kiến trước sức mạnh tuyệt đối!" Tiếng cười ấy như một lời khẳng định tàn nhẫn, rằng tất cả những gì hắn đã tin tưởng, tất cả những gì hắn đã theo đuổi, đều không đáng một xu trước sức mạnh tuyệt đối và sự tàn bạo của ma đạo. Hắn đã từng nghĩ mình có thể đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi, nhưng giờ đây, hắn đang bị cuốn trôi một cách thảm hại, cùng với những mảnh vỡ của Bạch Vân Quan và những sinh linh vô tội.
Lục Trường Sinh siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, cảm giác đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò hắn. Hắn ngước nhìn bầu trời xám xịt, không một tia hy vọng. Toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây, đang chìm trong đêm tối của sự tuyệt vọng, và hắn, Lục Trường Sinh, cũng đang chìm sâu trong hố đen của chính mình. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc mà hắn đã lựa chọn bỗng trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc này. Hắn đã đến quá muộn. Hắn đã quá yếu. Tàn Pháp Cổ Đạo – con đường tu hành vững chắc mà hắn luôn tin tưởng – lại không thể giúp hắn trong thời khắc sinh tử, tuyệt vọng và đau đớn tột cùng này. Nó chỉ là một luồng năng lượng hỗn loạn, không thể điều khiển, không thể phát huy tác dụng, như một lời châm biếm cay đắng.
Hắn ôm chặt lấy Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, hòa lẫn với máu và bụi bẩn. Hắn không biết phải làm gì, không biết phải đi đâu. Tất cả niềm tin, tất cả hy vọng dường như đã bị hủy diệt cùng với Bạch Vân Quan. Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng vô hạn, một nỗi đau xé lòng mà hắn chưa từng trải qua. Con đường tu hành của hắn, dường như đã đi vào ngõ cụt.
***
Buổi sáng muộn, màn sương vẫn lãng đãng vương trên những cành cây gãy đổ, nhưng không còn che giấu được sự hoang tàn của khu rừng gần Bạch Vân Quan. Tiếng gió xào xạc lá cây khô khan, nghe như tiếng thì thầm của hàng vạn oan hồn. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện lẫn với mùi máu còn vương, tạo thành một thứ hương vị tanh nồng, ghê rợn. Lục Trường Sinh lê từng bước chân nặng nề qua khu rừng đã bị tàn phá, tránh xa những tàn quân ma đạo vẫn đang càn quét, truy lùng những người may mắn sống sót.
Hắn cõng Mộc Thanh Y trên lưng, thân thể nàng nhẹ bẫng như không, nhưng mỗi bước chân của hắn đều như mang theo một ngọn núi. Tiêu Hạo được hắn kéo theo bên cạnh, bàn tay hắn nắm chặt cổ tay Tiêu Hạo, cố gắng duy trì một chút linh lực để nâng đỡ, không để bạn mình bị kéo lê trên mặt đất đầy đá sỏi và cành cây gãy. Mỗi bước chân là một sự tra tấn, không chỉ vì thể xác mệt mỏi, rã rời, mà còn vì gánh nặng tinh thần đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Tiếng thở dốc của Lục Trường Sinh hòa lẫn vào tiếng gió, cô độc và nặng nề. Hắn cảm thấy mình đang chạy trốn, giống như những gì hắn vẫn thường làm, tránh xa những thị phi tranh đấu, tránh xa vòng xoáy nhân quả. Nhưng lần này, sự trốn tránh mang theo một cái giá quá đắt, một cái giá mà hắn không bao giờ muốn trả.
"Nếu ta không chọn con đường đó... nếu ta đã mạnh hơn... liệu có khác không?" Trong tâm trí Lục Trường Sinh, những câu hỏi cứ luẩn quẩn, không ngừng giày vò. Hắn liên tục kiểm tra hơi thở yếu ớt của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, ánh mắt đầy lo âu và tuyệt vọng. Hắn dùng chút linh lực còn sót lại để cố gắng thanh tẩy tà khí đang ăn mòn cơ thể họ, nhưng nó chỉ như muối bỏ biển. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh quá mạnh mẽ, quá thâm độc, nó phong tỏa kinh mạch, đóng băng sinh cơ, biến linh lực chữa trị thành độc dược.
Hắn nhớ lại những lời dạy của Tàn Pháp Cổ Đạo, về sự kiên định, vững vàng, về việc giữ gìn bản tâm giữa vạn pháp biến thiên. "Tàn Pháp Cổ Đạo... nó dạy ta kiên định, vững vàng... nhưng nó không dạy ta cách cứu vớt. Nó chỉ là một lời biện hộ cho sự yếu hèn của ta sao?" Ý nghĩ đó như một nhát búa tạ giáng thẳng vào đạo tâm của hắn, khiến nó lung lay đến tận gốc rễ. Hắn đã luôn tin rằng con đường của mình là chân chính, là độc đáo, nhưng giờ đây, khi đối mặt với cái chết của những người thân yêu, hắn lại thấy mình bất lực, vô dụng đến nhường nào.
Hắn chạy trốn, né tránh những nhóm ma binh lẻ tẻ, không dám đối đầu. Không phải vì hắn sợ chết, mà vì hắn biết mình không còn sức lực để chiến đấu. Linh lực hỗn loạn, tinh thần tan nát, hắn chỉ còn là một cái xác không hồn, cố gắng níu giữ lấy hai mảnh sinh mạng đang dần lụi tàn. Mỗi lần cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, một tia hy vọng mỏng manh lại lóe lên, nhưng ngay lập tức bị nỗi tuyệt vọng nhấn chìm. Hắn đã từng nghĩ rằng mình có thể đứng ngoài cuộc, không bị cuốn vào vòng xoáy của thế gian, nhưng thực tế tàn khốc đã chứng minh điều ngược lại. Hắn đã bị cuốn vào, và cái giá phải trả là sự sống của bạn bè.
Khu rừng âm u, cây cối đổ nát, như chính tâm cảnh của Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, một sự cô độc không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì không một ai có thể hiểu được nỗi tuyệt vọng và sự hoài nghi đang xé nát nội tâm hắn. Con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự chiêm nghiệm và tĩnh lặng, giờ đây lại mang đến cho hắn cảm giác tội lỗi và bất lực khôn tả. Hắn đã luôn tránh né sự can thiệp, tránh né nhân quả, nhưng cuối cùng, nhân quả lại tìm đến hắn theo một cách tàn khốc nhất.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng tìm được một khe núi hẻo lánh, đủ để ẩn mình khỏi những con mắt dò xét của ma đạo. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, hòa cùng tiếng gió rít qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo, tĩnh mịch. Sự tĩnh lặng ấy gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng thở thoi thóp, yếu ớt của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo là còn vang vọng, như lời nhắc nhở về sự sống mong manh đang treo lơ lửng. Mùi đá lạnh, ẩm mốc và rêu phong bao trùm không gian, tăng thêm vẻ cô độc và u ám.
Trong khe núi hẹp, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đặt Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo xuống nền đá lạnh lẽo. Hắn cẩn thận dùng mảnh vải rách rưới từ đạo bào của mình để băng bó tạm thời những vết thương hở của họ, nhưng hắn biết đó chỉ là vô ích. Những vết thương bên ngoài không thấm vào đâu so với sự tàn phá bên trong, tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh đã ăn sâu vào linh hồn, phong bế sinh cơ, khiến họ trở nên lạnh lẽo như những khối băng. Hắn ngồi dựa vào vách đá, nhìn chằm chằm vào hai người bạn, đôi mắt vô hồn. Bóng tối dần bao trùm, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, và trong bóng tối ấy, những câu hỏi, những hoài nghi, những hình ảnh về cái chết và sự tàn phá cứ thế xâm chiếm tâm trí hắn.
"Con đường của ta... có thật sự là Đạo? Hay chỉ là một ảo ảnh ta tự tạo ra để trốn tránh trách nhiệm?" Lục Trường Sinh lẩm bẩm trong tâm trí, giọng nói nội tâm khản đặc vì tuyệt vọng. "Một tu sĩ chỉ tu hành vì bản thân, khi thiên h��� lầm than... thì có ý nghĩa gì? Đạo tâm vững như bàn thạch... vạn pháp bất xâm... nhưng nếu không thể bảo vệ những người ta quan tâm, thì có ích gì?" Hắn nhớ lại những lời mà hắn từng nói, từng tin tưởng, giờ đây chúng như những lưỡi dao sắc bén quay lại đâm vào chính hắn.
Hắn vuốt nhẹ lên khuôn mặt lạnh lẽo của Mộc Thanh Y, sau đó là Tiêu Hạo. Hắn cảm nhận sự yếu ớt của sinh mệnh họ, và một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên. Nỗi sợ mất đi những người quan trọng nhất, nỗi sợ hãi về sự vô dụng của bản thân. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, cố gắng tìm lại chút bình yên trong tâm hồn, nhưng tâm ma đã bắt đầu quấy nhiễu. Những hạt giống hoài nghi sâu sắc nhất, vốn đã nảy mầm từ lúc hắn chứng kiến sự thất bại tại Bạch Vân Quan, giờ đây đang lớn mạnh, đâm rễ sâu vào đạo tâm của hắn.
Hắn nhớ lại lời Trưởng Lão Thanh Vân trước khi hy sinh, "Chính đạo... bất diệt...!" Nhưng chính đạo đã diệt vong trước mắt hắn, những tu sĩ kiên cường đã ngã xuống, và hắn, một kẻ tự xưng là tu hành theo đạo, lại không thể làm gì. "Kiên định với Đạo của mình... nhưng nếu Đạo đó không thể bảo vệ những người ta quan tâm... nó có còn đáng để kiên định không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu hắn, không lời đáp.
Cả một đời hắn đã truy cầu sự tĩnh tại, sự vững vàng, nhưng giờ đây, tâm hồn hắn lại hỗn loạn như một bãi chiến trường. Tàn Pháp Cổ Đạo, thứ đã giúp hắn ổn định đạo tâm bao năm qua, giờ đây lại như một con dao hai lưỡi, khiến hắn càng cảm thấy cô độc và bất lực. Nó không mang lại sức mạnh bùng nổ, không ban cho hắn khả năng xoay chuyển càn khôn, mà chỉ khiến hắn chiêm nghiệm, chiêm nghiệm để rồi nhận ra sự nhỏ bé của mình.
Đêm tối buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng máu nhàn nhạt xuyên qua những kẽ núi, đổ bóng lên khuôn mặt tái nhợt của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, cùng với vẻ mặt đau khổ tột cùng của Lục Trường Sinh. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Con đường phía trước mịt mờ, và đạo tâm của hắn, vốn dĩ vững như bàn thạch, giờ đây đã trở thành một vực thẳm hoài nghi không đáy. Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong loạn lạc, và Lục Trường Sinh, người từng tự tin vào con đường của mình, giờ đây chỉ còn là một kẻ lạc lối, ôm lấy nỗi đau và sự tuyệt vọng, cùng với hai sinh mạng đang dần lụi tàn trong vòng tay. Hắn cần một câu trả lời, không phải cho thiên hạ, mà cho chính bản thân hắn, cho con đường mà hắn đã chọn, liệu nó có phải là một sự sai lầm lớn nhất của cuộc đời tu hành này không.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.