Cửu thiên linh giới - Chương 591: Đạo Tâm Phá Vỡ Hư Vọng: Chân Tướng Hiển Lộ
Tiếng gầm gừ giận dữ của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn vọng lại trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ của Huyết Ảnh Cung. Tà khí cuồn cuộn xung quanh hắn, xé nát những phiến đá, nhưng lại không thể chạm tới Lục Trường Sinh, như một bức tường vô hình đã ngăn cách hai thế giới. Sự bình thản tuyệt đối của Lục Trường Sinh, đối lập hoàn toàn với cơn phẫn nộ bùng nổ của Ma Quân, tạo nên một sự tương phản đến chói mắt, khiến khung cảnh vốn đã u ám càng trở nên quỷ dị.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi chân không hề nhúc nhích, vẻ mặt thanh tú bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Ánh sáng mờ ảo, đỏ máu và xanh lục ma quái của Huyết Ảnh Cung chập chờn trên bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn, nhưng không thể làm lu mờ đi vầng hào quang thanh tịnh vô hình đang bao bọc lấy hắn. Hắn khẽ thở ra một hơi, rất nhẹ nhàng, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đeo đẳng bấy lâu, nhưng cũng như một tiếng thở dài của vũ trụ, mang theo sự thấu triệt vạn vật. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng trở nên thăm thẳm hơn, dường như có thể nhìn thấu vạn cổ, xuyên qua mọi lớp vỏ bọc hư ảo để chạm đến bản nguyên của sự vật. Hắn không nói một lời nào, chỉ khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua đôi môi mỏng. Đó không phải là nụ cười chế giễu, mà là một biểu cảm của sự thấu triệt, của bình an nội tại, như thể hắn đã nhìn thấy tất cả, đã hiểu rõ tất cả.
Ma Quân Huyết Ảnh, người đang đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn, vạm vỡ, áo choàng đen phấp phới trong cơn giận dữ, chứng kiến nụ cười kia, lại càng trở nên điên loạn. Hắn không thể chấp nhận. Hắn, Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đã tung hoành Tam Giới, Lục Vực, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho vô số tông môn, chưa bao giờ thất bại trong việc bẻ gãy ý chí của kẻ thù. Ảo ảnh "Vạn Cổ Khai Thiên" của hắn là tuyệt kỹ tinh thần mạnh nhất, có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào, dù là đại năng cấp Thánh giả, cũng phải trầm luân, tâm thần phân liệt, cuối cùng hóa thành bùn đất. Thế mà Lục Trường Sinh, một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, lại có thể thoát ra, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn?
"Không thể nào! Ngươi! Ngươi không thể nào thoát khỏi ảo ảnh của ta! Đạo tâm của ngươi... không thể nào kiên cố đến vậy!" Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây không còn sự tự mãn, chỉ còn lại sự kinh ngạc tột độ xen lẫn nỗi phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn gầm lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng, đôi mắt đỏ ngầu như máu sáng rực lên những tia hung tàn. "Ngươi là quỷ! Ngươi không phải người! Tâm hồn ngươi... không có sợ hãi, không có dục vọng, không có oán hận sao?!"
Hắn không ngừng truyền đi những luồng tà niệm, những lời nguyền rủa ghê rợn nhất, những hình ảnh tàn khốc nhất vào tâm trí Lục Trường Sinh. Vô số ảo ảnh ghê rợn đột nhiên hiện ra từ hư không xung quanh Lục Trường Sinh – những oan hồn gào thét thảm thiết, những thi thể chất chồng, những cảnh tượng hủy diệt và tàn khốc mà hắn đã từng chứng kiến, từng phải trải qua. Chúng không ngừng vây quanh, gặm nhấm, cố gắng kéo hắn trở lại vực sâu của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng gào thét thảm thiết của hàng vạn sinh linh vang vọng như đến từ địa ngục sâu thẳm nhất, xé nát màng nhĩ, cố gắng khuấy động đạo tâm của Lục Trường Sinh. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc lan tỏa khắp không gian, như muốn bóp nghẹt mọi hơi thở thanh khiết. Áp lực khổng lồ từ những đợt công kích tinh thần này dường như muốn nghiền nát mọi thứ xung quanh. Ngay cả những tà tu đứng từ xa cũng cảm thấy linh hồn mình chao đảo, không dám nhìn thẳng vào tâm điểm của cuộc đối đầu này.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn đứng thẳng, bất động như một bức tượng cổ xưa. Hắn không hề né tránh, không hề chớp mắt. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nụ cười nhạt trên môi vẫn không đổi. Những ảo ảnh ghê rợn, những tiếng gào thét của oan hồn, những lời nguyền rủa độc ác của Ma Quân, tất cả đều xuyên qua thân thể hắn, nhưng không thể để lại dù chỉ một vết xước nhỏ trên đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Tựa như một ngọn đèn dầu giữa cuồng phong bão táp, ngọn lửa của đạo tâm hắn vẫn cháy rực rỡ, không hề lay động, không hề tắt lịm. Hắn đã đi qua vạn kiếp phồn hoa, đã đối mặt với ngàn vạn bản thể của chính mình, đã dung hòa mọi nỗi sợ hãi, mọi cám dỗ, mọi oán hận thành một thể thống nhất. Đạo tâm của hắn không chỉ là kiên cố, mà là thanh tịnh, là nguyên thủy, là bản nguyên của vạn vật. Nó không chấp chứa tạp niệm, không bị ngoại cảnh lay chuyển.
Ma Quân Huyết Ảnh nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi kinh hoàng và phẫn nộ trong lòng hắn càng dâng cao đến tột đỉnh. Hắn biết, mọi đòn tấn công tinh thần của hắn đều đã vô dụng. Lục Trường Sinh không phải là một đối thủ bình thường, hắn là một dị số, một kẻ mà Ma Quân chưa từng gặp trong suốt hàng vạn năm tồn tại của mình. "Ngươi! Ta sẽ nghiền nát thân xác ngươi, dù không thể phá hủy linh hồn ngươi!" Hắn gầm lên, giọng nói trở nên khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng điên cuồng. Tà khí cuồn cuộn quanh hắn bỗng nhiên cô đặc lại, tạo thành những vòng xoáy đen kịt, như những cơn lốc hủy diệt đang chuẩn bị bùng nổ. Hắn không còn hy vọng vào việc công kích tinh thần, mà đã chuyển sang ý định phá hủy thân xác Lục Trường Sinh, dù biết rằng điều đó có thể không giải quyết được vấn đề bản nguyên. Cuộc chiến, đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và trực diện hơn bao giờ hết.
Lục Trường Sinh, cảm nhận được sự chuyển biến trong ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh, từ từ mở mắt. Đôi đồng tử đen láy của hắn giờ đây không còn chỉ là sự bình thản, mà còn ẩn chứa một ánh sáng sâu thẳm, một uy lực thâm sâu. Đó là ánh sáng của sự thấu triệt, của bản nguyên vạn vật, tựa như ánh bình minh đầu tiên của vũ trụ, vạn cổ vẫn không đổi thay. Ánh sáng ấy không chói lóa, không rực rỡ, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy đáng sợ, một sức mạnh có thể nhìn thấu và hóa giải mọi hư vọng.
Hắn không hề nói một lời nào, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Một làn sóng năng lượng thanh tịnh, không màu sắc, nhưng lại mang theo cảm giác mát lạnh, nhẹ nhàng như gió xuân, cuồn cuộn từ bản nguyên của hắn, lan tỏa ra khắp Huyết Ảnh Cung. Làn sóng này không phải là một đòn tấn công hữu hình, không mang theo sát khí hay linh lực hùng hậu, mà nó là sự biểu hiện của Đạo Tâm, của 'Vạn Thể Quy Nhất' mà Lục Trường Sinh vừa đạt được. Nó là sự tinh túy của Tàn Pháp Cổ Đạo, một dòng chảy của sự thanh tịnh và bản nguyên, có khả năng hóa giải mọi tà niệm, mọi ảo ảnh, mọi sự tha hóa.
Khi làn sóng năng lượng này lan tỏa, toàn bộ Huyết Ảnh Cung dường như run rẩy. Những ảo ảnh ghê rợn, những oan hồn đang gào thét xung quanh Lục Trường Sinh, khi gặp phải làn sóng thanh tịnh này, đột nhiên đông cứng lại, rồi tan biến như sương khói gặp nắng. Tiếng "tách tách" giòn tan vang lên liên tục, không phải là tiếng vỡ của xương cốt, mà là tiếng vỡ của những ảo ảnh, của những lớp vỏ bọc hư không đang bị xé toạc. Các hình ảnh tàn khốc biến mất, tiếng gào thét yếu ớt dần, rồi hoàn toàn im bặt. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc cũng dần loãng đi, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, nhẹ nhàng, như mùi cỏ cây sau cơn mưa rào, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyết Ảnh Cung.
Làn sóng thanh tịnh tiếp tục lan rộng, không chỉ hóa giải các ảo ảnh mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến chính Huyết Ảnh Cung. Các bức tường đá đen sẫm, các cột trụ cao lớn tưởng chừng kiên cố, giờ đây bắt đầu hiện rõ những vết nứt chằng chịt. Những mảng bám tà khí dày đặc, tích tụ qua hàng vạn năm, bỗng nhiên bong tróc ra, rơi lả tả xuống sàn đá, để lộ ra những mảng tường đá xám xịt, loang lổ bên dưới. Âm thanh "cót két", "kẽo kẹt" của những cấu trúc đang bị bào mòn, đang lung lay vang lên khắp nơi, hòa cùng tiếng gió thanh khiết lùa qua những khe nứt mới toanh. Từng chút một, lớp vỏ bọc ma mị, uy nghi của Huyết Ảnh Cung đang bị lột bỏ, như thể một tấm màn che giấu sự thật đang bị kéo xuống.
Ma Quân Huyết Ảnh, nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi kinh hoàng trong hắn không còn có thể che giấu. Hắn gầm lên, giọng nói xen lẫn sự kinh sợ và căm hận tột cùng: "Không thể! Ngươi không thể phá vỡ ta! Nơi này là vương quốc của ta! Là ảo ảnh vĩnh cửu của ta!" Hắn cố gắng triệu hồi thêm tà khí, cố gắng gia cố lớp vỏ bọc ảo ảnh của Huyết Ảnh Cung, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Làn sóng thanh tịnh của Lục Trường Sinh không phải là sức mạnh để đối kháng, mà là sức mạnh để hiển lộ, để phơi bày. Nó không hủy diệt, mà nó làm tan biến những gì không thuộc về bản nguyên, không thuộc về sự thật.
Các tà tu xung quanh, những kẻ đã quen sống trong lớp vỏ bọc tà khí và ảo ảnh của Huyết Ảnh Cung, giờ đây cũng cảm thấy sự thay đổi đến rõ rệt. Tà khí trong người bọn chúng như bị một lực lượng vô hình nào đó thanh tẩy, khiến chúng yếu đi trông thấy. Một số kẻ yếu kém hơn bắt đầu co rúm lại, thân thể run rẩy, tà niệm trong lòng bị chấn động mạnh, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn. Chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng "vương quốc" của Ma Quân đang sụp đổ, và chúng cũng đang bị kéo theo.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt bình thản quan sát mọi thứ. Hắn không hề có ý định tấn công, mà chỉ để Đạo Tâm của mình tự do lan tỏa, tự do thanh tẩy. Hắn không chiến đấu với ảo ảnh, mà hắn làm cho ảo ảnh không còn tồn tại. Hắn không đối kháng với tà khí, mà hắn làm cho tà khí không còn chỗ dung thân. Đây chính là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo, một con đường tu hành không chạy theo sức mạnh bề ngoài, mà đi sâu vào bản chất của vạn vật, vào sự thanh tịnh của đạo tâm. Và giờ đây, sự thanh tịnh ấy đang phơi bày mọi thứ.
Khi làn sóng năng lượng thanh tịnh của Lục Trường Sinh lan tỏa đến cực điểm, nó đã lột bỏ hoàn toàn mọi lớp ngụy trang của Huyết Ảnh Cung. Nơi đây không còn là một cung điện gothic u ám, ma mị nữa, mà chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, một di tích cổ xưa bị thời gian và tà khí ăn mòn. Các tòa tháp nhọn hoắt giờ đây lộ ra những khối đá mục nát, những vết nứt sâu hoắm như những vết thương cũ rích. Những điện thờ, phòng luyện công, nhà tù giờ đây chỉ là những hang động ẩm mục, tối tăm, đầy rêu phong và mạng nhện, với đá vụn rơi lả tả. Ánh sáng đỏ máu và xanh lục ma quái đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh sáng mờ ảo, xám xịt, chân thật hơn, nhưng lại càng làm nổi bật sự tiêu điều, suy tàn của nơi này. Tiếng gió lùa qua các khe nứt nghe như tiếng thở dài của thời gian, tiếng đá vụn rơi "lộp bộp" vang vọng trong sự im lặng đáng sợ. Mùi tử khí vẫn còn đó, nhưng đã loãng hơn rất nhiều, xen lẫn mùi đất đá ẩm mục, mùi của sự mục ruỗng đã tồn tại từ rất lâu. Bầu không khí không còn cảm giác bị thao túng, bị đè nén, mà thay vào đó là một sự hoang tàn, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng lại chân thật đến trần trụi.
Và giữa cảnh tượng suy tàn ấy, Ma Quân Huyết Ảnh không còn che giấu được bản thân. Lớp áo choàng đen rộng thùng thình của hắn, thứ đã tạo nên vẻ vạm vỡ, uy nghi, bỗng nhiên co rút lại, như bị một lực lượng vô hình nào đó hút cạn tà khí. Dưới lớp áo choàng ấy, không còn là một thân thể cao lớn, vạm vỡ nữa, mà là một hình hài gầy gò, hốc hác đến đáng sợ. Da thịt hắn nhợt nhạt, xanh xao như xác chết, dường như chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt đỏ ngầu như máu, thứ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng, giờ đây lộ rõ sự mệt mỏi cùng cực, và một tia hoảng sợ không thể che giấu. Chúng vẫn đỏ, nhưng đã nhạt nhòa đi rất nhiều, như ngọn lửa sắp tàn. Hắn không còn là hình tượng Ma Quân uy vũ, tà khí ngút trời, mà giống như một kẻ đã bị thời gian và tà khí ăn mòn, một tàn hồn đang cố gắng duy trì sự tồn tại của mình bằng lớp vỏ bọc ảo ảnh và sự dối trá.
Trên cơ thể gầy gò của hắn, những vết nứt sâu hoắm hiện ra, không phải là vết thương mới, mà là những dấu hiệu của một sự phong ấn cổ xưa, dường như đã tồn tại từ hàng vạn năm trước. Những vết nứt ấy tỏa ra một thứ tà khí yếu ớt, lẫn lộn với linh lực đã suy kiệt, cho thấy hắn đang bị một thứ sức mạnh nào đó kìm hãm, và ảo ảnh cùng tà khí mà hắn tạo ra chỉ là một cách để che giấu sự yếu đuối tiềm ẩn này. Đây chính là chân tướng của Ma Quân Huyết Ảnh – một kẻ yếu đuối, đang cố gắng giữ vững lớp mặt nạ uy quyền để không bị tan biến.
Lục Trường Sinh đứng yên, bình thản quan sát. Ánh mắt hắn không chút biểu cảm, nhưng lại thấu triệt đến mức đáng sợ, như thể đã nhìn thấy rõ bản chất yếu đuối và tuyệt vọng của Ma Quân từ rất lâu. Hắn không có vẻ hả hê hay chiến thắng, chỉ có sự điềm tĩnh và thấu hiểu. Hắn không cần dùng lời nói, vì ánh mắt ấy đã nói lên tất cả: *Ngươi chỉ là một kẻ đáng thương, bị trói buộc bởi quá khứ và sự yếu đuối của chính mình.*
Ma Quân Huyết Ảnh, cảm nhận được ánh mắt thấu triệt ấy, toàn thân run rẩy bần bật. Sự sỉ nhục, nỗi kinh hoàng, và cơn phẫn nộ điên cuồng dâng lên trong hắn, trộn lẫn với sự tuyệt vọng. Hắn đã bị phơi bày. Hắn đã bị bóc trần. Mọi lớp vỏ bọc, mọi sự giả dối, mọi sự uy hiếp đều tan biến dưới ánh sáng thanh tịnh của Lục Trường Sinh. Hắn không còn là Ma Quân Huyết Ảnh vô địch, mà chỉ là một tàn niệm yếu ớt, một kẻ đang cố gắng níu giữ chút sức lực cuối cùng.
"Ngươi... ngươi dám... phơi bày ta! Ta sẽ nghiền nát ngươi!" Hắn thốt ra một tiếng gầm gừ yếu ớt, nhưng lại mang theo sự căm hận tột cùng, như tiếng gào thét của một kẻ bị dồn vào đường cùng, không còn gì để mất. Hắn run rẩy, nhưng ánh mắt đỏ ngầu đã nhạt màu của hắn lại trở nên điên cuồng, dại dột. Mọi tàn dư năng lượng, mọi tà khí còn sót lại trong cơ thể hắn, dù ít ỏi đến đâu, cũng bắt đầu hội tụ về một điểm, về đôi tay xương xẩu của hắn. Một luồng tà khí đen kịt, tuy đã yếu đi rất nhiều nhưng vẫn mang theo sự hủy diệt nguyên thủy, cuồn cuộn thành một quả cầu nhỏ, nhưng ẩn chứa sức mạnh chết chóc.
Hắn không còn phong độ của một Ma Quân, chỉ còn là một kẻ điên loạn đang cố gắng phản công trong tuyệt vọng. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt bình thản, nhưng thần sắc đã trở nên tập trung hơn. Hắn biết, đây sẽ là đòn tấn công cuối cùng, đòn tấn công liều lĩnh và nguy hiểm nhất của Ma Quân Huyết Ảnh, một đòn tấn công mà hắn sẽ dốc toàn bộ sinh mạng và tàn niệm để thực hiện. Con đường tu hành của hắn, con đường của sự kiên định và thấu triệt, giờ đây sẽ đối mặt với sự điên cuồng và tuyệt vọng của kẻ thù. Hắn không sợ hãi, không dao động, chỉ lặng lẽ chuẩn bị, bởi lẽ, *đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.*
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.