Cửu thiên linh giới - Chương 595: Đạo Tâm Quang Minh: Ngọn Hải Đăng Giữa Biển Đạo Khí
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, giữa sự tan rã của Ma Thần Hỗn Loạn và sự tỏa sáng của Đạo Tâm, Lục Trường Sinh là hiện thân của sự kiên định, là minh chứng sống động cho con đường tu hành khác biệt của hắn. Hắn không tìm kiếm sự cường đại bằng cách thôn phệ hay hủy diệt, mà bằng cách thấu hiểu và chuyển hóa, bằng cách giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và giờ đây, con đường ấy đã hóa giải được đòn tấn công kinh hoàng nhất của Ma Quân Huyết Ảnh, biến hắn trở thành một trụ cột tinh thần, một biểu tượng của sự kiên định và hy vọng giữa thời kỳ hỗn loạn, một ngọn hải đăng thực sự đang soi rọi cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Tiếng gầm rú cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, vang lên từ khối Ma Thần Hỗn Loạn đang co rút, không còn mang theo sự uy hiếp hay cuồng nộ như trước, mà chỉ là một tiếng kêu thảm thiết, khô khốc, đầy tuyệt vọng. "Ngươi... không thể... thay đổi được gì! Tuyệt vọng là bản chất của thế giới này! Ta là hiện thân của nó!" Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi chữ thốt ra đều rút cạn sinh lực cuối cùng. Khối tà khí đen đặc, từng cuồn cuộn như sóng thần, giờ chỉ còn là một xoáy nước tử khí nhỏ bé, giãy giụa vô vọng trước ánh sáng thanh tịnh của Lục Trường Sinh. Những xúc tu đen đỏ co giật bần bật, không còn dáng vẻ hùng vĩ kinh thiên động địa, mà chỉ như những sợi rễ mục ruỗng cố gắng bám víu vào hư không, nhưng rồi cũng bị ánh sáng nuốt chửng, hóa thành những hạt bụi li ti, mờ nhạt.
Lục Trường Sinh đứng đó, thân hình đơn bạc ẩn mình trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, nhưng lại sừng sững như một ngọn núi cổ kính, vững chãi trước mọi phong ba bão táp. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ mở, không một chút biểu cảm hả hê hay khinh miệt kẻ bại trận, chỉ có sự bình thản và một luồng thấu triệt sâu sắc về bản nguyên vạn vật. Ánh sáng Đạo Tâm từ trái tim hắn không hề suy yếu, trái lại, nó bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, tựa như một mặt trời nhỏ đang dần hé lộ giữa biển đêm tăm tối. Vầng sáng ấy không mang theo sự hung bạo hay bá đạo, mà là sự bao dung, thanh tịnh và một nguồn năng lượng sống dồi dào. Nó không hủy diệt tà khí, mà nhẹ nhàng bao bọc, chuyển hóa từng sợi tử khí, từng mảnh hỗn loạn trở về trạng thái nguyên sơ, vô tạp. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển đến cực hạn, không ngừng hấp thụ và lọc rửa, biến những gì từng là tai ương của Cửu Thiên Linh Giới thành một phần của luồng linh khí tuần hoàn, thanh khiết.
Không khí trong phạm vi vài chục trượng xung quanh Lục Trường Sinh đã hoàn toàn đổi khác. Mùi tử khí, ẩm mốc, lưu huỳnh nặng nề của U Minh Cổ Địa đã tan biến, thay vào đó là một làn hương thanh mát, trong lành như sương sớm. Cảm giác lạnh lẽo, chết chóc bị xua đi, nhường chỗ cho sự ấm áp, dễ chịu lan tỏa. Thậm chí, những tàn tích của đền đài đổ nát, những tượng đá bị ăn mòn xung quanh, dường như cũng được bao phủ bởi một lớp sương mờ lung linh của linh khí tinh khiết, như thể chúng đang bắt đầu một quá trình chữa lành chậm rãi. Đây không chỉ là một cuộc chiến giữa hai cá thể, mà là một cuộc đối đầu giữa hai luồng Đạo, và Đạo của Lục Trường Sinh đã chứng minh sức mạnh của sự kiên định, của sự chuyển hóa vượt lên trên hủy diệt.
Khi tiếng gào thét của Ma Quân Huyết Ảnh tắt hẳn, chỉ còn lại những tiếng rít khẽ như tàn lửa lụi tàn, khối Ma Thần Hỗn Loạn hoàn toàn co lại, biến thành một điểm đen cuối cùng, rồi điểm đen ấy cũng bùng lên một vầng sáng mờ nhạt trước khi tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết gì. Cái chết của Ma Quân Huyết Ảnh không phải là một sự bùng nổ dữ dội, mà là một sự tan rã hoàn toàn, một sự quy về bản nguyên. Hắn đã sai, tuyệt vọng không phải là bản chất của thế giới, nó chỉ là một trạng thái mà Đạo của Lục Trường Sinh có thể chuyển hóa.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi vi diệu trong cơ thể và linh hồn. Hắn không hề mệt mỏi, mà ngược lại, cảm thấy một sự thanh tịnh, một sự viên mãn chưa từng có. Toàn bộ tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh đã được hắn chuyển hóa, không còn là mối đe dọa, mà là một phần nhỏ bé của quá trình tuần hoàn linh khí. Hắn đã thực sự đạt đến cảnh giới Vạn Thể Quy Nhất, không chỉ dung hợp bản thân vào vạn vật, mà còn có thể chuyển hóa vạn vật trở về bản nguyên thanh tịnh.
Hắn mở mắt, thốt ra một lời thì thầm, giọng nói bình thản nhưng vang vọng trong không gian vừa được thanh tẩy: "Tuyệt vọng chỉ là một trạng thái, không phải bản chất. Đạo của ta, là sự kiên định. Nó không diệt trừ, mà chuyển hóa. Để vạn vật quy về bản nguyên, thanh tịnh vô tạp." Giữa U Minh Cổ Địa hoang tàn, một ngọn hải đăng đã thực sự được thắp sáng, không chỉ chiếu rọi cho Lục Trường Sinh, mà còn chuẩn bị lan tỏa ánh sáng của mình đến toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
***
Cùng lúc đó, một làn sóng năng lượng thanh tịnh, ấm áp và dồi dào lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới, như một làn gió xuân thổi qua khu rừng cổ thụ sau một mùa đông dài tăm tối. Nó không mạnh mẽ đến mức gây chấn động, nhưng lại len lỏi vào từng ngóc ngách, từng tế bào, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và hy vọng chưa từng có.
Tại Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi những thanh kiếm cổ kính vẫn còn âm vang tiếng reo rít của gió và tà khí, Mộc Thanh Y đang đứng trên đỉnh núi cao nhất, bộ đạo bào màu xanh ngọc của nàng khẽ lay động trong gió. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng khi trước đó tà khí cuồn cuộn từ U Minh Cổ Địa vẫn còn vương vấn. Nhưng rồi, nàng cảm nhận được làn sóng linh khí thanh tịnh này. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng mở lớn, ngạc nhiên tột độ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ trái tim nàng, xua tan mọi mệt mỏi và nỗi sợ hãi tích tụ bấy lâu. Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận rõ rệt sự thanh tịnh đang chảy qua huyết mạch, tựa như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn. Nàng quay đầu về hướng U Minh Cổ Địa, nơi một vầng sáng rực rỡ, dù xa xôi nhưng không thể che khuất, đang bừng lên. Một nụ cười nhẹ nhõm, xen lẫn sự ngưỡng mộ sâu sắc, nở trên đôi môi mỏng của nàng. "Trường Sinh... huynh đã làm được rồi." Lời thì thầm của nàng hòa vào gió, mang theo một niềm tin mãnh liệt.
Cách đó không xa, trong một căn nhà gỗ ẩn mình giữa rừng trúc, Kiếm Lão Nhân đang nhắm mắt tĩnh tọa, thanh kiếm cổ bên cạnh khẽ rung lên bần bật trong làn linh khí thanh lọc. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ nhàng. Khi làn sóng năng lượng tinh khiết chạm đến, ông khẽ mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm nhưng lại chứa đựng một sự hài lòng sâu sắc. Ông chậm rãi thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng bấy lâu. "Đạo Tâm chân ngộ... Quả nhiên, 'người phá vỡ cục diện' đã xuất hiện." Ông mỉm cười trầm tư, vỗ nhẹ vào thân kiếm cổ, như thể đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ. "Kiếm có thể đoạn vật, nhưng đạo tâm mới định hướng vạn vật." Ông đã nhìn thấy con đường của Lục Trường Sinh từ lâu, và giờ đây, nó đã kết trái, không chỉ cứu vớt bản thân mà còn soi rọi cho cả thiên hạ.
Tại Tàng Thư Lâu Cổ, Cổ Thư Sinh đang cúi mình bên một cuốn sách cổ đã ố vàng, nghiên cứu những lời tiên tri về đại thế biến động. Bầu không khí tĩnh mịch của thư lâu bỗng trở nên sống động hơn, những trang sách cũ kỹ như được thổi vào luồng sinh khí mới. Khi làn sóng năng lượng thanh tịnh tràn đến, ông giật mình, cuốn sách trên tay khẽ rơi xuống bàn. Đôi mắt tinh anh ẩn sau vẻ ngoài thư sinh cũ kỹ bỗng sáng rực, rạng ngời như vừa khám phá ra chân lý vĩ đại nhất. Ông vội vàng gấp cuốn sách lại, đứng dậy, nhìn về phương xa. "Thật không ngờ, trong thời đại này lại có người đạt đến cảnh giới này. Lịch sử sẽ ghi danh!" Lời tiên tri về một "người phá vỡ cục diện" đã được ông đọc đi đọc lại vô số lần, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ nó lại ứng nghiệm một cách rõ ràng và mạnh mẽ đến thế. Ông không khỏi hưng phấn, biết rằng Cửu Thiên Linh Giới đã bước sang một trang sử mới.
Trên Bạch Vân Quan, Thiên Cơ Lão Nhân, với râu tóc bù xù, quần áo rách rưới và cây quẻ bói trên tay, đang ngồi trên một tảng đá cao, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Ông đã nhìn thấy tất cả, từ sự cuồng loạn của Ma Quân Huyết Ảnh đến sự kiên định của Lục Trường Sinh. Khi làn sóng năng lượng thanh tẩy lan đến, một nụ cười khó hiểu nhưng đầy viên mãn xuất hiện trên đôi môi của ông. Ông khẽ gật đầu, cây quẻ bói trong tay cũng khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu thanh thúy. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói." Ông thì thầm, ánh mắt vẫn hướng về U Minh Cổ Địa, nơi ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh vẫn còn âm ỉ, như một ngọn lửa bất diệt.
Khắp các lục địa, từ những tu sĩ cao thâm nhất đến những phàm nhân yếu ớt nhất, đều cảm nhận được sự thay đổi. Những tu sĩ bị thương nhẹ trong cuộc chiến chống lại tà khí Ma Quân Huyết Ảnh, bỗng cảm thấy vết thương của mình được xoa dịu, linh lực được bổ sung. Những người đã tuyệt vọng, đã gục ngã, bỗng thấy một luồng sức mạnh mới tràn vào cơ thể và tâm trí, xua đi bóng tối của sự bất lực. Trên bầu trời, mây đen u ám đã tan dần, nhường chỗ cho nền trời trong xanh, và những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu xuyên qua những đám mây cuối cùng, chiếu rọi xuống thế gian. Linh khí trong không khí trở nên trong lành, dồi dào hơn bao giờ hết, như thể cả thế giới đang hít thở một hơi thật sâu sau một cơn ngạt thở kéo dài.
Ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh không chỉ xua tan tà khí mà còn soi rọi vào tâm hồn họ, xua đi sự tuyệt vọng và gieo mầm hy vọng. Cửu Thiên Linh Giới, sau bao tháng ngày chìm trong hỗn loạn và sợ hãi, cuối cùng cũng được chứng kiến một bình minh mới, một sự khởi đầu mới, được dẫn lối bởi một con người tưởng chừng như bình thường nhất, nhưng lại sở hữu một Đạo Tâm kiên cố nhất.
***
Giờ đây, U Minh Cổ Địa đã hoàn toàn đổi khác. Ánh bình minh đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ xuống vùng đất từng bị tà khí tàn phá. Trung tâm của U Minh Cổ Địa, nơi Lục Trường Sinh vừa hóa giải Ma Quân Huyết Ảnh, giờ đây là một vùng đất yên bình đến lạ. Nền đất khô cằn, nứt nẻ đã được bao phủ bởi một lớp sương mờ linh khí, và kỳ diệu thay, những mầm cỏ xanh non yếu ớt đã bắt đầu nảy mầm xuyên qua những kẽ đá, trên những tàn tích đổ nát. Tiếng gió hú ghê rợn đã biến mất, thay vào đó là tiếng gió thổi nhẹ nhàng, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ non. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu khẽ vang lên, như một khúc ca tái sinh giữa không gian tĩnh lặng. Bầu không khí không còn nặng nề, chết chóc, mà trở nên trong lành, tinh khiết, nhưng vẫn còn đó những dấu vết của trận chiến ác liệt vừa qua, những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, những tảng đá bị nghiền nát, như một lời nhắc nhở về quá khứ tăm tối.
Lục Trường Sinh đứng một mình giữa vùng đất đã được thanh tẩy, ánh sáng Đạo Tâm của hắn dần thu liễm vào cơ thể, chỉ còn lại một vầng sáng dịu nhẹ bao quanh, khiến hắn trông như một vị tiên nhân lạc bước giữa phàm trần. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang rực rỡ nhất. Hắn cảm nhận một sự kết nối sâu sắc giữa bản thân, Đạo của mình và toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Mỗi hơi thở của hắn đều hòa quyện với linh khí thanh tịnh, mỗi nhịp đập của trái tim đều đồng điệu với sự sống đang hồi sinh. Hắn đã hoàn thành thử thách nội tâm lớn nhất, củng cố đạo tâm đến mức kiên cố không gì lay chuyển, một bàn thạch vững vàng giữa dòng chảy vạn biến.
Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự thấu triệt sâu sắc. Hắn hiểu rằng đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, cho cả hắn và thế giới. "Tu hành vì bản thân, để có thể tu hành vì thiên hạ... Con đường này, ta sẽ đi đến cùng." Hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng lại mang một ý chí sắt đá, không gì có thể lay chuyển. Hắn không tìm kiếm sự vinh quang hay xưng bá, hắn chỉ đơn thuần là đi trên con đường của mình, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Ở một nơi xa xôi, trên đỉnh một ngọn núi mây mù bao phủ, Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cười một tiếng trầm đục. Ông ta nhìn về phía U Minh Cổ Địa, nơi ánh sáng của Lục Trường Sinh vừa thu liễm, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. "Cục diện đã phá vỡ... nhưng đại thế, vẫn chưa hoàn toàn định đoạt. Con đường của 'người đó', còn dài lắm..." Giọng thì thầm của ông ta hòa vào gió, mang theo một sự bí ẩn và những lời tiên tri chưa được hé lộ. Ma Quân Huyết Ảnh bị hóa giải, nhưng bản chất 'tà' của thế giới vẫn còn, ẩn mình dưới nhiều hình thái khác, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy. Lời tiên tri về 'người phá vỡ cục diện' đã ứng nghiệm, nhưng lời thì thầm của Thiên Cơ Lão Nhân về 'đại thế vẫn chưa hoàn toàn định đoạt' cho thấy còn nhiều thử thách lớn hơn đang chờ đợi Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh quay lưng lại với chiến trường đã được thanh tẩy, bước đi. Bóng dáng hắn đơn độc nhưng lại toát lên một vẻ kiên định phi thường. Hắn không hề ngoảnh lại, để lại phía sau một vùng đất đang tái sinh và một hy vọng mới vừa được thắp lên cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Hắn đã tìm thấy sự cân bằng hoàn hảo giữa cá nhân và trách nhiệm, đặt nền móng cho những hành động mang tính 'vì thiên hạ' lớn hơn trong tương lai, không còn là người ẩn mình mà là người dẫn lối, một ngọn hải đăng thực sự giữa biển cả nhân sinh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.