Cửu thiên linh giới - Chương 552: Kiếm Đạo Nguyên Khởi: Hòa Hợp Thiên Địa, Nhất Ý Vạn Vật
Gió đêm vẫn còn vương vấn trên những ngọn núi cao chọc trời của Vạn Kiếm Sơn Trang, nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, sự lạnh lẽo đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một ngọn lửa ấm áp, kiên định. Hắn bước đi trên con đường đá gồ ghề, xuyên qua những tán cây cổ thụ rì rào trong ánh trăng, không phải trở về nơi nghỉ ngơi, mà là tìm một nơi tĩnh lặng hơn, để chiêm nghiệm những lời khai thị vừa rồi của Kiếm Lão Nhân. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chút gợn sóng, mà đã hoàn toàn minh bạch, thấu suốt, như mặt hồ thu phản chiếu vạn vật mà không bị vẩn đục. Hắn đã tìm thấy câu trả lời cho những trăn trở của mình, nhưng đồng thời, một cánh cửa mới dường như vừa hé mở, dẫn lối đến một tầng lĩnh ngộ sâu xa hơn về Đạo.
Hắn ngồi xuống một phiến đá lớn, lưng tựa vào vách núi sừng sững, nhìn ra thung lũng Vạn Kiếm Sơn Trang đang chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Xa xa, những công trình bằng đá xanh vững chãi, mang phong cách cổ điển nhưng sắc bén như kiếm, hiện lên lờ mờ như những bóng hình cổ xưa. Điện thờ, tháp kiếm, và những sân luyện kiếm được bố trí hài hòa với địa hình núi non hiểm trở, như thể chúng được sinh ra từ chính lòng núi. Hắn khẽ hít sâu, cảm nhận mùi kim loại thoang thoảng từ lò rèn nào đó còn vương lại trong không khí, hòa lẫn với mùi đá núi ẩm ướt và hương cây cỏ thanh tân của buổi sớm. Tiếng suối chảy xiết từ khe núi vọng lại, cùng tiếng gió thổi vù vù qua những kẽ đá, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, hùng vĩ. Bầu không khí nơi đây vẫn mang theo vẻ hào hùng, cương trực, và một loại linh khí sắc bén như lưỡi kiếm, len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự dao động của linh khí xung quanh, chúng không ngừng lưu chuyển, không ngừng biến hóa, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một trật tự bất biến.
Không biết tự lúc nào, một bóng hình quen thuộc đã xuất hiện lặng lẽ bên cạnh hắn. Lục Trường Sinh mở mắt, thấy Kiếm Lão Nhân đang ngồi đối diện, trên một phiến đá khác. Râu tóc ông bạc phơ như sương tuyết, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn sắc bén như kiếm, tựa như có thể xuyên thấu vạn vật. Ông vẫn mặc bộ áo vải thô giản dị, không chút phô trương, nhưng lại toát ra một khí chất phi phàm, hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Kiếm Lão Nhân nhắm mắt, hơi thở đều đặn, dường như đang cảm nhận từng luồng khí tức của Lục Trường Sinh, từng dao động nhỏ nhất trong đạo tâm vừa được gột rửa của hắn. Sự hiện diện của ông không gây áp lực, mà ngược lại, mang đến một cảm giác bình yên, vững chãi đến lạ lùng.
“Ngươi đã thấy đạo, nhưng chưa thấy đạo khởi nguyên.” Giọng Kiếm Lão Nhân trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm, như một lời sấm truyền từ ngàn xưa. Ông không mở mắt, nhưng Lục Trường Sinh cảm thấy ánh mắt vô hình của ông đang xuyên thấu qua mọi lớp màn che, nhìn thẳng vào tận sâu thẳm tâm can hắn.
Lục Trường Sinh cung kính cúi đầu, không chút do dự. “Vãn bối nông cạn, xin Kiếm Lão Nhân chỉ điểm.” Hắn biết, Kiếm Lão Nhân không nói những lời vô nghĩa. Mỗi câu nói của ông đều ẩn chứa huyền cơ, đều là những cánh cửa dẫn đến những tầng lĩnh ngộ cao hơn. Sau đêm dài chiêm nghiệm, hắn cảm thấy bản thân mình đã sẵn sàng cho một sự khai mở mới, một sự tiếp nhận những chân lý sâu xa hơn mà trước đây hắn có thể đã bỏ lỡ.
Kiếm Lão Nhân chậm rãi mở mắt, ánh nhìn thâm sâu như chứa đựng vạn vật, như thể ông đã chứng kiến sự khởi nguyên của thiên địa. Trong ánh mắt đó, Lục Trường Sinh không thấy sự phán xét, cũng không thấy sự hối thúc, mà chỉ có sự kiên nhẫn vô biên và một trí tuệ cổ xưa. Ông không nói gì thêm, chỉ giơ tay lên. Một tia kiếm khí vô hình, thanh khiết đến mức gần như không thể cảm nhận được, khẽ động trong không khí. Nó không mang theo sát ý, không có ý định tấn công hay uy hiếp, mà như một nét bút vẽ lên hư không, tạo ra một không gian khác, một cánh cửa dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Chỉ trong khoảnh khắc, Lục Trường Sinh cảm thấy ý thức của mình bị cuốn vào một vòng xoáy kỳ lạ. Cảnh vật xung quanh Vạn Kiếm Sơn Trang mờ đi, tan biến như sương khói. Mùi kim loại, mùi đá núi, tiếng gió, tiếng suối đều không còn. Thay vào đó, một cảm giác vô trọng lực bao trùm lấy hắn, như thể hắn đang trôi nổi giữa hư vô. Không gian trước mắt hắn không phải là cảnh trí phàm trần, mà là một vũ trụ bao la, hùng vĩ đến mức khiến mọi ngôn từ trở nên vô nghĩa.
Đây là Vạn Cổ Khai Thiên, nơi vạn vật khởi nguyên.
Ý thức của Lục Trường Sinh được Kiếm Lão Nhân dẫn dắt vào một không gian rộng lớn, hùng vĩ. Hắn không còn thân xác vật lý, chỉ còn là một ý niệm thuần túy, lơ lửng giữa vô tận. Xung quanh hắn, không có ánh sáng mặt trời hay trăng sao, mà là một ánh sáng trắng tinh khiết, đôi khi lại chuyển hóa thành những dải cầu vồng rực rỡ, chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến kinh ngạc. Nhiệt độ ở đây lạnh lẽo đến tận xương tủy, một cái lạnh thấu triệt đến tận linh hồn, nhưng lại không hề gây khó chịu hay đau đớn, mà ngược lại, mang đến cảm giác thanh lọc và siêu thoát.
Trước mắt hắn là cảnh tượng các hành tinh mới hình thành, những khối đá khổng lồ va chạm vào nhau trong tiếng nổ trầm đục, dữ dội, nhưng lại mang một vẻ đẹp nguyên thủy, hoang sơ. Các luồng linh khí nguyên thủy cuộn trào như những con sông khổng lồ bằng năng lượng, chảy xuyên qua không gian, tạo nên những dải ngân hà lấp lánh chưa từng được đặt tên. Chúng va đập, xoáy vặn, và dần dần kết tụ lại, tạo nên những ngôi sao mới, những dải thiên hà bao la. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé đến vô cùng, như một hạt bụi giữa biển lớn vũ trụ, nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ lại dâng lên trong lòng, một cảm giác hòa mình vào sự vĩ đại, sự vô tận của vũ trụ sơ khai này. Mỗi một hạt bụi, mỗi một luồng năng lượng đều dường như mang trong mình một ý nghĩa sâu xa, một phần của sự kiến tạo vĩ đại.
Mùi hương ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Đó không phải là mùi của bất kỳ thứ gì hiện hữu trong thế giới của hắn, mà là một không khí tinh khiết tuyệt đối, thoang thoảng mùi hương của các nguyên tố sơ khai, của sự khởi nguyên, của những gì chưa từng được chạm đến, chưa từng bị ô nhiễm. Tiếng gió vút xuyên không gian nghe như tiếng ngân nga của linh khí nguyên thủy, đôi khi là tiếng va chạm của các nguyên tố sơ khai tạo nên những âm hưởng trầm hùng, vang vọng đến tận cùng hư không. Bầu không khí thiêng liêng, siêu thoát, tịch mịch nhưng lại đầy uy áp, khiến tâm hồn Lục Trường Sinh không ngừng rung động.
Bên cạnh hắn, Kiếm Lão Nhân xuất hiện như một bóng hình mờ ảo, không còn là thân xác vật lý, mà là một ý niệm thuần túy, một phần của không gian này. Giọng nói của ông vang vọng trong tâm thức Lục Trường Sinh, không phải bằng âm thanh hữu hình, mà bằng những luồng thần niệm trực tiếp, sâu sắc: “Đây là kiếm đạo nguyên khởi, tiểu tử. Nó không phải là sát phạt, không phải là chiêu thức, mà là kiến tạo. Nó không phải là để chém giết, mà là để sắp đặt trật tự, để duy trì cân bằng, để sinh ra vạn vật.”
Lục Trường Sinh nhìn theo hướng tay Kiếm Lão Nhân chỉ. Hắn thấy một 'kiếm ý' vô hình, thanh khiết, xuyên qua vạn vật. Nó không có hình thù, không mang sức mạnh hủy diệt, nhưng lại hiện diện trong từng hạt bụi đang kết tụ thành sao, trong từng luồng linh khí đang xoáy vặn thành ngân hà, trong từng mảnh địa chất đang va chạm để tạo nên núi non. Cái 'kiếm ý' ấy như một sợi chỉ vàng vô hình, kết nối và sắp đặt mọi thứ, duy trì sự hài hòa trong vũ trụ hỗn độn sơ khai. Nó là bản chất của sự cân bằng, là ý chí của sự sống, là trật tự nền tảng của vạn vật.
“Kiếm ý này… nó không phải là để chiến đấu?” Lục Trường Sinh không kìm được mà hỏi lại bằng thần niệm, vẫn còn kinh ngạc trước cảnh tượng hùng vĩ và khái niệm mới mẻ này. Trong tâm trí hắn, kiếm luôn gắn liền với sự sắc bén, sự chém giết, sự đối kháng. Nhưng thứ hắn đang chứng kiến lại hoàn toàn khác biệt.
“Đúng vậy,” thần niệm của Kiếm Lão Nhân đáp lại, “Cái gọi là ‘kiếm’ mà ngươi vẫn biết, chỉ là một nhánh nhỏ, một sự biến thể của kiếm đạo nguyên khởi này. Kiếm của thế gian là để đoạt mạng, kiếm của phàm nhân là để tranh giành. Nhưng kiếm của thiên địa, kiếm của vạn vật, lại là để kiến tạo, để định hình, để duy trì. Nó là ý chí của vũ trụ, là bản nguyên của mọi trật tự. Nó không có hình thù, nhưng lại có thể định hình vạn vật. Nó không có âm thanh, nhưng lại có thể điều khiển mọi sự vận hành. Nó không có sức mạnh hủy diệt, nhưng lại có thể tạo ra vô vàn thế giới.”
Lục Trường Sinh chìm đắm trong cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên, như một kẻ hành hương đang tìm kiếm chân lý. Hắn nhìn thấy từng dòng linh khí nguyên thủy, từ những hỗn độn vô hình, dần dần kết tụ lại, tạo nên những vì sao lấp lánh trên bầu trời không gian. Hắn chứng kiến từng mảnh địa chất, từng khối đá khổng lồ, từ từ va chạm, ma sát, nứt vỡ, rồi lại tái tạo, tạo nên những dãy núi sừng sững, những lục địa bao la. Mỗi một quá trình, dù là hủy diệt hay kiến tạo, đều không phải là ngẫu nhiên, mà đều tuân theo một quy luật vô hình, một “ý chí” không thể nhìn thấy nhưng lại hiện hữu trong từng khoảnh khắc.
Cái “kiếm ý” vô hình ấy, mà Kiếm Lão Nhân vừa nhắc đến, dường như không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở nên sống động, hiện hữu ngay trước mắt Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy nó xuyên qua vạn vật, sắp đặt trật tự cho từng hạt bụi, từng luồng năng lượng, từng hành tinh đang hình thành. Nó không có hình thù, nhưng lại là bản chất của sự ổn định, của sự cân bằng. Nó không phải là một chiêu thức, mà là một nguyên lý, một quy luật bất biến của vũ trụ. Đây không phải là một thanh kiếm sắc bén để chém giết, mà là một “ý chí” mạnh mẽ, một “đạo” vô hình, định hình và duy trì sự tồn tại của vạn vật.
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh bắt đầu cảm nhận một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Công pháp này, vốn là thứ không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây dường như đã tìm thấy một sự kết nối sâu sắc với cái “kiếm đạo nguyên khởi” này. Hắn luôn nghĩ Tàn Pháp Cổ Đạo là con đường để tôi luyện bản thân, để giữ vững chính mình giữa thế gian hỗn loạn. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, sự tôi luyện đó không chỉ dừng lại ở bản thân, mà còn là để hòa mình vào cái đạo lớn hơn, cái đạo của vạn vật.
Thần niệm của Kiếm Lão Nhân tiếp tục vang vọng, dẫn dắt Lục Trường Sinh đi sâu hơn vào lĩnh ngộ: “Ngươi thấy đó, vạn vật đều có đạo, vạn vật đều có ý chí. Một dòng sông nguyên thủy, dẫu cuộn chảy không ngừng, nhưng vẫn tuân theo quy luật của nó. Một ngọn núi mới sinh ra, dẫu còn non trẻ, nhưng đã mang trong mình sự vững chãi, kiên cố. Tất cả đều là biểu hiện của cái ‘kiếm ý’ nguyên khởi, cái ‘đạo’ của sự kiến tạo và duy trì.”
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại trong không gian Vạn Cổ Khai Thiên, để ý thức của mình hoàn toàn hòa mình vào cảnh tượng hùng vĩ. Hắn không còn cố gắng phân tích hay lý giải, mà chỉ đơn thuần cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự bền bỉ của một dòng sông nguyên thủy, không ngừng chảy trôi, không ngừng bồi đắp, nhưng luôn giữ vững dòng chảy của mình. Hắn cảm nhận được sự vững chắc của một ngọn núi mới sinh ra, lặng lẽ vươn cao giữa hư vô, kiên cường chống chọi với mọi va đập, mọi biến đổi. Tất cả chúng, dù là dòng chảy hay sự vững chãi, đều mang trong mình một “ý chí” và một “trật tự” nhất định, một phần của cái “kiếm đạo nguyên khởi” mà Kiếm Lão Nhân đã chỉ ra.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh dần thấu hiểu rằng “kiếm đạo” và “đạo tâm” không hề tách rời, mà chính là hai mặt của cùng một chân lý. Đạo tâm kiên cố không chỉ là sự vững vàng của bản thân, mà còn là sự thuận theo thiên địa, thuận theo quy luật vận hành của vạn vật. Kiếm đạo không phải để thắng người, không phải để chém giết, mà là để hòa hợp với đạo, để trở thành một phần của trật tự vũ trụ. Khi một người có đạo tâm đủ kiên cố, họ sẽ không còn bị những dao động của thế gian làm lung lay, mà sẽ trở thành một điểm tựa, một phần của sự bình ổn, giống như cách “kiếm ý nguyên khởi” duy trì trật tự trong vũ trụ sơ khai.
“Đạo tâm kiên cố là thuận theo thiên địa, tiểu tử. Thuận theo cái lẽ kiến tạo, lẽ duy trì của vạn vật,” thần niệm của Kiếm Lão Nhân lại vang lên, như một lời khẳng định cho những gì Lục Trường Sinh đang chiêm nghiệm. “Kiếm đạo không phải để thắng người, mà để hòa hợp với đạo. Khi ngươi hòa hợp với đạo, ngươi sẽ trở thành một phần của nó, và khi đó, mọi hành động của ngươi, dù là nhỏ nhất, cũng sẽ mang theo sức mạnh của đạo.”
Một luồng sáng chói lòa bùng lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn chợt hiểu ra. “Ta hiểu rồi… tu hành vì bản thân, chính là để tìm kiếm sự hòa hợp này…” Hắn thốt lên bằng thần niệm, cảm giác như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một nút thắt đã được gỡ bỏ trong sâu thẳm linh hồn. Việc tu hành vì bản thân, không phải là sự ích kỷ hay thờ ơ, mà là con đường duy nhất để đạt đến sự kiên cố, sự thấu suốt, để có thể hòa mình vào cái đạo lớn của thiên địa. Chỉ khi bản thân đạt đến sự hòa hợp này, hắn mới có thể thực sự “tỏa sáng dẫn lối”, mới có thể trở thành một “ngọn hải đăng” vững chắc giữa biển cả phong ba của đại thế, không phải bằng cách dập tắt bão tố, mà bằng cách đứng vững giữa bão tố, dùng chính sự kiên định của mình để chiếu rọi phương hướng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt thật chặt, không phải vì muốn thoát khỏi cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên, mà là để tập trung toàn bộ ý thức vào sự lĩnh ngộ vừa đạt được. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ, không còn là một công pháp đơn thuần, mà như một cây cầu nối, một sợi dây liên kết hắn với cái “kiếm đạo nguyên khởi” của vũ trụ. ‘Kiếm ý’ của hắn, vốn được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành gian khổ, giờ đây bắt đầu lan tỏa ra ngoài, không phải để tấn công, không phải để phòng ngự, mà là để cảm ứng, để hòa nhập vào cái “kiếm đạo nguyên khởi” vĩ đại kia.
Hắn cảm thấy bản thân mình, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, và toàn bộ vũ trụ Vạn Cổ Khai Thiên đang trở thành một thể thống nhất, không còn ranh giới, không còn sự khác biệt. Đây là một cảnh giới “hòa hợp” sâu sắc, nơi ý chí cá nhân không còn tách biệt khỏi ý chí của vũ trụ, nơi linh hồn con người không còn là một cá thể đơn độc, mà là một phần nhỏ bé nhưng không thể thiếu của cái Đạo lớn. Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh cảm thấy một sự thanh tịnh chưa từng có, một sự yên bình tuyệt đối bao trùm lấy tâm hồn. Mọi tạp niệm, mọi lo lắng, mọi trăn trở đều tan biến, chỉ còn lại sự thấu suốt và một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.
Cái “kiếm đạo nguyên khởi” mà Kiếm Lão Nhân đã khai thị không chỉ giúp hắn hiểu sâu hơn về bản chất của tu hành, mà còn mở ra một hướng đi hoàn toàn mới cho Tàn Pháp Cổ Đạo. Công pháp này, vốn là nền tảng cho sự kiên cố nội tâm của hắn, giờ đây không chỉ là công cụ để tôi luyện bản thân, mà còn là chìa khóa để cảm ứng, dung nhập vào đại đạo thiên địa, để trở thành một phần của sự kiến tạo và duy trì trật tự. Đây không phải là sức mạnh để xưng bá hay thống trị, mà là sức mạnh của sự cân bằng, của sự hòa hợp, của sự vững bền.
Lục Trường Sinh nhận ra rằng, nếu Ma Quân Huyết Ảnh đại diện cho sự hỗn loạn, sự hủy diệt, thì con đường của hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm kiên cố, chính là đại diện cho sự kiến tạo, sự bình ổn và trật tự. Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh đối sức mạnh, mà là ý chí đối ý chí, đạo lý đối đạo lý. Khi đạo tâm của hắn đã gắn liền với bản chất của thiên địa, hắn sẽ có một sự kiên định bất diệt, một sự bất khả xâm phạm trước mọi cám dỗ về quyền lực hay sự thao túng của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không cần phải mạnh nhất về tu vi, nhưng hắn sẽ là người vững vàng nhất về đạo tâm, và đó mới là vũ khí tối thượng.
Thần niệm của Kiếm Lão Nhân khẽ động lần cuối, như một tiếng chuông ngân vang trong tâm thức Lục Trường Sinh: “Con đường ngươi đi, vốn dĩ đã là một con đường kiến tạo. Đừng quên, Ma Quân Huyết Ảnh muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới bằng sự hủy diệt, nhưng ngươi sẽ là người khôi phục lại cân bằng, không phải bằng cách chiến đấu với hắn trên chiến trường, mà bằng cách đứng vững và tỏa sáng, để chính Đạo của ngươi trở thành một phần của sự kiến tạo mới.”
Khi thần niệm của Kiếm Lão Nhân vừa dứt, cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên bắt đầu mờ ảo, tan biến như sương khói. Lục Trường Sinh cảm thấy ý thức của mình nhẹ nhàng trở lại thân xác. Hắn mở mắt, thấy mình vẫn ngồi trên phiến đá lớn, lưng tựa vào vách núi sừng sững của Vạn Kiếm Sơn Trang. Buổi sớm đã tàn, ánh nắng ban mai đã bắt đầu rải vàng trên những đỉnh núi, xua tan đi màn sương đêm. Tiếng kiếm reo vang từ những sân luyện kiếm đã trở nên rõ ràng hơn, xen lẫn tiếng hô của các đệ tử đang hăng say rèn luyện. Mùi kim loại từ lò rèn đã đậm hơn, hòa quyện với mùi hương của đá núi và cây cỏ.
Kiếm Lão Nhân vẫn ngồi đối diện hắn, đôi mắt sắc bén như kiếm nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ông còn chứa đựng một vẻ hài lòng sâu sắc. Lục Trường Sinh đứng dậy, cung kính cúi đầu thật sâu trước Kiếm Lão Nhân, không phải chỉ là sự biết ơn, mà là sự tôn kính tuyệt đối đối với một bậc thầy đã khai mở chân lý cho hắn.
“Vãn bối đã lĩnh ngộ, tạ ơn tiền bối đã chỉ điểm ân sâu.” Lục Trường Sinh nói, giọng nói của hắn không còn vẻ trầm tư hay băn khoăn, mà đã hoàn toàn thanh tịnh, thấu suốt, mang theo một sự kiên định bất diệt. Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong mình đang vận hành một cách trôi chảy hơn bao giờ hết, không phải vì tu vi tăng tiến, mà vì đạo tâm đã đạt đến một cảnh giới hòa hợp cao hơn. Viên linh thạch mà hắn vẫn giữ trong tay, khắc phù văn cổ xưa, giờ đây dường như cũng phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, hòa quyện với linh khí xung quanh, như một lời minh chứng cho sự thăng hoa của đạo tâm.
Kiếm Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông lướt qua Lục Trường Sinh, như đang nhìn thấy một con đường dài phía trước, một con đường mà Lục Trường Sinh sẽ phải tự mình bước đi. “Con đường ngươi chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng những thử thách sắp tới từ Ma Quân Huyết Ảnh sẽ đòi hỏi ý chí kiên định của ngươi phải đạt đến một cảnh giới cao hơn nữa, để giữ vững sự hòa hợp này. Hắn sẽ không buông tha Cửu Thiên Linh Giới này cho đến khi nó chìm trong biển máu và tuyệt vọng. Nhưng ngươi, ngươi sẽ là ngọn hải đăng của sự kiến tạo, của trật tự mới.”
Lục Trường Sinh đứng đó, như một trụ đá vững chãi giữa đất trời, cảm nhận từng lời của Kiếm Lão Nhân thấm sâu vào tâm khảm. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngừng gieo rắc tai ương. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi hay dao động. Hắn đã tìm thấy sự cân bằng, sự dung hòa giữa ‘tu hành vì bản thân’ và ‘tu hành vì thiên hạ’, không phải bằng cách dấn thân vào những cuộc chiến không ngừng nghỉ, mà bằng cách trở thành một phần của Đạo, của sự kiến tạo và duy trì trật tự. Con đường của hắn, sẽ là con đường của một ngọn hải đăng kiên định, âm thầm tỏa sáng, dẫn lối cho những ai đang lạc lối giữa biển lớn phong ba của đại thế, và chính sự tồn tại của hắn, chính đạo của hắn, sẽ là lời đáp trả mạnh mẽ nhất cho sự hỗn loạn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.