Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 531: Tương Lai Băng Hoại: Lời Nguyền Từ Vạn Cổ

Ánh bình minh nhuộm vàng Vạn Kiếm Sơn Trang, xua đi màn đêm u tịch, mang theo sinh khí tràn đầy. Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa trong một tàng kiếm các cổ kính, nơi những phiến đá xanh rêu phong lưu giữ hàng vạn năm kiếm ý. Hắn khoanh chân trên bồ đoàn đơn giản, đạo bào xám hòa vào sắc đá, chỉ có đôi mắt đen láy là dường như thu trọn vầng dương vừa hé, sáng lên một vẻ thâm sâu khó dò. Hắn đang củng cố Kiếm Tâm Đạo Ý, dung hợp nó với Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận dòng linh khí thanh tịnh luân chuyển trong thân thể, hòa cùng hơi thở của vạn vật. Nội tâm hắn thanh tịnh như hồ nước mùa thu không gợn sóng, mỗi nhịp đập của trái tim đều vang vọng cùng nhịp đập của thiên địa.

“Đạo tâm ta vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển.” Hắn thầm nhủ, lời nói nội tâm vang vọng rõ ràng, khẳng định sự kiên định sau những thấu triệt ở chương trước. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với Vạn Cổ Khai Thiên, với những quy tắc nguyên thủy, và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn.

Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc bình yên tuyệt đối ấy, một làn sóng năng lượng lạnh lẽo, âm u bất ngờ ập đến, như một bóng đêm vô hình len lỏi qua từng kẽ đá, xuyên thấu mọi phòng bị, trực tiếp xâm nhập vào thần hải của hắn. Đó không phải là một đòn công kích vật lý, mà là một sự xâm thực tinh thần, một luồng ý niệm vặn vẹo và đầy thù hận, mang theo hàng vạn lời nguyền rủa từ những linh hồn oán khí. Các giác quan bên ngoài của Lục Trường Sinh dần bị cắt đứt. Tiếng kiếm reo vang từ sân luyện kiếm xa xa bỗng chốc tan biến, tiếng suối chảy róc rách hóa thành âm thanh u ám, tiếng gió thổi vù vù trên đỉnh núi trở nên ghê rợn như tiếng thở dốc của quỷ thần. Bầu không khí trong tàng kiếm các trở nên đặc quánh, lạnh lẽo thấu xương, như có hàng vạn mũi kim băng đâm vào da thịt. Ánh sáng ban mai rực rỡ bỗng chốc bị nuốt chửng, mọi thứ chìm vào một màu xám xịt, rồi từ từ biến dạng. Những phiến đá cổ kính nứt toác, những thanh kiếm treo trên tường rỉ máu, và cả không gian xung quanh cũng bắt đầu xoắn vặn, kéo hắn vào một vực sâu không đáy. Hắn cảm thấy mình bị rút cạn, bị kéo xuống, như một hòn đá chìm trong biển cả vô tận. Cảm giác bất lực và hoảng loạn ban đầu chợt trỗi dậy, nhưng Kiếm Tâm Đạo Ý lập tức phát sáng, cố gắng giữ vững bản nguyên. Tuy nhiên, luồng năng lượng tà ác kia quá mạnh mẽ, quá quỷ quyệt, nó không tấn công trực diện mà dùng sức mạnh của ảo cảnh để bóp méo nhận thức của hắn, khiến hắn không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Từng mảnh ký ức về những điều hắn trân trọng, những người hắn quan tâm, bắt đầu hiện lên, nhưng tất cả đều bị nhuốm một màu u tối, bi thương. Hắn biết, đây là Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn đang đối mặt với một cuộc chiến không phải bằng thần thông, mà bằng ý chí, bằng chính đạo tâm của mình. Hắn hít một hơi sâu trong vô thức, cố gắng giữ vững chút tỉnh táo cuối cùng, chống lại sức kéo vô hình đang muốn nhấn chìm hắn vào vực thẳm. Nhưng mọi nỗ lực dường như vô vọng, tầm nhìn của hắn dần bị bao phủ bởi một màu đỏ rực, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn nôn nao khó chịu.

***

Lục Trường Sinh thấy mình đứng giữa một đại dương máu đỏ ngầu, vô biên vô tận, trải dài đến chân trời mà không có điểm dừng. Bầu trời không còn là vòm xanh thẳm mà hắn từng biết, mà là một màn đêm bị xé toạc, những vết rách lớn hằn lên như vết thương rỉ máu của thiên địa. Từ những vết rách đó, những mảnh vỡ của các vì sao, của những lục địa đã bị hủy diệt trôi nổi trong không trung, rồi rơi xuống như những giọt nước mắt của thần linh, tạo thành những cơn mưa máu tầm tã. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh và tro tàn trộn lẫn vào nhau, bám chặt lấy khứu giác, khiến hắn gần như không thể thở nổi. Tiếng sóng máu cuồn cuộn vỗ vào bờ, không phải là âm thanh của đại dương mà là tiếng gào thét thảm thiết, tiếng rên rỉ đau đớn của hàng tỷ sinh linh đã bị hủy diệt. Từ biển máu đó, vô số khuôn mặt méo mó, những cánh tay gầy guộc, những ngón tay xương xẩu giãy giụa vươn lên, cố gắng níu kéo một điều gì đó đã mất. Đó là những linh hồn bị hủy diệt, bị ma khí vặn vẹo, bị nỗi tuyệt vọng nuốt chửng, tất cả đều đang kêu gào trong câm lặng, hoặc bằng những âm thanh ghê rợn không thể diễn tả.

Hắn cố gắng định thần, ánh mắt quét qua khung cảnh kinh hoàng. Ngọn núi Vạn Kiếm Sơn Trang hùng vĩ giờ chỉ còn là một đống đổ nát, những thanh kiếm cổ xưa cắm xiên vào xác người, kiếm ý tan nát. Hắn nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc, nhưng lại bị bóp méo đến ghê rợn. Mộc Thanh Y, người con gái mang vẻ đẹp thanh thoát như tiên, giờ đây bị trói buộc bằng những sợi xích đen, treo lơ lửng giữa không trung. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ chỉ còn là một hố sâu vô hồn, tràn ngập sự tuyệt vọng không thể cứu vãn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng gãy nát, vỡ thành từng mảnh vụn. Hắn muốn chạy đến cứu nàng, nhưng thân thể lại không thể nhúc nhích, như bị một thứ xiềng xích vô hình trói chặt.

“Thanh Y!” Hắn gào lên trong vô vọng, nhưng chỉ có tiếng sóng máu đáp lại.

Rồi hắn thấy Kiếm Lão Nhân, mái tóc bạc phơ giờ dính đầy máu khô, lưng còng gục ngã trên một vũng máu, ánh mắt sắc bén như kiếm giờ đây đã hoàn toàn tan nát, chỉ còn lại sự trống rỗng của một người đã đánh mất tất cả niềm tin. Thanh kiếm của ông, biểu tượng của đạo lý cương trực, giờ nằm gãy vụn bên cạnh, lưỡi kiếm nhuốm đen. “Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật,” lời ông từng nói vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, nhưng giờ đây nó chỉ như một lời nguyền, một sự chế giễu cho sự thất bại của hắn.

Không chỉ có thế, Tiêu Hạo, người bạn hoạt bát, dí dỏm của hắn, đang bị ma khí nuốt chửng. Cơ thể hắn dần biến dạng, biến thành một linh hồn méo mó, khuôn mặt không còn vẻ hiếu kỳ mà chỉ là một hố đen không đáy, nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn nghe thấy tiếng Tiêu Hạo gào thét tên hắn trong những giây phút cuối cùng, một tiếng kêu thảm thiết và đầy trách móc.

“Lục Trường Sinh! Ngươi đã làm gì?” Tiếng gào thét đó cứ vang vọng, không phải chỉ của Tiêu Hạo, mà của hàng vạn linh hồn khác, tất cả đều đổ lỗi cho hắn, cho sự yếu đuối, cho sự kiên định sai lầm của hắn.

Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ điều khiển tất cả, không lộ diện bằng hình hài cụ thể, nhưng giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp của hắn vang vọng khắp không gian, như tiếng vọng từ vực sâu tăm tối nhất của Vạn Cổ Khai Thiên. Mỗi lời nói đều như một nhát dao đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh.

“Nhìn xem, Lục Trường Sinh! Đây là cái giá cho sự ‘kiên định’ ngây thơ của ngươi!” Giọng Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, pha lẫn sự đắc thắng tột cùng. “Thế giới này đã tan nát, linh hồn tan biến, tất cả là do ngươi không đủ mạnh, không dám chấp nhận sức mạnh chân chính! Ngươi cứ khư khư giữ lấy cái gọi là ‘đạo tâm vững chắc’, cái ‘Tàn Pháp Cổ Đạo’ mục nát đó, trong khi thiên hạ đang chìm trong biển máu. Ngươi muốn tu hành vì bản thân? Để làm gì? Để rồi nhìn thấy những kẻ ngươi quan tâm chìm trong tuyệt vọng, vì ngươi không đủ sức cứu vớt sao? Sức mạnh của chính đạo quá chậm chạp, quá yếu ớt, không thể ngăn chặn được tai ương này!”

Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục rót vào tai hắn những lời lẽ mỉa mai, châm biếm, đầy sự tự tin vào sức mạnh của mình. “Ngươi có thể thay đổi tất cả... chỉ cần từ bỏ cái đạo lý hư vô đó, nắm lấy ma đạo, và ngươi sẽ là chúa tể! Ngươi sẽ có được sức mạnh tối thượng để định đoạt vận mệnh của Vạn Cổ Khai Thiên, để kết thúc sự hỗn loạn này ngay lập tức! Ngươi sẽ không phải nhìn thấy những cảnh tượng này nữa! Hãy nhìn vào bản thân ngươi đi, ngươi vẫn chỉ là một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn, với linh căn tạp. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm được gì? Tất cả những gì ngươi đã đạt được, chỉ là sự ảo tưởng về sức mạnh của bản thân! Chính ngươi đã dẫn đến kết cục này, Lục Trường Sinh!”

Mỗi lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh đều như một gông cùm trói chặt lấy tâm trí Lục Trường Sinh, những hình ảnh bi thảm cứ xoáy sâu vào nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn – sợ hãi sự bất lực, sợ hãi không thể bảo vệ những người hắn yêu thương, sợ hãi trở thành kẻ gây ra tai họa. Cảm giác tội lỗi đè nặng lên hắn, những tiếng kêu gào trách móc vang vọng từ biển máu, từ bầu trời, từ chính những người bạn của hắn. “Không... đây không phải là thật... ta không thể để điều này xảy ra!” Lục Trường Sinh thầm gào lên trong nội tâm, một cảm giác tuyệt vọng tột cùng bắt đầu xâm chiếm, muốn nuốt chửng hắn. Hắn cảm thấy thân thể mình như đang tan rã, đạo tâm như một cây nến nhỏ sắp bị cơn bão dữ dập tắt. Đây là nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn, là tương lai mà hắn luôn cố gắng tránh khỏi, và giờ đây, nó hiện ra rõ ràng, tàn khốc đến mức hắn muốn gục ngã.

***

Dù bị nỗi tuyệt vọng và hình ảnh kinh hoàng bủa vây, dù cảm giác tội lỗi và sự bất lực muốn nhấn chìm hắn, Lục Trường Sinh không gục ngã hoàn toàn. Trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi đạo tâm của hắn tưởng chừng như sắp tan vỡ, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên từ sâu thẳm thần hải. Hắn nhớ lại những lời của Kiếm Lão Nhân: “Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật.” Hắn nhớ lại những lời phân tích sâu sắc của Cổ Thư Sinh về bản chất của Đạo và sự hưng vong của Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn nhớ lại những ngày tháng miệt mài tu luyện Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ.

Hắn nhận ra, ảo cảnh này không thể hiện sự thật. Nó là một sự bóp méo tàn độc, một lời nói dối trắng trợn được tạo ra để phá vỡ ý chí của hắn, để gieo rắc sự nghi ngờ vào con đường hắn đã chọn. Đạo của hắn không phải là để tránh né thất bại, mà là để vững vàng khi đối mặt với nó, để giữ vững bản nguyên ngay cả khi thế giới xung quanh sụp đổ. Thất bại, suy cho cùng, chỉ là một phần của con đường. Điều quan trọng không phải là không bao giờ thất bại, mà là không bao giờ từ bỏ chính mình, không bao giờ để bản thân bị tha hóa.

“Kiếm Tâm Đạo Ý” trong hắn bùng lên, không phải để tấn công, mà là để cắt đứt mọi xiềng xích của tuyệt vọng, để thanh lọc mọi tà niệm đang cố gắng xâm chiếm. Một luồng kiếm quang vô hình, trong suốt nhưng sắc bén vô cùng, quét sạch những hình ảnh bi thương đang giằng xé tâm can hắn. Nó không phá hủy ảo cảnh, mà là khiến hắn nhìn rõ bản chất giả tạo của nó. Cùng lúc đó, Tàn Pháp Cổ Đạo tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, một thứ ánh sáng không chói lóa nhưng lại đầy sức mạnh thanh lọc. Nó như một dòng suối mát lành chảy qua thần hải, rửa trôi đi những vết bẩn của tâm ma, giúp hắn nhìn rõ bản chất giả tạo của ảo cảnh, những lời lẽ dụ dỗ của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn cảm nhận được sự kết nối trở lại với bản nguyên của chính mình, với ý chí kiên cường không thể lay chuyển.

Nỗi tuyệt vọng tan biến dần, thay vào đó là sự phẫn nộ dâng trào. Không phải phẫn nộ vì những gì Ma Quân Huyết Ảnh đã làm, mà là phẫn nộ vì hắn đã suýt chút nữa để những ảo ảnh đó lung lay đạo tâm của mình. Hắn đã suýt chút nữa tin vào những lời dối trá đó, tin rằng con đường mình chọn là sai lầm.

“Thất bại không phải là kết thúc, Huyết Ảnh!” Lục Trường Sinh thầm gầm lên trong nội tâm, giọng nói kiên định, vang vọng khắp thần hải, áp đảo cả tiếng sóng máu và những lời chế giễu của Ma Quân Huyết Ảnh. “Từ bỏ bản thân mới là thất bại thực sự! Đạo của ta là để giữ vững bản ngã, để không bao giờ trở thành thứ mà ngươi mong muốn!”

Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo càng lúc càng mạnh mẽ, bao bọc lấy hắn, tạo thành một lá chắn kiên cố chống lại ma khí và ảo ảnh. Hắn đứng vững giữa biển máu, giữa những linh hồn kêu gào, nhưng tâm hồn hắn lại bình yên đến lạ. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong sự biến động, sự kiên định trong sự vô thường.

“Tu hành vì bản thân, chính là để có thể đứng vững trước những cảnh tượng này, để không tuyệt vọng... để không bị tha hóa, không bị ngươi biến thành một kẻ như ngươi,” Lục Trường Sinh tiếp tục thầm nhủ, từng lời như khắc vào đá. “Và rồi, ta mới có thể tìm cách tu hành vì thiên hạ, không phải vì sợ hãi những cảnh tượng này, mà vì niềm tin vào Đạo, vào chính nghĩa. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Ngươi không thể bẻ gãy đạo tâm của ta, Ma Quân Huyết Ảnh! Ngươi không thể biến ta thành kẻ mà ngươi muốn!”

Hắn đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của việc ‘tu hành vì bản thân’ – đó không phải là sự ích kỷ, mà là sự tự chuẩn bị, sự tự tôi luyện để trở thành một ngọn đèn đủ sáng, đủ bền bỉ để không bị dập tắt bởi bất kỳ cơn gió dữ nào của thế gian. Chỉ khi ngọn đèn ấy cháy sáng rực rỡ, nó mới có thể soi rọi cho những linh hồn lạc lối, mới có thể dẫn đường cho thiên hạ giữa đêm tối hỗn loạn. Sự kiên định của hắn, chính là niềm hy vọng duy nhất, là tấm gương phản chiếu sự bất diệt của Đạo giữa những biến cố vạn cổ. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén và kiên nghị hơn bao giờ hết, xuyên thấu qua màn sương của ảo ảnh, nhìn thẳng vào bản chất của sự lừa dối. Hắn đã vượt qua.

***

Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như vừa vật lộn với một con thú dữ. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, thấm ướt cả mái tóc đen. Tàng kiếm các vẫn trầm mặc, những phiến đá xanh vẫn vững chãi, tiếng kiếm reo vang từ sân luyện kiếm vẫn đều đặn, tiếng suối vẫn róc rách chảy, và ánh nắng ban mai vẫn rực rỡ chiếu qua khe cửa sổ. Mùi đá núi đặc trưng và hương vị của linh khí nguyên thủy tràn ngập không gian, xua tan đi mùi máu tanh và tử khí còn vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn đã trở về thực tại, nhưng cảm giác về ảo cảnh kinh hoàng vẫn còn in đậm, chân thực đến rợn người.

Kiếm Lão Nhân, Cổ Thư Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, những người đã cảm nhận được sự bất thường trong linh khí của Lục Trường Sinh từ xa, đã vội vã chạy đến. Họ đứng lặng lẽ bên ngoài tàng kiếm các, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo hắn. Mộc Thanh Y, với vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt phượng tràn đầy sự sốt ruột và quan tâm, dường như muốn lao vào bên trong ngay lập tức. Tiêu Hạo đứng ngồi không yên, bàn tay siết chặt, nỗi bồn chồn hiện rõ trên khuôn mặt. Cổ Thư Sinh và Kiếm Lão Nhân thì trầm ngâm hơn, nhưng ánh mắt họ cũng không giấu được sự lo lắng sâu sắc.

Lục Trường Sinh đứng dậy, phủi bụi trên bộ đạo bào xám đã hơi nhăn nhúm. Hắn bước ra khỏi tàng kiếm các, đối mặt với bốn người bạn đang chờ đợi. Khuôn mặt hắn vẫn còn thoáng vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ hoảng loạn hay tuyệt vọng nào, mà là một sự kiên định, sắc bén hơn bao giờ hết, như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện qua ngàn lửa.

Kiếm Lão Nhân, với giọng trầm khàn đặc trưng, khẽ hỏi, ánh mắt sắc bén như kiếm thăm dò: “Trường Sinh, ngươi... đã thấy gì?”

Lục Trường Sinh hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh. Giọng hắn ban đầu hơi khàn đặc, nhưng rồi dần trở nên vững vàng, chắc chắn, từng lời nói như đúc từ thép. “Một cơn ác mộng. Một tương lai mà ta không thể chấp nhận. Một thế giới chìm trong biển máu, những linh hồn bị hủy diệt, và những người ta quan tâm... tất cả đều tan nát.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào không khí. “Nhưng cũng là một lời nhắc nhở... rằng đạo của ta, không thể lung lay. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”

Mộc Thanh Y vội vã tiến lên một bước, đôi mắt phượng nhìn hắn đầy lo lắng, xen lẫn sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng không thể tưởng tượng được hắn đã phải trải qua những gì trong ảo cảnh khủng khiếp đó. “Ngươi không sao chứ?”

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhạt nhưng vững vàng, đầy ý nghĩa. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là sự tự tin, sự kiên định của một người đã vượt qua được thử thách tột cùng. “Ta... càng thêm vững vàng, Thanh Y. Ta đã hiểu rõ hơn về bản chất của hắn, và con đường của ta. Hắn muốn ta tuyệt vọng, muốn ta từ bỏ chính đạo để nắm lấy ma đạo. Hắn muốn ta tin rằng sự kiên định của ta là nguyên nhân dẫn đến tai họa. Nhưng hắn đã nhầm.”

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, chiếu rọi khắp Cửu Thiên Linh Giới. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Ta sẽ không trở thành chúa tể thế gian bằng ma đạo, mà sẽ đứng vững bằng đạo lý của chính mình.”

Cổ Thư Sinh khẽ vuốt chòm râu bạc, trong mắt ông ánh lên một vẻ mãn nguyện sâu sắc, như đã tìm thấy lời giải cho một câu đố khó. Ông gật đầu, thầm nhủ: “Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về ‘người phá vỡ cục diện’ ngày càng rõ ràng. Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Lục Trường Sinh đã nhìn thấy, và đã chọn.”

Kiếm Lão Nhân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một tia sáng ấm áp, một niềm tin tuyệt đối vào chàng trai trước mặt. Ông biết, ‘ý chí bất diệt’ của Lục Trường Sinh không chỉ là lời nói suông, mà đã trở thành hiện thực, được tôi luyện qua biển máu và vực thẳm tuyệt vọng.

Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng trong lòng hắn đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ chân thành. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, không chỉ về tu vi, mà còn về đạo tâm.

Lục Trường Sinh hít thở sâu, cảm nhận sự sống động của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên đang cuộn chảy trong huyết quản. Thử thách của Ma Quân Huyết Ảnh đã thất bại, và điều đó chắc chắn sẽ khiến hắn phải dùng đến những chiêu trò tàn độc và trực diện hơn. Nhưng Lục Trường Sinh không sợ hãi. Hắn đã vượt qua được nỗi sợ hãi lớn nhất của chính mình. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong sự biến động, sự kiên định trong sự vô thường, và một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ là con đường của sự cân bằng và kiên định, mà còn là con đường của ý chí bất diệt, một ý chí có thể xuyên phá mọi chướng ngại, mọi mê hoặc. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với Ma Quân Huyết Ảnh, và hắn sẽ không chỉ vì bản thân, mà còn để trở thành một ngọn đèn soi rọi cho thiên hạ, một tấm gương phản chiếu sự bất diệt của Đạo giữa những biến cố vạn cổ. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của Ma Quân Huyết Ảnh – kẻ muốn biến tuyệt vọng thành sức mạnh, và hắn đã tìm thấy con đường để đối kháng lại thứ sức mạnh đó. Con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, càng thêm kiên định.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free