Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 562: Ma Ảnh Trong Tâm Trí: Cám Dỗ Của Một Vương Quốc Hỗn Loạn

Lục Trường Sinh bước đi trên con đường mòn lẩn khuất giữa Cổ Hoang Sơn Mạch, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát như những lời hắn vừa thốt ra trước linh niệm của Ma Quân Huyết Ảnh. Ánh chiều tà buông mình trên những đỉnh núi cao chót vót, nhuộm vàng tán lá cổ thụ, và vẽ nên những bóng đổ dài hun hút nơi thung lũng sâu. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất rừng ẩm ướt, hương cỏ dại thanh tân và đôi khi là thoang thoảng mùi hương hoa dại ẩn mình trong kẽ đá. Tiếng suối reo róc rách đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng chim chiều gọi bầy và tiếng lá cây xào xạc như ngàn vạn lời thì thầm của đại ngàn. Toàn bộ không gian hùng vĩ, hoang sơ này linh khí dồi dào, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn mối đe dọa, nhắc nhở về sự tàn khốc của tự nhiên, và cả của thế giới tu hành.

Vẻ ngoài của Lục Trường Sinh vẫn thanh tịnh như thường lệ, đôi mắt đen láy nhìn về phía trước với sự điềm tĩnh cố hữu. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt ấy, những hình ảnh tàn khốc của An Bình Thôn vẫn còn phản chiếu, như những vết cứa sâu vào tâm hồn. Sự hy sinh anh dũng của những tu sĩ trẻ, tiếng kêu than xé lòng của phàm nhân, và cả lời cám dỗ ghê rợn của Ma Quân Huyết Ảnh – tất cả như một thước phim bi thương không ngừng chiếu đi chiếu lại. Hắn biết mình không thể để những tạp niệm ấy lung lay đạo tâm, nhưng cũng không thể phủ nhận sự đau đớn mà chúng mang lại. Đây là cái giá của sự chứng kiến, là gánh nặng của một tu sĩ chọn con đường 'kiến tạo' giữa thời loạn thế.

Sau một hồi lâu cất bước, hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ trăm năm tuổi, thân cây sần sùi phủ đầy rêu phong, cành lá vươn rộng như bàn tay che chở cả một khoảng không. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây mát lạnh, nhắm mắt lại. Hắn không vội vàng thúc giục linh khí, mà chỉ đơn giản là hít thở sâu, cảm nhận sự sống đang luân chuyển trong từng thớ thịt, từng mạch máu. Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành một cách tự nhiên, không cần hắn phải cố ý điều khiển. Linh khí từ hư không chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể hắn, không ồ ạt, không cuồng bạo, mà như dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những khe đá cạn, từ từ lấp đầy những khoảng trống, hàn gắn những vết nứt vô hình trong tâm hồn.

"Sự đau khổ của thế gian, trách nhiệm của một tu sĩ… rốt cuộc là gì?" Lục Trường Sinh tự vấn trong tâm khảm. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự sụp đổ. Những lúc như vậy, bản năng đầu tiên của bất kỳ tu sĩ nào có lẽ là phẫn nộ, là muốn dùng sức mạnh để chấm dứt tất cả, để trừng phạt kẻ ác. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã dạy hắn một điều khác. Nó không phải là một công pháp cường đại giúp hắn xưng hùng xưng bá, mà là một đạo lộ của sự vững chãi, của sự tự nhận thức sâu sắc. "Hành động vội vã, liệu có thực sự giải quyết được gốc rễ vấn đề, hay chỉ là tạo thêm một vòng luẩn quẩn của oán hận và bạo lực?"

Hắn nhớ lại lời Kiếm Lão Nhân, nhớ lại những buổi chiều trầm tư bên Cổ Thư Sinh. Mỗi lời dạy, mỗi chiêm nghiệm đều trở thành một hòn đá lát đường, giúp hắn định hình rõ hơn về 'đạo' của mình. Con đường của hắn không phải là con đường của 'cứu thế' theo nghĩa hẹp, mà là con đường của 'kiến tạo'. Kiến tạo hy vọng, kiến tạo niềm tin, kiến tạo một nền tảng vững chắc để chính đạo có thể tự đứng vững, tự phát triển, thay vì phụ thuộc vào một 'anh hùng' đơn độc. Sự kiên định nội tâm không phải là sự thờ ơ hay yếu đuối, mà là sức mạnh thầm lặng, là khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của hỗn loạn để tìm thấy hạt mầm của trật tự.

Linh khí trong đan điền hắn dần dần ổn định, luân chuyển theo một chu kỳ bình yên. Những hình ảnh bi thương của An Bình Thôn vẫn còn đó, nhưng chúng không còn gây ra sự phẫn nộ bùng cháy, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu lắng, một sự thấu hiểu về bản chất mong manh của sự sống và sự cần thiết của sự kiên trì. Hắn không thể cứu tất cả, nhưng hắn có thể làm phần của mình. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Cái khó đoán đó chính là thử thách lớn nhất, và cũng là mảnh đất màu mỡ nhất để gieo trồng 'đạo' của hắn.

Hắn cảm thấy một sự thanh tịnh lan tỏa, như thể tâm hồn hắn đã được gột rửa sau một cơn mưa rào. Bóng tối của chiều tà dần bao trùm Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, một ngọn đèn nhỏ vẫn không ngừng tỏa sáng, dẫn lối. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với những gì sắp đến, với một đạo tâm đã được tôi luyện thêm một tầng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Đó là kim chỉ nam, là lời thề nguyện, là con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Cùng lúc đó, khi Lục Trường Sinh đang đắm chìm trong sự tịnh tâm sâu sắc nhất, một luồng khí tức lạnh lẽo, ghê rợn bỗng nhiên không báo trước mà xuyên thẳng qua mọi phòng ngự, xâm nhập vào sâu thẳm tâm trí hắn. Không gian xung quanh Lục Trường Sinh vẫn là màn đêm tĩnh lặng của Cổ Hoang Sơn Mạch, nhưng trong thế giới nội tâm của hắn, một cơn bão táp đã bất ngờ nổi lên. Hắn cảm thấy như mình bị kéo tuột xuống một vực sâu không đáy, mọi cảm giác về thực tại tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và áp lực nặng nề đè nén lên ý thức.

Khi đôi mắt ý niệm của Lục Trường Sinh mở ra, hắn thấy mình đang đứng giữa một cảnh tượng hoang tàn và mục nát đến khó tin. Đây không phải là Cửu Thiên Linh Giới mà hắn biết, mà là một phiên bản méo mó, kinh hoàng của nó. Hắn nhận ra đây chính là ảo ảnh mà Ma Quân Huyết Ảnh đã mô phỏng, một "Vạn Cổ Khai Thiên" bị hủy diại. Từng ngọn núi linh thiêng trước kia giờ chỉ còn là những khối đá đen kịt, lởm chởm, nhuốm màu máu khô. Những dòng sông linh khí cuộn chảy đã biến thành những con suối tử khí tanh nồng, đỏ thẫm như máu tươi. Cửu Trọng Thiên Cung, vốn là biểu tượng của sự uy nghiêm và vĩnh cửu, giờ đây sụp đổ tan tành, những cột đá khổng lồ gãy đổ ngổn ngang, những mái ngói vàng son vỡ vụn thành cát bụi. Những Tiên Môn cao vời vợi, nơi ngự trị của các vị Tiên Nhân, đã hóa thành những cổng vòm đổ nát, u ám, bị dây leo tà khí quấn quanh.

Khắp nơi là tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng khóc than xé lòng của vô số sinh linh đang bị nhấn chìm trong biển máu và tuyệt vọng. Hắn thấy những tu sĩ từng một thời oai phong lẫm liệt, giờ đây bị ma khí ăn mòn, biến thành những cái xác khô kiệt, hoặc vật vờ như những linh hồn không lối thoát. Những phàm nhân, vốn đã yếu đuối, chỉ còn là những mảnh xương trắng nằm rải rác trên nền đất nứt nẻ. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh tưởi, mùi của sự hủy diệt và tuyệt vọng trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, khiến ngay cả linh hồn cũng cảm thấy bị bóp nghẹt.

Từ trung tâm của sự hủy diệt ấy, một bóng hình khổng lồ dần hiện rõ. Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn ta lớn hơn mọi thứ xung quanh, cao ngất trời xanh, thân hình vạm vỡ ẩn hiện trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, như thể chính hắn là hiện thân của bóng đêm và sự tàn phá. Đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu treo lơ lửng, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, chứa đựng sự khinh miệt, tàn nhẫn, nhưng cũng đầy vẻ xảo quyệt. Một nụ cười ghê rợn hiện trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn kỳ dị, khiến cả không gian rung chuyển. Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, vang vọng khắp cõi hư vô, tựa như hàng ngàn linh hồn oan khuất đang cùng lúc rên rỉ.

"Ngươi thấy đó, Lục Trường Sinh?" Ma Quân Huyết Ảnh cất tiếng, giọng nói mang theo một sức mạnh thao túng khủng khiếp, dường như có thể xuyên thấu vào tận sâu thẳm đạo tâm. "Đây chính là kết cục của sự 'chính đạo' yếu đuối! Sự nhân từ hão huyền, sự bao dung vô nghĩa, tất cả đều dẫn đến cảnh tượng mục nát này. Ngươi đã chứng kiến An Bình Thôn, ngươi đã thấy những người tu hành tự xưng là 'chính nghĩa' bất lực trước sự tàn phá của ta. Một khi ngươi đã chứng kiến sự thối nát này, lẽ nào ngươi còn muốn giữ cái 'đạo' nhỏ bé của mình?"

Ma Quân Huyết Ảnh vung tay, những hình ảnh kinh hoàng lại càng hiện rõ hơn, những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên như muốn xé toang màng nhĩ. Hắn ta như một đạo diễn tài tình, phơi bày tất cả sự ghê tởm, sự bất lực của cái gọi là "chính đạo" trước mắt Lục Trường Sinh. "Chúng nói sẽ bảo vệ chúng sinh, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta tàn sát. Chúng nói sẽ kiến tạo hòa bình, nhưng cuối cùng lại chỉ để lại tro tàn. Ngươi cũng vậy, Lục Trường Sinh. Cái 'đạo kiến tạo' của ngươi, rốt cuộc có thể làm gì trước cảnh tượng này? Ngươi có thể dùng bàn tay của mình để kiến tạo một bông hoa giữa biển máu này sao? Ngươi có thể dùng ý chí của mình để dựng lại một Tiên Môn đã sụp đổ sao?"

Áp lực tinh thần đè nặng lên Lục Trường Sinh, dường như muốn bóp nát ý chí của hắn. Những lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh không phải là vô căn cứ. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự bất lực của chính đạo, sự yếu đuối của những tu sĩ không đủ sức chống lại ma quân. Một thoáng dao động xẹt qua tâm trí hắn, một câu hỏi nhỏ bé vang vọng: "Liệu mình có đang đi sai đường? Liệu sự kiên trì này có phải là vô nghĩa?"

Nhưng ngay lập tức, một luồng ánh sáng ấm áp, thanh tịnh từ sâu thẳm đan điền Lục Trường Sinh bùng lên. Đó là linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo, không rực rỡ chói lòa, mà dịu dàng, bền bỉ, như một ngọn lửa nhỏ vững vàng giữa bão tố. Ánh sáng này không đẩy lùi ảo ảnh ngay lập tức, mà từ từ bao bọc lấy Lục Trường Sinh, tạo thành một vòng bảo vệ vô hình, giúp hắn giữ vững tâm thần. Trong khoảnh khắc ấy, hắn dường như nghe thấy tiếng thì thầm quen thuộc của Kiếm Lão Nhân: "Đạo không phải là mạnh yếu, đạo là con đường mà ngươi chọn để đi đến tận cùng." Và tiếng cười sang sảng của Cổ Thư Sinh: "Sức mạnh không tự sinh ra ý nghĩa, ý nghĩa tự sinh ra sức mạnh."

Ma Quân Huyết Ảnh dường như nhận ra sự kháng cự từ Lục Trường Sinh. Hắn ta nheo đôi mắt đỏ ngầu, và lời nói tiếp theo của hắn trở nên càng thêm dụ dỗ, càng thêm xảo quyệt. "Ta biết ngươi không cam lòng nhìn thế giới này chìm trong hỗn loạn, Trường Sinh. Ta biết ngươi có khát vọng kiến tạo. Vậy tại sao không tham gia cùng ta? Chúng ta sẽ dọn dẹp tất cả sự mục nát này. Chúng ta sẽ cùng nhau phá hủy cái trật tự cũ đã lỗi thời, và từ đống tro tàn, chúng ta sẽ xây dựng một trật tự mới, một vương quốc nơi quyền lực là chân lý duy nhất, nơi kẻ mạnh có thể định đoạt mọi thứ mà không bị ràng buộc bởi những quy tắc hão huyền của 'chính đạo'. Ngươi sẽ là người kiến tạo, Trường Sinh, đứng trên vạn vật, nắm giữ vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới trong lòng bàn tay. Ngươi sẽ không còn phải chứng kiến những bi kịch như An Bình Thôn nữa. Ngươi sẽ có đủ sức mạnh để ngăn chặn mọi đau khổ, để bảo vệ tất cả những người mà ngươi muốn bảo vệ!"

Ma Quân Huyết Ảnh vẽ ra một viễn cảnh đầy sức hút, một thế giới mà Lục Trường Sinh có thể kiểm soát, một thế giới không còn đau khổ dưới bàn tay của hắn. Hắn ta không chỉ cám dỗ bằng sức mạnh, mà còn bằng một lý tưởng méo mó, một giải pháp nhanh chóng cho tất cả những vấn đề mà Lục Trường Sinh đang trăn trở. Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt ý niệm nhìn thẳng vào Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong lòng. Một phần của hắn, cái phần từng là phàm nhân yếu ớt, muốn nắm lấy sức mạnh vô biên để không bao giờ phải bất lực nữa. Nhưng phần khác, cái phần đã được Tàn Pháp Cổ Đạo tôi luyện, cái phần đã chiêm nghiệm về 'đạo kiến tạo', lại nhận ra sự thật ẩn sau lời đường mật đó.

"Đây không phải là Vạn Cổ Khai Thiên chân chính..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm, giọng nói nội tâm của hắn dù nhỏ bé nhưng vô cùng kiên định. "Đây là sự méo mó của dục vọng, là ảo ảnh của sự hủy diệt được khoác lên tấm áo quyền năng. Một 'trật tự' được xây dựng trên sự tàn phá, trên nỗi sợ hãi, trên việc tước đoạt ý chí của sinh linh, thì đó không phải là trật tự, mà là một nhà tù khổng lồ." Hắn đã nhìn thấu bản chất của lời đề nghị này. Ma Quân Huyết Ảnh muốn hắn trở thành một công cụ, một phần của vương quốc hỗn loạn mà hắn ta muốn tạo ra, chứ không phải là một người kiến tạo thực sự.

Ánh sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền Lục Trường Sinh càng lúc càng sáng rõ. Nó không chói chang, mà là một sự thanh khiết, một sự bình yên nội tại. Thế giới ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh bắt đầu lung lay trước luồng sáng đó. Những tiếng kêu gào thảm thiết dần trở nên xa xăm, mùi tử khí cũng nhạt dần. Lục Trường Sinh ngẩng đầu, ánh mắt ý niệm của hắn giờ đây không còn sự dao động, chỉ còn lại sự kiên định vững chãi. Hắn đã hiểu rõ bản chất của lời đề nghị này, và hắn sẽ không bao giờ chấp nhận.

Trong cái hư không vặn vẹo của tâm trí, nơi ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh đang dần bị đẩy lùi bởi ánh sáng thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh đứng đó, không hề nhúc nhích. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu như máu của Ma Quân, ánh mắt không một chút dao động, không một chút sợ hãi. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chiêm nghiệm quá nhiều về bản chất của 'đạo' để bị những lời đường mật và những viễn cảnh quyền lực này làm lung lay.

"Quyền lực được xây dựng trên sự hủy diệt và nỗi sợ hãi không phải là Đạo của ta," Lục Trường Sinh dứt khoát lên tiếng. Giọng nói của hắn, dù chỉ là tiếng vọng trong tâm trí, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển, như một tảng đá ngàn năm đứng vững giữa cuồng phong bão táp. "Ta tu hành để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ vạn vật, để kiến tạo hy vọng và sự sống. Không phải để thống trị hay dọn dẹp thế gian theo ý niệm méo mó của kẻ khác."

Hắn nhếch nhẹ môi, một nụ cười khó nhận ra nhưng đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú. "Ngươi muốn kiến tạo một vương quốc hỗn loạn, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn. Nhưng đó không phải là sự kiến tạo, mà là sự tàn phá đội lốt. Con đường của ta tuy chậm, tuy gian nan, nhưng nó vững chắc, nó là con đường của sự sinh sôi nảy nở, của sự hòa hợp. Nó không cần đến quyền năng của ngươi, không cần đến sự tàn bạo của ngươi để tồn tại."

Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền Lục Trường Sinh bỗng nhiên bùng lên mạnh mẽ. Không phải là sự bùng nổ hung tợn, mà là sự tỏa sáng thanh khiết, rực rỡ, như một mặt trời nhỏ đang xua tan màn đêm. Ánh sáng ấy không chỉ đẩy lùi những ảo ảnh kinh hoàng của "Vạn Cổ Khai Thiên" mục nát, mà còn trực tiếp tác động lên linh niệm của Ma Quân Huyết Ảnh, khiến hắn ta phải lùi lại.

Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy tức giận và căm phẫn. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta lóe lên những tia sáng cuồng loạn. "Ngươi... Ngươi dám khinh thường sức mạnh của ta? Ngươi dám khước từ quyền năng có thể mang lại trật tự cho thế giới này?" Hắn ta không thể tin được rằng có một kẻ phàm nhân với tư chất bình thường lại có thể kiên định đến vậy, chống lại sự cám dỗ mà ngay cả những cường giả Tiên Môn cũng khó lòng vượt qua. "Ngươi sẽ hối hận! Sự kiên định của ngươi chỉ là sự yếu đuối che đậy! Rồi ngươi sẽ thấy, cái thế giới mà ngươi muốn 'bảo tồn', cái 'chính đạo' mục nát của ngươi, sẽ sụp đổ tan tành. Và khi đó, ngươi sẽ là kẻ vô dụng nhất, sẽ phải trơ mắt nhìn tất cả những gì ngươi trân quý bị hủy diệt!"

Ma Quân Huyết Ảnh cố gắng phóng ra thêm những làn sóng ma khí, những lời nguyền rủa và những hình ảnh kinh hoàng cuối cùng, nhưng chúng đều bị ánh sáng thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo hóa giải. Linh niệm của hắn ta bắt đầu tan biến, như một bóng ma gặp phải ánh mặt trời. Thế giới ảo ảnh xung quanh Lục Trường Sinh vỡ vụn thành từng mảnh, tan biến vào hư không, trả lại sự thanh bình cho tâm trí hắn. Ma Quân Huyết Ảnh gào lên một tiếng cuối cùng, đầy oán hận và phẫn nộ, trước khi hoàn toàn biến mất, để lại một khoảng lặng đáng sợ.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Cơ thể hắn cảm thấy mệt mỏi rã rời, như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của Cổ Hoang Sơn Mạch tràn vào buồng phổi, xua đi mùi tử khí và sự ngột ngạt của ảo ảnh. Màn đêm bên ngoài vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, trong tâm trí hắn, bình minh nội tâm đã ló dạng. Ánh mắt hắn sáng rõ, không còn sự trầm tư nặng nề, mà thay vào đó là sự kiên định tuyệt đối.

Sự thất bại của Ma Quân Huyết Ảnh trong việc thao túng tinh thần Lục Trường Sinh đã chứng tỏ Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu dưỡng nội tâm, mà còn là một khắc tinh của các loại tà thuật, ảo ảnh và tâm ma. Nó không chỉ bảo vệ, mà còn thanh lọc, giúp hắn nhìn thấu bản chất của mọi cám dỗ. Lời cảnh báo của Ma Quân Huyết Ảnh về sự 'yếu đuối' và sự 'hối hận' không làm hắn nao núng, mà càng củng cố thêm quyết tâm. Hắn biết rằng Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ dễ dàng. Kẻ đó sẽ tìm cách khác, có thể là trực tiếp và tàn bạo hơn, để thử thách hắn, hoặc ép hắn phải chứng kiến thêm nhiều đau khổ để lung lay ý chí.

Nhưng Lục Trường Sinh không còn sợ hãi. Hắn đã nhìn thấy bản chất của 'vương quốc hỗn loạn' mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn tạo ra, một vương quốc không có tương lai, không có sự sống thực sự. Hắn đã hiểu rõ mục tiêu cuối cùng của kẻ địch, và điều đó càng khiến hắn kiên định hơn với con đường của mình.

Lục Trường Sinh đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên đạo bào. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng con đường phía trước. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không phải vì đã thoát khỏi hiểm nguy, mà vì đạo tâm của hắn đã được tôi luyện thêm một lần nữa, trở nên kiên cố hơn bao giờ hết. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi Thái Huyền Tông đang chờ đợi. Con đường phía trước có thể còn hiểm nguy hơn gấp bội, nhưng Lục Trường Sinh biết rằng, mỗi bước đi của hắn đều đang kiến tạo nên một tương lai khác, một tương lai nơi hy vọng không bao giờ tắt. Hắn sẽ đối mặt với Ma Sứ Âm Phong, sẽ đối đầu với kế hoạch tàn độc của Ma Quân Huyết Ảnh, không phải bằng cách dấn thân vào tà đạo, mà bằng đạo tâm kiên cố và con đường riêng biệt mà hắn đã chọn.

Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của Lục Trường Sinh, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free