Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 588: Chuyển Hóa Oán Khí: Đạo Tâm Bất Diệt

Lực xung kích kinh thiên động địa bùng nổ, xé toạc sự im lặng và phá hủy mọi thứ trong ảo cảnh Huyết Ảnh Cung. Âm thanh ấy không chỉ là một tiếng nổ đơn thuần, mà là sự tổng hợp của hàng tỷ tiếng kêu thét, tiếng rên rỉ, tiếng la hét của các linh hồn bị giải phóng và nghiền nát cùng lúc, hòa lẫn với tiếng không gian bị xé rách, tiếng đá tảng vỡ vụn và tiếng linh khí hỗn loạn. Bụi và tà khí bốc lên mù mịt, biến toàn bộ Huyết Ảnh Cung thành một vùng đất hoang tàn, hỗn loạn. Không gian bị méo mó, rách nát, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời ảo ảnh, để lộ ra những tia sáng yếu ớt của thế giới bên ngoài. Lực xung kích cực mạnh đánh bay Lục Trường Sinh. Thân thể hắn như một chiếc lá giữa cơn bão tố, bị hất văng ra xa, va đập vào những tảng đá đổ nát. Một cảm giác đau nhói lan truyền khắp cơ thể hắn, từng thớ thịt, từng xương cốt đều như muốn vỡ ra. Linh lực trong đan điền cũng trở nên hỗn loạn, không ngừng dao động. Hắn ho khan một tiếng, một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không một chút lay chuyển. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã chịu đựng được đòn tấn công hủy diệt đó.

Huyết Ảnh Cung, vốn đã bị bóp méo và suy yếu từ trước, giờ đây chính thức bắt đầu sụp đổ. Những tảng đá khổng lồ từ trần nhà và các bức tường nứt nẻ rơi xuống ầm ầm, tạo thành một trận mưa đá đáng sợ. Bụi bay mù mịt, che khuất tầm nhìn, khiến cho cảnh tượng trở nên hỗn loạn và đáng sợ hơn bao giờ hết. Mùi ozon nồng nặc, pha lẫn với mùi máu tanh và tử khí, tràn ngập không gian. Giữa đống đổ nát, Ma Quân Huyết Ảnh cũng bị chấn động bởi chính đòn tấn công của mình. Hắn lảo đảo, cố gắng đứng vững trên những tảng đá vụn. Cơ thể hắn giờ đây càng thêm thê thảm, những vết nứt sâu hoắm trên da thịt tuôn ra máu đen không ngừng, hơi thở yếu ớt, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của hắn vẫn dõi theo Lục Trường Sinh với một sự thù hận không thể nguôi ngoai. Hắn không ngờ rằng, sau khi dốc cạn mọi thứ, sau khi tụ tập toàn bộ oán khí và dục vọng, hắn vẫn không thể hủy diệt được kẻ phàm nhân này. Sự giận dữ, nỗi nhục nhã và sự tuyệt vọng lại một lần nữa cuộn trào trong lòng hắn.

"Ngươi... không thể thoát khỏi số mệnh... không ai có thể!" Ma Quân Huyết Ảnh ho khan một tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy oán hận, nhưng cũng chất chứa một sự đe dọa sâu sắc. Hắn vẫn tin vào sức mạnh của số mệnh, tin vào quyền năng của ma đạo. Dù hắn đã bị tổn thương nghiêm trọng, dù Huyết Ảnh Cung đang sụp đổ, hắn vẫn không chấp nhận thất bại.

Lục Trường Sinh nằm rạp giữa đống đổ nát, cố gắng ổn định lại linh lực hỗn loạn trong cơ thể. Hắn cảm nhận được sự đau đớn dữ dội từ những vết thương, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn lại cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ. Hắn đã đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất, đã đón nhận đòn tấn công hủy diệt nhất, và hắn đã đứng vững. Đạo của hắn đã được chứng minh, Đạo tâm của hắn đã được tôi luyện. Hắn chậm rãi chống tay xuống đất, cố gắng đứng dậy. Ánh mắt hắn hướng về phía Ma Quân Huyết Ảnh, nhận ra rằng dù hắn đã gây ra tổn thương nghiêm trọng cho Ma Quân, thì kẻ này vẫn còn nguy hiểm, vẫn còn khả năng báo thù.

Tuy nhiên, sự sụp đổ của Huyết Ảnh Cung lại mở ra một cơ hội mới. Những khe nứt lớn trên bầu trời ảo ảnh giờ đây đã rộng hơn, để lộ ra ánh sáng rực rỡ hơn của thế giới bên ngoài. Một làn gió mạnh mẽ thổi qua, mang theo hương vị của tự do, của sự sống mãnh liệt. Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới của cuộc chiến. Hắn đã chịu đựng được đòn tấn công hội tụ oán khí và dục vọng, nhấn mạnh rằng đạo tâm của hắn là một lá chắn vững chắc chống lại sự tuyệt vọng và tà niệm của Ma Quân, đặt nền tảng cho việc hắn trở thành 'ngọn hải đăng hy vọng'. Huyết Ảnh Cung đang sụp đổ, và hắn phải quyết định. Thoát ra, hay tiếp tục chiến đấu trong đống đổ nát này? Cơ hội thoát thân đã mở ra, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy, một cái bẫy mới của Ma Quân, hoặc một cuộc truy đuổi không ngừng. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Đạo của hắn chưa hề kết thúc.

***

Lục Trường Sinh lảo đảo đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể nhức nhối, linh lực trong đan điền như muốn vỡ tung. Một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn không hề dao động. Hắn hít sâu một hơi, mùi máu tanh và tử khí nồng nặc trong không khí khiến hắn cảm thấy buồn nôn, nhưng hắn nhanh chóng điều chỉnh lại hơi thở, cố gắng thanh lọc từng luồng khí độc hại. Xung quanh hắn, Huyết Ảnh Cung giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cột đá khổng lồ đã vỡ vụn thành từng mảnh, sắc nhọn như răng nanh quỷ dữ. Nền đất nứt toác thành những rãnh sâu, từ đó luồng tà khí đen kịt cuồn cuộn bốc lên như những con rắn độc, cố gắng nuốt chửng mọi thứ. Trần nhà đã sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra bầu trời ảo ảnh bị xé rách, qua đó những tia sáng yếu ớt của thế giới bên ngoài xuyên qua, tạo thành những vệt sáng ma mị trên nền đổ nát. Từng tiếng "rắc... rắc..." của những viên đá còn sót lại đang tiếp tục nứt vỡ, cùng với tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn thấy Ma Quân đang run rẩy, đứng giữa màn bụi dày đặc, dáng vẻ giờ đây thê thảm hơn bao giờ hết. Bộ áo choàng đen rách nát, để lộ những vết nứt sâu hoắm trên làn da gầy gò, xương xẩu, từ đó máu đen không ngừng rỉ ra, tạo thành những dòng chảy ghê rợn. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của Ma Quân giờ đây không chỉ còn sự thù hận, mà còn phảng phất một nỗi kinh hoàng, một sự khó tin không thể che giấu. Hắn ghim chặt ánh mắt vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thủng tâm can hắn.

"Ngươi... không thể thoát! Oán niệm của vạn linh sẽ xé nát đạo tâm giả dối của ngươi!" Giọng Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên, khàn đặc và đầy sự điên cuồng. Hắn cố gắng đưa tay về phía trước, những ngón tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ run rẩy, như muốn tóm lấy Lục Trường Sinh, kéo hắn vào vực sâu của tuyệt vọng. Những lời của hắn không chỉ là lời đe dọa, mà còn là một sự khẳng định mù quáng vào sức mạnh của tà đạo, vào sự tất yếu của số phận mà hắn đã vạch ra. Hắn không thể chấp nhận rằng có thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, thứ gì đó có thể chống lại oán khí và dục vọng mà hắn đã cất công nuôi dưỡng.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn hiểu rằng, trong giờ phút này, mọi lời nói đều vô nghĩa trước sự cuồng loạn của Ma Quân. Điều hắn cần làm là hành động, là chứng minh bằng chính Đạo của mình. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng ổn định lại linh lực đang hỗn loạn trong đan điền. Cơn đau nhức trong cơ thể vẫn còn đó, nhưng không thể lay chuyển ý chí của hắn. Đạo tâm của hắn, vốn được tôi luyện qua vô vàn thử thách, giờ đây lại càng kiên cố hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được những luồng oán khí và dục vọng vẫn còn vương vãi trong không khí, chúng như những sợi dây vô hình, cố gắng bám víu vào linh hồn hắn, gieo rắc sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi.

*Oán khí... không phải là điểm cuối. Vô thường, chuyển hóa... Đạo của ta, là vĩnh hằng trong sự thay đổi.*

Lục Trường Sinh tự nhủ trong tâm, ánh mắt hắn mở ra, giờ đây trở nên sâu thẳm và tĩnh lặng như đáy biển sâu. Hắn đưa hai tay lên, chậm rãi kết ấn. Từng động tác của hắn đều mang theo một sự cổ kính, một vẻ trang trọng tựa như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Ngay lập tức, những ký tự cổ xưa từ Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu hiện lên quanh người hắn. Chúng không phải là những hoa văn rực rỡ hay lấp lánh, mà là những nét chữ đơn giản, mộc mạc, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường. Vầng sáng mờ nhạt, màu ngà của chúng tỏa ra, bao bọc lấy Lục Trường Sinh, tạo thành một trường năng lượng dịu nhẹ nhưng kiên cố. Từ trường năng lượng này, một luồng sinh khí thanh khiết bắt đầu lan tỏa, đẩy lùi những tà khí đen kịt đang cố gắng xâm nhập. Mùi ozon nồng nặc và tử khí bắt đầu được thay thế bằng một mùi hương thanh khiết, tựa như hương hoa sen vừa nở giữa bùn lầy, mang lại một cảm giác dễ chịu đến lạ thường.

Ma Quân Huyết Ảnh nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt hắn càng mở to hơn, sự điên cuồng trong hắn được thay thế bằng một nỗi kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng thấy một loại công pháp nào có thể vận hành trong tình cảnh hỗn loạn như vậy, lại còn mang theo một khí tức thanh khiết đến thế. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh không hề có ý định tấn công, mà lại tập trung vào việc tạo ra một sự cân bằng, một sự hài hòa giữa sự sống và cái chết, giữa linh khí và tà khí. Chính điều này đã khiến Ma Quân Huyết Ảnh cảm thấy vô cùng bất an, vì nó đi ngược lại hoàn toàn với bản chất của ma đạo, thứ mà hắn đã tu luyện cả đời. Hắn gầm gừ, đôi chân không ngừng lùi lại, như muốn thoát khỏi trường năng lượng thanh khiết mà Lục Trường Sinh đang tạo ra. Hắn cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, như thể bản thân hắn đang bị hòa tan, bị thanh tẩy bởi một thứ sức mạnh mà hắn không thể hiểu nổi.

***

Các luồng oán khí đen kịt, mang theo sự tuyệt vọng và thống khổ của vô số sinh linh, cuộn xoáy quanh Lục Trường Sinh như những xúc tu khổng lồ, cố gắng nuốt chửng hắn vào bóng tối vĩnh hằng. Trong đó, Lục Trường Sinh có thể "thấy" được hàng vạn khuôn mặt méo mó, những đôi mắt trống rỗng đầy ai oán, những tiếng rên rỉ, thét gào không ngừng vang vọng trong tâm thức. Chúng không chỉ là năng lượng thuần túy, mà còn là ký ức, là nỗi đau, là sự ám ảnh của những kẻ đã bị Ma Quân Huyết Ảnh thao túng và hủy hoại. Mỗi khi một luồng oán khí chạm vào vầng sáng bảo vệ của Tàn Pháp Cổ Đạo, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một áp lực tinh thần khủng khiếp lại ập đến, cố gắng bẻ gãy ý chí của Lục Trư���ng Sinh. Cơ thể hắn run lên bần bật, từng mạch máu trong người căng phồng, linh lực trong đan điền lại một lần nữa dao động dữ dội. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một trận chiến về ý chí, về niềm tin, về sự kiên định của Đạo tâm.

Tuy nhiên, vầng sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo và Vĩnh Hằng Đạo Nguyên của hắn không ngừng xoay chuyển, tựa như một cối xay luân hồi, hút lấy những luồng oán khí đó. Lục Trường Sinh tập trung cao độ, dùng ý chí của mình để dẫn dắt linh lực, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Hắn không chống cự lại oán khí bằng cách đẩy lùi hay phá hủy, mà hắn chọn cách đón nhận, thẩm thấu và chuyển hóa. Đây chính là bản chất của "vô thường", của sự "chuyển hóa" mà hắn đã chiêm nghiệm bấy lâu nay. Mọi thứ đều thay đổi, từ cực thịnh đến suy vong, từ hỗn độn đến thanh tịnh, từ oán hận đến an nhiên.

Dần dần, một cảnh tượng kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Những vệt đen của oán khí khi bị hút vào trường năng lượng của Lục Trường Sinh, bắt đầu mất đi màu sắc u ám của chúng. Chúng trở nên trong suốt, tựa như làn khói mỏng manh. Sau đó, một ánh sáng nhạt, thuần khiết, màu xanh ngọc bích bắt đầu phát ra từ bên trong những luồng khí ấy. Ánh sáng này không chói lóa, mà dịu dàng, ấm áp, tựa như ánh bình minh xua tan màn đêm u tối. Từng chút một, những luồng khí đen kịt đã hoàn toàn biến đổi, trở thành những sợi linh khí thanh tịnh, lấp lánh như tinh tú, bay lượn quanh Lục Trường Sinh. Chúng không còn mang theo sự nặng nề, tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự nhẹ nhàng, an lành, tựa như những linh hồn đã được siêu thoát.

Mùi tử khí và máu tanh trong không khí dần dần tan biến, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, mát lành, như làn gió sớm mai thổi qua rừng trúc. Cảm giác lạnh lẽo, áp lực tinh thần cũng dần nhường chỗ cho sự ấm áp, khoan khoái, tựa như một dòng suối mát lành đang chảy qua cơ thể hắn, xoa dịu những vết thương và sự mệt mỏi. Lục Trường Sinh cảm thấy linh lực trong đan điền của mình, vốn đang hỗn loạn, giờ đây lại bắt đầu ổn định trở lại, thậm chí còn trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn trước. Đây không phải là sự hấp thụ đơn thuần, mà là một quá trình "tái sinh" năng lượng, biến cái chết thành sự sống, biến tuyệt vọng thành hy vọng.

*Không có gì là vĩnh viễn, kể cả tuyệt vọng. Chuyển hóa, là quy luật của Đạo.*

Lục Trường Sinh nhẩm trong tâm, cảm nhận từng dòng linh khí tinh thuần đang chảy vào cơ thể mình, thanh lọc mọi tạp chất, củng cố Đạo tâm. Hắn đã dùng chính bản thân mình, dùng Đạo của mình, để chứng minh rằng ngay cả những oán khí sâu đậm nhất, những dục vọng đen tối nhất, cũng có thể được chuyển hóa, được thanh tẩy, nếu có một Đạo tâm đủ vững vàng và một ý chí đủ kiên định.

Ma Quân Huyết Ảnh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng khó tin này, đôi mắt đỏ ngầu của hắn không ngừng co rút. Hắn lùi lại một bước, rồi hai bước, cơ thể hắn run rẩy không phải vì bị thương, mà vì một nỗi kinh hoàng chưa từng có. Toàn bộ oán khí mà hắn đã cất công thu thập, đã dùng làm nền tảng cho sức mạnh của mình, giờ đây lại bị Lục Trường Sinh chuyển hóa một cách dễ dàng như vậy. Đây là một sự sỉ nhục, một sự phủ nhận hoàn toàn đối với Đạo của hắn.

"Không thể... Ngươi... Ngươi đã làm gì?!" Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên, giọng nói khàn đặc, xen lẫn sự tuyệt vọng và điên loạn. Hắn không thể hiểu nổi. Hắn đã tu luyện ma đạo hàng vạn năm, đã dùng oán khí để thống trị, để hủy diệt. Nhưng Lục Trường Sinh, một phàm nhân mà hắn từng khinh thường, lại có thể chuyển hóa thứ sức mạnh cốt lõi của hắn thành linh khí thanh tịnh. Điều này không chỉ là phá hủy đòn tấn công của hắn, mà còn là phá hủy niềm tin, phá hủy ý nghĩa tồn tại của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình đang sụp đổ, tan biến thành hư vô. Những vết nứt trên cơ thể hắn, từ đó máu đen tuôn ra, giờ đây lại càng sâu hơn, như thể chính linh hồn hắn đang bị xé toạc bởi sự thật phũ phàng này. Hắn cố gắng vận động tà khí còn sót lại, muốn tung ra một đòn tấn công khác, nhưng cơ thể hắn lại không nghe lời, run rẩy và yếu ớt.

Lục Trường Sinh không để tâm đến tiếng gầm của Ma Quân. Hắn hai tay kết ấn, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhanh hơn. Các ký tự cổ xưa xoay tròn quanh hắn, tạo thành một cơn lốc năng lượng thanh khiết. Oán khí cuồn cuộn bị kéo vào trường năng lượng của hắn, trải qua quá trình thanh lọc kỳ diệu. Từng luồng oán khí được chuyển hóa thành linh khí tinh thuần, làm suy yếu đáng kể uy lực còn lại của đòn tấn công của Ma Quân. Không chỉ vậy, những luồng linh khí mới sinh này còn lan tỏa ra xung quanh, dần dần xua tan tà khí còn sót lại trong Huyết Ảnh Cung, khiến không khí trở nên trong lành hơn, giảm bớt áp lực từ sự sụp đổ của cung điện. Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình, không phải là sức mạnh của sự bùng nổ, mà là sức mạnh của sự cân bằng, của sự hòa hợp. Hắn đã không chỉ hóa giải đòn tấn công của Ma Quân, mà còn biến nó thành lợi thế của chính mình, một lần nữa khẳng định Đạo của hắn là Đạo của sự sống, của sự chuyển hóa, chứ không phải Đạo của sự hủy diệt.

***

Ma Quân Huyết Ảnh nhìn chằm chằm Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy thù hận và kinh ngạc. Hắn không thể tin được đòn tấn công chí mạng của mình, thứ đã hội tụ oán khí của vô số sinh linh và dục vọng đen tối nhất, lại bị hóa giải một cách khó lường như vậy. Cả bản thể của hắn, lẫn Huyết Ảnh Cung mà hắn đã dày công xây dựng, đều đang sụp đổ, và nguyên nhân chính là kẻ phàm nhân trước mặt. Hắn cảm thấy một nỗi nhục nhã tột cùng, một sự tức giận bùng cháy trong lồng ngực, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Hắn nghiến răng kèn kẹt, những âm thanh khô khốc vang vọng giữa đống đổ nát.

"Ngươi... Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn đó!" Ma Quân Huyết Ảnh gằn giọng, thanh âm khàn đặc như tiếng đá lạo xạo dưới chân, ẩn chứa sự phẫn uất và một lời nguyền rủa sâu độc. Hắn cố gắng vươn tay về phía Lục Trường Sinh, một luồng tà khí cuối cùng, yếu ớt nhưng vẫn đầy độc địa, bám víu lấy những mảnh vỡ của Huyết Ảnh Cung, muốn tạo ra một đòn phản kích cuối cùng. Tuy nhiên, luồng tà khí này đã không còn sự thuần túy và sức mạnh như trước, nó đã bị suy yếu đáng kể bởi quá trình chuyển hóa của Lục Trường Sinh, và hơn nữa, Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây đã bị trọng thương cả về thể xác lẫn tinh thần.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự suy yếu tạm thời của Ma Quân và sự hỗn loạn xung quanh. Hắn không hề chần chừ. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán, không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ của một kẻ đang nắm bắt cơ hội. Những sợi linh khí thanh tịnh vẫn còn quấn quýt quanh hắn, xoa dịu những vết thương và củng cố thể lực. Hắn nhận ra, đây không phải là lúc để dây dưa thêm nữa. Mục đích của hắn không phải là tiêu diệt Ma Quân Huyết Ảnh tại đây, mà là bảo vệ Đạo tâm của chính mình, chứng minh con đường của hắn và thoát khỏi cái bẫy chết người này.

Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. Huyết Ảnh Cung đang sụp đổ nhanh chóng hơn bao giờ hết. Những tảng đá khổng lồ rơi xuống ầm ầm, tạo ra những tiếng động đinh tai nhức óc. Bụi bặm và tà khí vẫn còn vương vãi, nhưng không còn dày đặc như trước. Đặc biệt, một lỗ hổng lớn trên kết giới của Huyết Ảnh Cung, do vụ nổ kinh thiên động địa lúc nãy gây ra, hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là một vết nứt, mà là một khe hở thực sự, để lộ ra ánh sáng rực rỡ và không khí trong lành của thế giới bên ngoài. Một làn gió mạnh mẽ thổi qua khe hở đó, mang theo mùi hương của cây cỏ, của đất trời, của sự sống mãnh liệt, hoàn toàn đối lập với mùi tử khí và máu tanh trong cung điện.

Đó chính là con đường sống.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí tràn vào lồng ngực. Hắn không chần chừ, ánh mắt kiên định. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo lần cuối, không phải để chuyển hóa hay phòng ngự, mà là để tập trung toàn bộ linh lực còn lại vào một đòn tấn công mang tính chiến lược. Hắn tung ra một luồng linh lực mạnh mẽ, tinh thuần, mang theo sức mạnh của Vĩnh Hằng Đạo Nguyên, tạo thành một khe hở nhỏ trong tàn tích, nhắm thẳng đến lỗ hổng thoát hiểm vừa hé lộ. Luồng linh lực này không phải là một chiêu thức tấn công hoa mỹ, mà là một cú đấm gọn gàng, dứt khoát, dọn dẹp những chướng ngại vật còn sót lại trên đường thoát, tạo thành một lối đi thông thoáng tạm thời.

"Chuyện chưa kết thúc đâu... Ma Quân Huyết Ảnh," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển, như thể hắn đang thề ước với chính bản thân và với bầu trời. Hắn không quay đầu lại nhìn Ma Quân đang gào thét trong tuyệt vọng và căm phẫn. Thân ảnh Lục Trường Sinh như một mũi tên xé gió, lao thẳng về phía lỗ hổng ánh sáng. Hắn không quan tâm đến những gì sẽ xảy ra tiếp theo, không lo sợ những cạm bẫy hay cuộc truy đuổi không ngừng mà Ma Quân có thể giăng ra. Điều quan trọng nhất là hắn đã đứng vững, đã chứng minh được Đạo của mình.

Thân ảnh hắn nhanh chóng xuyên qua khe hở, bước vào ánh sáng chói chang của thế giới bên ngoài, bỏ lại phía sau Huyết Ảnh Cung đang sụp đổ hoàn toàn và tiếng gầm gừ đầy oán hận của Ma Quân Huyết Ảnh. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về 'người phá vỡ cục diện' dường như càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, khi Lục Trường Sinh, với khả năng chuyển hóa oán khí thành linh khí, đã mang đến một hy vọng mới cho Cửu Thiên Linh Giới. Hắn đã không chỉ thoát hiểm, mà còn đặt một nền móng vững chắc cho con đường tu hành của riêng mình, một con đường không chạy theo sức mạnh hủy diệt, mà tìm kiếm sự cân bằng và chuyển hóa. Đây chỉ là một khởi đầu mới, một giai đoạn mới của cuộc chiến. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Đạo của hắn chưa hề kết thúc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free