Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 547: Thanh Lọc Nguyên Thủy: Đạo Tâm Vĩnh Trụ

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lễ Cổ Thư Sinh, bước đi nhẹ nhàng mà kiên định, chuẩn bị cho chặng đường phía trước. Hắn không nói thêm lời nào, bởi lẽ giữa hai người, sự thấu hiểu đã vượt lên trên ngôn ngữ. Cổ Thư Sinh cũng không giữ lại, chỉ dõi theo bóng lưng thanh thoát của Lục Trường Sinh, ánh mắt thâm thúy như biển cả ngàn năm. Hắn biết, một chặng đường mới, sâu sắc và đầy thử thách hơn, đang chờ đợi Lục Trường Sinh.

***

Trong Tàng Thư Lâu Cổ, không gian luôn giữ một vẻ tịch mịch cổ xưa, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn vạn lần so với thế giới bên ngoài. Từng phiến đá xanh phủ rêu phong trên tường, từng thớ gỗ lim đã hóa thạch của kệ sách cao vút, đều nhuốm màu tháng năm và tri thức. Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, những hành lang dài hun hút hiện lên như đường hầm dẫn vào quá khứ, nơi những linh hồn tri thức cổ xưa vẫn còn thì thầm những câu chuyện bị lãng quên. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, vừa trang nghiêm vừa có chút u hoài. Linh khí trong Tàng Thư Lâu vô cùng bình ổn, không hề có chút gợn sóng, đôi khi lại mang theo cảm giác của sự vĩnh hằng, của một dòng chảy bất biến.

Trong một gian phòng yên tĩnh nhất, nơi ánh sáng từ một pháp trận nhỏ treo lơ lửng giữa trần tỏa ra dịu nhẹ, Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn đã sờn cũ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bền bỉ. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy giờ đây nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động, như đang chìm sâu vào một thế giới khác. Khí tức từ thân thể hắn trầm ổn đến lạ thường, không hề có chút dao động hay bộc lộ ra ngoài, nhưng bên trong lại như có một dòng chảy cuồn cuộn, một luồng sinh khí đang lặng lẽ vận hành, tựa như một con sông ngầm chảy xiết dưới lòng đất.

Hắn đang nhập định, không phải là nhập định thông thường để hấp thu linh khí hay luyện hóa công pháp, mà là một loại nhập định sâu hơn, nhằm vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, để tâm thức có thể thâm nhập vào những tầng sâu nhất của bản nguyên, thanh lọc mọi tạp niệm. Những ảo ảnh và cám dỗ từ Ma Quân Huyết Ảnh, dù đã bị đẩy lùi, nhưng vẫn để lại những dấu vết li ti trong tâm thức, những gợn sóng vô hình cần được làm phẳng. Hơn nữa, những trải nghiệm trong ảo cảnh Thái Cổ đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới, một sự thôi thúc muốn tìm hiểu sâu hơn về bản chất của Vạn Cổ Khai Thiên, về khởi nguyên của Đạo. Hắn muốn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để tôi luyện đến tận cùng, để đạo tâm trở nên thuần khiết tuyệt đối, không còn một chút tỳ vết.

Cổ Thư Sinh ngồi cách đó không xa, thân y vẫn là bộ áo thư sinh cũ kỹ, tóc búi cao gọn gàng, tay đặt hờ trên một cuốn sách cổ bìa ngả màu thời gian. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước lượn lờ phảng phất hương thanh đạm. Ánh mắt thâm thúy của ông dõi theo Lục Trường Sinh, không chút xao nhãng. Trong thâm tâm, Cổ Thư Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa vô vàn suy tư.

“Đạo tâm kiên cố, lại muốn thâm nhập vào bản nguyên… gan dạ thật,” Cổ Thư Sinh độc thoại nội tâm. Ông đã chứng kiến quá trình Lục Trường Sinh trưởng thành, từ một phàm nhân mang linh căn tạp đến một tu sĩ có đạo tâm vững như bàn thạch. Nhưng việc Lục Trường Sinh muốn tự mình đi sâu vào bản chất của Vạn Cổ Khai Thiên, nơi mà ngay cả những cường giả cổ xưa nhất cũng phải e dè, lại là một sự dũng cảm khác biệt. Nơi đó không có quyền năng để tranh giành, không có danh vọng để thèm khát, chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy, sự vô định tuyệt đối, và nguy cơ tan biến bản ngã.

Ông hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, mà còn là một con đường Đạo độc nhất, không theo lối mòn của thế gian. Nó không thúc ép tu vi, mà tôi luyện đạo tâm, thanh lọc tâm trí. Và giờ đây, Lục Trường Sinh đang vận dụng nó đến tận cùng. Cổ Thư Sinh đặt chén trà xuống, một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh mịch. Thần sắc ông hơi ngưng trọng. Dù tin tưởng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh, ông vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Bản nguyên của vạn vật là một nơi kinh khủng, nơi mọi khái niệm về thời gian, không gian, thậm chí cả sự tồn tại của cá thể đều có thể bị xóa nhòa. Một ý niệm sai lầm, một chút dao động, đều có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.

Lục Trường Sinh, trong trạng thái nhập định sâu, không hề hay biết về những suy tư của Cổ Thư Sinh. Hắn đã hoàn toàn tách mình khỏi thế giới vật chất, tâm thức hắn đang lặn sâu vào vực thẳm của ý niệm, nơi Tàn Pháp Cổ Đạo đang tỏa ra ánh sáng vi diệu, dẫn lối và bảo vệ. Mỗi một tế bào, mỗi một niệm tưởng trong hắn đều đang được gột rửa, không chỉ là những tàn dư của Ma Quân, mà còn là những tạp niệm nhỏ bé nhất từ cuộc sống hàng ngày, những áp lực vô hình từ đại thế biến động, những vọng tưởng về tương lai hay tiếc nuối về quá khứ. Hắn muốn đạt đến một cảnh giới thuần khiết tuyệt đối, nơi đạo tâm không còn bị bất cứ điều gì lay chuyển, nơi ý chí trở nên trong suốt như pha lê. Đây là một hành trình gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến đấu nào bên ngoài, bởi đối thủ chính là bản thân hắn, là những gì sâu thẳm và khó nhận ra nhất trong nội tâm. Tàn Pháp Cổ Đạo chậm rãi, nhưng kiên trì, như một dòng nước chảy qua đá, từng chút một mài giũa, làm sạch, và củng cố.

***

Trong tâm thức, Lục Trường Sinh thấy mình đứng giữa một không gian bao la, không giới hạn. Nơi đây không có đất trời, không có ánh sáng hay bóng tối theo nghĩa thông thường, không có phương hướng hay điểm tựa. Nó là một vùng hư vô thuần túy, nhưng lại không hề trống rỗng. Thay vào đó, nó là sự hiện hữu của linh khí nguyên thủy cuồn cuộn như biển cả, những dòng năng lượng hỗn loạn không ngừng va đập, xoáy chuyển, tạo ra những "tiếng động" vô thanh – những âm thanh của sự hình thành và hủy diệt, của sự phân tách và hợp nhất, của sự vô thường và vĩnh hằng. Đó là âm hưởng của Vạn Cổ Khai Thiên, của thời khắc khởi nguyên khi vạn vật chưa thành hình, khi mọi thứ chỉ là một khối hỗn độn không tên.

Những ý niệm về sự hình thành vũ trụ, về sự hủy diệt và tái sinh không ngừng hiện hữu, trôi nổi xung quanh hắn như những hạt bụi khổng lồ, mỗi hạt đều chứa đựng một chân lý sâu thẳm nhưng cũng đầy mâu thuẫn. Chúng tạo thành một áp lực khổng lồ lên đạo tâm hắn, một áp lực không đến từ sức mạnh vật lý, mà từ sự vô định, sự hỗn loạn, và nguy cơ tan biến vào hư vô.

"Đây là... bản nguyên của Đạo? Hỗn độn đến vậy sao?" Lục Trường Sinh thầm nhủ. Tâm thức hắn cố gắng nắm bắt, cố gắng lý giải, nhưng mọi khái niệm, mọi lý luận đều trở nên vô nghĩa trước sự vĩ đại và không thể định hình này. Cảm giác lạnh lẽo của hư vô bao trùm, nhưng không phải cái lạnh buốt xương thịt, mà là cái lạnh của sự cô độc tuyệt đối, của sự không tồn tại. Sự mênh mông vô tận này có thể dễ dàng khiến bất kỳ tu sĩ nào lạc lối, hòa tan bản ngã vào dòng chảy nguyên thủy, trở thành một phần của sự hỗn loạn vô tri. Đây chính là cám dỗ lớn nhất mà hắn phải đối mặt trong môi trường này: cám dỗ về 'vô ngã' – hòa tan hoàn toàn vào Đạo nguyên thủy, mất đi bản ngã cá nhân, đạt đến một trạng thái không còn phân biệt ta và vạn vật, nhưng đồng thời cũng đánh mất đi ý nghĩa của sự tu hành.

Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Linh quang từ Tàn Pháp Cổ Đạo không rực rỡ chói lòa, mà tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu ngọc bích, bao bọc lấy tâm thức hắn. Ánh sáng này không phải để chống lại sự hỗn loạn, mà để duy trì bản ngã, tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình, giúp hắn không bị cuốn trôi vào dòng chảy vô định. Đồng thời, nó cũng như một bộ lọc, chậm rãi hấp thu và phân giải các ý niệm tạp loạn xung quanh, không phải là loại bỏ chúng, mà là chuyển hóa chúng, giúp Lục Trường Sinh nhìn thấu bản chất của từng ý niệm.

Hắn bắt đầu cảm nhận được sự "sống" của không gian này. Mỗi dòng linh khí cuộn chảy là một sinh mệnh, mỗi va chạm là một sự biến đổi, mỗi sự hình thành là một khởi đầu, mỗi sự tan rã là một kết thúc, nhưng không có kết thúc nào là vĩnh viễn, bởi sau đó lại là một khởi đầu khác. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, nhưng ở đây, tâm người cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh vĩ đại của Đạo.

Dưới sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh không còn cố gắng lý giải hay chống lại. Hắn buông bỏ mọi suy nghĩ, mọi khái niệm, chỉ giữ lại một ý niệm duy nhất: bản ngã của chính mình, sự tồn tại của Lục Trường Sinh. Hắn để tâm thức mình trôi nổi, quan sát, cảm nhận. Từ trong sự hỗn loạn đó, hắn bắt đầu nhận ra những trật tự tiềm ẩn, những quy luật vận hành của Đạo. Hắn thấy được sự cân bằng giữa hủy diệt và tái sinh, sự hài hòa giữa hư vô và hiện hữu.

Áp lực từ sự hỗn loạn dần trở thành một loại tôi luyện. Mỗi khi một dòng năng lượng nguyên thủy va đập vào "lớp màng bảo vệ" của Tàn Pháp Cổ Đạo, nó không gây tổn hại, mà ngược lại, lại tinh lọc thêm một tầng cho tâm thức của hắn. Những tạp niệm nhỏ bé nhất, những sợi dây liên kết vô hình với thế giới bên ngoài, thậm chí là cả những dấu vết tinh thần của Ma Quân Huyết Ảnh, đều bị dòng chảy nguyên thủy này cuốn đi, hoặc được Tàn Pháp Cổ Đạo chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết, củng cố thêm cho đạo tâm. Cảm giác vô định ban đầu dần được thay thế bằng một sự bình yên sâu sắc, một sự thấu hiểu về bản chất của sự tồn tại. Hắn không còn sợ hãi sự tan biến, bởi hắn đã hiểu rằng, ngay cả trong sự tan biến, vẫn có một hạt mầm của sự tái sinh.

Lục Trường Sinh đã thấu hiểu rằng, việc tu hành không phải là để trở thành một cái gì đó vĩ đại hơn, mà là để trở về với bản chất thuần khiết nhất của chính mình, để hiểu rõ "ta là ai" giữa dòng chảy vĩ đại của Đạo. Tàn Pháp Cổ Đạo không cho hắn sức mạnh để chinh phục Vạn Cổ Khai Thiên, mà cho hắn sự minh triết để hòa mình vào nó mà không đánh mất bản ngã. Hắn nhận ra, sự thuần khiết tuyệt đối không phải là vô cảm, mà là sự chấp nhận và bao dung mọi thứ, giữ vững bản tâm giữa vạn pháp biến thiên.

Khả năng thanh lọc và tôi luyện cực hạn của Tàn Pháp Cổ Đạo trong môi trường nguyên thủy này cho thấy nó sẽ là chìa khóa quan trọng để Lục Trường Sinh hóa giải những lo���i tà khí cao cấp và những đòn tấn công tinh thần từ Ma Quân Huyết Ảnh sau này. Bởi lẽ, Ma Quân Huyết Ảnh, dù có sức mạnh đến đâu, cũng chỉ là một thể hiện của sự hỗn loạn, của dục vọng bị biến chất. Và sự thấu hiểu về bản chất 'hỗn độn' và 'khởi nguyên' của Đạo mà Lục Trường Sinh đạt được sẽ giúp hắn có cái nhìn sâu sắc hơn về nguồn gốc của Ma Quân Huyết Ảnh và các bí mật cổ xưa của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc của Tàng Thư Lâu Cổ, nhuộm vàng những kệ sách cổ kính và phủ lên không gian một lớp bụi vàng huyền ảo, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi đồng tử đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà sáng bừng, thuần khiết như tinh tú vừa được gột rửa sau một cơn mưa rào. Chúng trong trẻo đến mức dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nhưng lại không hề có chút kiêu ngạo hay sắc bén, chỉ là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, phản chiếu cả dòng chảy của thời gian và sự vận hành của vạn vật.

Khí tức toàn thân hắn hoàn toàn thanh tịnh, không một chút tạp niệm hay gợn sóng nào có thể cảm nhận được. Sự nhẹ nhõm và thanh thoát bao trùm lấy hắn, như thể hắn vừa trút bỏ được gánh nặng của cả thế gian. Mùi giấy cũ và thảo dược khô trong Tàng Thư Lâu dường như cũng trở nên tinh khiết hơn, hòa quyện với hương thanh tịnh khó tả tỏa ra từ chính bản thân Lục Trường Sinh.

Hắn khẽ nhúc nhích, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể. Một cảm giác tự tại lan tỏa, không có chút gò bó hay nặng nề. Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một kiếm tiên vừa thoát tục, một đạo nhân vừa hoàn thành một vòng luân hồi. Dáng người hắn vẫn gầy, bộ đạo bào vải thô màu xám vẫn đơn giản, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt. Hắn đã đạt đến một cảnh giới mà mọi áp lực từ bên ngoài, mọi tạp niệm từ bên trong, đều không thể lay chuyển.

Cổ Thư Sinh, nãy giờ vẫn ngồi bất động, giờ đây cũng khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt ông vẫn thâm thúy, nhưng giờ đây có thêm một tia hài lòng và tán thưởng rõ rệt. Ông mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Lục Trường Sinh. Giữa hai người, không cần bất kỳ lời lẽ hoa mỹ hay câu từ giải thích nào. Cổ Thư Sinh đã chứng kiến toàn bộ quá trình, và ông hiểu rằng Lục Trường Sinh đã không chỉ vượt qua một thử thách, mà còn đạt được một sự tôi luyện đạo tâm phi thường.

Lục Trường Sinh cũng chỉ khẽ cúi đầu đáp lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt của Cổ Thư Sinh, và trong khoảnh khắc đó, một sự thấu hiểu sâu sắc truyền qua. Hắn biết ơn sự chỉ dẫn và bảo hộ vô hình của Cổ Thư Sinh, và Cổ Thư Sinh cũng nhận ra sự trưởng thành vượt bậc của người thanh niên trước mặt.

Cảnh giới đạo tâm của Lục Trường Sinh giờ đây đã đạt đến một tầm cao mới, không chỉ vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, mà còn thuần khiết đến mức gần như vô cấu. Hắn không còn bị ảnh hưởng bởi những cám dỗ về quyền năng hay danh vọng, cũng không còn sợ hãi sự hỗn loạn hay vô định. Hắn đã hiểu rằng, bản thân hắn, cái tôi của hắn, là một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy đại thế biến thiên. Sự thanh lọc nguyên thủy trong Vạn Cổ Khai Thiên đã gột rửa mọi thứ, để lại một đạo tâm trong trẻo, không tì vết.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết của Tàng Thư Lâu tràn vào cơ thể, hòa quyện với khí tức thanh tịnh của chính mình. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, đã được khẳng định một lần nữa. Hắn không chạy theo sức mạnh hay tốc độ, mà chọn con đường bền bỉ, kiên định, tôi luyện bản thân từ sâu bên trong.

Cảnh giới đạo tâm thuần túy và kiên cố này là nền tảng vững chắc cho sự lĩnh ngộ lớn lao của Lục Trường Sinh về 'tu hành vì bản thân là nền tảng vững chắc để có thể tu hành vì thiên hạ'. Hắn đã hiểu rằng, chỉ khi bản thân mình vững vàng, mình mới có thể thực sự giúp đỡ người khác mà không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả hay dục vọng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.

Lục Trường Sinh bước ra khỏi gian phòng yên tĩnh, ánh bình minh trải dài trên những hành lang cổ kính. Hắn không còn cảm thấy bất kỳ áp lực nào từ Ma Quân Huyết Ảnh hay từ sự hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới. Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện đến cực điểm của sự thuần khiết, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free