Cửu thiên linh giới - Chương 653: Hội Nghị Định Thế: Đạo Tâm Kiến Thiết Liên Minh
Ánh hoàng hôn đã tắt, trả lại Thiên Đô Thành cho bóng đêm và những ngọn đèn lung linh từ các trận pháp thắp sáng. Cuộc họp bàn về sự gia nhập của Bạch Hổ Tộc đã kết thúc, nhưng một cuộc họp khác, quan trọng và căng thẳng hơn, lại sắp sửa bắt đầu. Các cường giả tản đi, mang theo những suy tư nặng trĩu và cả niềm hy vọng mong manh. Lời nói của Lục Trường Sinh về "đạo tâm" vẫn văng vẳng trong tâm trí họ, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão. Sự gia nhập của Bạch Hổ Tộc không chỉ là thêm một thế lực hùng mạnh, mà còn là lời tuyên bố đanh thép gửi đến Ma Quân Huyết Ảnh, rằng Chính Đạo đã đoàn kết. Đây ắt hẳn sẽ là yếu tố chọc giận Ma Quân, báo hiệu một cuộc tấn công quy mô chưa từng có, có thể còn thâm độc và bất ngờ hơn dự kiến. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Liên Minh Chi Khởi đã không còn là một ý tưởng, mà đã trở thành một hiện thực vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bão tố sắp đến, và đạo của Lục Trường Sinh, cũng như niềm tin vào chính nghĩa, sẽ không bao giờ kết thúc.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua lớp sương mù còn vương trên những mái ngói xanh ngọc của Thiên Đô Thành, chiếu rọi vào đại sảnh trang nghiêm của Vạn Pháp Tông, nơi hội nghị của Liên Minh Chính Đạo đã bắt đầu. Không khí trong sảnh không còn sự căng thẳng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự chờ đợi âm ỉ, như ngọn lửa bị kìm nén dưới lớp tro tàn, sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào. Đại sảnh được xây dựng từ những khối đá cẩm thạch trắng ngà, chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng uốn lượn, mang đậm nét cổ kính và uy nghiêm. Từng cột trụ cao vút chạm trần, được khảm linh thạch lấp lánh, phản chiếu ánh sáng ban mai thành những dải màu huyền ảo. Chính giữa sảnh là một chiếc bàn tròn khổng lồ làm từ gỗ Hắc Đàn trăm năm, trên mặt bàn khắc họa tinh vi bản đồ Cửu Thiên Linh Giới thu nhỏ, với những đường nét linh khí ẩn hiện. Hương trầm nhẹ nhàng bay lượn, hòa cùng mùi mực và mùi giấy cổ, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa tràn đầy trí tuệ.
Lục Trường Sinh ngồi ở một góc khuất, y phục đạo bào vải thô màu xám đơn giản, hoàn toàn đối lập với sự lộng lẫy xung quanh. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, quét một lượt qua các gương mặt cường giả đang tề tựu. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một dòng sông ngầm chảy dưới bề mặt yên ả, cảm nhận từng luồng khí tức, từng dao động cảm xúc của những người xung quanh. Tâm trí hắn như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu rõ nét những tâm tư đang dấy lên trong mỗi người.
Đối diện hắn, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đang chậm rãi lướt nhìn từng thành viên, như một vị tướng quân đang kiểm tra binh sĩ trước trận chiến. Khí chất của người lãnh đạo toát ra từ mỗi cử chỉ nhỏ của ông. Ông khẽ gõ ngón tay lên bàn, âm thanh nhỏ nhưng đủ để kéo sự chú ý của mọi người về phía mình.
"Chư vị đạo hữu, sự gia nhập của Bạch Hổ Tộc là một cột mốc quan trọng, đã củng cố đáng kể sức mạnh Liên Minh của chúng ta," Vạn Pháp Tông Chủ mở lời, giọng nói trầm ấm, vang vọng khắp đại sảnh. "Giờ đây, chúng ta không còn là những thế lực riêng lẻ, mà đã trở thành một thể thống nhất. Tuy nhiên, để Liên Minh vận hành hiệu quả, chúng ta cần thống nhất về một cơ cấu tổ chức rõ ràng, phân công trách nhiệm cụ thể. Ai sẽ là người điều hành các quyết sách lớn? Ai sẽ phụ trách quân sự, tình báo, hậu cần? Đây là những vấn đề cốt lõi mà chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng ngay lúc này."
Lời của ông vừa dứt, Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim kiêu hãnh, mặc long bào thêu rồng vàng, lập tức nhướng mày. Hắn ngồi thẳng lưng, khí chất vương giả không ai sánh kịp. "Vạn Pháp Tông Chủ nói rất đúng. Việc phân chia quyền hạn cần rõ ràng. Long Tộc chúng ta, với lịch sử và truyền thống ngàn đời, không chấp nhận sự mơ hồ trong bất kỳ quyết sách nào. Sức mạnh của Long Tộc là không thể nghi ngờ, và chúng ta cần một vị trí tương xứng trong cơ cấu quyền lực của Liên Minh để phát huy tối đa tiềm lực." Giọng điệu của hắn không giấu được sự kiêu hãnh cố hữu của Long Tộc, muốn khẳng định vị thế và quyền lực. Ánh mắt hắn quét qua các cường giả khác, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm tàng mà Long Tộc nắm giữ. Hắn tin rằng, chỉ có sự lãnh đạo rõ ràng, quyền lực tập trung mới có thể điều hành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ như Liên Minh.
Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn nhưng chính trực, mặc giáp sắt trắng, tay đặt lên chuôi đại đao bên hông, hừ lạnh một tiếng. "Mấy lời hoa mỹ về quyền hạn hay cơ cấu phức tạp không bằng một thanh đao thật sự chém thẳng vào đầu Ma Quân! Ma Quân sẽ không chờ chúng ta bàn bạc xong về chức vụ hay quyền lực đâu! Hắn sẽ tấn công, và khi đó, những thứ quan trọng là kẻ nào đủ mạnh để chống đỡ, kẻ nào đủ dũng cảm để xông pha! Bạch Hổ Tộc chúng ta không cần danh phận rườm rà, chỉ cần một mục tiêu rõ ràng: tiêu diệt tà ma!" Lời nói của hắn dứt khoát, mang theo khí thế của mãnh hổ, trực tiếp bác bỏ sự quan trọng của những điều khoản hành chính, mà tập trung vào hành động thực tế. Hắn không quan tâm đến chức vị, chỉ muốn chiến đấu.
Thanh Liên Nữ Đế, khuôn mặt thanh tú, khí chất trang nghiêm, mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, nhẹ nhàng phẩy một cái. "Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân đều có lý. Tuy nhiên, sự đoàn kết không chỉ đến từ sức mạnh vũ trang, mà còn từ sự đồng thuận trong ý chí và sự phân công hợp lý. Nếu không có cơ cấu rõ ràng, chúng ta sẽ rơi vào hỗn loạn khi đối mặt với những biến cố lớn. Nhưng nếu quá cứng nhắc, chúng ta sẽ mất đi sự linh hoạt cần thiết. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Chúng ta cần một sự cân bằng giữa sức mạnh tập trung và sự tự chủ của các thế lực." Nàng nói chậm rãi, lời lẽ uyển chuyển nhưng sắc bén, cố gắng dung hòa những quan điểm đối lập. Đôi mắt nàng khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh, như đang tìm kiếm một sự đồng điệu trong tư tưởng.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, lặng lẽ đứng phía sau Vạn Pháp Tông Chủ. Nàng không nói gì, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, liên tục quan sát Lục Trường Sinh. Nàng biết, trong những cuộc tranh luận về quyền lực và cơ cấu, Lục Trường Sinh ít khi tham gia trực tiếp, nhưng ánh mắt hắn luôn dõi theo, và mỗi khi hắn cất lời, mọi nút thắt đều được gỡ bỏ. Nàng tự hỏi, liệu hắn có cảm thấy áp lực khi phải can thiệp vào những vấn đề thế tục như vậy không, hay hắn đã nhìn thấu được bản chất của những cuộc đấu tranh này từ lâu rồi? Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong đại sảnh đang dần tăng lên, một sợi dây vô hình đang kéo căng giữa các cường giả.
Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt, lắng nghe những lời lẽ đầy tự tin và kiêu hãnh, những lập luận sắc bén và những tiếng hừ lạnh. Hắn hiểu rằng, để tập hợp những cường giả này lại đã khó, để họ thực sự đồng tâm hiệp lực còn khó hơn vạn lần. Mỗi người đều mang trong mình một cái "ta" quá lớn, một "đạo" riêng biệt đã được tu dưỡng qua hàng ngàn năm. Cái "ta" đó chính là căn nguyên của sức mạnh, nhưng cũng là chướng ngại lớn nhất cho sự đoàn kết. Hắn nghĩ về những con đường mòn trong sơn thôn ngày xưa, dù quanh co khúc khuỷu, nhưng cuối cùng đều dẫn đến một dòng suối. Liên Minh này cũng vậy, cần một dòng suối chung, một "đạo" chung để tất cả cùng hướng tới, thay vì cố gắng kéo nhau đi trên những con đường riêng.
Hắn mở mắt, ánh nhìn vẫn điềm tĩnh. Hắn nhận ra rằng, đây không chỉ là cuộc thảo luận về cơ cấu, mà là cuộc đấu tranh của ý chí, của những cái "tôi" vĩ đại. Mỗi thế lực đều muốn bảo vệ lợi ích và vị thế của mình, điều đó là bản năng. Vấn đề không phải là ai đúng ai sai, mà là làm sao để những cái "đúng" riêng lẻ đó có thể hòa hợp thành một cái "đúng" chung cho đại cục.
Tiêu Hạo, dáng người không quá cao, nhưng nhanh nhẹn và linh hoạt, khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, vội vàng ghi chép lại từng lời phát biểu. Hắn là người tổng hợp thông tin, nắm rõ từng chi tiết của mọi thế lực. Hắn hiểu rằng, sự khác biệt này là không thể tránh khỏi, nhưng cũng chính là điểm yếu mà Ma Quân Huyết Ảnh có thể lợi dụng. Hắn thở dài thầm trong lòng, nhìn Lục Trường Sinh, hy vọng hắn sẽ lại cất lời như mọi khi, gỡ rối những mớ bòng bong này.
Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu, "Chúng ta cần lắng nghe ý kiến của tất cả. Tuy nhiên, thời gian không còn nhiều. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không chờ chúng ta hoàn thành mọi điều khoản. Chúng ta cần một cơ chế vận hành tối ưu nhất, không phải phức tạp nhất. Có vị đạo hữu nào có thể đưa ra một đề xuất dung hòa, vừa đảm bảo sự hiệu quả, vừa tôn trọng quyền tự chủ của các thế lực không?"
Các cường giả im lặng, ánh mắt họ giao nhau đầy thách thức và suy tư. Mỗi người đều có ý tưởng riêng, nhưng không ai muốn là người đầu tiên nhượng bộ, cũng không ai muốn bị coi là yếu thế. Sự kiêu hãnh của các chủng tộc và tông môn lớn đang tạo thành một bức tường vô hình, ngăn cản sự đồng thuận. Không khí trong sảnh càng lúc càng ngột ngạt, dù nắng sớm đã chiếu rọi khắp nơi. Mùi hương trầm dường như cũng đặc quánh lại, khó thở.
***
Buổi trưa, nắng gay gắt chiếu qua những ô cửa sổ cao vút của đại sảnh, khiến nhiệt độ trong phòng tăng dần, cùng với đó là sự căng thẳng leo thang trong hội nghị. Các cường giả đã tranh luận gần nửa ngày, nhưng vẫn chưa đạt được sự đồng thuận về cơ cấu tổ chức. Những tiếng hừ lạnh, những ánh mắt sắc như dao găm, và những lời nói ẩn chứa sự nghi kỵ vẫn còn vương vấn.
Đúng lúc đó, Tiêu Hạo, sau khi nhận được một tín vật truyền âm khẩn cấp, bước lên phía trước, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn nhanh nhẹn đặt một bản đồ lớn lên chiếc bàn tròn khổng lồ, bản đồ này không phải là Cửu Thiên Linh Giới thu nhỏ, mà là một bản đồ tình báo chi tiết về vùng biên giới phía Tây, nơi giáp ranh với Ma Vực.
"Chư vị tiền bối, có tin tức khẩn cấp từ Thiên Cơ Các!" Tiêu Hạo nói, giọng nói nhanh và dứt khoát, cắt ngang dòng tranh luận đang gay gắt. "Theo thông tin tình báo mới nhất, Ma Quân Huyết Ảnh dường như đã biết về sự hình thành của Liên Minh. Hắn không hề chậm trễ, mà đang chuẩn bị một trận pháp hủy diệt lớn tại vùng biên giới phía Tây, cụ thể là tại Huyết Ảnh Sơn Mạch. Trận pháp này được dự đoán có khả năng nuốt chửng linh khí của cả một vùng rộng lớn, biến nơi đó thành tử địa, và là bàn đạp để hắn tiến sâu vào Cửu Châu!"
Hắn dùng một ngón tay chỉ vào một điểm đỏ chói trên bản đồ, nơi Huyết Ảnh Sơn Mạch được đánh dấu. Những ký hiệu phức tạp và những đường năng lượng màu đỏ đen uốn lượn xung quanh điểm đó, ám chỉ sự nguy hiểm khôn lường của trận pháp. "Chúng ta còn phát hiện ra Ma Quân đã bắt đầu tập kết một lượng lớn Ma Tộc và các tà tu tại đây. Mục tiêu của hắn không chỉ là chiếm đóng, mà là hủy diệt, gieo rắc sự sợ hãi và phá vỡ tinh thần đoàn kết của chúng ta ngay từ trong trứng nước."
Thông tin của Tiêu Hạo như một gáo nước lạnh tạt vào những cái đầu đang nóng bừng vì tranh cãi. Không khí trong đại sảnh đột ngột chùng xuống, sự căng thẳng chuyển từ nội bộ sang một mối đe dọa bên ngoài rõ ràng hơn. Các cường giả đều đứng bật dậy, đổ dồn ánh mắt về phía bản đồ, khuôn mặt họ biến sắc.
Thanh Liên Nữ Đế là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng nắm chặt phất trần trong tay, đôi mắt rực lên vẻ quyết đoán. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết! Hắn muốn hủy diệt, chúng ta phải ngăn chặn hắn! Phải chủ động tấn công, phá vỡ kế hoạch của hắn trước khi trận pháp kia thành hình. Để hắn hoàn thành trận pháp đó, chúng ta sẽ phải trả giá đắt gấp bội!" Nàng nói dứt khoát, giọng nói vang vọng sự kiên cường và lòng dũng cảm. Nàng tin rằng, chủ động là cách tốt nhất để đối phó với kẻ thù tàn độc như Ma Quân.
"Không được!" Vạn Pháp Tông Chủ lập tức phản đối, ông lắc đầu, nét mặt nghiêm nghị. "Mạo hiểm tấn công khi chưa có sự chuẩn bị kỹ lưỡng là tự sát! Chúng ta chưa thống nhất được cơ cấu, chưa có chiến lược tổng thể, quân lực cũng chưa được điều phối. Xông vào ổ phục kích của Ma Quân trong khi hắn đã chuẩn bị trận pháp hủy diệt chẳng khác nào ném mạng vào chỗ chết. Chúng ta cần củng cố phòng tuyến, dụ địch vào sâu rồi mới phản công. Kế hoạch của Ma Quân luôn tiềm ẩn sự chia rẽ và hoang mang. Chúng ta phải giữ vững sự bình tĩnh!" Ông chỉ vào bản đồ, nhấn mạnh những điểm yếu trong đội hình của Liên Minh nếu vội vàng tấn công.
Long Tộc Thái Tử trầm ngâm, đôi mắt vàng kim nheo lại. "Vạn Pháp Tông Chủ nói có lý. Nhưng nếu chỉ phòng thủ, chúng ta sẽ bị động. Long Tộc ta không sợ chiến trận, nhưng cũng không thể để tộc nhân của mình rơi vào bẫy một cách vô ích. Cần có một kế hoạch vừa công vừa thủ, nhưng phải đảm bảo an toàn cho các trụ cột và lực lượng tinh nhuệ. Một khi trận pháp kia hoàn thành, khả năng phản công của chúng ta sẽ bị giảm đi rất nhiều." Hắn vẫn kiêu hãnh, nhưng sự thận trọng đã thay thế sự kiêu ngạo ban đầu.
Bạch Hổ Tướng Quân, tay vẫn đặt trên chuôi đại đao, khí thế hừng hực. "Phòng thủ là hèn nhát! Hắn đã biết chúng ta thành lập Liên Minh, vậy thì cần gì phải giấu giếm nữa? Chúng ta càng phòng thủ, hắn càng lấn tới! Ta thấy nên tập trung lực lượng tinh nhuệ, đánh thẳng vào Huyết Ảnh Sơn Mạch, phá hủy trận pháp kia! Chẳng lẽ các vị muốn nhìn vùng biên giới phía Tây biến thành tử địa, rồi sau đó Ma Quân sẽ dùng chính vùng đất đó làm bàn đạp để tàn phá Cửu Châu sao? Bạch Hổ Tộc ta sẵn sàng đi đầu!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ và quyết tâm. Hắn không thể chấp nhận sự bị động, không thể nhìn lãnh thổ bị xâm phạm.
Cuộc tranh cãi lại bùng lên, gay gắt hơn bao giờ hết. Các cường giả khác cũng tham gia vào, mỗi người một ý, hoặc ủng hộ tấn công, hoặc kêu gọi phòng thủ. Tiếng nói của họ hòa vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn ồn ào. Ánh sáng gay gắt của mặt trời buổi trưa dường như cũng làm tăng thêm sự bốc đồng và thiếu kiên nhẫn. Mùi hương trầm ban nãy đã bị át đi bởi mùi mồ hôi và linh khí hỗn loạn tỏa ra từ các cường giả. Sức nóng dường như không chỉ đến từ mặt trời, mà còn từ chính sự tức giận và lo lắng trong lòng mỗi người.
Lục Trường Sinh vẫn giữ im lặng. Hắn đứng dậy, đôi mắt hắn đảo qua từng người, thu thập mọi thông tin và cảm xúc. Hắn không nhìn vào bản đồ, mà nhìn vào những gương mặt đang đỏ bừng vì tranh cãi, những đôi mắt đang tràn ngập sự lo lắng và quyết liệt. Hắn cảm nhận được luồng khí tức u ám từ Ma Quân Huyết Ảnh đang lan tỏa, không chỉ qua thông tin tình báo, mà còn qua chính sự hoang mang và chia rẽ mà nó gieo rắc vào lòng người. Hắn biết, đây chính là đòn tâm lý chiến của Ma Quân, muốn khiến Liên Minh tự suy yếu trước khi hắn ra tay.
Mộc Thanh Y đứng cạnh Lục Trường Sinh, nàng cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ hắn, nhưng cũng biết rằng đó là dấu hiệu hắn đang chiêm nghiệm. Nàng thấy lo lắng, cuộc tranh luận này đang đi vào ngõ cụt, và nếu cứ tiếp tục, Liên Minh sẽ tan rã trước khi kịp đối mặt với Ma Quân. Nàng cắn nhẹ môi, ánh mắt cầu khẩn nhìn Lục Trường Sinh, như muốn thúc giục hắn cất lời. Nàng tin, chỉ có hắn mới có thể hóa giải được tình thế này.
***
Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng của ngày dần lụi tàn, nhường chỗ cho sắc tím huyền ảo của bầu trời. Không khí trong đại sảnh đã dịu mát hơn, cơn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào qua những ô cửa sổ, mang theo hơi sương đêm và mùi hoa cỏ thoang thoảng. Tuy nhiên, sự căng thẳng vẫn lơ lửng, đặc quánh như sương đêm, trong khi cuộc tranh cãi về chiến lược vẫn chưa đi đến hồi kết. Các cường giả đã kiệt sức, hoặc vì tranh luận, hoặc vì lo lắng, nhưng không ai muốn nhượng bộ.
Đúng lúc đó, giữa không gian ồn ào và mệt mỏi, một giọng nói trầm tĩnh, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng vang lên, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. Lục Trường Sinh, người vẫn giữ im lặng từ đầu hội nghị, đã cất lời. Hắn không gào thét, không tranh luận gay gắt, mà chỉ bước một bước nhỏ về phía trước, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang tràn ngập sự mệt mỏi và bế tắc. Dáng người hắn không cao lớn, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn dường như trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, một ngọn núi sừng sững giữa biển khơi dậy sóng.
"Chư vị đạo hữu, những gì Tiêu Hạo vừa trình bày, đã cho chúng ta thấy rõ ý đồ của Ma Quân Huyết Ảnh," Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng nói từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi chữ thốt ra đều như chạm vào tận đáy lòng người nghe. "Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân thể, hắn muốn hủy diệt 'đạo tâm' của chúng ta. Hắn muốn gieo rắc sự sợ hãi, sự chia rẽ, để chúng ta tự mình đánh lẫn nhau, để mất đi niềm tin vào 'đạo' mà chúng ta đang theo đuổi. Nếu chúng ta chỉ chạy theo sức mạnh, theo những chiến thuật công kích hay phòng thủ đơn thuần, chúng ta sẽ đi vào vết xe đổ của hắn, bởi vì bản chất của hắn là sự hủy diệt và tàn bạo. Hắn muốn chúng ta trở thành phiên bản khác của hắn, chỉ biết đến cường quyền và máu tanh."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí mỗi người. Các cường giả lắng nghe, sự tranh cãi lắng xuống, ánh mắt họ tập trung vào hắn. Long Tộc Thái Tử, Bạch Hổ Tướng Quân, Thanh Liên Nữ Đế, Vạn Pháp Tông Chủ, tất cả đều chìm trong suy tư.
"Đạo của chúng ta, không phải là sự nhanh chóng hay bạo liệt, mà là sự kiên định, là sự bền bỉ, không phải là sự nóng vội," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói chứa đựng một triết lý sâu xa. "Trận chiến này, không chỉ là tranh giành lãnh thổ, không chỉ là bảo vệ sinh linh. Trận chiến này, hơn hết, là tranh giành 'ý chí'. Ý chí để giữ vững bản tâm, ý chí để tin vào chính nghĩa, ý chí để đoàn kết khi đối mặt với hiểm nguy. Ma Quân Huyết Ảnh mạnh, nhưng hắn thiếu đi cái 'đạo' đó. Hắn chỉ có tham vọng và sự hủy diệt. Hắn có thể mạnh về phép thuật, về quân lực, nhưng hắn không thể đánh bại một 'đạo tâm' kiên cố, một 'ý chí' bất khuất."
Lục Trường Sinh khẽ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đêm đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối thẫm. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng một khi tâm đã vững, đạo sẽ trường tồn. Chúng ta không cần phải vội vàng tự sát, cũng không thể bị động chờ chết. Chúng ta cần một chiến lược vừa vững vàng phòng thủ, vừa linh hoạt phản công, nhưng quan trọng hơn, là giữ vững niềm tin và sự đoàn kết. Mỗi hành động của chúng ta phải thể hiện được 'đạo' của Liên Minh này, chứ không phải chỉ là sự đối phó nhất thời."
Lời nói của hắn không hề có phép thuật, không hề có uy áp của một cường giả đỉnh phong, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người sâu sắc hơn bất kỳ thần thông nào. Nó đánh thức những giá trị cốt lõi mà các cường giả đôi khi đã lãng quên trong vòng xoáy của quyền lực và chiến tranh. Ánh mắt Vạn Pháp Tông Chủ sáng lên, ông gật đầu liên tục, thán phục.
"Lục huynh nói chí phải!" Vạn Pháp Tông Chủ lên tiếng, giọng ông tràn đầy sự đồng tình và nhẹ nhõm. "Kế hoạch của Ma Quân luôn tiềm ẩn sự chia rẽ và hoang mang. Chúng ta đã suýt rơi vào cái bẫy đó. Chúng ta cần một chiến lược vừa vững vàng phòng thủ, vừa linh hoạt phản công, nhưng quan trọng hơn, là giữ vững niềm tin và sự đoàn kết. Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Lời của Lục huynh đã cho chúng ta một kim chỉ nam rõ ràng."
Thanh Liên Nữ Đế khẽ thở phào, nét mặt nàng giãn ra. Long Tộc Thái Tử trầm ngâm gật đầu, ánh mắt vàng kim giờ đây không còn sự kiêu hãnh hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Bạch Hổ Tướng Quân, dù vẫn còn chút nóng nảy, nhưng cũng đã dịu đi rất nhiều, hắn khẽ hừ mũi, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự đồng tình. Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm, tự hào. Nàng biết, hắn đã lại một lần nữa trở thành ngọn hải đăng soi đường cho Liên Minh.
Dưới sự dẫn dắt của Vạn Pháp Tông Chủ, và với tinh thần đã được Lục Trường Sinh củng cố, cuộc họp chuyển sang một giai đoạn mới. Các cường giả bắt đầu thảo luận một cách hợp lý hơn, không còn sự tranh cãi gay gắt, mà là sự đóng góp ý kiến mang tính xây dựng. Họ thống nhất về một cơ cấu lãnh đạo tập thể, với một hội đồng cao cấp gồm các đại diện của Tứ Trụ, và Vạn Pháp Tông Chủ đóng vai trò tổng chỉ huy quân sự. Các bộ phận tình báo, hậu cần, yểm trợ pháp trận cũng được phân công rõ ràng, tận dụng tối đa thế mạnh của từng thế lực.
Kế hoạch phòng thủ được phác thảo cẩn thận, tập trung vào việc củng cố biên giới phía Tây, nhưng cũng không quên chuẩn bị các đòn phản công linh hoạt. Ma Quân muốn dùng trận pháp hủy diệt, vậy thì Liên Minh sẽ dùng trận pháp phòng ngự và phản công, kết hợp với sức mạnh của Long Tộc trên không và sự dũng mãnh của Bạch Hổ Tộc trên mặt đất.
Lục Trường Sinh lắng nghe, đôi mắt hắn vẫn trầm mặc. Hắn biết, dù đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất của sự đoàn kết, nhưng con đường phía trước còn dài. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn sẽ tung ra những đòn hiểm độc hơn, những âm mưu tinh vi hơn để phá vỡ Liên Minh này. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" giờ đây không còn chỉ là về một cá nhân, mà là về một tập thể, một Liên Minh với những đạo tâm kiên định, được dẫn lối bởi một "đạo" chân chính.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Liên Minh Chi Khởi đã không còn là một ý tưởng, mà đã trở thành một hiện thực vững chắc. Ngay sau khi những quyết định này được đưa ra, Liên Minh sẽ chính thức được công bố với toàn Cửu Thiên Linh Giới. Và khi đó, Ma Quân Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không ngồi yên. Một cuộc chiến quy mô lớn, một thử thách thực sự, sẽ diễn ra rất nhanh. Lời khuyên của Lục Trường Sinh về 'đạo tâm' và 'ý chí' sẽ trở thành kim chỉ nam quan trọng cho Liên Minh trong những thử thách sắp tới, đặc biệt khi đối mặt với các đòn tâm lý chiến của Ma Quân, và đạo của Lục Trường Sinh, cũng như niềm tin vào chính nghĩa, sẽ không bao giờ kết thúc.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.