Cửu thiên linh giới - Chương 649: Bão Tố Tin Đồn: Ma Quân Gieo Rắc Hoài Nghi
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhấp một ngụm trà linh, rồi ánh mắt chợt trở nên nghiêm nghị hơn. “Tuy nhiên, niềm vui này cũng chỉ là nhất thời. Ma Quân Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không ngồi yên. Việc Long Tộc gia nhập sẽ khiến hắn phải thay đổi kế hoạch, thậm chí có thể kích hoạt một trận pháp hủy diệt lớn để tiêu diệt Liên Minh ngay từ trong trứng nước. Chúng ta cần phải cảnh giác hơn bao giờ hết.” Lão nhìn về phía Tiêu Hạo, rồi lại nhìn về phía góc đại điện, nơi Lục Trường Sinh thường chọn một vị trí khiêm tốn để tĩnh tọa, dù hắn không có mặt ở đây lúc này nhưng ảnh hưởng của hắn hiện hữu khắp nơi. “Và cũng đừng quên Bạch Hổ Tộc.” Vạn Pháp Tông Chủ nói tiếp, giọng điệu mang hàm ý sâu xa. “Long Tộc đã lay động, Bạch Hổ Tộc sẽ là mục tiêu tiếp theo. Có lẽ, Long Tộc Thái Tử, sau khi đã tự mình vượt qua rào cản, sẽ có thể đóng vai trò quan trọng trong việc này. Nhưng việc hợp nhất các chủng tộc khác nhau cũng sẽ mang đến những thách thức mới, những lợi ích và phương pháp hành động khác biệt. Liên Minh của chúng ta mới chỉ bắt đầu, và con đường phía trước còn gian nan gấp bội.” Tiêu Hạo gật đầu, hiểu rõ ý của Tông Chủ. Niềm vui đã nhanh chóng lắng xuống, thay vào đó là sự thận trọng và ý thức về trách nhiệm. Việc Long Tộc gia nhập là một chiến thắng tinh thần to lớn, nhưng cũng là một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã một lần nữa chứng minh rằng tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường ấy đã dẫn dắt hắn trở thành một trụ cột tinh thần không thể thiếu của Cửu Thiên Linh Giới trong đại thế biến thiên này.
***
Sáng sớm tại Tụ Linh Các, không khí nhộn nhịp đã bao trùm mọi ngóc ngách. Kiến trúc nơi đây vươn cao nhiều tầng, mỗi tầng lại được trang trí tinh xảo với những phù điêu linh thú và hoa văn cổ kính, phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ. Bên trong, đại sảnh chung vang vọng tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng chén ngọc va chạm lanh canh, xen lẫn tiếng sáo trúc du dương từ một góc phòng, tạo nên một bản nhạc hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Mùi hương thức ăn ngon, rượu linh nồng ấm và hương liệu quý phái quyện vào nhau, lẩn quất trong không khí, đôi khi lại bị át đi bởi mùi mồ hôi và bụi đường từ những tu sĩ vừa đặt chân đến. Linh khí trong Tụ Linh Các có phần hỗn tạp, nhưng các pháp trận tụ linh được bố trí khéo léo vẫn giữ cho nơi đây một sự cân bằng nhất định, khiến tu sĩ cảm thấy thoải mái khi giao dịch hay luận đạo. Ánh sáng ấm cúng từ những đèn lồng lụa treo khắp nơi khiến không gian trở nên thân thiện, mời gọi.
Trong cái không khí huyên náo ấy, một bóng người nhanh nhẹn, linh hoạt lướt qua các bàn trà, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng nhóm người. Đó chính là Tiêu Hạo, hôm nay hắn không mặc y phục màu sắc tươi sáng thường ngày mà khoác lên mình một bộ đạo bào giản dị hơn, khiến hắn dễ dàng trà trộn vào đám đông mà không gây chú ý. Hắn khẽ nhắm mắt, thần thức vô hình lặng lẽ dò xét, thu thập từng mẩu thông tin, từng lời bàn tán phiếm.
“Nghe nói Long Tộc đã gia nhập Liên Minh rồi đó, thật không thể tin được!” Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt còn vẻ non nớt, hớn hở kể cho bạn đồng hành. “Cứ ngỡ Long Tộc cao ngạo, khó lòng thuyết phục, vậy mà lại chịu khuất phục nhanh đến vậy.”
Người bạn đồng hành, vẻ ngoài từng trải hơn, nhấp một ngụm trà linh, ánh mắt lộ vẻ hoài nghi. “Thật là chuyện lạ. Nhưng ta nghe nói, cái lão Lục Trường Sinh kia, có vẻ không đơn giản đâu. Hắn ta dùng thủ đoạn gì đó mới khiến Long Tộc quy phục... Long Tộc vốn là chủng tộc thượng cổ, kiêu hãnh đến nhường nào, sao có thể dễ dàng cúi đầu trước một phàm nhân tu sĩ như vậy?”
Tiêu Hạo khẽ nhíu mày, bước chân chậm lại. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ trong những lời bàn tán này, một sự ác ý, xuyên tạc đang bắt đầu nhen nhóm.
“Phải đó!” Một tu sĩ khác ở bàn bên cạnh chen vào, giọng điệu đầy châm biếm. “Đạo tâm gì chứ, e rằng chỉ là vỏ bọc che đậy dã tâm thôi! Một kẻ xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, linh căn tạp, lại có thể khiến Long Tộc hùng mạnh phải nghe theo lời. Chẳng lẽ hắn có bí thuật khống chế linh hồn, hay nắm giữ điểm yếu nào đó của Long Tộc chăng? Liên Minh này e rằng sẽ thành công cụ của hắn, để hắn từng bước hiện thực hóa tham vọng bá chủ Cửu Thiên Linh Giới!”
Một làn sóng xì xầm khác lan rộng. Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu hướng về cái tên “Lục Trường Sinh” với một sự đề phòng. Người thì nói Lục Trường Sinh dùng tà pháp, kẻ thì bảo hắn có ma khí, thậm chí có người còn suy đoán hắn đã cấu kết với Ma Tộc từ lâu, chỉ là mượn danh nghĩa chính đạo để che mắt thiên hạ. Những lời đồn đại, ban đầu chỉ là sự hoài nghi vô căn cứ, dần dần biến tướng thành những cáo buộc ác ý, thâm độc.
Tiêu Hạo cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng chứng kiến sức mạnh của tin đồn, nó có thể hủy hoại danh dự, chia rẽ tình bằng hữu, thậm chí dẫn đến những cuộc chiến đẫm máu. Lần này, mục tiêu lại chính là Lục Trường Sinh, và mục đích của nó rõ ràng là nhằm lung lay nền tảng của Liên Minh vừa mới hình thành.
*Ma Quân Huyết Ảnh... nhanh tay thật!* Tiêu Hạo thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một cỗ lửa giận. Hắn biết, việc Long Tộc gia nhập Liên Minh là một đòn giáng mạnh vào kế hoạch của Ma Quân, và đây chính là phản ứng đầu tiên của hắn ta. Một đòn đánh không bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sự xảo quyệt và thâm độc, nhằm vào yếu tố cốt lõi nhất của Liên Minh: niềm tin và sự đoàn kết.
Hắn tiếp tục lặng lẽ di chuyển, dùng thần thức ghi nhớ từng chi tiết, từng câu nói, từng biểu hiện trên khuôn mặt những kẻ đang bàn tán. Tiêu Hạo nhận ra, những lời đồn này không phải tự nhiên mà có. Chúng được thêu dệt một cách có chủ đích, nhắm vào những điểm yếu trong tâm lý con người – sự đố kỵ, ngờ vực, và nỗi sợ hãi trước những điều khác thường. Lục Trường Sinh, với con đường tu hành dị biệt và khả năng lay động Long Tộc, đã trở thành mục tiêu hoàn hảo. Biểu cảm trên khuôn mặt Tiêu Hạo dần trở nên nghiêm trọng, không còn vẻ láu lỉnh thường ngày. Thay vào đó là sự lo lắng sâu sắc và quyết tâm phải nhanh chóng đưa tin này về cho Liên Minh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một chiến dịch tâm lý chiến quy mô lớn của Ma Quân Huyết Ảnh, và nếu không có biện pháp đối phó kịp thời, toàn bộ công sức xây dựng Liên Minh có thể tan thành mây khói. Tiêu Hạo khẽ thở dài một tiếng, bước nhanh ra khỏi Tụ Linh Các, mang theo một gánh nặng vô hình.
***
Chiều tà, gió mạnh rít qua những khe đá, thổi tung những lớp cát bụi đỏ au quanh đại trướng quân sự. Bên trong doanh trại kiên cố, nơi khí thế cương trực, dứt khoát của một vị tướng lĩnh vĩ đại ngự trị, không khí đặc quánh sự nghiêm túc và áp lực. Đây là đại bản doanh của Bạch Hổ Tướng Quân, một nơi mà mỗi viên đá, mỗi thanh gỗ đều thấm đẫm mùi kỷ luật và sự sẵn sàng chiến đấu. Tiếng luyện binh vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng thô ráp của chiến trường. Trong đại trướng, mùi kim loại từ giáp sắt, mùi da thuộc của yên cương, và một chút mùi thuốc súng thoang thoảng quyện vào nhau. Ánh sáng chiều tà xuyên qua một khe hở trên đỉnh trướng, đổ một vệt sáng mạnh mẽ, trực tiếp xuống sa bàn quân sự ở giữa, nơi Bạch Hổ Tướng Quân đang ngồi.
Thân hình cường tráng của Bạch Hổ Tướng Quân được bao bọc trong bộ trọng giáp sắt trắng tinh khôi, từng đường nét giáp trụ đều toát lên vẻ uy dũng. Khuôn mặt hắn, vốn dĩ đã dữ tợn với đôi lông mày rậm và ánh mắt sắc bén, giờ đây lại càng thêm phần u ám, trầm tư. Tay hắn siết chặt một phong thư, những ngón tay thô kệch in hằn dấu vết chiến trường. Đây không phải là một chiến báo từ tiền tuyến, mà là một tập hợp những lời đồn đại đang lan truyền khắp Cửu Thiên Linh Giới, được các thám tử của Bạch Hổ Tộc thu thập và gửi về.
Ánh mắt hắn dừng lại trên những dòng chữ được viết vội vàng, nhưng nội dung thì lại sắc như dao cứa vào tâm can. “Lục Trường Sinh... đạo tâm kiên cố? Hay chỉ là kẻ xảo quyệt ngụy quân tử?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm đục, như tiếng đá lăn. Từ khi còn là một thiếu niên, Bạch Hổ Tướng Quân đã được dạy dỗ về sự chính trực, về việc phân biệt thiện ác rõ ràng. Hắn luôn tin vào sức mạnh và sự minh bạch. Những lời đồn này, tuy không có bằng chứng cụ thể, nhưng lại khéo léo gieo rắc một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí hắn, làm lung lay niềm tin vốn dĩ đã vững chắc.
“Long Tộc quy phục... liệu có phải bị hắn dùng thủ đoạn nào đó mê hoặc?” Hắn tự vấn, nhớ lại sự kiêu ngạo của Long Tộc, sự bất khả xâm phạm của họ. Việc họ gia nhập Liên Minh thực sự là một cú sốc lớn, một điều khó tin. Nhưng nếu không phải là Lục Trường Sinh dùng đạo lý và bản lĩnh để thuyết phục, thì liệu có phải có một âm mưu đen tối nào đó ẩn chứa bên trong? Những lời đồn về tà pháp, về sự khống chế linh hồn, cứ lởn vởn trong đầu hắn, gặm nhấm sự tin tưởng. Hắn đã từng nghe nhiều chuyện về các tu sĩ vì lợi ích mà không từ thủ đoạn, dùng ma công để thu phục cường giả. Liệu Lục Trường Sinh, cái tên đang vang danh khắp chốn, có phải là một kẻ như vậy?
Hắn đứng dậy, bước chân nặng nề trên nền đá lạnh. Ánh mắt sắc bén quét qua sa bàn quân sự, rồi dừng lại ở một biểu tượng đại diện cho Liên Minh, được khắc họa đơn giản nhưng đầy uy nghiêm. “Liên Minh... vì đại nghĩa hay vì dã tâm riêng?” Bạch Hổ Tướng Quân không phải là kẻ mù quáng. Hắn hiểu rõ đại thế biến thiên, hiểu rõ mối nguy từ Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn cũng biết sự cần thiết của một Liên Minh để chống lại kẻ thù chung. Nhưng nếu Liên Minh này được xây dựng trên sự lừa dối, nếu người lãnh đạo tinh thần lại là một kẻ ẩn chứa dã tâm, thì liệu Bạch Hổ Tộc có nên đặt vận mệnh của mình vào đó?
Nỗi hoài nghi và sự phẫn nộ giằng xé trong lòng hắn. Hắn là Bạch Hổ, là người bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ dân chúng. “Ta, Bạch Hổ, không thể để dân chúng ta bị lừa dối!” Giọng nói hắn vang vọng trong đại trướng, mang theo sự kiên quyết. Hắn không thể mạo hiểm tương lai của tộc nhân mình chỉ vì một niềm tin mù quáng. Nhưng đồng thời, hắn cũng không thể bỏ qua đại nghĩa, bỏ qua mối nguy diệt vong đang cận kề. Sự do dự này là một gánh nặng khôn xiết. Hắn đi đi lại lại trong trướng, tiếng giáp sắt va chạm khẽ khàng, như tiếng lòng hắn đang gào thét. Mỗi bước chân đều nặng trĩu suy tư.
Lý trí mách bảo hắn phải tìm hiểu rõ ràng, không thể tin vào những lời đồn đại vô căn cứ. Nhưng những lời đồn đó lại quá khéo léo, quá tinh vi, chúng đánh trúng vào nỗi lo sợ sâu thẳm nhất của một người lãnh đạo: bị lừa dối, bị lợi dụng, và dẫn dắt tộc nhân vào con đường diệt vong. Bạch Hổ Tướng Quân siết chặt phong thư trong tay, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định. Ngoài kia, gió vẫn rít gào, như tiếng thì thầm của số phận đang chờ đợi một quyết định. Hắn cần một bằng chứng, một sự thật không thể chối cãi, để xua tan những hoài nghi đang giày vò tâm trí hắn. Nếu không, Bạch Hổ Tộc, một trong những trụ cột của chính đạo, sẽ mãi mãi đứng ngoài cuộc chiến, hoặc tệ hơn, sẽ trở thành con cờ trong tay kẻ khác.
***
Tối muộn, Thiên Đô Thành chìm trong một vẻ đẹp tĩnh lặng khác thường. Kiến trúc phức tạp và đa dạng của thành phố, từ các tòa tháp cao vút bằng đá quý lấp lánh dưới ánh trăng, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, đến các khu chợ sầm uất đã vãn người, giờ đây chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận chiếu sáng và những ngọn đèn lồng treo cao. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh, thỉnh thoảng có tiếng xe ngựa lướt qua hay tiếng rao hàng yếu ớt từ một quán ăn đêm còn mở cửa. Mùi thức ăn đa dạng, hương liệu, và cả mùi linh dược từ các hiệu thuốc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với sự mát lành của màn đêm. Linh khí trong thành khá ổn định, nhưng không quá dồi dào như trong các tông môn tu hành.
Trong một căn phòng khiêm tốn nhưng trang nhã thuộc Thiên Cơ Các, nơi Lục Trường Sinh thường chọn làm nơi tĩnh tọa, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Bầu không khí trong phòng trầm lắng, đối lập hoàn toàn với sự nhộn nhịp của thành phố bên ngoài. Hương trầm thoang thoảng, hòa cùng mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng, mang lại cảm giác an yên nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng đang bao trùm.
Lục Trường Sinh ngồi ở vị trí quen thuộc, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, tựa như đang nhập định, nhưng thực chất lại đang lắng nghe từng lời Tiêu Hạo báo cáo. Đối diện hắn, Mộc Thanh Y khoác lên mình bộ đạo bào xanh ngọc, khuôn mặt trái xoan thanh tú ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy tức giận. Bên cạnh nàng, Bạch Ngưng Sương trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc bạc óng ả thả xõa, đôi mắt long lanh chứa đựng sự ưu tư. Nàng giữ vẻ điềm đạm hơn Mộc Thanh Y, nhưng sự nghiêm trọng trong ánh mắt nàng không hề thua kém. Vạn Pháp Tông Chủ, với khí chất uy nghiêm, ngồi ở vị trí chủ tọa, trầm ngâm vuốt bộ râu bạc, ánh mắt già nua nhưng sắc sảo quét qua từng người.
Tiêu Hạo, với vẻ ngoài nghiêm nghị hiếm thấy, đang trải một bản đồ tinh xảo trên bàn đá. Trên bản đồ, những điểm đỏ nhỏ li ti nhấp nháy, đại diện cho những nơi tin đồn đang bùng phát dữ dội nhất. “Ma Quân Huyết Ảnh đã ra tay.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. “Hắn không tấn công trực diện bằng quân sự mà dùng tin đồn để bôi nhọ Lục huynh và gieo rắc sự chia rẽ trong nội bộ Liên Minh. Đặc biệt, những lời vu khống nhằm vào Lục huynh đang lan truyền với tốc độ chóng mặt, và Bạch Hổ Tướng Quân đã bắt đầu dao động.” Hắn chỉ tay vào một điểm đỏ lớn trên bản đồ, nơi có biểu tượng của Bạch Hổ Tộc. “Tin tức từ các mật thám cho thấy, những lời đồn này đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, chúng đánh thẳng vào sự ngờ vực, đố kỵ của các thế lực trung lập đối với sự thành công đột ngột của Liên Minh, và đặc biệt là sự khác biệt của con đường tu hành của Lục huynh.”
Mộc Thanh Y không thể kìm nén được sự phẫn nộ. Nàng đứng phắt dậy, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên. “Quá hèn hạ! Hắn dám vu khống Trường Sinh ca! Hắn dám bôi nhọ đạo tâm của huynh! Chúng ta phải đáp trả! Không thể để những lời ác độc ấy phá hoại danh tiếng của huynh, phá hoại công sức của Liên Minh!” Nàng siết chặt nắm tay, đôi mắt phượng ánh lên lửa giận. Sự trung thành và bảo vệ của nàng đối với Lục Trường Sinh là không gì sánh bằng.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nâng tay, ra hiệu cho Mộc Thanh Y bình tĩnh. Ánh mắt lão lộ vẻ thâm trầm. “Việc Long Tộc gia nhập đã khiến hắn tức giận. Đây là đòn phản công đầu tiên của Ma Quân Huyết Ảnh, và nó rất thâm độc. Hắn biết rõ, Liên Minh của chúng ta còn non trẻ, niềm tin chưa thực sự vững chắc. Hắn muốn phá hoại từ bên trong, khiến các thế lực trung lập hoài nghi, thậm chí quay lưng lại với chúng ta. Nếu không xử lý khéo léo, niềm tin của các thế lực ấy sẽ sụp đổ, và Liên Minh sẽ tan rã ngay cả trước khi đại chiến bùng nổ.” Lão thở dài một tiếng, gánh nặng của một người lãnh đạo đè nặng lên vai.
Lục Trường Sinh, vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút dao động, tựa như mặt hồ thu tĩnh lặng không gợn sóng. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, cuối cùng là Vạn Pháp Tông Chủ. Giọng nói hắn trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, xua tan đi sự căng thẳng trong không khí. “Ma Quân không chỉ muốn đánh bại chúng ta về quân sự, mà còn muốn hủy hoại đạo tâm của chúng ta, hủy hoại niềm tin vào chính nghĩa. Hắn đang cố gắng biến chúng ta thành ‘ma’ trong mắt người khác. Những lời vu khống này, tuy không làm lung lay đạo tâm của ta, nhưng lại là một mũi tên độc tẩm vào lòng tin của thiên hạ. Hắn muốn chúng ta quay lưng lại với nhau, nghi ngờ lẫn nhau, để rồi tự hủy hoại.”
Bạch Ngưng Sương khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Lục Trường Sinh. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thấu hiểu. “Những lời đồn đại này đã gieo rắc sự ngờ vực sâu sắc. Chúng ta cần một kế hoạch phản công hiệu quả, không phải bằng lời nói suông mà bằng hành động. Nhưng hành động gì để xua tan những ngờ vực đã ăn sâu vào lòng người? Những lời giải thích đôi khi lại càng khiến người ta nghi ngờ hơn.” Nàng nhìn quanh, ánh mắt chứa đựng sự băn khoăn.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những lời đồn đại tựa như những đám mây đen kéo đến che lấp vầng trăng sáng. Hắn không sợ hãi, cũng không phẫn nộ. Đạo tâm của hắn, vốn đã trải qua vô vàn thử thách, vững như bàn thạch. Nhưng hắn hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn. Đây là cuộc chiến vì niềm tin, vì đại nghĩa của Liên Minh. Ma Quân Huyết Ảnh đã rất xảo quyệt, hắn không chỉ muốn chia rẽ Liên Minh mà còn muốn bôi nhọ hình tượng của một "người phá vỡ cục diện", biến Lục Trường Sinh thành một kẻ đáng sợ trong mắt thiên hạ. Cách hắn đối phó với thử thách này sẽ định hình niềm tin của rất nhiều người, đặc biệt là những thế lực như Bạch Hổ Tộc đang đứng trước ngã ba đường.
“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.” Lục Trường Sinh khẽ thốt lên, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo một sức mạnh vô hình. Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa vô vàn suy tư. “Chúng ta sẽ không đáp trả bằng lời nói, cũng không bằng bạo lực. Chúng ta sẽ dùng hành động, dùng chính con đường của mình để chứng minh. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Và đôi khi, để xua tan bóng tối, không cần phải dùng ánh sáng chói lòa, mà chỉ cần một ngọn đèn lồng nhỏ, kiên trì soi rọi.” Hắn quay đầu nhìn về phía bản đồ, ánh mắt dừng lại ở vị trí của Bạch Hổ Tộc. Thử thách phía trước không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc hành trình gian nan để củng cố niềm tin, để chứng minh rằng con đường của Liên Minh là con đường của chính nghĩa, không phải của dã tâm.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.