Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 643: Chân Lý Đạo Tâm: Hóa Giải Hiềm Khích Ngàn Năm

Thiên Đô Thành, vào một buổi sáng sớm khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xuyên qua những tầng mây mỏng tang mà nhuộm vàng đỉnh các tháp cao chót vót, nơi linh khí cuộn trào một cách ôn hòa, vẫn chưa thể xua tan bầu không khí căng thẳng bao trùm lên Vãng Sinh Điện của Thanh Liên Cung. Đây là một kiến trúc cổ kính nhưng không kém phần tráng lệ, được xây dựng từ những khối đá quý lấp lánh, chạm trổ tinh xảo hình hoa sen. Dọc theo những hành lang lát đá xanh, tiếng bước chân khẽ khàng của các thị nữ và đệ tử Thanh Liên Cung vẫn vang vọng, nhưng dường như tất cả đều mang theo một sự cẩn trọng khác thường, tựa như sợ hãi làm vỡ tan sự tĩnh lặng đầy áp lực bên trong đại điện.

Trong chính điện rộng lớn, nơi những cột trụ điêu khắc rồng phượng nâng đỡ trần nhà cao vút, Thanh Liên Nữ Đế đang ngồi thẳng lưng trên ghế chủ tọa, một chiếc ngai vàng được chạm khắc từ ngọc bích xanh biếc. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây bao phủ một lớp băng giá, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại, đôi mắt phượng vốn trong veo như hồ thu nay ẩn chứa sự sắc bén và một nỗi phẫn nộ âm ỉ. Nàng khoác lên mình y phục màu xanh ngọc bích, tay đặt nhẹ lên phất trần, dáng vẻ uy nghi nhưng không kém phần thanh thoát, song khí chất tỏa ra lại khiến không gian xung quanh như bị đóng băng.

Trước mặt nàng, Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của một người đã trải qua phong sương. Hắn mặc đạo bào vải thô màu xám, đơn giản đến mức lạc lõng trong không gian tráng lệ này, nhưng lại toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường đầy đặc biệt. Bên cạnh hắn là Mộc Thanh Y, nàng đứng thẳng tắp, dáng người thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Nàng khoác đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn không thể che giấu hoàn toàn trên gương mặt nàng, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, như muốn tìm kiếm sự trấn an. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực, đứng đối diện Thanh Liên Nữ Đế. Ông mặc đạo bào màu xanh thẫm, khí chất lãnh đạo toát ra, nhưng trước sự phẫn nộ của Nữ Đế, ông chỉ biết thở dài.

Không khí trong phòng đặc quánh, nặng nề như trước một cơn bão dữ dội. Mùi trầm hương thượng phẩm từ lư hương bằng đồng cổ kính lan tỏa trong không gian, hòa lẫn với hương hoa tiên thanh khiết từ những bình hoa ngọc thạch đặt hai bên, tạo nên một mùi hương vừa thanh tịnh vừa u uất. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo, tiếng gió nhẹ thoảng qua cành cây cổ thụ, tưởng chừng như vô cùng xa xăm, không thể chạm tới sự căng thẳng đang ngự trị nơi đây.

Thanh Liên Nữ Đế đột ngột cất tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Giọng nàng lạnh lùng, chứa đựng sự oán hận sâu sắc, vang vọng trong không gian rộng lớn, tựa như tiếng băng vỡ trong đêm đông: “Vạn Pháp Tông Chủ, Lục Trường Sinh đạo hữu, chư vị đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn tiếp tục phủ nhận những gì tông môn các người đã gây ra cho Thanh Liên Cung ta trong quá khứ sao?”

Vạn Pháp Tông Chủ nghe vậy, trong lòng ông dâng lên một nỗi hổ thẹn khó tả. Ông đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với sự tức giận của Thanh Liên Nữ Đế, nhưng những lời lẽ thẳng thừng này vẫn khiến ông cảm thấy như bị một nhát kiếm đâm thẳng vào tim. Ông cúi đầu, cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng nói khẩn khoản, mang theo chút bất lực: “Nữ Đế bớt giận. Chuyện xưa có lẽ có hiểu lầm, nhưng Vạn Pháp Tông tuyệt đối không có ý bỏ mặc Thanh Liên Cung. Hãy để lão phu được giải thích.” Ông biết rằng, một lời giải thích đơn thuần không thể xóa nhòa vết sẹo hận thù đã hằn sâu qua hàng ngàn năm, nhưng ông vẫn hy vọng.

Thanh Liên Nữ Đế nghe vậy, chỉ cười lạnh một tiếng. Nụ cười ấy không mang chút vui vẻ nào, mà chỉ tăng thêm vẻ chua chát, mỉa mai. Ánh mắt nàng liếc xéo Vạn Pháp Tông Chủ, rồi nàng đột ngột vung tay, một vật thể nhỏ bé, đen sẫm, lấp lánh ánh huyết quang, bay thẳng về phía Vạn Pháp Tông Chủ. Đó là một `Huyết Ảnh Truyền Âm Phù`, một lá bùa truyền âm được làm từ máu tươi và oán khí, mang theo dấu ấn đặc trưng của Ma Quân Huyết Ảnh.

“Giải thích ư?” Thanh Liên Nữ Đế gằn giọng, ánh mắt nàng đầy thách thức, “Vậy đây là gì? Ma Quân Huyết Ảnh đã đích thân gửi truyền âm, kể rõ mọi chuyện. Chẳng lẽ Ma Quân lại nói dối để chia rẽ chính đạo sao? Hắn có lợi gì trong việc đó?”

`Huyết Ảnh Truyền Âm Phù` rơi xuống bàn đá cẩm thạch trước mặt Vạn Pháp Tông Chủ, phát ra một âm thanh khô khốc. Ông run rẩy nhặt nó lên, ánh mắt quét qua từng dòng chữ huyết sắc đang chầm chậm hiện lên trên phù. Sắc mặt ông lập tức tái mét, bàn tay cầm phù không tự chủ mà run rẩy. Nội dung trong phù, mặc dù đã được Ma Quân bóp méo và thêm thắt, nhưng lại khơi gợi một cách chân thực nhất nỗi đau thấu xương của Thanh Liên Cung trong trận chiến cổ xưa đó. Ông biết, những vết nhơ lịch sử, những hiểu lầm sâu sắc này, là điều khó có thể gột rửa. Chúng đã ăn sâu vào cốt tủy của hai tông môn, trở thành một rào cản vô hình nhưng vững chắc.

Mộc Thanh Y đứng sau Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Thanh Liên Nữ Đế và Vạn Pháp Tông Chủ. Nàng cảm nhận được sự lo lắng đang dâng lên trong lòng mình. Nàng đã chứng kiến sự xảo quyệt của Ma Quân Huyết Ảnh khi hắn thao túng tâm trí, gieo rắc sự nghi kỵ. Giờ đây, hắn lại sử dụng thủ đoạn tương tự, lợi dụng những vết thương cũ để chia rẽ chính đạo. Nàng khẽ nắm chặt bàn tay, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ mong chờ, hy vọng hắn có thể tìm ra một con đường để hóa giải tình thế ngàn cân treo sợi tóc này.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bất động như một tảng đá. Đôi mắt hắn khép hờ, dường như đang lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận từng luồng khí tức, từng dao động cảm xúc trong căn phòng. Hắn không nhìn `Huyết Ảnh Truyền Âm Phù`, không nhìn ánh mắt phẫn nộ của Thanh Liên Nữ Đế hay vẻ bất lực của Vạn Pháp Tông Chủ, mà dường như đang nhìn vào một bức tranh lớn hơn, một dòng chảy của thời gian và nhân quả. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc tranh cãi giữa hai tông môn, mà là một trận chiến giữa chân lý và sự bóp méo, giữa đoàn kết và chia rẽ, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Trận chiến lớn nhất không phải là trên chiến trường, mà là trong tâm trí và đạo tâm của mỗi người. Và Ma Quân Huyết Ảnh, với sự xảo quyệt của hắn, đã chứng minh rằng hắn không chỉ là một kẻ địch vũ lực, mà còn là một bậc thầy thao túng tâm lý, khai thác những điểm yếu sâu thẳm nhất của chính đạo. Lục Trường Sinh đã nhìn thấu điều đó, và con đường để liên minh thực sự đoàn kết vẫn còn đầy chông gai, đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn là trí tuệ và một đạo tâm kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển. Hắn hít sâu một hơi, linh khí trong cơ thể lưu chuyển chậm rãi, ổn định đạo tâm, chuẩn bị cho những lời lẽ sắp thốt ra.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng đã tràn ngập khắp Thiên Đô Thành, chiếu rọi qua những cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Vãng Sinh Điện, làm sáng bừng không gian. Tuy nhiên, sự ấm áp của ánh mặt trời vẫn không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Thanh Liên Nữ Đế. Sau khi Vạn Pháp Tông Chủ cố gắng giải thích bằng những lời lẽ rời rạc, yếu ớt, không thể làm nguôi ngoai nỗi phẫn nộ và ngờ vực của nàng, không khí lại chìm vào im lặng. Vạn Pháp Tông Chủ biết, lời nói của ông lúc này là vô ích. Ông ngẩng đầu nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy hy vọng và phó thác.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn chậm rãi bước tới một bước, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào Thanh Liên Nữ Đế, không có vẻ chỉ trích hay phán xét, mà đầy sự thấu hiểu và sẻ chia, tựa như một bậc thầy đang giảng giải đạo lý cho một học trò còn đang lạc lối. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, không lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong từng ngóc ngách của đại điện, mang theo một sức nặng khó tả, tựa như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya thanh vắng, đánh thức những tâm hồn đang chìm trong u mê.

“Nữ Đế, Vạn Pháp Tông Chủ,” Lục Trường Sinh cất lời, “Chuyện xưa, chân tướng thường bị thời gian và định kiến che lấp. Ma Quân Huyết Ảnh không cần nói dối hoàn toàn, hắn chỉ cần bóp méo sự thật, khơi gợi oán hận, và thêm thắt những chi tiết để chúng ta nghi ngờ nhau.”

Thanh Liên Nữ Đế nghe vậy, hàng mày thanh tú của nàng khẽ nhướng lên. Nàng định phản bác, nhưng ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh lại khiến nàng khựng lại. Nàng cảm thấy như hắn đang nhìn xuyên thấu vào những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng mình, vào những vết sẹo cũ kỹ mà Ma Quân vừa khơi gợi. Nàng biết, lời nói của Lục Trường Sinh không phải là sự biện hộ cho Vạn Pháp Tông, mà là một sự phân tích sắc bén về bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh, một kẻ thù không chỉ dùng vũ lực mà còn thao túng tâm trí.

Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng điệu càng thêm trầm ổn, vững chãi: “Đạo của hắn là chia rẽ, là lợi dụng tâm ma. Hắn biết rõ hiềm khích cũ là vết thương sâu nhất trong chính đạo. Hắn không có lợi gì khi nói thật, nhưng lại có lợi vô cùng khi đẩy chúng ta vào vòng xoáy nghi kỵ, tự diệt lẫn nhau. Một liên minh, dù hùng mạnh đến đâu, nếu không có sự tin tưởng và đoàn kết từ bên trong, sẽ dễ dàng bị phá vỡ bởi một lời xì xào, một ánh mắt nghi ngờ. Hắn không cần phải tốn công sức công phá, chỉ cần gieo rắc hạt giống ngờ vực vào lòng mỗi người, để chúng ta tự gặm nhấm lẫn nhau, tự suy yếu đến kiệt quệ.”

Những lời này như một luồng điện xẹt qua tâm trí Thanh Liên Nữ Đế. Nàng nhận ra sự thật phũ phàng trong lời nói của Lục Trường Sinh. Ma Quân Huyết Ảnh không cần phải tạo ra sự kiện, hắn chỉ cần khuấy động lại những vết thương cũ, những sự kiện đã xảy ra trong lịch sử, những lỗi lầm và hiểu lầm mà chính đạo đã phạm phải, rồi thổi bùng ngọn lửa oán hận. Điều đó còn đáng sợ hơn cả một cuộc tấn công trực diện. Nàng từng cho rằng Ma Quân là kẻ cuồng bạo, chỉ biết tàn sát. Nhưng qua lời Lục Trường Sinh, nàng thấy một Huyết Ảnh Ma Quân xảo quyệt hơn, thâm hiểm hơn, một kẻ địch có thể thao túng cả cục diện bằng những đòn đánh vào tâm lý.

Vạn Pháp Tông Chủ lắng nghe Lục Trường Sinh, ánh mắt ông từ vẻ bất lực dần chuyển sang kinh ngạc, rồi kính phục sâu sắc. Ông đã ở vị trí tông chủ hàng ngàn năm, đã trải qua vô số trận chiến và âm mưu, nhưng ông chưa bao giờ nhìn nhận vấn đề một cách thấu triệt như Lục Trường Sinh. Ông từng nghĩ đến việc giải thích chi tiết về sự kiện năm xưa, về những khó khăn mà Vạn Pháp Tông cũng phải đối mặt, về những hiểu lầm không thể tránh khỏi trong thời loạn lạc. Nhưng Lục Trường Sinh không đi vào chi tiết đó. Hắn trực tiếp bóc trần bản chất của âm mưu, của kẻ thù, và bản chất của chính đạo.

Mộc Thanh Y khẽ gật đầu nhẹ, đôi mắt nàng tràn ngập sự ngưỡng mộ đối với Lục Trường Sinh. Nàng cảm nhận được sự lay động trong lòng Thanh Liên Nữ Đế, cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong khí tức của nàng. Lục Trường Sinh không dùng quyền uy, không dùng sức mạnh, mà chỉ dùng đạo lý và sự thấu hiểu nhân tâm để dần dần hóa giải bức tường băng giá trong lòng Thanh Liên Nữ Đế.

“Hận thù ngàn năm, dù có thật hay bị bóp méo, cũng là quá khứ,” Lục Trường Sinh nói tiếp, giọng hắn vang vọng, không to nhưng đầy sức thuyết phục, chạm đến đạo tâm của mọi người, “Nhưng đại họa trước mắt là hiện tại và tương lai. Liệu chúng ta có thể để những bóng ma quá khứ, những lời lẽ của kẻ thù, định đoạt vận mệnh của hàng vạn sinh linh, định đoạt chính đạo của chúng ta không? Ma Quân Huyết Ảnh đang đứng ngoài kia, chờ đợi chúng ta tự hủy diệt. Hắn không cần nhúng tay vào, chỉ cần nhìn chúng ta quay lưng vào nhau, và thế là đủ.”

Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà là một lời kêu gọi đánh thẳng vào đạo tâm của Thanh Liên Nữ Đế. Nàng ban đầu còn muốn phản bác, muốn bảo vệ sự kiêu hãnh và nỗi đau của Thanh Liên Cung, nhưng dần dần ánh mắt nàng trở nên mơ hồ, sau đó là trầm tư. Nàng nhìn vào ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn, rồi nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh nắng ban mai rực rỡ đang chiếu rọi. Nàng thấy hình ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh, với nụ cười chế giễu đầy xảo quyệt, đang đứng phía sau những vết sẹo lịch sử, giật dây chính đạo như những con rối. Cái cảm giác bị thao túng đó khiến nàng khó chịu, nhưng cũng khiến nàng phải đối mặt với sự thật.

Mùi linh khí tinh khiết trong điện như đang hòa quyện với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu Thanh Liên Nữ Đế. Nàng chợt nhớ lại lời dặn dò của tiền nhân Thanh Liên Cung, về đại nghĩa và trách nhiệm của người tu hành. Đạo nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Liệu việc bám víu vào hận thù cũ, dù có chính đáng đến mấy, có phải là đang quên đi đại nghĩa, quên đi trách nhiệm bảo vệ sinh linh trước đại họa?

Lục Trường Sinh chờ đợi, không thúc ép. Hắn biết, đạo lý cần có thời gian để thấm nhuần, đặc biệt là với những người đã mang gánh nặng của tông môn và lịch sử. Hắn tin rằng, đạo tâm của Thanh Liên Nữ Đế đủ kiên cường để nhận ra đâu là chân tướng, đâu là con đường đúng đắn. Hắn chỉ là người gieo mầm, còn việc nảy nở hay không, phụ thuộc vào bản thân người đó.

***

Lục Trường Sinh kết thúc lời nói của mình, để lại một khoảng lặng dài trong Vãng Sinh Điện, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua các khe cửa và tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài. Ánh nắng trưa đã lên cao, xuyên qua những tấm rèm lụa mỏng, tạo nên những dải sáng mờ ảo trên nền đá cẩm thạch, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Mùi trầm hương thượng phẩm đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi hương thanh tịnh tự tại tỏa ra từ Lục Trường Sinh, lan tỏa nhẹ nhàng khắp không gian.

Thanh Liên Nữ Đế vẫn đứng đó, thân hình thanh thoát như một đóa sen ngọc, đôi mắt nàng nhắm nghiền, dường như đang lắng nghe tiếng lòng mình, cân nhắc giữa những lời của Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc và đạo lý sâu sắc mà Lục Trường Sinh vừa chỉ ra. Trong tâm trí nàng, một cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra. Một bên là sự tức giận, hoài nghi sâu sắc về quá khứ, là niềm kiêu hãnh của Thanh Liên Cung và nỗi đau đã bị Ma Quân khơi gợi. Một bên khác là lý trí, là đạo tâm đang dần nhận ra tầm nhìn lớn hơn, sự cần thiết của đoàn kết và âm mưu thao túng tinh vi của Ma Quân. Những lời của Lục Trường Sinh, không phải là thứ có thể dễ dàng bị bỏ qua. Chúng đã chạm đến cốt lõi của đạo lý, đánh thức những suy tư sâu kín nhất trong lòng nàng.

Mộc Thanh Y và Vạn Pháp Tông Chủ kiên nhẫn chờ đợi, không ai dám cất tiếng. Họ hiểu rằng đây là một trận chiến trong tâm hồn Thanh Liên Nữ Đế, một khoảnh khắc quyết định vận mệnh không chỉ của Thanh Liên Cung mà còn của toàn bộ chính đạo. Vạn Pháp Tông Chủ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thanh Liên Nữ Đế, lòng ông tràn ngập hy vọng xen lẫn một nỗi lo lắng mơ hồ. Ông biết, nếu Thanh Liên Cung không thể vượt qua rào cản này, liên minh chính đạo sẽ khó mà thành hình.

Sau một lúc lâu, dường như đã trải qua hàng ngàn năm chiêm nghiệm, Thanh Liên Nữ Đế chậm rãi mở mắt ra. Ánh mắt nàng đã không còn sự phẫn nộ sắc bén như trước, mà thay vào đó là sự phức tạp của suy nghĩ, một chút mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định mới mẻ. Nàng quay đầu lại, nhìn Lục Trường Sinh.

“Đạo lý của Lục Trường Sinh đạo hữu... quả nhiên thâm sâu,” giọng nàng đã mềm mỏng hơn, không còn sự băng giá như trước, nhưng vẫn chất chứa sự thận trọng, “Ta cần thời gian để chiêm nghiệm.”

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, không chút ngạc nhiên hay thất vọng. Hắn hiểu rằng, một quyết định trọng đại như vậy không thể vội vàng. “Đạo không vội vàng, chân lý cần thời gian,” hắn đáp, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như cũ, không ép buộc. Con đường tu hành vốn dĩ là một hành trình dài của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu. Hắn không cần một câu trả lời ngay lập tức, bởi vì một quyết định được đưa ra trong sự vội vã thường không bền vững.

Thanh Liên Nữ Đế khẽ thở ra một hơi dài, tựa như vừa trút bỏ được gánh nặng vô hình. Nàng đứng dậy, dáng người thanh thoát, rồi chậm rãi bước về phía cửa sổ lớn, nhìn ra bầu trời trong xanh vô tận của Thiên Đô Thành. Ánh nắng trưa ấm áp bao trùm lấy nàng, khiến bóng dáng nàng trở nên thanh thoát và có phần cô độc giữa không gian rộng lớn. Nàng nhìn xa xăm, dường như đang nhìn thấy một tương lai đầy biến động, nơi những quyết định của nàng sẽ định đoạt vận mệnh của hàng tỉ sinh linh.

Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Vạn Pháp Tông Chủ hiểu rằng đã đến lúc rời đi, để nàng có không gian riêng để suy nghĩ, để đạo tâm của nàng tự điều hòa và đưa ra quyết định cuối cùng. Họ cúi chào Thanh Liên Nữ Đế một cách trang trọng, rồi lặng lẽ rời khỏi cung điện. Tiếng bước chân của họ nhẹ như không, không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy Thanh Liên Nữ Đế.

Khi cánh cửa điện đóng lại, Thanh Liên Nữ Đế vẫn đứng đó, đôi mắt nàng dõi theo những áng mây trắng trôi lững lờ trên nền trời xanh thẳm. Những lời nói của Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng nàng một hạt giống khác, một hạt giống của lý trí và đại nghĩa, đối chọi trực tiếp với hạt giống hận thù mà Ma Quân vừa gieo. Nàng nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh không cần phải làm gì nhiều, chỉ cần một lời nói, một lời gợi nhắc, là đủ để thổi bùng lên ngọn lửa oán hận đã âm ỉ từ lâu. Nhưng hắn cũng đã đánh giá thấp đạo tâm của nàng, và hơn hết, hắn đã đánh giá thấp Lục Trường Sinh, kẻ không dùng sức mạnh hay quyền uy để thay đổi cục diện, mà dùng chân lý và sự thấu hiểu. Trận chiến lớn nhất không phải là trên chiến trường, mà là trong tâm trí và đạo tâm của mỗi người. Và Ma Quân Huyết Ảnh, với sự xảo quyệt của hắn, đã chứng minh rằng hắn không chỉ là một kẻ địch vũ lực, mà còn là một bậc thầy thao túng tâm lý, khai thác những điểm yếu sâu thẳm nhất của chính đạo. Lục Trường Sinh đã nhìn thấu điều đó, và con đường để liên minh thực sự đoàn kết vẫn còn đầy chông gai, đòi hỏi không chỉ sức mạnh, mà còn là trí tuệ và một đạo tâm kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển. Thanh Liên Nữ Đế nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu, để linh khí tinh khiết của Cửu Thiên Linh Giới thanh lọc tâm hồn, để những chiêm nghiệm về đạo lý và đại nghĩa dần dần định hình nên quyết định cuối cùng của nàng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free