Cửu thiên linh giới - Chương 619: Hóa Giải Băng Sơn: Chuyến Đi Đầu Tiên Của Niềm Tin
Không khí trong phòng họp tại Thiên Đô Thành vẫn còn vương vấn dư âm của những chiêm nghiệm sâu sắc từ Lục Trường Sinh. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, sau khoảnh khắc bừng tỉnh, đã cùng nhau phác thảo một kế hoạch ban đầu, mặc dù biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai. Họ không còn trông đợi vào sự đồng thuận toàn diện của các tông môn lớn ngay lập tức, mà quyết định bắt đầu từ những hành động nhỏ, mang tính biểu tượng, như một lời hiệu triệu âm thầm gửi đến những ai còn mang trong mình chính nghĩa và đạo tâm.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng ánh mắt giờ đã tràn đầy quyết tâm, hướng về phía Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương. Hai cô gái này, một sắc sảo kiên định, một thanh tao trầm tĩnh, là những người mà ông và Thanh Liên Nữ Đế tin tưởng sẽ gánh vác trọng trách đầu tiên này. Từ cửa sổ gian phòng, có thể nhìn thấy Thiên Đô Thành đang thức giấc. Ánh nắng ban mai rọi vàng trên những mái ngói lưu ly, phản chiếu lấp lánh từ những tòa tháp cao vút. Dù sớm tinh mơ, tiếng người đã rộn ràng trên đường phố, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng văng vẳng từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm nhẹ nhàng từ các khu tu luyện. Mùi hương thức ăn mới nấu, hương liệu quý giá và một chút bụi đường thoang thoảng bay vào, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn hoa của thế gian.
“Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương,” Vạn Pháp Tông Chủ cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng của một vị tông chủ đã trải qua vô vàn sóng gió. “Tình hình hiện tại, Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng sự chia rẽ của chúng ta. Liệt Hỏa Môn chỉ là khởi đầu, một tiếng chuông cảnh tỉnh đắt giá. Nếu chúng ta không sớm hành động, không sớm đoàn kết, thì đại họa sẽ bao trùm toàn bộ Cửu Châu. Chúng ta cần một liên minh vững chắc, không chỉ để chống lại ma tộc, mà còn để bảo vệ chính đạo, bảo vệ niềm tin của chúng sinh.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên Lục Trường Sinh, người vẫn đang ngồi trầm tư ở một góc, như thể đã hòa mình vào không khí yên tĩnh của căn phòng.
Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ đẹp thanh thoát và khí chất trang nghiêm, khẽ gật đầu tiếp lời. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng không kém phần cương nghị. “Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, các ngươi là những người tài năng và có đạo tâm kiên định. Nhiệm vụ này tuy gian nan, nhưng ta tin tưởng các ngươi có thể hoàn thành. Hãy đem những gì chúng ta đã chiêm nghiệm được, những gì Lục Trường Sinh đạo hữu đã gợi mở, truyền đạt đến các tông môn khác. Không phải chỉ là lời kêu gọi hợp sức chiến đấu, mà là lời hiệu triệu về đạo tâm, về ý chí kiên cường trước đại thế biến động.” Nàng nhìn Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kỳ vọng. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Nàng mím chặt đôi môi mỏng, thể hiện sự quyết đoán, nhưng trong đáy mắt vẫn thoáng qua một tia lo lắng.
“Chúng ta sẽ cố gắng hết sức, Tông Chủ, Nữ Đế.” Giọng Mộc Thanh Y sắc sảo, dứt khoát như thường lệ, nhưng lần này lại pha chút trĩu nặng. “Nhưng… các tông môn lớn đã quá lâu không hợp tác, lại còn những hiềm khích cũ ăn sâu vào xương tủy. Liệu họ có nghe chúng ta? Liệu họ có tin vào lời cảnh báo của chúng ta, khi mà chính họ vẫn còn đang chìm đắm trong những ân oán nhỏ nhen của quá khứ?” Nàng nói ra những lo lắng chân thật nhất, những điều mà ai cũng biết nhưng ít ai dám đối mặt. Trong thế giới tu hành này, sự phân chia và đối lập đã tồn tại hàng ngàn năm, ăn sâu vào từng gốc rễ của mỗi tông môn, mỗi thế lực. Linh khí hỗn loạn, đạo thống suy yếu, lại càng khiến các tông môn co cụm, chỉ lo bảo toàn cho bản thân mình.
Lục Trường Sinh vẫn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn khẽ chuyển động, như một dòng nước tĩnh lặng chảy qua tâm hồn. Ánh mắt ấy thấu triệt mọi lo lắng của Mộc Thanh Y, thấu hiểu những bức tường vô hình mà nàng sắp phải đối mặt. Không cần lời nói, chỉ một cái nhìn sâu sắc, như thấu tỏ vạn vật, như gửi gắm một niềm tin bền bỉ, đã đủ để khơi gợi sự kiên trì trong lòng Mộc Thanh Y. Hắn không hứa hẹn thành công, không phác thảo kế sách cụ thể, nhưng sự hiện diện của hắn, ánh mắt hắn, đã là một nguồn sức mạnh tinh thần vô hình, nhắc nhở họ về “đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm” mà hắn vẫn luôn theo đuổi. Hắn biết, con đường này không thể dùng sức mạnh mà cưỡng ép, cũng không thể dùng lời lẽ mà thuyết phục hoàn toàn. Nó cần sự kiên trì, sự thấu hiểu, và quan trọng nhất, là sự chân thành.
Bạch Ngưng Sương, dáng người uyển chuyển, thanh tao, khoác lên mình bộ bạch y tinh khiết, đôi mắt long lanh như sương mai, khẽ nắm lấy tay Mộc Thanh Y. Giọng nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường không kém. “Chúng ta sẽ đi. Dù khó khăn, nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ mãi mãi chìm trong vòng xoáy của sự nghi ngờ và tuyệt vọng.” Nàng nhìn Lục Trường Sinh, tựa như đang tìm kiếm một sự xác nhận cho niềm tin của mình, và ánh mắt hắn đã đáp lại, mang theo sự động viên vô thanh.
Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế cùng gật đầu. Họ biết rằng những lời kêu gọi này sẽ không dễ dàng được chấp nhận, nhưng đây là bước đi đầu tiên. “Hãy đi, và hãy nhớ,” Vạn Pháp Tông Chủ dặn dò, “rằng chúng ta không chỉ mang theo lời cảnh báo về Ma Quân, mà còn mang theo một thông điệp về sự kiên cường của đạo tâm, về ý chí đoàn kết. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Hãy kiên nhẫn, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương. Ngọn lửa nhỏ có thể thắp sáng cả một đêm tối dài.”
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đứng dậy, cúi chào các vị tiền bối. Trong lòng hai nàng, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng cũng đã được thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ hơn, được tiếp thêm từ những lời khuyên và ánh mắt thấu hiểu của Lục Trường Sinh. Họ biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ ngoại giao thông thường, mà còn là một cuộc thử thách của đạo tâm, của sự kiên trì. Con đường phía trước, tựa như một dải lụa mờ ảo ẩn hiện trong sương sớm, dài vô tận và không thể đoán trước được điều gì đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.
***
Chuyến hành trình của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đưa họ đến Thái Huyền Tông, một trong những tông môn lớn và cổ xưa nhất Cửu Châu. Thái Huyền Tông tọa lạc giữa những dãy núi trùng điệp, mây mù bao phủ quanh năm, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và thần bí. Các kiến trúc nguy nga, tráng lệ được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, trải dài qua nhiều đỉnh núi. Các điện thờ, tháp tu luyện, và thư viện đều được chạm khắc tinh xảo với hình rồng, phượng, ẩn chứa nét cổ kính và uy nghiêm. Cổng chính là một vòm đá khổng lồ với hai bức tượng Huyền Quy và Bạch Hổ trấn giữ, toát lên vẻ bất khả xâm phạm.
Khi Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đến, chiều tà đã buông xuống. Những đám mây xám xịt vần vũ trên đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh u tịch. Tiếng chuông chùa ngân vang từ những tháp cao, xen lẫn tiếng tụng kinh trầm mặc và tiếng chim hót lẻ loi trong không gian tĩnh mịch. Một mùi hương trầm thoang thoảng, mùi thảo dược dịu nhẹ và mùi đá núi mát lạnh lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ thanh tịnh, trang nghiêm của tông môn. Linh khí nơi đây dồi dào và tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn được gột rửa.
Họ được dẫn vào một đại điện rộng lớn, nơi Trưởng Lão Thái Huyền Tông đang ngồi tĩnh tọa. Trưởng Lão là một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt tuy đã mờ đục nhưng vẫn ánh lên vẻ thâm thúy. Ông mặc bộ đạo bào màu xanh thẫm, khí chất trang nghiêm và uy nghi, đúng như một người đứng đầu tông môn đã tồn tại hàng ngàn năm. Hai cô gái cúi chào cung kính, sau đó Mộc Thanh Y bắt đầu trình bày mục đích chuyến đi của mình.
“Kính bái Trưởng Lão,” Mộc Thanh Y cất lời, giọng nói dứt khoát nhưng vẫn giữ sự lễ độ. Nàng đưa ánh mắt quét qua những bức họa cổ xưa trên vách tường, cảm nhận được lịch sử và sức mạnh to lớn của Thái Huyền Tông. “Chúng tôi đến đây, mang theo lời cảnh báo từ Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung, về mối nguy Ma Quân Huyết Ảnh đang ngày càng lớn mạnh. Các cuộc tấn công vào các tông môn nhỏ và thành trấn biên giới đã chứng tỏ sự tàn bạo và mưu mô của chúng. Chúng tôi thiết tha mong Thái Huyền Tông, với vị thế là một trong những trụ cột của chính đạo, có thể dẫn đầu, cùng chúng ta kháng địch, cứu vớt chúng sinh khỏi họa diệt vong.” Nàng nói, từng lời đều xuất phát từ tận đáy lòng, từ nỗi lo lắng chân thành cho đại cục. Bạch Ngưng Sương đứng bên cạnh, ánh mắt long lanh đầy vẻ khẩn cầu, mái tóc trắng bạc tự nhiên buông xõa trên vai, tạo nên một vẻ đẹp buồn bã nhưng kiên cường.
Trưởng Lão Thái Huyền Tông im lặng lắng nghe, đôi mắt khép hờ, không biểu lộ cảm xúc. Mãi đến khi Mộc Thanh Y kết thúc, ông mới chậm rãi mở mắt, một luồng tinh quang chợt lóe lên rồi tắt hẳn. “Mộc tiên tử, Bạch tiên tử,” giọng ông trầm mặc, đều đều như tiếng chuông chùa, nhưng lại mang theo một sự lạnh nhạt khó tả. “Thái Huyền Tông luôn giữ mình trong sạch, không can thiệp vào thị phi của nhân gian. Từ ngàn xưa, chúng ta đã tuân theo đạo lý ‘vô vi nhi trị’, tập trung vào tu hành, giữ gìn đạo thống. Việc Ma Quân hoành hành, có lẽ là kiếp số của nhân gian, là một phần của chu kỳ hưng vong mà đạo trời đã định. Chúng ta cần bảo toàn thực lực, tránh những tranh chấp vô nghĩa, tránh bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả phiền phức.”
Ông khẽ thở dài, dường như đang nói về một điều hiển nhiên mà hai cô gái trẻ còn quá nông cạn để hiểu. “Hơn nữa,” Trưởng Lão tiếp tục, giọng điệu mang chút ngụ ý xa cách. “Việc liên kết với các tông môn khác, e rằng khó tránh khỏi những mâu thuẫn cũ, những ân oán đã chôn vùi qua nhiều thế hệ. Ngũ Hành Tông và Thái Huyền Tông đã từng có những tranh chấp về linh mạch. Vạn Kiếm Sơn Trang thì luôn khinh thường các tông môn tu pháp. Thanh Liên Cung lại quá chú trọng vào nhân quả, đôi khi làm chậm trễ đại sự. Những mối hiềm khích này, đâu dễ gì hóa giải chỉ bằng vài lời kêu gọi?”
Bạch Ngưng Sương nghe vậy, không khỏi cảm thấy lạnh lẽo trong lòng. Nàng bước lên một bước, giọng nói trong trẻo vang vọng trong đại điện trống trải. “Nhưng đại cục hiện nay, Trưởng Lão! Nếu không đoàn kết, tất cả chúng ta, bao gồm cả Thái Huyền Tông, cũng sẽ chìm trong biển máu! Ma Quân không phân biệt tông môn lớn nhỏ, không phân biệt ân oán cũ mới. Mục tiêu của chúng là hủy diệt toàn bộ chính đạo, là gieo rắc sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nếu Thái Huyền Tông chỉ lo bảo toàn, thì đến khi đại họa ập đến, liệu có còn nơi nào để bảo toàn?”
Trưởng Lão Thái Huyền Tông chỉ lắc đầu nhẹ. “Đạo lý của Thái Huyền Tông là thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu. Vận mệnh của Cửu Châu đã được định sẵn. Chúng ta chỉ có thể làm tốt bổn phận của mình, tu dưỡng đạo tâm, bảo vệ chính đạo bằng cách duy trì sự tồn tại và đạo thống của Thái Huyền Tông. Nếu các vị muốn liên minh, cứ việc làm. Nhưng đừng kéo Thái Huyền Tông vào những thị phi không đáng có. Ta e rằng, các vị đã nhìn nhận quá đơn giản về bản chất của thế giới này.”
Lời từ chối khéo léo, nhưng lại lạnh lùng và cứng rắn như những vách núi đá cẩm thạch xung quanh. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương biết rằng, không thể lay chuyển được vị Trưởng Lão này. Họ cảm thấy một bức tường băng vô hình sừng sững chắn ngang, không thể xuyên thủng. Sự uy nghi, thanh tịnh của Thái Huyền Tông bỗng chốc biến thành một sự thờ ơ đáng sợ, một thái độ quay lưng với nhân thế. Hai cô gái chỉ đành cúi chào lần nữa, trong lòng nặng trĩu.
***
Rời khỏi Thái Huyền Tông với một nỗi thất vọng lớn, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương không nản lòng. Họ hiểu rằng con đường này sẽ gian nan, và quyết định tiếp tục đến Vạn Kiếm Sơn Trang, một tông môn khác với phong cách và triết lý hoàn toàn đối lập. Vạn Kiếm Sơn Trang tọa lạc trên những đỉnh núi nhọn hoắt, tựa như những lưỡi kiếm khổng lồ vươn lên trời xanh. Các công trình ở đây đều được xây bằng đá xanh vững chãi, mang phong cách cổ điển nhưng sắc bén như kiếm, không có sự mềm mại hay uyển chuyển nào. Điện thờ, tháp kiếm, và sân luyện kiếm được bố trí hài hòa với địa hình núi non hiểm trở. Các con đường lát đá dẫn đến các đỉnh núi khác nhau, nơi tiếng kiếm reo vang, tiếng hô của đệ tử luyện kiếm và tiếng gió thổi vù vù không ngừng nghỉ.
Ban ngày, ánh nắng chói chang rọi xuống, làm nổi bật vẻ hùng tráng và đầy khí phách của tông môn này. Mùi kim loại từ lò rèn, mùi đá núi, và cả mùi mồ hôi của người luyện võ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hào hùng, cương trực, linh khí ở đây sắc bén như những lưỡi kiếm đang chờ được tuốt trần.
Hai cô gái được dẫn vào một đại sảnh rộng lớn, nơi Kiếm Chủ Vạn Kiếm Sơn Trang đang ngồi trên một chiếc ghế chạm khắc hình rồng, tay đặt trên một thanh trường kiếm cổ. Kiếm Chủ là một người đàn ông trung niên, dáng vóc cường tráng, khí chất sắc bén như kiếm, ánh mắt ngạo nghễ, đầy vẻ tự mãn. Lưng ông đeo một thanh trường kiếm không vỏ, lưỡi kiếm lấp lánh phản chiếu ánh sáng.
Mộc Thanh Y, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý cho một thái độ khác với Thái Huyền Tông, nhưng vẫn cảm thấy một áp lực vô hình từ Kiếm Chủ. Nàng bắt đầu trình bày, giọng nói cố gắng giữ vững sự bình tĩnh. “Kính chào Kiếm Chủ. Chúng tôi đến đây, mang theo lời kêu gọi của Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung, mong Vạn Kiếm Sơn Trang có thể cùng các chính đạo tông môn khác, đoàn kết chống lại Ma Quân Huyết Ảnh. Mối nguy này không chỉ đe dọa những tông môn nhỏ, mà còn nhắm đến toàn bộ Cửu Châu Linh Giới. Sức mạnh của Vạn Kiếm Sơn Trang là điều không ai có thể phủ nhận, và chúng tôi tin rằng, với sự góp mặt của quý tông, liên minh của chính đạo sẽ trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.”
Kiếm Chủ Vạn Kiếm Sơn Trang nghe xong, không đợi Mộc Thanh Y nói hết, đã cười khẩy một tiếng. Tiếng cười vang vọng trong đại sảnh, mang theo sự khinh miệt và tự mãn rõ rệt. “Liên minh?” Ông ta nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, như muốn xuyên thủng mọi lời lẽ của nàng. “Kiếm đạo của Vạn Kiếm Sơn Trang ta không cần dựa dẫm ai. Chúng ta tự cường, tự lập, không cần bất kỳ sự ‘đoàn kết’ yếu đuối nào. Kẻ yếu thì bị diệt, đó là lẽ thường của tu hành giới. Nếu Ma Quân mạnh, thì kẻ yếu bị thôn tính, đó là do họ không đủ sức mạnh để tự bảo vệ. Vạn Kiếm Sơn Trang ta, không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào, kể cả Ma Quân, cũng không cần phải liên kết với những kẻ yếu kém.”
Ông ta nhấp một ngụm trà, động tác dứt khoát và mạnh mẽ. “Hơn nữa,” Kiếm Chủ tiếp tục, giọng điệu đầy vẻ trào phúng, “để ta hợp tác với lũ tiểu nhân Ngũ Hành Tông hay đám ngu ngốc Thanh Liên Cung? Nực cười! Những ân oán giữa các tông môn đã chồng chất bao đời, những mối hiềm khích đã ăn sâu vào xương tủy. Ngũ Hành Tông đã từng cướp linh thạch của chúng ta. Thanh Liên Cung thì luôn ra vẻ đạo mạo, nhưng lại quá mềm yếu. Thái Huyền Tông thì chỉ biết trốn trong núi sâu. Những kẻ đó, làm sao có thể cùng Vạn Kiếm Sơn Trang ta sánh vai chiến đấu? Liên minh? Đó chỉ là giấc mộng hão huyền của những kẻ không đủ thực lực!”
Mộc Thanh Y cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Thái độ của Kiếm Chủ còn kiêu ngạo và cố chấp hơn cả Trưởng Lão Thái Huyền Tông. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dâng lên sự phẫn nộ. “Kiếm chủ!” Nàng cất cao giọng, “Đây là lúc gác lại ân oán cá nhân, vì đại cục! Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không quan tâm đến những hiềm khích nhỏ nhặt của chúng ta. Nếu chúng ta không đoàn kết, chúng sẽ lần lượt tiêu diệt từng tông môn, từng thế lực một. Đến lúc đó, dù Vạn Kiếm Sơn Trang có mạnh đến đâu, cũng khó lòng chống chọi được một mình!”
Kiếm Chủ Vạn Kiếm Sơn Trang chỉ nhếch mép cười khinh miệt. “Đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, Vạn Kiếm Sơn Trang ta vẫn đứng vững như bàn thạch. Ngươi nói nhiều cũng vô ích. Vạn Kiếm Sơn Trang không tham gia bất kỳ ‘liên minh’ nào. Các ngươi cứ về đi.” Ông ta phất tay, ý bảo đuổi khách. Ánh mắt ông ta quét qua Bạch Ngưng Sương, dừng lại một chút trên mái tóc trắng bạc của nàng, nhưng cũng chỉ là một cái nhìn thoáng qua, không chút thiện cảm.
Bạch Ngưng Sương, từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng, giờ đây đôi mắt nàng ánh lên một vẻ buồn bã sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma Quân, đã cảm nhận được nỗi đau của những người dân vô tội. Trước sự kiêu ngạo và cố chấp của Kiếm Chủ, nàng chỉ biết thở dài. Lời lẽ của Kiếm Chủ Vạn Kiếm Sơn Trang không chỉ từ chối lời kêu gọi, mà còn phủ nhận hoàn toàn ý nghĩa của sự đoàn kết, coi thường sự sống của những kẻ mà ông ta cho là yếu kém.
Hai cô gái không còn cách nào khác, đành phải cúi chào và rời đi. Bước chân của họ nặng nề hơn bao giờ hết. Sự cuồng phong trên đỉnh núi Vạn Kiếm dường như cũng đang cười nhạo sự ngây thơ của họ, sự ngây thơ khi tin rằng có thể hóa giải những mối hiềm khích đã ăn sâu vào xương tủy của thế giới tu hành này.
***
Đêm khuya, Thiên Đô Thành đã chìm vào giấc ngủ yên bình. Ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc lên những mái ngói, những con đường lát đá. Tiếng ồn ào ban ngày đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió heo may thổi qua những con hẻm, và đôi khi là tiếng côn trùng rả rích. Linh khí trong thành phố vẫn khá ổn định, nhưng sự hỗn loạn của đại thế vẫn lẩn khuất đâu đó trong màn đêm, như một lời nhắc nhở về những hiểm họa đang chực chờ.
Trong một căn phòng nhỏ tại Thiên Đô Thành, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương ngồi đối diện nhau, vẻ mặt mệt mỏi và thất vọng hiện rõ. Thanh kiếm cổ của Mộc Thanh Y đặt trên bàn, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh nến lờ mờ. Thanh kiếm băng giá của Bạch Ngưng Sương cũng nằm cạnh đó, tỏa ra một luồng khí lạnh nhè nhẹ, như tâm trạng của chính nàng.
“Tựa như đâm đầu vào bức tường băng vậy,” Mộc Thanh Y thở dài một hơi thật dài, giọng nói khàn đi vì mệt mỏi và chán nản. Nàng tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền. “Họ… quá cố chấp, quá ích kỷ. Thái Huyền Tông thì thờ ơ, xem đại họa là kiếp số. Vạn Kiếm Sơn Trang thì kiêu ngạo, chỉ biết đến sức mạnh bản thân. Những lời chúng ta nói, những cảnh báo chúng ta đưa ra, dường như đều bị thổi bay theo gió. Ta đã nghĩ, sau những gì xảy ra ở Liệt Hỏa Môn, họ sẽ thức tỉnh…”
Bạch Ngưng Sương mở mắt, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc trắng bạc óng ả lay động dưới ánh nến. “Mấy trăm năm ân oán, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được? Có lẽ… là vô vọng thật. Chúng ta đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng có thể thay đổi được suy nghĩ của họ chỉ trong một sớm một chiều.” Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy trong lòng, một cảm giác nặng nề đè nén lên đạo tâm vốn dĩ kiên cường của mình.
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở, và Lục Trường Sinh bước vào. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, bước đi nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh như thường lệ, đôi mắt đen láy nhìn hai cô gái với vẻ thấu hiểu sâu sắc. Hắn không hỏi họ đã đi đâu, hay kết quả ra sao. Hắn biết, vì hắn đã cảm nhận được sự dao động của linh khí, sự nặng nề trong đạo tâm của họ từ xa. Hắn biết, những khó khăn này, sớm muộn gì cũng phải đến.
Lục Trường Sinh không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống một chiếc ghế trống. Hắn rót hai chén trà nóng, hương trà thơm dịu lan tỏa trong không gian. Hắn đưa một chén cho Mộc Thanh Y, một chén cho Bạch Ngưng Sương, rồi mới rót cho mình. Không gian im lặng trong chốc lát, chỉ có tiếng trà rót nhẹ nhàng và tiếng gió đêm lướt qua cửa sổ.
Mộc Thanh Y uống một ngụm trà nóng, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh lẽo của sự thất vọng. Nàng ngước nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn, sự bình thản của hắn, dường như đã xoa dịu phần nào sự hỗn loạn trong lòng nàng.
Lục Trường Sinh nhìn hai cô gái, ánh mắt trầm lắng nhưng sáng ngời. Hắn cất lời, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang theo một trọng lượng ngàn cân, chạm đến bản chất sâu xa của vấn đề. “Băng sơn dù kiên cố, cũng cần thời gian để tan chảy… Lửa tuy mạnh mẽ, nhưng nước mới là thứ vỗ về vạn vật, bào mòn vách đá. Cái khó không phải là họ không thấy nguy hiểm của Ma Quân, mà là họ không tin vào nhau, không tin vào khả năng đoàn kết, và sâu xa hơn, là không tin vào chính nghĩa, vào đạo tâm của mình có thể lay chuyển đại thế. Niềm tin, đôi khi, còn khó xây dựng hơn cả sức mạnh hữu hình.”
Mộc Thanh Y nghe vậy, như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. “Niềm tin…” nàng lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên sáng rõ hơn. Lời của Lục Trường Sinh không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời phân tích sâu sắc, một chìa khóa để nhìn nhận lại vấn đề. Đúng vậy, vấn đề không phải là họ không đủ mạnh, mà là họ không đủ tin tưởng. Niềm tin đã bị bào mòn bởi những năm tháng dài của tranh chấp, bởi sự suy yếu của linh khí và đạo thống, bởi sự ích kỷ cá nhân được che đậy dưới vỏ bọc của “bảo toàn tông môn”.
Bạch Ngưng Sương cũng ngước nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt nàng dần mất đi vẻ u buồn, thay vào đó là sự chiêm nghiệm. “Hắn không nói về kế sách quân sự, không nói về pháp bảo thần thông, mà nói về điều căn bản nhất,” nàng thầm nghĩ. “Hắn không chỉ nhìn thấy cái bề nổi của sự chống đối, mà nhìn thấy tận sâu thẳm nguyên nhân của nó: sự thiếu vắng niềm tin.”
Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm, như kể lại một câu chuyện cổ xưa. “Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng sự hoài nghi của chúng ta, gieo rắc sợ hãi và chia rẽ. Nhưng chính đạo không thể chỉ dùng bạo lực để đáp trả. Chúng ta phải dùng niềm tin để hóa giải hoài nghi, dùng đạo tâm để chống lại sự mục ruỗng. Hành trình này, không phải là một cuộc chiến tranh giành sức mạnh, mà là một cuộc hành trình xây dựng lại niềm tin đã mất. Các vị đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Dù chúng chưa nảy nở ngay, nhưng một khi đã gieo, chúng sẽ tìm thấy con đường để vươn lên.” Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn soi sáng vạn vật. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.”
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương không nói gì, nhưng trong lòng họ đã dấy lên một tia hy vọng mới mẻ. Những lời của Lục Trường Sinh, như những giọt sương mát lành tưới lên mảnh đất khô cằn, đã xoa dịu nỗi thất vọng và khơi dậy ý chí kiên cường. Con đường phía trước vẫn còn rất dài, rất gian nan, và những bức tường băng của sự cố chấp vẫn sừng sững. Nhưng giờ đây, họ đã hiểu rằng, không thể dùng lửa mà phá băng, mà phải dùng dòng nước kiên trì, từng chút từng chút một, để bào mòn nó, để cho băng sơn tan chảy dưới ánh nắng của niềm tin và chính nghĩa. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình hóa giải băng sơn, một hành trình cần sự bền bỉ vô tận, nhưng cũng là hành trình mà họ không thể từ bỏ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.