Cửu thiên linh giới - Chương 606: Linh Quang Từ Trường Sinh: Đạo Tâm Hóa Giải Loạn Thế
Ánh đèn lồng ngoài cửa sổ Tụ Linh Các đã bắt đầu rực sáng hơn khi màn đêm buông xuống. Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo vẫn ngồi đó, trên bản đồ những điểm đỏ vẫn rực cháy, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra. Nhưng trong lòng họ, một hạt giống hy vọng mới đã được gieo, một niềm tin vào sức mạnh của đạo tâm, một niềm tin vào con đường của Lục Trường Sinh, dù hắn vẫn tĩnh lặng tọa thiền nơi Bạch Vân Quan, không hề hay biết rằng, đạo của hắn, con đường của hắn, đã trở thành một ngọn cờ tinh thần vô hình, dẫn lối cho một thời đại mới và chuẩn bị đối mặt với một mối hiểm họa lớn hơn bao giờ hết.
***
Trong không gian uy nghiêm của Vạn Pháp Tông, khi ánh chiều tà dát vàng lên những mái ngói cong vút, nhuộm hồng cả một góc trời Tây, tiếng chuông chùa vẫn đều đặn ngân vang, mang theo một nỗi niềm cổ kính và trầm mặc. Trên đài vọng cảnh cao nhất, nơi gió núi luồn qua khe đá, thổi nhẹ vào vạt áo đạo bào màu xanh thẫm của mình, Vạn Pháp Tông Chủ đứng lặng lẽ, ánh mắt dõi xuống quảng trường rộng lớn phía dưới. Nơi đó, hàng ngàn đệ tử đang miệt mài luyện tập các thức kiếm pháp, quyền cước, linh lực giao thoa tạo nên những luồng sáng rực rỡ, tiếng kiếm pháp vút gió, tiếng hô hào vang vọng. Thế nhưng, dưới vẻ ngoài hăng hái ấy, một luồng khí tức lo lắng, bất an vẫn lẩn khuất, khó bề che giấu. Từng động tác của các đệ tử, dù mạnh mẽ nhưng thiếu đi sự linh hoạt, tự tại của một đạo tâm bình ổn. Nét mặt của họ in hằn sự căng thẳng, đôi lúc vô thức ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tin tức về Ma Quân Huyết Ảnh vẫn không ngừng đổ về, mang theo sự tàn sát và nỗi kinh hoàng. Mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ lớn, cùng với mùi đá núi và sương sớm đặc trưng của tông môn, lẽ ra phải mang lại sự thanh tịnh, an yên, nhưng giờ đây lại như bị nhấn chìm trong bầu không khí nặng nịch của nỗi sợ hãi và bất an.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm đục như chứa đựng cả nỗi lo toan về vận mệnh tông môn, về số phận của hàng vạn sinh linh. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hoảng loạn, quá nhiều sự suy sụp trong đạo tâm của các đệ tử kể từ khi Ma Quân Huyết Ảnh trỗi dậy. Linh khí dồi dào và tinh khiết của Vạn Pháp Tông cũng chẳng thể xua tan đi nỗi sợ hãi đang gặm nhấm lòng người. Sự lo lắng ấy không chỉ ảnh hưởng đến hiệu quả tu luyện, mà còn làm suy yếu ý chí chiến đấu, khiến họ trở nên dễ bị tổn thương hơn trước những thủ đoạn tà ác của ma đạo. Ông nhớ lại cuộc gặp gỡ với Lục Trường Sinh tại Bạch Vân Quan, cái cách hắn điềm tĩnh đối mặt với mọi biến cố, cái vẻ vô vi nhưng lại ẩn chứa sức mạnh lay chuyển nhân tâm.
“Sức mạnh có thể tăng, tu vi có thể đột phá cấp tốc, nhưng nỗi sợ hãi trong tâm lại khó trừ. Lục Trường Sinh… liệu con đường của hắn có phải là đáp án thực sự cho đại thế hỗn loạn này?” Ông tự nhủ, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua vách đá. Đôi mắt uy nghiêm của ông vẫn sáng rõ, nhưng giờ đây lại lấp lánh một tia chiêm nghiệm sâu sắc. Ông đã từng là một trong những người hoài nghi nhất về con đường của Lục Trường Sinh, coi đó là sự chậm trễ, là bỏ lỡ cơ hội trong thời đại vàng ngọc của tu hành. Nhưng khi đại thế biến động, khi các tu sĩ khác đua nhau tìm kiếm sức mạnh vật chất, thì sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh lại trở thành một điểm tựa, một nguồn sáng lạ thường.
Ông nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói, không phải những lời cao siêu về pháp tắc hay đạo lý vũ trụ, mà là những chiêm nghiệm giản dị về bản tâm, về sự kiên định. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Câu nói ấy đã gieo vào lòng Vạn Pháp Tông Chủ một hạt giống. Giờ đây, khi hạt giống ấy nảy mầm, ông nhận ra rằng, điều tông môn mình thiếu không phải là công pháp mạnh mẽ, không phải là tài nguyên dồi dào, mà chính là sự vững vàng trong đạo tâm. Các đệ tử của ông, dù có tu vi cao siêu đến mấy, một khi đạo tâm bị lung lay, cũng sẽ trở thành con mồi dễ dàng cho ma đạo. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tàn sát thân xác, mà còn gặm nhấm linh hồn, khuấy đảo tâm trí.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhắm mắt, hình dung lại khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tư của Lục Trường Sinh. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng lại sở hữu một nội tâm điềm tĩnh, ý chí bền bỉ mà ít ai sánh kịp. Con đường hắn chọn, chậm rãi, vững chắc, dường như lại là con đường đúng đắn nhất trong thời khắc hỗn loạn này. Ông đã chứng kiến những tu sĩ thiên tài, những cường giả một thời, vì ham muốn sức mạnh mà cuối cùng bị phản phệ, bị ma hóa, hoặc đơn giản là suy sụp tinh thần khi đối mặt với áp lực quá lớn. Lục Trường Sinh thì khác, hắn cứ như một tảng đá ngầm giữa dòng chảy xiết, không bị cuốn trôi, không hề lay chuyển.
Một luồng linh khí mát lạnh từ đỉnh núi thổi qua, khiến vạt áo của Vạn Pháp Tông Chủ khẽ bay trong gió. Ông mở mắt, ánh mắt đã tràn đầy sự kiên định và quyết đoán. Ông quay người lại, đối mặt với một vài Trưởng Lão đang đứng chờ lệnh phía sau. Khuôn mặt uy nghiêm của ông giờ đây toát ra một vẻ kiên cường, như thể đã tìm thấy con đường cho tông môn. "Truyền lệnh xuống," giọng ông vang lên, không lớn nhưng đủ để chấn động không gian tĩnh mịch của đài vọng cảnh. "Từ ngày mai, toàn tông sẽ ngừng các bài luyện công đối kháng nặng nề. Thay vào đó, ta sẽ tự mình truyền thụ một phương pháp tịnh tâm, củng cố đạo tâm cho tất cả đệ tử, từ Nội Môn đến Ngoại Môn. Bất kể tu vi cao thấp, tất cả đều phải tham gia, không một ai được miễn trừ!"
Các Trưởng Lão, vốn đã quen với những mệnh lệnh nghiêm khắc nhưng hợp lý của Tông Chủ, không khỏi ngạc nhiên. Ngừng luyện công đối kháng vào thời điểm Ma Quân Huyết Ảnh đang hoành hành, chẳng phải là tự làm suy yếu mình sao? Nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Vạn Pháp Tông Chủ, họ không dám hoài nghi, chỉ cúi đầu lĩnh mệnh. Trong lòng Vạn Pháp Tông Chủ, một niềm tin mãnh liệt đã trỗi dậy. Ông tin rằng, con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là của riêng hắn, mà còn có thể là ngọn hải đăng cho toàn bộ chính đạo.
***
Sáng sớm hôm sau, một bầu không khí thanh tịnh và yên ắng bao trùm Vạn Pháp Tông. Tiếng chuông chùa vẫn ngân, nhưng không còn mang theo sự nặng nề của chiều tà hôm trước. Tiếng gió thổi qua hành lang, tiếng suối chảy róc rách từ các mạch linh tuyền, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng tự nhiên, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Trong đại điện tĩnh lặng nhất của Vạn Pháp Tông, một không gian rộng lớn với kiến trúc cổ kính, trang nghiêm, hàng trăm đệ tử Nội Môn và Ngoại Môn ngồi xếp bằng ngay ngắn trên bồ đoàn. Mùi thảo dược thoang thoảng từ các dược viên quanh tông môn, cùng với mùi hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt giữa điện, tạo nên một bầu không khí thiền định. Ánh sáng ban ngày dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống từng khuôn mặt.
Vạn Pháp Tông Chủ ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt từ hòa nhưng vẫn ẩn chứa sự uy nghiêm. Ông bắt đầu truyền thụ phương pháp tịnh tâm mà ông đã chiêm nghiệm từ con đường của Lục Trường Sinh. "Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về linh lực hùng hậu, không nói về thần thông quảng đại. Chúng ta sẽ nói về bản tâm, về đạo. Đạo tâm kiên cố không phải là không có sợ hãi, mà là biết đối mặt với sợ hãi, giữ vững bản nguyên. Sợ hãi là một phần của sinh linh, nhưng không thể để nó kiểm soát chúng ta." Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, thấm sâu vào tâm trí từng đệ tử. "Hãy nhớ lời Lục Trường Sinh: 'Đạo nằm trong tâm, không ở hình hài.' Điều quan trọng nhất không phải là bên ngoài ngươi mạnh mẽ đến đâu, mà là bên trong ngươi vững vàng đến mức nào."
Ban đầu, nhiều đệ tử vẫn còn bồn chồn. Họ đã quen với việc tu luyện linh lực, vận chuyển kinh mạch, nay lại phải ngồi yên, chỉ để tịnh tâm, khiến họ cảm thấy lạ lẫm và có phần khó chịu. Hình ảnh Ma Binh với đôi mắt đỏ ngầu, cảnh tượng tàn sát tàn bạo mà họ nghe kể, hay thậm chí đã chứng kiến, vẫn ám ảnh tâm trí họ. Một số đệ tử trẻ tuổi, nét mặt còn non nớt, khẽ nhíu mày, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn. Những người khác thì thở dài thườn thượt, cảm thấy bản thân không thể tập trung. Sự căng thẳng nội tại vẫn hiện hữu, dù bầu không khí bên ngoài có thanh tịnh đến mấy.
Vạn Pháp Tông Chủ không nói nhiều, chỉ hướng dẫn họ cách hít thở sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể, và quan trọng nhất là cách quan sát những suy nghĩ, cảm xúc của mình mà không bị chúng cuốn đi. Ông không yêu cầu họ phải "không nghĩ gì", mà là "không bị mắc kẹt vào suy nghĩ". "Hãy coi những suy nghĩ tiêu cực, những nỗi sợ hãi như những đám mây trôi qua bầu trời. Chúng đến rồi chúng đi. Bầu trời vẫn ở đó, trong xanh và bao la. Bản tâm của các ngươi cũng vậy."
Dần dần, từng chút một, sự bồn chồn bắt đầu lắng xuống. Dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của Vạn Pháp Tông Chủ, các đệ tử bắt đầu cảm nhận được một sự thay đổi vi tế. Tiếng tụng kinh khẽ của một vài Trưởng Lão phụ trách cũng giúp trấn an tinh thần. Linh khí trong đại điện, vốn đã dồi dào, nay như được thanh lọc, trở nên dịu nhẹ hơn, thấm đẫm vào từng lỗ chân lông. Những hình ảnh đáng sợ về Ma Binh, về chiến tranh, vẫn xuất hiện, nhưng giờ đây chúng không còn gây ra sự hoảng loạn tột độ như trước. Thay vào đó, chúng chỉ như những bóng ma lướt qua, không thể bám víu vào tâm trí đang dần trở nên vững vàng hơn.
Một đệ tử Nội Môn tên là Lý Mẫn, người đã từng chứng kiến gia tộc mình bị Ma Binh tàn sát, vốn luôn mang trong mình nỗi sợ hãi tột độ, giờ đây cảm thấy một sự bình an kỳ lạ lan tỏa trong tâm hồn. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở theo nhịp điệu Vạn Pháp Tông Chủ hướng dẫn. "Thật kỳ lạ... Dường như có một sức mạnh vô hình đang trấn áp nỗi sợ hãi trong ta..." Hắn tự nhủ. Nó không phải là sự quên lãng, mà là khả năng đối diện với nỗi đau mà không bị nó nhấn chìm. Linh lực trong cơ thể hắn cũng trở nên thuần túy hơn, dù tu vi không tăng vọt, nhưng sự lưu chuyển lại trôi chảy, hài hòa hơn bao giờ hết.
Vạn Pháp Tông Chủ đi lại giữa các hàng đệ tử, quan sát từng khuôn mặt. Ông không ngừng điều chỉnh tư thế, hướng dẫn những người còn đang loay hoay. Nét mặt ông hiện lên vẻ mãn nguyện. Ông biết, con đường này không phải là con đường nhanh chóng để đạt được sức mạnh tuyệt đối, nhưng nó lại là con đường bền vững để giữ vững bản thân giữa phong ba bão táp. Ông đã gieo những hạt giống đầu tiên của sự kiên định, và ông tin rằng, chúng sẽ nảy mầm thành những cây đại thụ vững chãi, đủ sức chống chọi với cuồng phong bạo vũ của Ma Quân Huyết Ảnh.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi gió lạnh lẽo thổi qua các dãy núi hùng vĩ của Vạn Pháp Tông. Bầu trời u ám, không một vì sao, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Bất chợt, một tiếng gầm rú chói tai xé tan màn đêm yên tĩnh, theo sau là hàng loạt tiếng va chạm binh khí và tiếng nổ pháp thuật từ phía chân núi. Ma Binh! Một đợt tấn công lớn hơn bất ngờ ập đến, dường như chúng đã phát hiện ra sự thay đổi trong khí tức của Vạn Pháp Tông và muốn thăm dò.
Các đệ tử Vạn Pháp Tông, vốn đã được cảnh báo và chuẩn bị sẵn sàng, lập tức được điều động ra tuyến phòng thủ. Cảnh tượng quen thuộc lại tái diễn: hàng ngàn Ma Binh với đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ, lao đến như một làn sóng thủy triều đen tối. Mùi tử khí nồng nặc từ chúng bao trùm không gian, hòa lẫn với mùi kim loại tanh tưởi của chiến trường. Ánh sáng đỏ từ pháp thuật ma đạo chớp tắt liên hồi, chiếu rọi lên những khuôn mặt căng thẳng nhưng lại có một sự khác biệt rõ rệt.
Lần này, không còn sự hoảng loạn tột độ như những đợt tấn công trước. Các đệ tử, dù vẫn cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy trước kẻ thù tàn bạo, nhưng họ đối mặt với Ma Binh với một vẻ bình tĩnh lạ thường. Đôi mắt họ không còn ánh lên vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định, là ý chí bất khuất. Các trận pháp phòng ngự của Vạn Pháp Tông được kích hoạt, tạo nên những màn chắn ánh sáng bảo vệ rực rỡ, nhưng điều khiến Ma Binh bất ngờ nhất lại là khí tức từ chính các đệ tử.
Ma Binh vốn có khả năng công kích trực tiếp vào tâm trí, gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng để làm suy yếu đối thủ. Thế nhưng, những đòn đánh tinh thần ấy dường như bị hóa giải bởi một lớp màng vô hình. Những lời nguyền rủa, những hình ảnh kinh hoàng mà chúng thường dùng để khiến đối thủ tê liệt, giờ đây chỉ như những làn gió thoảng qua, không thể bám víu vào đạo tâm kiên cố của các đệ tử Vạn Pháp Tông.
"Sao lũ phàm nhân này lại không sợ hãi nữa?! Tà khí của chúng ta không ảnh hưởng đến chúng!" Một con Ma Binh cấp cao gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ bối rối. Chúng đã quen với việc khiến đối thủ suy sụp tinh thần trước khi phải ra tay, nhưng giờ đây, chúng gặp phải một bức tường vô hình.
Các đệ tử Vạn Pháp Tông, dù đối mặt với số lượng áp đảo, vẫn giữ vững trận hình, phối hợp chặt chẽ. Lý Mẫn, người đệ tử Nội Môn từng sợ hãi, giờ đây cầm kiếm vững vàng, mỗi nhát chém đều mang theo sự quyết đoán và tinh thần bất khuất. "Tâm bất động, vạn vật giai không!" Hắn khẽ lẩm bẩm, câu nói của Vạn Pháp Tông Chủ như một thần chú, củng cố thêm ý chí chiến đấu của hắn. Linh lực trong cơ thể hắn không tăng lên, nhưng lại trở nên bền bỉ hơn, không bị hao tổn bởi nỗi sợ hãi.
Vạn Pháp Tông Chủ đứng trên một tháp canh phía sau, ánh mắt uy nghiêm dõi theo trận chiến. Ông không trực tiếp tham chiến, mà chỉ quan sát, như một người thầy đang xem xét thành quả của học trò. Ban đầu, ông vẫn còn chút lo lắng, nhưng khi chứng kiến sự thay đổi đáng kinh ngạc của các đệ tử, một niềm kinh ngạc và xúc động dâng trào trong lòng ông. Khuôn mặt ông dần giãn ra, thay bằng vẻ mãn nguyện tột độ. "Quả nhiên... Quả nhiên lời Lục Trường Sinh là chân lý! Đạo tâm kiên cố có thể hóa giải vạn tà!" Ông thốt lên, giọng nói khẽ nhưng chứa đựng một sự khẳng định vững chắc.
Trận chiến kéo dài đến gần sáng. Ma Binh, vốn không quen với sự kháng cự tinh thần như vậy, cuối cùng đành phải rút lui trong sự bối rối và tổn thất không nhỏ. Chúng không thể hiểu được tại sao những kẻ yếu ớt, những kẻ từng run rẩy dưới áp lực của chúng, nay lại trở nên kiên cường đến vậy. Các đệ tử Vạn Pháp Tông, dù mệt mỏi, nhưng lại cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Họ đã chiến thắng không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng sức mạnh của nội tâm. Thành công này, dù chỉ là một chiến thắng nhỏ, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó đã gieo vào lòng họ một niềm tin, một hy vọng mới.
***
Vài ngày sau, tại Thiên Đô Thành phồn hoa, không khí náo nhiệt của Tụ Linh Các vẫn như mọi khi. Tiếng người nói chuyện rộn ràng, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nhạc cụ du dương từ các phòng riêng, và cả tiếng pháp khí giao dịch xì xào, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về thế giới tu hành. Mùi thức ăn ngon, rượu mạnh, hương liệu và đôi khi cả mùi mồ hôi, bụi đường từ những lữ khách xa xôi, hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của chốn phồn hoa. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi chiếu rọi, xua đi bóng tối đêm khuya.
Trong một góc khuất, nơi có phần yên tĩnh hơn, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đang ngồi đối diện nhau, trên bàn là một cuộn tin tức mới nhất từ các tông môn. Ánh đèn lồng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Mộc Thanh Y, làm nổi bật đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, giờ đây ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc.
"Thật không thể tin được, Vạn Pháp Tông Chủ lại áp dụng phương pháp của Lục Trường Sinh. Và nó hiệu quả đến vậy!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng điệu vẫn nhanh nhảu, nhưng lại mang theo sự thán phục khó tả. Hắn chỉ vào dòng chữ trên cuộn tin tức: "Các đệ tử Vạn Pháp Tông, với đạo tâm kiên cố được củng cố, đã đẩy lùi đợt tấn công của Ma Binh, khiến chúng bối rối và rút lui trong tổn thất nặng nề. Phương pháp tịnh tâm của Vạn Pháp Tông Chủ được ca ngợi là 'phép lạ giữa loạn thế'."
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Nàng đã sớm nhận ra giá trị của Lục Trường Sinh, không phải ở tu vi hay pháp bảo, mà ở cái đạo của hắn. "Lục Trường Sinh chưa từng nói muốn lãnh đạo ai, chưa từng muốn xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ đi con đường của riêng mình, nhưng con đường của hắn đang tự trở thành ngọn cờ. Đây chính là thứ chúng ta cần để đoàn kết chính đạo, không phải chỉ là sức mạnh vật chất, mà là niềm tin, là sự kiên định của đạo tâm." Nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn về phía Bạch Vân Quan tĩnh mịch.
Tiêu Hạo đặt cuộn tin tức xuống, chống cằm suy nghĩ. "Ngươi nói đúng. Chúng ta đã quá chú trọng vào việc tìm kiếm các cường giả, các tông môn lớn để hợp sức. Nhưng nếu đạo tâm của họ không vững, thì dù có linh lực mạnh mẽ đến mấy, cũng khó lòng chống lại những đòn đánh vào tinh thần của Ma Quân Huyết Ảnh. Thành công của Vạn Pháp Tông sẽ là một minh chứng sống động. Nó sẽ khuyến khích các tông môn khác, đặc biệt là những tông môn đang chịu áp lực lớn, tìm hiểu và áp dụng phương pháp củng cố đạo tâm này, hoặc thậm chí là trực tiếp tìm kiếm sự chỉ dẫn từ Lục Trường Sinh."
"Và cả Ma Quân Huyết Ảnh nữa," Mộc Thanh Y tiếp lời, "chúng sẽ trở nên bối rối và có thể thay đổi chiến thuật khi nhận thấy sự kháng cự tinh thần mới từ chính đạo. Điều này có thể cho chúng ta thêm thời gian quý báu để củng cố liên minh." Nàng nhớ lại thông tin của Tiêu Hạo về "trận pháp huyết tế khổng lồ" mà Ma Quân Huyết Ảnh đang chuẩn bị. Nếu có thêm thời gian, có thêm sức mạnh tinh thần, cơ hội chống lại chúng sẽ lớn hơn nhiều.
"Lục đạo hữu, dù không hề hay biết, đang ngày càng trở thành một 'ngọn cờ tinh thần' quan trọng, thu hút sự chú ý và niềm tin từ nhiều thế lực." Tiêu Hạo kết luận, ánh mắt lóe lên sự lạc quan thận trọng. "Sự kiện này đặt nền tảng cho việc chúng ta có thêm 'vũ khí' tinh thần để thuyết phục các tông môn lớn hơn về giá trị của liên minh. Chúng ta không chỉ kêu gọi họ bằng mối nguy chung, mà còn bằng một con đường mới, một niềm hy vọng mới."
Mộc Thanh Y khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại rạng rỡ như ánh trăng. "Đúng vậy. Thiên Cơ Lão Nhân đã nói 'người phá vỡ cục diện'. Có lẽ, Lục Trường Sinh không phải là người sẽ xưng bá, mà là người sẽ thay đổi cách thế giới này tu hành, cách thế giới này đối mặt với tai ương. Con đường tu hành của hắn, dù chậm rãi, nhưng lại vững chắc, và giờ đây, nó đang âm thầm định hình lại một thời đại."
Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Họ tin rằng, dù Ma Quân Huyết Ảnh có tà ác đến mấy, thì sức mạnh của đạo tâm kiên cố, sức mạnh của niềm tin vào con đường đã chọn, sẽ là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại mọi tai ương. Con đường của Lục Trường Sinh, một lần nữa, đã chứng minh giá trị của nó, không phải bằng sự khoa trương, mà bằng sự chuyển biến sâu sắc trong lòng người. Và liên minh chính đạo, nhờ đó, đang dần tìm thấy một trụ cột tinh thần vững chắc giữa loạn thế.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.