Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 623: Bằng Chứng Đẫm Máu: Lời Nguyền Tà Thần Thức Tỉnh

Ánh bình minh đầu tiên đã xua đi màn đêm u tối, nhưng không khí trong phòng họp tại Thiên Đô Thành vẫn nặng nề, ảm đạm như bị vô số tầng mây đen che phủ. Mùi hương trầm trong lư hương giờ đây chỉ còn là một làn khói mỏng, vấn vít rồi tan biến vào hư vô, để lại dư vị của sự tàn lụi, hệt như những hy vọng mong manh đang dần vụt tắt. Xung quanh chiếc bàn dài bằng gỗ Tử Lôi cổ kính, nơi lẽ ra phải là nơi hội tụ ý chí và sức mạnh, lại tràn ngập sự giằng xé và bất lực.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm thường ngày giờ đây hằn rõ những nếp nhăn của sự mỏi mệt, day nhẹ thái dương. Ánh mắt ông vẫn còn vương vấn sự suy tư từ những lời chiêm nghiệm của Lục Trường Sinh. Ông ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Thanh Liên Nữ Đế, người vẫn giữ vẻ mặt thanh tú nhưng ánh mắt phượng đã nhuốm màu mệt mỏi và kiên cường.

“Thanh Liên Nữ Đế, ngươi nói thì dễ!” Giọng của Vạn Pháp Tông Chủ trầm đục, mang theo chút bất lực lẫn uất nghẹn. “Nhưng mấy trăm năm qua, những mâu thuẫn này đã ăn sâu vào cốt tủy của mỗi tông môn, mỗi thế lực. Niềm tin giữa chúng ta đã từng bị bẻ gãy, và để hàn gắn nó, để xây dựng lại một khối liên minh vững chắc… liệu có thể không? Liên minh liệu có bền vững khi mà niềm tin chưa thực sự được xây dựng, khi mà những di sản nghi kỵ vẫn còn đè nặng trên mỗi linh hồn, mỗi đạo tâm?” Ông vung tay một cái, dường như muốn xua đi gánh nặng vô hình đang đè nén mình, nhưng chỉ khiến không khí thêm phần nặng nề. Sự bất lực hiện rõ trong từng cử chỉ.

Thanh Liên Nữ Đế khẽ nhíu mày, đôi môi mỏng mím chặt, ánh mắt phượng lướt qua vẻ mặt của Vạn Pháp Tông Chủ, rồi dừng lại ở Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một sự đồng điệu, một lời xác nhận. “Chẳng lẽ vì vậy mà chúng ta cứ ngồi chờ diệt vong sao?” Giọng nàng không còn lạnh lùng như thường lệ, mà mang theo một chút chua xót, xen lẫn sự mệt mỏi đến tận cùng. “Nếu chúng ta cứ mãi níu giữ những ân oán cũ, những định kiến đã không còn phù hợp với đại thế, thì cái giá phải trả sẽ là gì? Lời Lục Trường Sinh nói không sai, chúng ta đang bị gánh nặng quá khứ trói buộc! Cái 'đạo' mà chúng ta kiên trì, liệu có còn là 'đạo' để bảo vệ chúng sinh hay chỉ là cái tôi ích kỷ của mỗi tông môn, mỗi cá nhân?”

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương ngồi bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng. Mộc Thanh Y nắm chặt tay Bạch Ngưng Sương, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay nàng, dù ngoài trời đã bắt đầu có nắng. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều nỗi đau. Lời nói của Lục Trường Sinh tại Thanh Vân Môn đã gieo vào lòng họ một hạt giống hy vọng, về một liên minh chính đạo thực sự, nơi không còn những ranh giới vô hình. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự giằng xé của các bậc tiền bối, họ lại cảm thấy bất lực. Ánh bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, hắt những tia sáng trắng nhạt lên những khuôn mặt mệt mỏi, làm lộ rõ những mảng tối của nỗi lo âu. Mùi bụi giấy cũ và mực từ các báo cáo trên bàn hòa quyện với chút linh khí thanh đạm còn sót lại, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa u ám.

Lục Trường Sinh, tựa lưng vào ghế, khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo đã nguội lạnh. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn thấu hiểu mọi sự giằng xé, mọi nỗi sợ hãi đang dằn vặt những người xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người ngoài cuộc đang chiêm nghiệm một vở kịch lớn của nhân thế. Hắn biết rằng, những 'hàng rào vô hình' được dựng lên từ hàng ngàn năm lịch sử không thể bị phá vỡ chỉ bằng vài lời nói. Nó cần một cú sốc lớn hơn, một sự kiện đủ sức mạnh để đánh thức những linh hồn đang ngủ quên trong mê cung của định kiến. Sự kiên định của Vạn Pháp Tông Chủ hay sự quyết đoán của Thanh Liên Nữ Đế, tự thân chúng đều là những phẩm chất đáng quý, nhưng khi đặt sai chỗ, chúng lại trở thành xiềng xích trói buộc. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong linh hồn họ, cái gánh nặng của những trách nhiệm, của những 'đạo' đã được truyền thừa qua bao thế hệ. Mỗi người đều có cái lý của riêng mình, và cái lý đó, trong thời khắc đại thế biến thiên, lại trở thành lưỡi dao hai lưỡi, vừa bảo vệ, vừa hủy diệt. Hắn thở dài trong lòng, một tiếng thở dài mà không ai nghe thấy, chỉ là sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của tu hành, của nhân sinh.

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng họp bằng gỗ lim cổ kính bị đẩy mạnh một cách thô bạo, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, xé tan không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tất cả mọi ánh mắt đều giật mình hướng về phía cửa. Tiêu Hạo, với khuôn mặt tái mét, mắt đỏ ngầu và hơi thở dồn dập, xông vào phòng. Y trông như vừa trải qua một cuộc truy đuổi sinh tử, y phục xộc xệch, mái tóc đen dính bết mồ hôi. Sự vội vã và kinh hoàng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt, khiến vẻ láu lỉnh thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng tột độ.

Trong tay y là một vài ngọc giản cổ xưa, phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe, và một mảnh da thú đã ngả màu ố vàng, tỏa ra một luồng khí tức âm hàn nhàn nhạt, tựa như hơi lạnh từ một ngôi mộ cổ vừa được khai quật. Khí tức này vô cùng quen thuộc, gợi nhớ đến những gì Lục Trường Sinh đã cảm nhận được tại Thanh Vân Môn hoang tàn, nhưng nồng đậm và trực tiếp hơn rất nhiều.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, dù ban đầu có chút bất mãn vì bị ngắt lời đột ngột, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Hạo và những vật phẩm kỳ dị trong tay y, sự bất mãn đó nhanh chóng biến thành lo lắng tột độ. Họ biết rằng Tiêu Hạo là người của Thiên Cơ Các, mọi tin tức y mang đến đều không hề tầm thường.

“Các vị tông chủ, nữ đế! Khẩn cấp! Thông tin tuyệt mật từ Thiên Cơ Các!” Tiêu Hạo gần như gào lên, giọng nói run rẩy đến lạc đi, hơi thở đứt quãng như thể y vừa chạy cả vạn dặm không ngừng nghỉ. “Ma Quân... Ma Quân Huyết Ảnh... hắn không chỉ muốn thống trị! Hắn muốn... đánh thức Tà Thần!”

Lời nói của Tiêu Hạo như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào trái tim mọi người trong phòng. Không khí vốn đã ngột ngạt giờ như bị đông đặc lại. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả các cường giả chính đạo. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế đồng loạt đứng bật dậy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Từ ngữ "Tà Thần" vốn chỉ tồn tại trong những truyền thuyết cổ xưa nhất, những lời nguyền rủa bị lãng quên, giờ đây lại được nhắc đến một cách chân thực và khủng khiếp đến vậy.

Mộc Thanh Y, với bản tính nhanh nhẹn, vội vàng chạy đến đỡ lấy Tiêu Hạo đang lảo đảo, khuôn mặt nàng cũng không giấu nổi sự kinh hoàng. Bạch Ngưng Sương, dù bản thân cũng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, lập tức tiến đến bên bàn, thận trọng kiểm tra những vật phẩm mà Tiêu Hạo vừa đặt mạnh xuống. Mảnh da thú cổ xưa phát ra một làn hơi lạnh buốt, cảm giác như chạm vào băng giá, và những ký tự cổ khắc trên đó dường như đang vặn vẹo, tỏa ra một thứ áp lực vô hình. Ánh sáng xanh lục từ ngọc giản hắt lên khuôn mặt của Bạch Ngưng Sương, khiến nàng trông càng thêm nhợt nhạt. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Tiêu Hạo và nhịp đập thình thịch trong lồng ngực của mỗi người. Mùi ẩm mốc, cổ xưa từ mảnh da thú trộn lẫn với mùi âm hàn nhẹ, tạo thành một hỗn tạp khó tả, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới khác, một thế giới bị quên lãng đầy rẫy sự mục nát và tà ác. Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, đôi mắt hắn quét qua mảnh da thú, rồi ngọc giản, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không cần chạm vào, khí tức linh giác của hắn đã đủ để cảm nhận được sự ghê rợn ẩn chứa bên trong.

Tiêu Hạo, sau khi được Mộc Thanh Y đỡ ngồi xuống, cố gắng trấn tĩnh lại hơi thở. Giọng y vẫn còn run rẩy, nhưng sự căm phẫn và nỗi sợ hãi đã cho y thêm sức mạnh để trình bày. Y chỉ vào từng ngọc giản, từng ký tự trên mảnh da thú cổ xưa, như đang kể lại một câu chuyện kinh hoàng mà chính y vừa chứng kiến.

“Thiên Cơ Các đã giải mã được một phần lời tiên tri cổ… và những gì chúng ta tìm thấy còn khủng khiếp hơn cả những ác mộng tồi tệ nhất.” Tiêu Hạo bắt đầu, ngón tay y run run chỉ vào một ngọc giản, nơi những hình ảnh ba chiều hiện ra rõ nét trong không khí. Đó là những nghi lễ cổ xưa, những trận pháp huyết tế khổng lồ được vẽ bằng máu tươi, những tượng đá tà dị vươn mình lên trời, và vô số sinh linh, không chỉ là phàm nhân mà cả tu sĩ cấp thấp, bị hiến tế một cách dã man, máu chảy thành sông, linh hồn hóa thành oán niệm cuồn cuộn. “Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn thống trị Cửu Thiên Linh Giới, hắn muốn biến chúng ta thành vật hiến tế để đánh thức một Tà Thần đã bị phong ấn từ hàng vạn năm trước! Mục tiêu của hắn là hủy diệt, không phải thống trị!”

Khi những hình ảnh kinh hoàng đó lướt qua, một làn hơi lạnh buốt toát ra từ ngọc giản, khiến không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, dù bên ngoài trời đã nắng đẹp. Mùi máu tanh và oán niệm dường như từ trong ngọc giản xộc thẳng vào mũi mọi người, một mùi hương không thực nhưng ám ảnh đến ghê rợn. Vạn Pháp Tông Chủ lùi lại một bước, hai tay nắm chặt vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt uy nghiêm của ông giờ đây méo mó vì kinh hoàng. “Không thể nào… một Tà Thần…?” Giọng ông khàn đặc, ngắt quãng, không còn chút khí phách của một tông chủ. Ý nghĩ về một Tà Thần, một thực thể cổ xưa vượt ra ngoài mọi lẽ thường, khiến ông cảm thấy bản thân mình nhỏ bé và bất lực đến nhường nào.

Thanh Liên Nữ Đế, đôi mắt phượng rực lên ngọn lửa giận dữ. Nàng không lùi bước, mà nghiến răng ken két, ánh mắt căm phẫn như muốn thiêu đốt cả Ma Quân Huyết Ảnh. “Hắn điên rồi! Hắn muốn kéo tất cả chúng ta xuống địa ngục!” Nàng không chỉ tức giận trước âm mưu tàn độc, mà còn bởi sự thật rằng suốt bấy lâu nay, chính đạo đã quá tập trung vào những mâu thuẫn nhỏ nhặt, để cho Ma Quân Huyết Ảnh có đủ thời gian và không gian để âm thầm thực hiện kế hoạch hủy diệt này. Sự nghi kỵ của họ, sự cố chấp vào những di sản đã cũ, giờ đây trở thành một gánh nặng không thể gánh vác nổi.

Tiêu Hạo tiếp tục, chỉ vào mảnh da thú cổ xưa. “Đây là một phần của lời nguyền Tà Thần, được Thiên Cơ Các giải mã từ một di tích vừa thức tỉnh ở Thập Vạn Đại Sơn. Nó mô tả chi tiết về Tà Thần ‘Vực Thâm Chi Chủ’, một thực thể bị phong ấn từ thời kỳ Cận Cổ, kẻ sống nhờ máu và oán niệm của hàng triệu sinh linh. Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng linh khí hỗn loạn, các cổ di tích liên tục thức tỉnh để tìm kiếm những mảnh vỡ của lời nguyền, những trận pháp cổ xưa để giải phóng Tà Thần này. Mục tiêu của hắn… là hủy diệt toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, biến chúng ta thành vật tế phẩm cho sự hồi sinh của nó!”

Lời của Tiêu Hạo như những nhát búa giáng mạnh vào đạo tâm của mỗi người. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương ôm chặt lấy nhau, cả hai đều run rẩy không kiểm soát nổi. Khuôn mặt Bạch Ngưng Sương trắng bệch như tuyết, đôi mắt long lanh ngấn lệ. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của tà đạo, nhưng đây là một cấp độ hủy diệt hoàn toàn khác, một sự tàn ác vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về thiện và ác. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo thấu tận xương tủy, một cảm giác bất lực trước một thế lực cổ xưa mà họ không thể hiểu nổi. Mùi âm hàn từ mảnh da thú càng lúc càng nồng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đáng sợ của Tà Thần.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế đứng đó, sắc mặt trắng bệch như những bức tượng đá. Mọi tranh cãi, mọi mâu thuẫn trước đó đều trở nên vô nghĩa trước mối đe dọa này. Họ đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù, nhiều thế lực tà ác, nhưng chưa bao giờ có một kẻ địch nào muốn hủy diệt toàn bộ thế giới, biến tất cả thành vật tế phẩm. Ánh mắt họ lộ rõ sự kinh hoàng và bất lực, như những con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa đại dương bão tố, không biết số phận mình sẽ ra sao.

Lục Trường Sinh, sau khi lặng lẽ lắng nghe và quan sát, khẽ nhắm đôi mắt lại. Hắn không cần nhìn, hắn đã cảm nhận được luồng khí tức Tà Thần tàn dư vương vấn trong không khí, một thứ âm khí cổ xưa, nặng nề và đáng sợ, tựa như một vực thẳm không đáy đang chờ chực nuốt chửng vạn vật. Hắn cảm nhận được sự mục nát, sự hủy diệt ẩn chứa trong đó, một bản chất tà ác hoàn toàn khác biệt so với những tà đạo thông thường. Đây không phải là một cuộc chiến giành quyền lực, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ sự tồn vong của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, của vạn vật hữu linh. Khi hắn khẽ mở mắt, ánh nhìn vẫn bình tĩnh như thường lệ, nhưng sâu thẳm hơn, như thể đã nhìn thấu tận cùng bản chất của sự hủy diệt và con đường duy nhất để đối phó với nó. Đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, không hề lay động trước nỗi kinh hoàng này, mà ngược lại, càng trở nên kiên cố hơn.

Sự thật trần trụi về âm mưu Tà Thần đã đánh thẳng vào tâm trí các lãnh đạo chính đạo, xuyên thủng mọi lớp phòng vệ của định kiến và sự ngờ vực. Họ nhận ra rằng, những mâu thuẫn nội bộ, những cuộc tranh giành quyền lực nhỏ bé của họ đã khiến họ mù quáng đến mức nào. Những di sản nghi kỵ đã không còn là gánh nặng, mà là xiềng xích trói buộc họ vào một số phận bi thảm, nếu không kịp thời thức tỉnh. Tuy nhiên, thay vì lập tức đồng lòng, một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy – nỗi sợ hãi trước một kẻ thù quá mạnh mẽ, quá cổ xưa, vượt xa tầm hiểu biết và khả năng đối phó của họ. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.

Vạn Pháp Tông Chủ, sau một hồi lâu chìm trong sự im lặng chết chóc, khó khăn cất tiếng, giọng ông khàn đặc, đầy vẻ khắc khoải. “Mối đe dọa này… vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta. Một Tà Thần bị phong ấn từ Cận Cổ Thời Kỳ… Liệu liên minh có đủ sức chống lại một thực thể như vậy? Liệu chúng ta có còn cơ hội nào không?” Ông nhìn quanh căn phòng, ánh mắt đầy rẫy sự hoang mang, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời mà không ai có thể đưa ra. Ngay cả một cường giả đứng đầu chính đạo như ông cũng không thể không cảm thấy run sợ trước viễn cảnh tận thế này.

Thanh Liên Nữ Đế, dù ánh mắt vẫn còn hằn lên sự căm phẫn, nhưng vẻ kiên cường thường thấy của nàng đã bị thay thế bằng một sự lo lắng sâu sắc. Nàng thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi mang theo bao nỗi bất an. “Nếu sự tình là thật, chúng ta không thể không hợp tác… đó là điều chắc chắn. Nhưng… liệu có còn kịp? Sức mạnh đó… quá mức rồi.” Nàng không còn phủ nhận sự cần thiết của liên minh, nhưng sự nghi ngờ về khả năng thành công của nó đã trỗi dậy mạnh mẽ. Cái cảm giác tuyệt vọng trước một thế lực siêu việt, một cuộc chiến mà phần thắng dường như quá mong manh, đang đè nặng lên tâm trí nàng. Đây không còn là một cuộc chiến cân sức, mà là một trận chiến sinh tử với quỷ thần.

Lục Trường Sinh, lúc này, không còn nhấp trà hay lặng lẽ quan sát nữa. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động rất nhỏ trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, rồi lướt qua Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo, như thể đang nhìn sâu vào đạo tâm của mỗi người. Giọng nói của hắn vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, xuyên thấu qua mọi nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng, như một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối.

“Sợ hãi là bản năng. Nó là tiếng chuông cảnh tỉnh của sinh linh trước nguy hiểm. Ai cũng sẽ sợ hãi, nhất là khi đối mặt với một mối đe dọa chưa từng có, một thế lực cổ xưa vượt quá tầm hiểu biết.” Lục Trường Sinh chậm rãi nói, từng lời từng chữ như khắc sâu vào tâm trí người nghe. “Nhưng đạo tâm, chính là bản lĩnh đối mặt với nó. Không phải là không sợ hãi, mà là dám đối diện với nỗi sợ hãi đó, không để nó thôn phệ ý chí, không để nó che mờ lý trí.”

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thẩm thấu, để cho những con tim đang run rẩy có thời gian tiếp nhận. Mùi âm hàn từ mảnh da thú vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về mối đe dọa hiện hữu, nhưng giọng nói của Lục Trường Sinh lại mang một sự ấm áp và kiên định kỳ lạ, xua đi một phần hơi lạnh.

“Khi nỗi sợ hãi là chung, thì sự đoàn kết không còn là lựa chọn, mà là bản chất của sự sống còn.” Hắn tiếp tục, ánh mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm. “Chúng ta có thể tranh giành, có thể nghi kỵ khi nguy hiểm chưa kề cận, khi cái giá phải trả chưa đủ lớn. Nhưng khi sự tồn vong của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới bị đe dọa, khi Tà Thần thức tỉnh và muốn biến vạn vật thành vật tế phẩm, thì mọi ân oán, mọi định kiến đều trở nên vô nghĩa. Cái 'đạo' của mỗi tông môn, của mỗi cá nhân, nếu không thể dung hòa vào một 'đạo' lớn hơn để bảo vệ chính cái nền tảng của sự tồn tại, thì những 'đạo' nhỏ bé đó sẽ bị hủy diệt cùng với tất cả.”

“Vấn đề không phải là đủ sức hay không, mà là có dám đứng lên hay không.” Lục Trường Sinh nói, giọng điệu kiên quyết hơn một chút, như một lời thức tỉnh. “Đạo của chúng ta, chưa bao giờ là mạnh nhất, cũng chưa bao giờ đòi hỏi sự hùng mạnh tuyệt đối. Đạo của chúng ta, luôn là kiên định nhất. Kiên định vào chính nghĩa, kiên định vào sự sống, kiên định vào ý chí không khuất phục trước tà ác. Đối mặt với Tà Thần, thứ sức mạnh đến từ máu và oán niệm, chỉ có đạo tâm vững chắc, một ý chí không gì lay chuyển mới không bị thôn phệ, mới có thể tìm thấy một tia hy vọng mong manh.”

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế nhìn nhau. Nỗi e ngại và tuyệt vọng vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt họ, một hạt giống quyết tâm đã được gieo sâu hơn. Lời của Lục Trường Sinh không phải là một mệnh lệnh, không phải là một lời hứa suông về chiến thắng, mà là một lời nhắc nhở về bản chất của tu hành, về cái "đạo" mà họ đã theo đuổi bấy lâu nay. Đó là một lời kêu gọi không phải bằng sức mạnh, mà bằng đạo lý, bằng sự chiêm nghiệm sâu sắc về sinh tử, về sự tồn vong của vạn vật.

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng vô hình. Ánh mắt họ nhìn Lục Trường Sinh đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. Tiêu Hạo, dù khuôn mặt vẫn còn tái mét, nhưng đã có thể đứng vững hơn, ngọn lửa hy vọng đã nhóm lên trong đôi mắt mệt mỏi của y. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy chông gai và thử thách, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn đang âm thầm chuẩn bị trận pháp hủy diệt khổng lồ để đánh thức Tà Thần, biến Cửu Thiên Linh Giới thành địa ngục trần gian. Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh sáng đầu tiên của bình minh, vai trò của Lục Trường Sinh, người đã được Thiên Cơ Lão Nhân tiên tri là "người phá vỡ cục diện", đã trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng đạo tâm kiên cố và triết lý sâu sắc, thấu hiểu nhân tâm, gieo mầm hy vọng vào những linh hồn đang lạc lối trong sợ hãi và tuyệt vọng. Bản chất thực sự của Tà Thần và sức mạnh của nó sẽ là một thử thách lớn hơn bất kỳ kẻ thù nào mà chính đạo từng đối mặt, đòi hỏi một sự hy sinh và đoàn kết chưa từng có. Nhưng giờ đây, ít nhất, họ đã có một hướng đi, một kim chỉ nam, và một đạo tâm được củng cố.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free