Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 544: Lầm Lạc Tiền Nhân: Cạm Bẫy Của Quyền Năng

Ánh sáng hiu hắt từ những cửa sổ nhỏ trên cao, xuyên qua lớp bụi thời gian lơ lửng trong không khí, vẽ nên những vệt vàng cam trên mặt sàn đá xanh phủ rêu phong của Tàng Thư Lâu Cổ. Lục Trường Sinh vẫn còn chìm trong dư âm của những lời Cổ Thư Sinh vừa nói, đặc biệt là về "Đạo của Thời Gian" và "những triết lý mà chỉ người có đạo tâm cực kỳ kiên cố mới có thể lĩnh hội." Một khao khát mãnh liệt dấy lên trong lòng hắn, không phải khao khát sức mạnh hay quyền năng, mà là khao khát sự thấu hiểu, khao khát được nhìn thấy chân tướng. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ánh sáng tri thức mà Cổ Thư Sinh mang lại đã soi rọi, giúp hắn nhìn rõ hơn phương hướng. Đạo tâm của hắn, sau một đêm giằng xé, giờ đây lại được củng cố thêm một tầng, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ. Hắn đã sẵn sàng tiếp tục hành trình, không chỉ vì bản thân, mà còn vì Đạo, vì thiên hạ, bằng một con đường vững chắc và kiên định hơn bao giờ hết.

Lục Trường Sinh ngồi đối diện Cổ Thư Sinh, giữa họ là những chồng điển tịch cổ đã ngả màu ố vàng, thậm chí có những cuốn đã mục nát một phần, được bao bọc bởi một lớp linh quang mờ nhạt để tránh hư hại thêm. Chúng được viết bằng những thứ ngôn ngữ cổ xưa, những ký tự như rồng bay phượng múa, mang theo hơi thở của những kỷ nguyên đã lùi xa vào dĩ vãng. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ đã cũ kỹ, tạo nên âm thanh như tiếng thở dài của thời gian. Đôi khi, Lục Trường Sinh còn cảm thấy như có những tiếng thì thầm vô hình, vọng lại từ sâu thẳm các kệ sách cao vút, đó là những linh hồn tri thức cổ xưa đang kể lại câu chuyện của chúng. Mùi giấy cũ, mực tàu đã phai mờ, hòa quyện với mùi thảo dược khô và bụi thời gian, tạo nên một hương vị đặc trưng, một sự trang nghiêm tĩnh tại mà hắn chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ nơi nào khác. Linh khí trong Tàng Thư Lâu không hề cuồng bạo hay mãnh liệt, mà bình ổn, tinh khiết, mang theo cảm giác của sự trường tồn, như chính những điển tịch mà nó bảo vệ.

Cổ Thư Sinh, trong bộ áo thư sinh cũ kỹ nhưng vẫn chỉnh tề, khẽ lật một trang sách cổ, ngón tay ông lướt nhẹ qua những dòng chữ đã bạc màu. Ánh sáng dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt nho nhã, tôn lên vẻ uyên bác trong đôi mắt tinh anh của ông. Ông ngẩng đầu lên, nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử, rồi trầm giọng cất tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm.

"Thời Vạn Cổ Khai Thiên, linh khí dồi dào, sinh linh mạnh mẽ, nhưng cũng là thời kỳ của những sai lầm vĩ đại. Nhiều người lầm tưởng sức mạnh là tất cả." Giọng Cổ Thư Sinh trầm bổng, mang theo sự uyên bác của người đã chứng kiến bao thăng trầm.

Lục Trường Sinh chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Hắn khẽ hỏi, giọng điệu khiêm tốn nhưng ánh mắt kiên định. "Tiền bối, ý người là... họ đã chạy theo ngọn mà quên đi gốc rễ?"

Cổ Thư Sinh gật đầu, đưa tay vuốt chòm râu bạc, một nụ cười ẩn ý hiện trên môi. "Chính xác. Giống như một cây cổ thụ, rễ không vững, cành lá càng xum xuê, gió càng dễ quật đổ. Trong thời đại đó, với sự giàu có của linh khí, nhiều thiên tài đã xuất hiện, tu vi tăng tiến như vũ bão. Nhưng cũng có không ít người đã lạc lối, vì quá vội vàng theo đuổi cảnh giới cao siêu mà bỏ quên đi sự vun đắp nội tâm."

Ông lại chỉ vào một hình vẽ trên cuốn điển tịch, một bức họa khắc họa một vị Tiên Tôn uy nghi, nhưng thân hình lại như một khúc gỗ khô héo. "Có một vị Tiên Tôn, tên là Khô Mộc. Hắn tìm được một bộ công pháp nghịch thiên, có thể hấp thu linh khí thiên địa với tốc độ kinh người, trong một đêm đạt đến Hóa Thần, thậm chí chỉ trong vài thập niên đã chạm đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, một điều mà ngay cả những kẻ được mệnh danh là Thiên Chi Kiêu Tử cũng phải mất hàng ngàn năm. Thiên hạ ngưỡng mộ, xưng tụng hắn là 'Kỳ Tài Vạn Cổ', 'Người Định Đoạt Thiên Địa'."

Lục Trường Sinh hình dung ra cảnh tượng đó, một tu sĩ trẻ tuổi, đầy tham vọng, bỗng chốc vươn lên đỉnh cao, được vạn dân kính ngưỡng. Hắn cảm nhận được sự cám dỗ ghê gớm của một con đường như vậy, một con đường mà Ma Quân Huyết Ảnh đã vẽ ra cho hắn trong ảo ảnh. Hắn từng có cảm giác mình bất lực trước tốc độ tu luyện quá chậm của bản thân, nhưng giờ đây, lời kể của Cổ Thư Sinh lại dấy lên một nỗi lo lắng khác.

Cổ Thư Sinh tiếp tục, giọng điệu pha chút tiếc nuối. "Nhưng Khô Mộc lại không còn tâm hồn, chỉ còn là một cỗ máy tu luyện vô cảm. Hắn không có bạn bè, không người thân, không cảm xúc, chỉ có sự ám ảnh về sức mạnh. Hắn tin rằng, chỉ cần đạt đến đỉnh cao tuyệt đối, mọi vấn đề sẽ được giải quyết, mọi quy luật sẽ phải tuân theo ý hắn. Hắn không hiểu rằng, sức mạnh không phải là mục đích cuối cùng của Đạo, mà chỉ là một phương tiện. Hắn đã quên mất lý do ban đầu mình bước chân vào con đường tu hành, quên mất ý nghĩa của sinh mệnh, của vạn vật hữu linh."

Ông thở dài một tiếng, như tiếng lá khô rơi trong gió. "Cuối cùng, hắn bị chính linh khí cuồng bạo của mình phản phệ, hóa thành một pho tượng gỗ mục. Linh khí mà hắn hấp thu quá nhanh, quá nhiều, đã biến hắn thành một vật chứa rỗng tuếch, không có nội hàm, không có Đạo Tâm. Cành lá dù xanh tươi đến đâu, nếu gốc rễ đã mục ruỗng, thì cũng chỉ là sự giả tạo."

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, câu chuyện về Khô Mộc Tiên Tôn như một lời cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã từng nghĩ rằng sự bất lực của mình đến từ tốc độ tu luyện chậm chạp, nhưng giờ hắn hiểu rằng, sự bất lực thực sự đến từ việc thiếu đi sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo, sự thiếu hụt về căn nguyên nội tại. Nếu hắn không có Tàn Pháp Cổ Đạo, nếu hắn cũng chạy theo sức mạnh nhanh chóng, liệu hắn có trở thành một phiên bản khác của Khô Mộc Tiên Tôn? Cái "bình yên hư vô" mà Ma Quân Huyết Ảnh hứa hẹn, chẳng phải cũng là một dạng "tĩnh lặng chết chóc" tương tự, một sự tồn tại không có sinh khí, không có ý nghĩa?

Hắn mở mắt, nhìn Cổ Thư Sinh. "Vãn bối đã hiểu. Hắn đã quên đi 'Đạo' của chính mình, quên đi 'bản tâm' để chạy theo 'bản ngã' của sức mạnh."

Cổ Thư Sinh khẽ gật đầu, vẻ mặt tán thưởng. "Đúng vậy. Lịch sử đầy rẫy những bi kịch tương tự. Có vị Ma Đế tên là Hắc Thiên, hắn luyện một môn tà công, có thể nuốt chửng sinh mệnh của vạn vật để cường hóa bản thân. Hắn tin rằng, chỉ có sự hủy diệt mới mang lại sự tái sinh, chỉ có kẻ mạnh nhất mới có quyền định đoạt số phận của tất cả. Hắn đã tạo ra một đế chế hùng mạnh, càn quét khắp Lục Vực, Cửu Châu, khiến chúng sinh lầm than. Nhưng cuối cùng, hắn bị chính oán khí của những sinh linh mà hắn đã nuốt chửng phản phệ, hóa thành một đạo oán linh vĩnh viễn không thể siêu thoát, bị nhốt trong vòng luân hồi thống khổ, không bao giờ tìm thấy bình yên."

Ông dừng lại, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang chứng kiến lại những bi kịch cổ xưa. "Những câu chuyện về sự sụp đổ của các cường giả Vạn Cổ Khai Thiên này, chúng không chỉ là những huyền thoại xa xưa, mà là những bài học xương máu. Chúng cho thấy, dù sức mạnh có lớn đến đâu, thần thông có nghịch thiên đến mấy, nếu không có một Đạo Tâm vững chắc làm trụ cột, không có sự thấu hiểu về bản chất của vũ trụ, về sự cân bằng giữa sinh và diệt, thì tất cả đều sẽ sụp đổ. Họ đã bị cạm bẫy của quyền năng làm cho mờ mắt, tin rằng họ có thể đứng trên vạn vật, mà không nhận ra rằng họ cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong dòng chảy vĩ đại của Đạo."

Lục Trường Sinh ghi nhớ từng lời. "Vãn bối hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đầu tiên, cũng sẽ không phải là kẻ cuối cùng muốn cưỡng ép Đạo theo ý mình." Hắn thầm nhủ, "Và cái kết cục của hắn, nếu hắn vẫn cố chấp, có lẽ cũng sẽ không khác gì những tiền nhân lầm lạc này." Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc giữa những câu chuyện Cổ Thư Sinh kể và con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thời, không dụ dỗ bằng cảnh giới cao xa, mà tập trung vào sự vun đắp căn nguyên, sự kiên cố của nội tâm. Đó chính là con đường để tránh khỏi những bi kịch như Khô Mộc hay Hắc Thiên, con đường để thực sự đứng vững trước mọi biến động của thời đại.

Cổ Thư Sinh gật đầu, ánh mắt đầy khích lệ. "Ngươi đã nhìn thấy một phần chân tướng. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, không phải là yếu kém, mà là sự lựa chọn sáng suốt nhất. Nó là một chân lý cổ xưa, một triết lý đã được chứng minh qua hàng ngàn vạn năm hưng vong của các đạo thống. Nó không chỉ giúp ngươi tránh khỏi sự phản phệ của linh khí, mà còn giúp ngươi xây dựng một nền tảng vững như bàn thạch, để sau này, dù ngươi có đối mặt với bất kỳ sức mạnh hay cám dỗ nào, Đạo Tâm của ngươi cũng sẽ không bị lay chuyển." Ông khẽ nâng tay, chỉ về phía Lục Trường Sinh, "Đừng bao giờ quên rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Một khi tâm đã kiên định, dù đại thế biến thiên, bản tâm bất biến."

***

Thời gian trôi qua, ánh sáng ban ngày dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho sắc hoàng hôn ửng đỏ hắt qua những ô cửa sổ đã cũ kỹ của Tàng Thư Lâu Cổ. Những kệ sách cao vút, giờ đây chìm trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ còn những điểm sáng yếu ớt từ các pháp trận bảo vệ sách cổ, tạo nên một vẻ huyền ảo, cổ kính. Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên vị, giữa những chồng điển tịch, nhưng tâm trí hắn không còn vướng bận bởi những câu chữ mà sâu thẳm chìm vào suy tư. Hình ảnh những cường giả Vạn Cổ Khai Thiên kiêu hùng nhưng cuối cùng lại mang kết cục bi thảm hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Họ đã từng đứng trên đỉnh cao, hô mưa gọi gió, nhưng lại sụp đổ vì bỏ quên đi cái gốc rễ nội tại, vì bị quyền năng làm cho mê muội.

Lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh về "bình yên hư vô" lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, giờ đây mang một ý nghĩa đáng sợ hơn bao giờ hết. Hắn thầm nhủ: "Cái bình yên mà Ma Quân Huyết Ảnh nhắc tới... chẳng phải cũng là một dạng 'tĩnh lặng chết chóc' như những gì Cổ Thư Sinh vừa kể? Một cái cây không có rễ, dù cành lá có đẹp đến mấy, gió lớn cũng dễ quật đổ, rốt cuộc cũng chỉ chết khô mà thôi." Hắn nhận ra, lời dụ hoặc của Ma Quân không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về một sự 'giải thoát' khỏi khổ đau bằng cách loại bỏ mọi biến động, mọi sinh khí. Đó là một con đường dẫn đến hư vô, nơi không còn Đạo, không còn sự sống, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của cái chết.

Lục Trường Sinh mở mắt, nhìn về phía Cổ Thư Sinh, người vẫn đang lật giở một cuốn điển tịch khác, ánh mắt trầm tư. "Vãn bối nhận ra, những cám dỗ của Ma Quân Huyết Ảnh không phải là điều mới mẻ. Chúng chỉ là phiên bản hiện đại của những sai lầm mà các bậc tiền nhân đã mắc phải, là cạm bẫy của quyền năng được khoác lên tấm áo mới." Hắn cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng khi nhận ra điều này. Cái cảm giác dao động, bất lực đêm qua đã tan biến, thay vào đó là sự kiên định, vững vàng.

Cổ Thư Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt ông sắc bén như xuyên thấu tâm can Lục Trường Sinh. "Ngươi nói đúng. Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, và kẻ biết nhìn mới thấy. Nhiều người, khi đứng trước vực sâu của sức mạnh, đã chọn con đường dễ dàng nhất. Họ muốn bá chủ thiên hạ, thống nhất Cửu Thiên, nhưng quên mất rằng một đạo thống không có nền tảng nội tại vững chắc, chỉ là lâu đài trên cát. Ma Quân Huyết Ảnh của thời đại này, cũng chỉ là một phiên bản khác của những kẻ lầm lạc ấy. Hắn cũng muốn cưỡng ép Đạo, muốn định đoạt số phận của chúng sinh theo ý mình, tin rằng chỉ có hắn mới có thể mang lại 'bình yên'."

Cổ Thư Sinh khẽ thở dài. "Hắn không hiểu rằng, bình yên thực sự không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự hài hòa trong biến động, là sự thấu hiểu và chấp nhận quy luật của Đạo. Hắn muốn phá vỡ vòng luân hồi, muốn thống trị sự sống và cái chết, nhưng lại quên mất rằng chính sự tuần hoàn ấy mới là bản chất của vạn vật. Con đường hắn chọn, dù có vẻ nhanh chóng và hiệu quả, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến cùng một kết cục bi thảm như những tiền nhân đã từng."

Lục Trường Sinh lắng nghe, từng lời của Cổ Thư Sinh càng củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn từng hoài nghi liệu 'tu hành vì bản thân' có phải là ích kỷ không, khi mà chúng sinh đang lầm than. Nhưng giờ đây, một chân lý mới đã bừng sáng trong tâm trí hắn. "Vậy thì, 'tu hành vì bản thân', thực chất không phải là ích kỷ, thưa tiền bối. Mà là xây dựng nền móng kiên cố cho cái 'thiên hạ' mà chúng ta muốn bảo vệ?" Hắn hỏi, giọng điệu đã không còn chút nghi hoặc, mà tràn đầy sự thấu hiểu.

Cổ Thư Sinh mỉm cười, nụ cười hiền hậu mà thâm sâu. "Người đã tự tìm thấy câu trả lời. Đạo tâm là rễ, linh lực là thân, thần thông là cành lá. Rễ mục, thân khô, cành lá dù xanh tươi đến mấy cũng vô nghĩa, cũng chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng che đậy sự mục ruỗng bên trong. Khi Đạo Tâm vững như bàn thạch, linh lực mới có thể chảy ổn định, thần thông mới có thể phát huy chân chính uy lực. Con đường Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi, chính là đang vun đắp cái gốc rễ đó, vun đắp cho Đạo Tâm của ngươi trở nên kiên cố, vạn pháp bất xâm."

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển trong cơ thể hắn, không phải để tăng cường linh lực, mà để hóa giải những tạp niệm cuối cùng còn vương vấn trong tâm trí, để củng cố đạo tâm. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết chảy khắp châu thân, không mãnh liệt mà êm đềm, vững chắc, như dòng nước ngầm chảy sâu trong lòng đất, nuôi dưỡng vạn vật. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc giữa lời dạy của Cổ Thư Sinh và con đường tu luyện của mình, như thể Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà là một triết lý sống, một lời nhắc nhở không bao giờ được quên đi cái gốc rễ của mình.

Con đường này, dù chậm rãi, dù cô độc, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn có thể thực sự đứng vững giữa đại thế biến động, để không bị cuốn trôi bởi những cám dỗ của quyền năng hay những ảo ảnh của bình yên hư vô. Hắn hiểu rằng, để phá vỡ cục diện hiện tại, để đối đầu với Ma Quân Huyết Ảnh, không phải bằng cách chạy theo sức mạnh như những tiền nhân lầm lạc, mà bằng cách kiến tạo một nền tảng Đạo Tâm vững chắc, một con đường tu hành khác biệt, một chân lý sâu sắc hơn. Đó chính là ý nghĩa thực sự của "con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực, tràn đầy sự kiên định và thanh thản. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ, và những thách thức phía trước sẽ còn lớn hơn nhiều. Nhưng giờ đây, hắn đã có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của Đạo, về những cạm bẫy của quyền năng, và về giá trị của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free