Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 593: Ngọn Hải Đăng Giữa Biển Tà Khí

Không gian xung quanh Lục Trường Sinh đã hoàn toàn biến dạng, bị nghiền nát thành một vùng chân không méo mó, tràn ngập tà khí và oán linh cuồng bạo. Những tàn tích của Huyết Ảnh Cung giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn lơ lửng, bị xoáy vào trong khối năng lượng đen đỏ khổng lồ, vô định hình của Ma Thần Hỗn Loạn. Tiếng gió hú ghê rợn như hàng vạn linh hồn đang rên xiết, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong sâu thẳm hang động, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc. Mùi tử khí, mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi kim loại gỉ sét xộc thẳng vào khứu giác, khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương, dù là ban ngày nhưng nơi đây đã bị bao phủ bởi tà khí dày đặc, biến thành một đêm tối vĩnh cửu không ánh sáng, chỉ có sương mù đen kịt cuồn cuộn, gây ăn mòn linh lực và ý chí.

Ma Thần Hỗn Loạn, khối năng lượng đen đỏ khổng lồ, không ngừng bành trướng, dùng vô số xúc tu tà khí, vừa vô hình vừa hữu hình, điên cuồng tấn công vào Lục Trường Sinh. Nó không phải là một thực thể có hình hài cụ thể, mà là sự kết hợp của oán hận, tuyệt vọng, và sức mạnh thôn phệ của Ma Quân Huyết Ảnh, được khuếch đại lên đến mức tận cùng. Mỗi xúc tu đều mang theo cảm giác lạnh lẽo của tuyệt vọng, hơi nóng bỏng của ma khí, và cả sự mục nát của vạn vật. Chúng xiết chặt lấy Lục Trường Sinh từ mọi phía, cố gắng xé toạc hắn, nuốt chửng hắn, biến hắn thành một phần của sự hỗn loạn vô tận. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương xen lẫn hơi nóng bỏng của ma khí bao trùm lấy hắn, như hàng vạn luồng năng lượng đối nghịch đang giằng xé cơ thể và linh hồn.

Lục Trường Sinh đứng yên, không lùi một bước. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường, như một cây cổ thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, không gì có thể lay chuyển. Đôi mắt đen láy vẫn trầm tư, điềm tĩnh, không hề nao núng trước cảnh tượng hủy diệt trước mặt. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn khẽ lay động trong dòng tà khí cuồn cuộn, nhưng thân thể hắn lại như một tảng đá vĩnh cửu giữa dòng nước lũ. Từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt của hắn, dù không có vẻ gì là hùng vĩ, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh, bình hòa, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang ập tới. Từ bản nguyên của Lục Trường Sinh, một vầng sáng trắng tinh khiết, vàng nhạt, từ từ lan tỏa ra, không rực rỡ chói chang, mà ôn hòa và kiên định, như ánh nến nhỏ giữa bão tố, nhưng lại không thể bị dập tắt. Đó là ánh sáng của "Vạn Thể Quy Nhất", của đạo tâm vững như bàn thạch mà hắn vừa đạt được. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, không phải để tạo ra sức mạnh tấn công hủy diệt, mà là để củng cố sự phòng ngự, sự kiên định, và sự thấu triệt. Luồng năng lượng thanh tịnh này tạo thành một vòng bảo hộ vô hình quanh Lục Trường Sinh, không phải một lá chắn cứng nhắc, mà là một trường lực mềm mại, linh hoạt, hóa giải và đẩy lùi những luồng tà khí thôn phệ đang lao tới.

Hắn khẽ nâng tay, không phải để xuất chiêu, mà là để giữ vững "Chân Ngã", giữ vững bản thể và đạo tâm của mình trước sự ăn mòn của Ma Thần. Mỗi hơi thở của hắn đều ổn định, đều hòa hợp với thiên địa, dù xung quanh đang là một biển tà khí hỗn loạn. Hắn không cần phải chiến đấu theo cách thông thường, hắn cần phải "đứng vững". Sự tồn tại của hắn, sự kiên định của đạo tâm hắn, chính là sự đối lập gay gắt nhất với bản chất thôn phệ của Ma Thần Hỗn Loạn.

"Bản nguyên của sự hỗn loạn... nhưng không thể thôn phệ được Đạo chân chính," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của Ma Thần Hỗn Loạn tuy khủng khiếp, nhưng lại ẩn chứa sự bất ổn cố hữu. Một sức mạnh không có đạo tâm làm nền tảng, không có sự cân bằng và thấu triệt, dù có hủy diệt đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tự sụp đổ. Nó giống như một ngọn lửa bùng lên dữ dội nhưng lại thiếu nhiên liệu, sẽ nhanh chóng tàn lụi. Ngược lại, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, tuy không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng lại là một dòng chảy trường tồn, vững bền, có thể hóa giải vạn pháp, chống lại vạn kiếp. Ánh sáng đạo tâm của Lục Trường Sinh, tuy nhỏ bé giữa biển tà khí, nhưng lại trở thành một ngọn hải đăng duy nhất, một điểm tựa kiên cố giữa bóng tối vô tận. Mùi hương thanh tịnh, dịu nhẹ từ cơ thể hắn lan tỏa, dù yếu ớt, nhưng lại đủ để xua đi một phần mùi hôi thối của tử khí và lưu huỳnh xung quanh, như một lời khẳng định về sự sống, về sự tồn tại bền vững. Trường lực thôn phệ của Ma Thần Hỗn Loạn ập đến, va chạm với vòng bảo hộ thanh tịnh của Lục Trường Sinh, tạo ra một sự im lặng kỳ lạ, một điểm tĩnh lặng tuyệt đối ngay giữa tâm bão hủy diệt. Không có tiếng nổ lớn, không có tiếng va đập long trời lở đất, chỉ có sự giằng co vô hình giữa hai thái cực: sự hỗn loạn và sự kiên định, sự thôn phệ và sự tồn tại.

Ma Thần Hỗn Loạn gầm lên một tiếng không rõ ràng, như một sự phẫn nộ trước sự bất lực. Nó không thể nuốt chửng được Lục Trường Sinh. Cơ thể vô định hình của nó co giật dữ dội, những gương mặt đau khổ trong nó càng lúc càng hiện rõ, rồi lại bị tà khí nhấn chìm. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt bình thản, như thể hắn đã nhìn thấy viễn cảnh này từ rất lâu. Hắn không chiến đấu để giành chiến thắng, hắn chiến đấu để "tồn tại", để "giữ vững". Đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của Đạo, của ý chí. Và trong cuộc chiến này, con đường tu hành của hắn, con đường của sự kiên định và thấu triệt, sẽ là ngọn hải đăng hy vọng, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong đại thế biến động.

"Vô dụng! Đạo Tâm của ngươi yếu ớt như vậy, làm sao chống lại sự tuyệt vọng của vạn vật? Ngươi sẽ bị nuốt chửng!" Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự tức giận và tuyệt vọng tột cùng vang vọng từ bên trong khối Ma Thần Hỗn Loạn, như muốn xé toạc linh hồn Lục Trường Sinh. "Ngươi chỉ là một phàm nhân, một con kiến hôi dám chống lại thiên uy! Hỗn loạn là bản chất của vạn vật, thôn phệ là quy luật vĩnh hằng! Ngươi, một kẻ yếu đuối với cái gọi là 'Đạo Tâm' vớ vẩn, sẽ phải quỳ gối trước sức mạnh của ta!"

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, không phải vì sợ hãi hay muốn trốn tránh, mà để lắng nghe tiếng nói bên trong mình, củng cố thêm niềm tin. Thần niệm của hắn vững vàng như bàn thạch, đáp lại lời gầm gừ đầy cuồng nộ của Ma Quân Huyết Ảnh: "Đạo của ta không yếu ớt. Đạo của ta là nền tảng, là bản nguyên. Ngươi không thể nuốt chửng thứ không có hình hài, không có dục vọng."

Trong khoảnh khắc đối đầu sinh tử ấy, tâm trí Lục Trường Sinh trở nên cực kỳ rõ ràng, như một mặt hồ phẳng lặng giữa cơn bão táp. Hắn nhớ lại những lời của Kiếm Lão Nhân, vị tiền bối đã chỉ dẫn hắn trên con đường tu hành: "Đạo Tâm định hướng vạn vật. Vạn pháp có thể biến đổi, thiên địa có thể suy tàn, nhưng Đạo Tâm chân chính thì vĩnh hằng bất biến. Nó là la bàn, là ngọn đèn dẫn lối cho mọi hành động, mọi ý chí." Lời nói ấy vang vọng trong tâm khảm Lục Trường Sinh, không chỉ là một triết lý khô khan, mà là sự thật được kiểm chứng qua bao năm tháng tu luyện, qua bao lần đối mặt với hiểm nguy. Hắn cũng nhớ về Cổ Thư Sinh, người đã dạy hắn về mối liên kết giữa tu hành và thiên hạ: "Tu hành không chỉ là vì bản thân mà còn là vì chúng sinh. Nhưng muốn vì chúng sinh, trước hết phải tự mình đứng vững. Một cái cây muốn che bóng mát cho vạn vật, trước hết phải có rễ sâu, thân thẳng, không bị bão táp quật ngã." Hắn hiểu rằng, sự vững vàng của bản thân không phải là ích kỷ, mà là điều kiện tiên quyết để có thể thực sự giúp đỡ người khác, để không bị cuốn trôi bởi đại thế đang biến động.

Những lời của các vị tiền bối, những trải nghiệm của chính hắn, tất cả đều hội tụ lại, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn biết rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở sự bùng nổ nhất thời, mà ở sự kiên trì bền bỉ, ở khả năng giữ vững bản nguyên giữa vạn biến. Ma Thần Hỗn Loạn tuy có sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa, nhưng nó lại thiếu đi một nền tảng vững chắc, thiếu đi một Đạo Tâm chân chính. Nó là sự hỗn loạn, là sự tuyệt vọng, là sự trống rỗng được ngụy trang bằng vẻ ngoài đáng sợ. Một sức mạnh không có Đạo làm gốc, rốt cuộc chỉ có thể dẫn đến sự tự hủy diệt.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển nhanh hơn bao giờ hết, không phải để tạo ra những chiêu thức hoa mỹ hay sức mạnh công kích khủng khiếp, mà là để củng cố sự thuần khiết, sự kiên cố của Đạo Tâm. Mỗi chu thiên vận hành của công pháp đều là một lần thanh lọc, một lần tôi luyện ý chí. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng thanh tịnh đang lan tỏa từ đan điền, chảy khắp kinh mạch, không ngừng củng cố vòng bảo hộ vô hình quanh mình. Áp lực từ Ma Thần Hỗn Loạn vẫn còn đó, dữ dội hơn bao giờ hết, như hàng ngàn ngọn núi đang đè nặng. Nhưng bên trong Lục Trường Sinh, là một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một điểm cân bằng không thể phá vỡ. Hắn không có dục vọng thôn phệ, không có khao khát quyền lực, không có nỗi sợ hãi cái chết. Chính sự vô dục, vô cầu ấy đã tạo nên một bức tường vô hình, một lá chắn không thể bị xuyên thủng bởi bất kỳ ma khí hay tà thuật nào.

"Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy của chính hắn, giờ đây vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn đã chọn con đường của sự kiên định, của sự thấu triệt, của Đạo Tâm. Và hắn sẽ đi hết con đường đó, dù vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã thấy rõ bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh, một kẻ bị mắc kẹt trong vòng xoáy của oán hận và tuyệt vọng, một kẻ đã đánh mất bản nguyên của mình. Ma Thần Hỗn Loạn kia, xét cho cùng, chỉ là biểu hiện vật chất hóa của sự điên loạn trong tâm trí Ma Quân.

Hắn mở mắt. Đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư đơn thuần, mà ẩn chứa một sự kiên định đến mức đáng sợ, một ánh sáng thuần khiết như tinh tú giữa đêm tối. Ánh sáng từ Đạo Tâm hắn bùng nổ, không còn chỉ là phòng ngự bị động mà bắt đầu chủ động lan tỏa, như một mặt trời nhỏ vừa ló rạng giữa vùng U Minh Cổ Địa tối tăm. Tà khí cuồn cuộn của Ma Thần Hỗn Loạn bị đẩy lùi từng chút một, không gian méo mó xung quanh Lục Trường Sinh bắt đầu ổn định lại một cách kỳ diệu trong phạm vi ảnh hưởng của hắn. Không còn là một vùng chân không méo mó, mà là một không gian tĩnh lặng, trong lành đến khó tin, như một ốc đảo giữa biển cả bão tố. Mùi tử khí, lưu huỳnh dần tan biến, nhường chỗ cho một mùi hương thanh khiết, tinh khiết của Đạo, của sự sống.

Ma Quân Huyết Ảnh, từ trong khối Ma Thần Hỗn Loạn, gầm lên những tiếng kêu đầy hoảng loạn và tức giận. "Không thể nào! Đạo Tâm của ngươi... sao có thể thuần khiết đến vậy?! Ngươi không có dục vọng, không có sợ hãi sao? Ngươi là cái gì?!" Giọng nói của hắn không còn vẻ tự tin hay mỉa mai như trước, mà lộ rõ sự run rẩy, bất an, như một kẻ đang đứng trước vực thẳm của sự sụp đổ. Hắn không thể tin rằng sức mạnh hủy diệt của mình, biểu tượng của sự hỗn loạn và thôn phệ, lại bị một 'phàm nhân' như Lục Trường Sinh kháng cự đến vậy. Sự thuần khiết của Đạo Tâm Lục Trường Sinh, không bị ô nhiễm bởi dục vọng hay sợ hãi, chính là khắc tinh lớn nhất của Ma Quân Huyết Ảnh. Bởi vì hắn, Ma Quân, đã đánh mất sự thuần khiết ấy từ lâu, đã bị nhấn chìm trong biển oán hận và tham lam.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ đưa tay ra, một động tác chậm rãi, ung dung, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên của Đạo. Vầng sáng Đạo Tâm theo đó mà mở rộng, như một làn sóng bình yên lan tỏa khắp không gian. Nơi ánh sáng đi qua, tà khí lập tức bị thanh lọc, tan biến như sương khói gặp nắng. Những oán linh vật vờ, gào thét thảm thiết trong Ma Thần Hỗn Loạn, khi chạm vào ánh sáng này liền trở nên yên bình, một số tan biến hoàn toàn, một số khác thoát khỏi sự khống chế của ma khí, trở lại trạng thái thanh tịnh ban đầu rồi siêu thoát.

Ma Thần Hỗn Loạn bị đẩy lùi một cách rõ rệt. Khối năng lượng đen đỏ khổng lồ co lại, các xúc tu tà khí co giật dữ dội, không còn hung hãn như trước mà lộ rõ vẻ yếu ớt, bất lực. Dù vẫn cố gắng tấn công, nhưng những đòn đánh của nó đã mất đi sự sắc bén, sự quyết liệt, giống như một con thú dữ bị thương nặng, chỉ còn biết giãy giụa trong tuyệt vọng. Sự hỗn loạn trong nó càng lúc càng tăng, nhưng không phải là sự hỗn loạn có định hướng, mà là sự hỗn loạn của sự tan rã, sự sụp đổ.

Lục Trường Sinh đứng đó, thân hình đơn bạc nhưng sừng sững như một ngọn núi, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Ánh sáng Đạo Tâm của hắn không rực rỡ chói lòa, mà ôn hòa, kiên định, mang theo một sức mạnh thanh tẩy và ổn định không thể tưởng tượng nổi. Hắn không chỉ phòng ngự, mà còn chủ động hóa giải, thanh tẩy một phần tà khí và sự hỗn loạn xung quanh. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai sức mạnh, mà là một cuộc chiến giữa hai Đạo: Đạo của sự kiên định, thuần khiết và Đạo của sự hỗn loạn, tuyệt vọng. Và trong cuộc chiến này, Đạo của Lục Trường Sinh đang chiếm ưu thế, không phải bằng sự mạnh mẽ hung hãn, mà bằng sự vững chãi, bất biến.

Sự yếu đuối và bất an ngày càng tăng của Ma Quân Huyết Ảnh khi đối mặt với Đạo Tâm thuần khiết của Lục Trường Sinh, cho thấy hắn đang mất kiểm soát và có thể sẽ phải trả giá cho sự hỗn loạn của mình. Khả năng thanh lọc và ổn định không gian của ánh sáng Đạo Tâm từ Lục Trường Sinh báo hiệu rằng hắn không chỉ là người phòng ngự mà còn là người có khả năng 'phá vỡ cục diện' và mang lại trật tự cho thế giới. Hình ảnh Lục Trường Sinh như 'ngọn hải đăng' gợi ý rằng hành động của hắn sẽ có ảnh hưởng sâu rộng đến các tu sĩ chính đạo khác đang tuyệt vọng, như lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân.

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào khối Ma Thần Hỗn Loạn đang co giật, đôi mắt đen láy không hề biểu lộ một chút căm ghét hay thù hận, chỉ có sự thấu triệt và kiên định. Hắn biết rằng, đây chưa phải là kết thúc, nhưng một bước ngoặt quan trọng đã được tạo ra. Ma Quân Huyết Ảnh đang tuyệt vọng, và sự tuyệt vọng ấy, cuối cùng, sẽ là điểm yếu chí mạng của hắn. Ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh tiếp tục lan tỏa, như một lời khẳng định không lời về con đường của hắn, về ý nghĩa của sự tồn tại giữa đại thế biến thiên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free