Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 550: Đạo Lộ Vô Ngại: Kiên Cố Bản Thân, Vạn Vật Đồng Sinh

Khi ánh dương đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng xuyên qua khung cửa sổ đá của Tàng Thư Lâu Cổ, nhuộm vàng những giá sách và những trang giấy cũ kỹ, Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Một luồng khí tức thanh tịnh và an nhiên tỏa ra từ cơ thể hắn, không hề có sự bùng nổ của linh lực hay chân nguyên, mà là một sự bình ổn tuyệt đối, như thể hắn đã hòa mình vào chính Đạo. Mọi tạp niệm, mọi áp lực từ bên ngoài, mọi lời xì xào nghi hoặc về con đường của hắn giờ đây đã hoàn toàn tan biến, không còn chút gợn sóng nào có thể làm vẩn đục tâm trí hắn.

Hắn từ từ đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Động tác của hắn không hề có sự gò bó hay nặng nề, mà lại uyển chuyển và tự nhiên, như một cây liễu non đung đưa trong gió xuân. Cơ thể hắn cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè nén từ lâu. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một sức mạnh không đến từ tu vi hay công pháp, mà đến từ sự kiên cố của đạo tâm, từ sự thấu triệt chân lý.

Lục Trường Sinh bước đi trong không gian Tàng Thư Lâu Cổ, tiếng bước chân khẽ khàng không làm xáo động sự tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với từng cuốn sách, từng linh khí trong không gian này. Mỗi bước chân là một sự khẳng định, một sự chấp nhận trọn vẹn con đường mà hắn đã chọn. Con đường 'tu hành vì bản thân' không còn là một lựa chọn đơn độc hay ích kỷ, mà là một lời hứa, một trách nhiệm sâu sắc nhất với chính bản thân và với cả Cửu Thiên Linh Giới.

Trong tâm trí hắn, hình ảnh ngọn hải đăng vẫn sừng sững, ánh sáng vẫn kiên định. Nó không chỉ là một biểu tượng, mà đã trở thành một phần của bản ngã hắn, một phần không thể tách rời. Hắn biết rằng, Ma Quân Huyết Ảnh đang chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng, muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới. Hắn biết rằng, tai ương đang rình rập, và vô số sinh linh sẽ phải đối mặt với sự hủy diệt. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã không còn. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường, một sự tự tin vững chắc.

"Ma Quân Huyết Ảnh có thể gieo rắc tuyệt vọng," Lục Trường Sinh tự thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn đầy kiên định. "Nhưng hắn không thể lay chuyển ngọn hải đăng này. Hắn có thể bẻ gãy ý chí của những kẻ yếu đuối, nhưng hắn không thể dập tắt ánh sáng của ta." Hắn hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất của Ma Quân Huyết Ảnh là khả năng thao túng tâm trí, gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng đối với một đạo tâm đã được tôi luyện đến mức thuần khiết và kiên cố như hắn, những đòn tấn công tinh thần đó sẽ trở nên vô hiệu.

"Ta sẽ đứng vững, vì chính ta, và vì những ai cần ánh sáng," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Đây không phải là một lời tuyên bố hùng hồn trước thiên hạ, mà là một lời thề nguyện sâu sắc nhất với chính bản thân hắn. Hắn không cần phải hô hào mọi người theo mình, không cần phải gánh vác trách nhiệm của một 'anh hùng cứu thế'. Hắn chỉ cần đứng vững, kiên định trên con đường của mình, tỏa ra ánh sáng của sự bình yên và chân lý. Và chính sự tồn tại kiên định ấy sẽ là nguồn cảm hứng, là niềm hy vọng, là điểm tựa cho những thế lực chính đạo đang suy yếu, dẫn dắt họ một cách gián tiếp.

Cổ Thư Sinh, vẫn ở góc khuất, nhìn thấy Lục Trường Sinh quay lưng bước đi, không hề ngoái lại. Ông mỉm cười nhẹ. Ngọn hải đăng đã được xây dựng xong. Giờ đây, nó đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của Cửu Thiên Linh Giới. Sự kiên định và lĩnh ngộ sâu sắc của Lục Trường Sinh sẽ là yếu tố then chốt giúp hắn đối phó với những cám dỗ và đòn tấn công tinh thần tàn độc hơn của Ma Quân Huyết Ảnh trong tương lai. Việc Lục Trường Sinh chấp nhận con đường của mình một cách trọn vẹn sẽ mở ra những cánh cửa mới cho sự phát triển của Tàn Pháp Cổ Đạo, giúp hắn hóa giải những loại tà khí cao cấp hơn. Ánh sáng của hắn, dù không rực rỡ chói lọi, nhưng sẽ là ánh sáng bền bỉ nhất, đủ sức soi đường cho cả một thời đại đang chìm trong u tối. Lục Trường Sinh đã không còn băn khoăn về mục đích của mình, hắn đã thực sự trở thành một ngọn hải đăng của sự chân ngộ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

***

Tàng Thư Lâu Cổ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, vẫn chìm trong bầu không khí tĩnh mịch, trang nghiêm. Những bức tường đá xanh phủ một lớp rêu phong mịn màng, kể lại câu chuyện về hàng ngàn năm lịch sử. Các kệ sách cao vút, chạm tới trần nhà được chạm khắc tinh xảo, chất đầy những cuộn trúc ố vàng, những bản kinh cổ xưa, và những bộ sách đá nặng trịch. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và ký ức. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lùa qua những khe cửa đá, mang theo tiếng xào xạc của lá cây cổ thụ bên ngoài và tiếng thì thầm vô hình của những linh hồn tri thức đã ngủ yên hàng vạn năm. Linh khí trong Tàng Thư Lâu Cổ bình ổn đến lạ, không dữ dội hay cuồng bạo, mà êm đềm, thanh khiết, như một dòng suối ngầm chảy mãi qua thời gian. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ nhỏ trên cao, hoặc từ những pháp trận chiếu sáng dịu nhẹ, rải đều trên những hành lang dài hun hút, tạo nên một cảnh tượng vừa huyền ảo vừa cổ kính.

Giữa một chồng sách cổ cao ngất, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, giờ đây đã hoàn toàn hé mở, ánh lên vẻ thấu suốt sâu sắc, không còn vướng bận bất kỳ nghi hoặc hay tạp niệm nào. Hắn không còn vẻ nhập định mê man, mà là một trạng thái tỉnh táo hoàn toàn, thấu triệt mọi điều. Hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi linh khí lưu chuyển trong cơ thể, hòa cùng nhịp thở đều đặn, thanh tịnh của mình. Từng mạch suy nghĩ trong tâm trí hắn cũng trở nên rõ ràng, mạch lạc, như dòng suối trong vắt chảy qua một thung lũng yên bình.

Mọi bài học từ ảo cảnh Vạn Cổ Khai Thiên – về sự hình thành thế giới, sự hưng vong của các đạo thống, sự trỗi dậy và suy tàn của các chủng tộc – cùng những cám dỗ từ Ma Quân Huyết Ảnh, đều được hắn phân tích, lọc bỏ, và cuối cùng quy về một gốc rễ duy nhất: sự kiên cố của đạo tâm cá nhân. Hắn nhận ra, dù thế giới có biến động ra sao, dù linh khí có hỗn loạn đến mức nào, hay tà đạo có trỗi dậy hùng mạnh đến đâu, tất cả đều không thể lay chuyển một đạo tâm đã vững như bàn thạch.

Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với vạn vật, không phải là sự hòa nhập để tan biến, mà là sự thấu hiểu để đứng vững. Hắn đã từng băn khoăn, liệu con đường "tu hành vì bản thân" có phải là ích kỷ hay trốn tránh trách nhiệm. Nhưng giờ đây, mọi nghi vấn đã tan biến như sương khói gặp nắng mai.

"Thế gian vạn vật, đều khởi phát từ một. Đạo của ta, cũng vậy," Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng rõ ràng trong tâm trí hắn, không chút gợn sóng. "Bản thân là gốc, thiên hạ là cành lá. Gốc không vững, cành lá sao xanh? Nếu ta không thể tự mình đứng vững, không thể tự mình giữ cho đạo tâm kiên cố, thì lấy gì để che chở, để dẫn dắt người khác? Một kẻ đạo tâm lay động, liệu có thể chỉ lối cho những tâm hồn lạc lối?"

Hắn chậm rãi mở mắt hoàn toàn, hơi thở của hắn đều đặn, thanh khiết. Một vầng hào quang vô hình, không phải linh lực, mà là khí chất thanh tịnh và an nhiên, bao quanh hắn. Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng đến không tưởng, như một chiếc lá rơi vào lòng đất, không chút âm thanh. Đôi chân hắn bước đi uyển chuyển giữa các giá sách cao vút, không hề vướng bận, không hề vội vã. Mỗi bước đi là một sự khẳng định, một sự chấp nhận trọn vẹn con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự kiên định nội tại, của chân ngộ đạo tâm. Mùi hương của sách cổ, của gỗ mục, và của linh khí thanh khiết dường như càng làm tâm trí hắn thêm minh mẫn, thêm vững vàng.

***

Khi ánh dương đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ hơn vào Tàng Thư Lâu Cổ, nhuộm vàng những trang giấy cũ kỹ, Cổ Thư Sinh chậm rãi bước tới. Ông vận một chiếc áo thư sinh cũ kỹ, màu xám tro đã bạc phai theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ nho nhã, thanh cao. Mái tóc đen pha bạc được búi gọn gàng trên đỉnh đầu, tôn lên vẻ uyên bác của ông. Trên tay ông, là một quyển sách cổ đã ố vàng, bìa sách đã sờn rách, nhưng dường như chứa đựng vô số tri thức cổ xưa. Đôi mắt thâm thúy của ông ẩn chứa vẻ hài lòng sâu sắc khi quan sát Lục Trường Sinh. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàn đá nhỏ, nơi có vài cuốn sách đang mở.

Lục Trường Sinh ngồi xuống, dáng vẻ điềm tĩnh, không chút cung kính thái quá hay tự phụ. Hắn nhìn Cổ Thư Sinh, trong ánh mắt không còn sự tìm kiếm, không còn sự băn khoăn. Thay vào đó là một vẻ thấu suốt, một sự vững vàng đã tìm thấy con đường của riêng mình.

Cổ Thư Sinh vuốt nhẹ chòm râu bạc, môi nở một nụ cười ẩn ý. "Trường Sinh, ngươi đã tìm thấy gì trong biển tri thức và cõi Vạn Cổ mà ta đã cho ngươi chiêm nghiệm?" Giọng nói của ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm, nhưng cũng chứa đựng một niềm mong mỏi, một sự khích lệ vô hình.

Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu đáp lễ, rồi ngẩng lên, ánh mắt kiên định. "Tiền bối, ta đã tìm thấy chính mình. Và từ đó, ta hiểu được ý nghĩa thực sự của việc phụng sự thiên hạ." Hắn ngừng một chút, dường như đang sắp xếp lại những suy nghĩ đã trở nên rõ ràng trong tâm trí. "Trước đây, ta từng nghĩ, để cứu vớt chúng sinh, để đối mặt với đại thế biến động, người tu hành phải ra sức mạnh mẽ, phải đứng ra hô hào, dẫn dắt. Nhưng sau khi chiêm nghiệm Vạn Cổ Khai Thiên, sau khi đối diện với những cám dỗ từ Ma Quân Huyết Ảnh, ta nhận ra rằng, điều đó chỉ là bề nổi."

Hắn đưa tay chỉ vào ngực mình, nơi đạo tâm đã trở nên kiên cố. "Nếu bản thân ta không đứng vững, thì làm sao có thể nâng đỡ người khác? Nếu đạo tâm ta lay động, thì làm sao có thể chống lại tà niệm và dẫn dắt? Ma Quân Huyết Ảnh không cần phải dùng binh đao để thống trị. Hắn chỉ cần gieo rắc sự hoang mang, tuyệt vọng, sự nghi ngờ vào chính đạo tâm của người tu hành. Khi đạo tâm đã lung lay, vạn pháp trở nên vô nghĩa, sức mạnh trở nên trống rỗng."

Cổ Thư Sinh lắng nghe, ánh mắt ngày càng sáng lên. Ông gật đầu, ra hiệu cho Lục Trường Sinh tiếp tục.

"Tu hành vì bản thân không phải là ích kỷ, tiền bối," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói của hắn bình thản nhưng đầy sức thuyết phục, khí chất trầm ổn tỏa ra khiến người nghe không thể không tin tưởng. "Mà là xây dựng một cái neo vững chắc cho con thuyền đạo của mình. Giữa biển lớn phong ba của Cửu Thiên Linh Giới đang đại biến, vô số con thuyền đang chao đảo, lạc hướng. Nếu bản thân cái neo không đủ nặng, không đủ kiên cố, thì làm sao nó có thể neo giữ con thuyền của ta giữa bão táp? Và nếu nó không thể neo giữ chính ta, thì làm sao ta có thể đủ sức kéo những con thuyền khác đang lạc hướng, đang chìm đắm?"

"Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng sự hoang mang, tuyệt vọng của người tu hành chính đạo chính là vì họ thiếu đi một đạo tâm tự thân vững chắc. Họ chạy theo sức mạnh bên ngoài, chạy theo danh vọng, chạy theo những lời hứa hão huyền, mà quên mất gốc rễ của tu hành. Họ lo sợ cái chết, sợ sự hủy diệt, mà không nhận ra rằng, nỗi sợ hãi lớn nhất chính là mất đi bản tâm." Lục Trường Sinh nói, ánh mắt hắn xa xăm, như nhìn thấu cả quá khứ và tương lai. "Cái mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn phá hủy không phải là thân xác, mà là ý chí, là niềm tin. Một khi niềm tin sụp đổ, toàn bộ thế giới cũng sẽ sụp đổ theo."

Cổ Thư Sinh nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt ông ánh lên một vẻ kinh ngạc hiếm thấy, nhưng cũng nhanh chóng biến thành sự hài lòng tột độ. Ông khẽ cười, vuốt chòm râu. "Ngươi đã vượt qua tầng thử thách cao nhất rồi, Trường Sinh. Đây mới là chân ngộ của Đạo." Giọng ông chứa đựng sự tán thưởng không che giấu. "Con đường của ngươi, dẫu chậm rãi, nhưng đã đạt đến cái cốt lõi của tu hành. Ngươi đã không chỉ 'hiểu', mà đã 'chân ngộ'. Ngươi đã không chỉ 'thấy', mà đã 'là'. Một ngọn hải đăng không cần phải hùng vĩ nhất, không cần phải chói lọi nhất, nhưng phải là bền bỉ nhất, kiên định nhất giữa bão tố, để ánh sáng của nó có thể dẫn lối. Ngươi đã chính thức trở thành ngọn hải đăng ấy."

Lời nói của Cổ Thư Sinh như một lời xác nhận, một sự công nhận cho toàn bộ hành trình dài của Lục Trường Sinh. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng hắn, không phải vì sự giải thoát, mà là vì sự khẳng định. Hắn đã không đi sai đường.

***

Thời gian trôi chậm trong Tàng Thư Lâu Cổ, khi ánh sáng dần chuyển sang sắc vàng cam của buổi chiều tà, rải rác trên những kệ sách và nền đá cổ kính. Cả căn phòng dường như chìm trong một màu hổ phách ấm áp, mang theo vẻ tịch liêu nhưng cũng đầy an yên. Tiếng gió lùa qua khe cửa giờ đây nghe như một khúc nhạc thì thầm, xa xăm và u hoài. Mùi hương của giấy cũ và thảo dược khô càng thêm nồng đượm, hòa quyện với cái se lạnh dịu nhẹ của buổi chiều.

Lục Trường Sinh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh chiều đang buông xuống. Dáng người hắn, dù không cao lớn, hơi gầy nhưng thẳng tắp, như một cây tùng bách vững chãi trước gió sương. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà là một sự bình lặng, thấu suốt đến tận cùng. Hắn nhìn ra phong cảnh bên ngoài Tàng Thư Lâu Cổ, nơi những ngọn núi xa xăm đã bắt đầu chìm trong một màn sương chiều mỏng, huyền ảo. Những rặng cây cổ thụ đứng im lìm, bóng đổ dài trên mặt đất, như những cột mốc của thời gian.

Hắn không còn cảm thấy áp lực hay gánh nặng của cái gọi là "trách nhiệm thiên hạ" đè lên vai mình. Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm nội tại, một ý chí kiên định sâu sắc, không cần phải chứng minh với ai, không cần phải hô hào với thế gian. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong chính con đường của mình.

Lục Trường Sinh chậm rãi đưa tay vào trong đạo bào vải thô màu xám của mình, lấy ra một viên linh thạch nhỏ. Viên linh thạch này vốn đã trải qua bao năm tháng, linh khí bên trong đã phai mờ gần hết, chỉ còn là một khối đá bình thường. Nhưng trong tay Lục Trường Sinh, nó như được赋予 một ý nghĩa mới. Hắn dùng ngón tay mình, chậm rãi nhưng chắc chắn, bắt đầu khắc lên bề mặt viên linh thạch một phù văn cổ xưa từ Tàn Pháp Cổ Đạo.

Từng nét khắc của hắn không hề có sự hoa mỹ, không hề có sự phô trương. Chúng đơn giản, mộc mạc, nhưng lại ẩn chứa một ý chí thép và một sự tập trung tuyệt đối. Hắn không dùng linh lực để thúc đẩy, mà dùng chính đạo tâm của mình để dẫn dắt từng nét bút. Tiếng cọ xát khe khẽ của ngón tay lên viên đá vang vọng trong không gian tĩnh mịch, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Phù văn dần dần hiện rõ, đường nét thanh thoát, cổ kính. Khi hoàn thành, phù văn không phát ra ánh sáng chói lọi, không có sự bùng nổ linh lực kinh thiên động địa. Thay vào đó, viên linh thạch chỉ tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, bền bỉ, như ánh trăng thanh khiết giữa đêm đen, hay ánh sáng của một ngọn hải đăng xa xăm. Đó là một ánh sáng không chói mắt, nhưng lại có sức mạnh xua tan bóng tối, tượng trưng cho đạo tâm kiên cố và thuần khiết của hắn.

Đây là hành động đầu tiên của Lục Trường Sinh sau khi đạt được chân ngộ đạo tâm, một lời thề ngầm với chính mình và với con đường đã chọn. Nó không phải là một công pháp tấn công hay phòng thủ, mà là một biểu hiện của 'ngọn hải đăng' nội tại của hắn, một dấu ấn của Tàn Pháp Cổ Đạo đã hòa nhập vào cốt tủy. Phù văn này không chỉ là một biểu tượng, mà nó còn là một mảnh ghép của Đạo, mang trong mình khả năng hóa giải tà khí, xoa dịu những tâm hồn hỗn loạn, bởi nó được khắc nên từ chính cái nền tảng vững chắc nhất: đạo tâm chân ngộ của Lục Trường Sinh.

Cổ Thư Sinh đứng phía sau hắn, ánh mắt ông đầy tán thưởng và tin tưởng. Ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Khi Lục Trường Sinh hoàn tất, nhẹ nhàng cầm viên linh thạch còn tỏa ra ánh sáng mờ ảo, Cổ Thư Sinh tiến lại gần, đặt tay lên vai hắn. Bàn tay ông thô ráp, nhưng mang theo một sức mạnh vô hình của sự tin cậy và ủy thác.

"Ngươi đã sẵn sàng rồi, Trường Sinh," Cổ Thư Sinh nói, giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không chờ đợi lâu hơn nữa. Hắn sẽ không buông tha Cửu Thiên Linh Giới này cho đến khi nó chìm trong biển máu và tuyệt vọng. Và Cửu Thiên Linh Giới này, cũng sẽ không chờ đợi một ngọn hải đăng như ngươi."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, siết chặt viên linh thạch trong tay. Hắn nhìn ánh sáng dịu nhẹ từ phù văn, rồi nhìn ra màn sương chiều đang dần bao phủ lấy những ngọn núi xa.

"Ngọn hải đăng không cần hô hào, chỉ cần kiên định tỏa sáng," Lục Trường Sinh thầm thì, tự nói với chính mình, giọng hắn bình yên nhưng đầy kiên định. "Ánh sáng của ta, sẽ là của ta, và cũng sẽ là của thiên hạ."

Hắn đã không còn băn khoăn. Hắn đã chấp nhận con đường của mình một cách trọn vẹn, không chỉ cho bản thân mà còn là cho tất cả. Ngọn hải đăng đã đứng vững. Và giờ đây, nó đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, để ánh sáng của nó, dù không rực rỡ chói lọi, nhưng sẽ là ánh sáng bền bỉ nhất, đủ sức soi đường cho cả một thời đại đang chìm trong u tối. Con đường tu hành không kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free